trần mộng tú

 


Cuối Năm Tự Truyện
             (Nhớ mãi nhà thơ Trần Dần)
 

Chúng tôi ở Bellevue
trong một ngôi nhà rộng
chỉ có hai người (*)

các con đã dọn ra
vợ chồng không còn trẻ nữa
như vườn gầy đã hết ra hoa
như cành đông bắt đầu thưa lá
tóc sợi trắng sợi xanh chen nhau hối hả
mỗi bình minh gương lược ngẩn ngơ nhìn

Tôi quanh quẩn ra vườn bới cỏ tìm sâu
vào bếp kho nồi cá nhỏ
xem lại hũ dưa
đứng trước cửa nghe hồ trở gió
gió từ xa, xa như tận quê xưa
căn nhà rộng như nới được nỗi buồn về bên ấy

Tôi ở nơi này cách Việt Nam gần mười ngàn dặm
sao đứng trước cửa nhà vẫn thấy quê hương

thấy trăm con sông nhỏ
sông Nhuệ, sông Cầu, sông Thương, sông Đáy
sông Cửu Long, sông Hậu, sông Tiền
những con sông dài, ngắn, nông, sâu
những con sông xanh biếc
nước đã đổi sang mầu
nước ô nhiễm như lòng người ô nhiễm
những con sông thu hẹp cả lòng sông
rác lớp lớp tuôn vào làm cạn kiệt
cá thiếu nước lên bờ nằm chết
như người thiếu tự do
thở rất nhẹ như là không thở

Tôi thấy Sài Gòn người đi như sông chảy
những dòng sông người
trôi mãi chẳng vào bờ

Tôi ở nơi này cách xa Việt Nam gần mười bốn ngàn cây số
bỗng dưng nghe ngàn nỗi nhớ quanh mình
Nhớ nắng trưa, mưa tối, gió bình minh
những nỗi nhớ như vệt màu trên tranh rất cũ

Chúng tôi ở Bellevue
thành phố nếu gọi bằng ngôn ngữ của tôi
sẽ tên là “Ngoạn Mục”

Đứng trên thềm nhà nhìn ra ngã ba của dòng nước
vẻ đẹp như tranh
tôi hay bâng khuâng hỏi
rẽ ngã nào sẽ về đến quê hương

Tôi vẫn mơ hồ hát “Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà”-TCS
nước vẫn trôi
nước vẫn trôi xa
Dòng nước không biết nói
chẳng ai trả lời tôi

Chiều cuối năm tôi nghiêng xuống hồn mình
nghe như có tiếng chuông rung
tiếng chuông vọng từ nơi xa lắm
xa như tận quê nhà

Chúng tôi ở Bellevue
hai người một căn nhà hạnh phúc
hai người cùng chung một đất nước
chỉ có một tôi hay buồn

Chỉ có một tôi ôm nỗi nhớ quê hương.



tmt -

Cuối năm Quý Mão 2023
 

__________


(*)Thơ Trần Dần:

Chúng tôi ở phố Sinh Từ
Hai người một căn nhà nhỏ

Rất yêu nhau mà sao vẫn chẳng vui.

 

 

art2all.net