trần mộng tú
ĐẦU NĂM RA PHỐ

Hàng tỉ người dân châu Á
đón ngày đầu năm mới Âm lịch
- Báo
Người lao động
Ngày hôm qua, những ngày đầu năm của một
“Âm Lịch” mới, tôi đi ra phố.
H́nh như tôi thấy ḿnh cần làm một điều
ǵ “mới” để thay vào những cái cũ của thời gian. Tôi lái xe
ṿng ṿng qua những con phố, qua những cửa hàng Bách Hóa,
qua những Tiệm Ăn, quán Cà-Phê, qua những ngôi nhà. Cuối
cùng tôi quyết định vào một của tiệm Bách Hóa khá lớn, mua
một số lượng lớn của những bộ khăn trải giường, những bộ
khăn tắm, những khăn dùng trong Bếp. Tôi muốn thay tất cả
những thứ ǵ ḿnh đang dùng trong nhà bằng vải vóc, tơ
lụa.Chốc nữa đây, khi trở về nhà, tôi cũng sẽ soạn theo một
số y phục bấy lâu nay vẫn giữ và không dùng tới để cho đi
cùng với những chiếc khăn tắm, khăn trải giường cũ này. Tôi
muốn giũ sạch bụi thời gian của bao ngày tích tụ, những nếp
gấp thời gian, những hơi thở của ngày tháng cũ.
~~oOo~~
Tôi chất một xe đầy ắp những chiếc khăn
Bếp, những tấm khăn Tắm, khăn Mặt, khăn trải Giường. Tất cả
hoàn toàn mới như ngày tháng mới.
Tôi lái chiếc xe đi ḷng ṿng trong thành phố, đi qua những
con đường vắng người. Tôi nh́n lên bầu Trời, tôi có thay
được bầu Trời không nhỉ. Tôi muốn thay lắm chứ, tôi muốn t́m
và lấy lại, (hay mua cũng được) bàu trời ở quê nhà năm cũ.
Nhưng h́nh như tôi được học: Trái đất xoay liên tục chung
quanh mặt trời. Vậy đám mây trên đầu tôi, có phải đám mây
mấy chục năm về trước đă bay trên mái nhà của tôi ở Việt
Nam, nơi có cha mẹ, có anh, có chị, có em tôi và có cả người
thanh niên yêu tôi cùng xum họp, cùng hạnh phúc với nhau
không? Nơi đă một thời đầy ắp tiếng cười.
Thời gian đi về đâu? Sao đi nhanh thế, tôi đă chạy theo hết
sức ḿnh, đă mệt nhoài và vỡ ̣a nước mắt, ngậm ngùi tiếng
cười.
Tôi thay được khăn áo, nhưng bằng cách nào tôi làm mới lại
được thời gian, bằng cách nào tôi t́m lại được bầu trời năm
cũ, t́m lại những người thân yêu cũ đă mất theo cùng năm
tháng.
Có ai giúp tôi được không?
Rồi mươi năm sau, con phố tôi đang ở chắc cũng sẽ thay h́nh
đổi dạng, và cả tôi nữa, cũng sẽ “Tóc trắng bay bay chiều đă
tà”
Nhưng bầu Trời trên đầu tôi, chao ôi! Có phải vẫn là bầu
Trời năm cũ không?
Nhưng mặt Trăng th́ lại đi chung quanh trái đất. Như vậy mặt
trăng hôm nay, tại nơi này không c̣n là mặt trăng ngày tháng
đó.
Những câu hỏi lơ mơ đó cứ thỉnh thoảng lại về trong cái đầu
óc ngu ngơ của tôi.
Em về mấy thế kỷ sau
Nh́n trăng thu có nguyên màu ấy không? (BG)
Ông Bùi Giáng hỏi một câu không ai trả lời được, v́ không ai
mấy thế kỷ sau mà c̣n trở về được, để nghe ông hỏi một câu
“triết lư Thơ” như vậy.
Tôi đi trong thành phố này trong những ngày đầu năm mới âm
lịch, nơi tôi đă cư ngụ mấy chục năm, để lang thang nh́n bầu
trời đặt những câu hỏi ngu ngơ cho chính ḿnh và không t́m
được câu trả lời.
Muốn thay áo, khăn ngày cũ để tự dối ḿnh là thay được mảnh
linh hồn mới, nhưng không làm được, v́:
Lá rơi có dội vào trong sương mù (BG)
Tôi có thể chấm dứt những nhớ thương về bầu trời về những
đám mây cũ những ngày tháng cũ ở những ḍng chữ này, nhưng
h́nh như có một điều ǵ cần được suy nghĩ lại.
Tại sao tôi lại cứ ôm chặt lấy câu thơ “Nh́n trăng thu có
nguyên màu ấy không?”
Nếu trăng thu không c̣n nguyên màu cũ th́ tại sao tôi không
đổi mới, tôi không đổi cả bầu trời để yêu vầng trăng mới.
Tôi cúi xuống nh́n hai bàn tay ḿnh “Tôi là thi sĩ, tôi
có thể đổi bầu trời, đổi màu sắc của mặt trăng và yêu theo
cách riêng của ḿnh.”
Một mặt Trời Mới,
Một mặt trăng mới
Một trái đất mới
và tôi thả ḿnh bềnh bồng
để trái đất xoay chung quanh tôi
tôi kéo mặt trời xuống thật gần
tôi yêu sự đổi màu của mặt trăng
gió cứ cất tiếng hát lạ.
Và tôi sẽ mới trong những ngày tháng mới.
Trần Mộng Tú
Những ngày đầu tháng Giêng năm Quư Măo-2023
art2all.net