BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA

Trương Văn Dân

 

 

Huỳnh Thiên Kim Bội

BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA

T̀NH YÊU LÀ HIẾN DÂNG

 

(Tác giả Trương Văn Dân, PNbook- NXB Hội Nhà văn, 2011)

          Mưa ! Mưa! Tôi có nhiều kỷ niệm với mưa, thích ngắm mưa. Mưa là đề tài muôn thuở trong văn chương, thơ ca, tiểu thuyết. Tôi rất ấn tượng từ cái nh́n đầu tiên với b́a cuốn sách “Bàn tay nhỏ dưới mưa”, tiểu thuyết của nhà văn Trương Văn Dân. H́nh ảnh một cô gái đứng trên đồi, giữa bầu trời cao, xa xa phía là biển mênh mông. Cô gái, nh́n từ phía sau, tóc xỏa bờ vai, áo mỏng, tà áo bay phất phơ. Cô ṿng tay ôm ngực rất gợi cảm. Tôi h́nh dung được nhân vật nữ là một người đàn bà đẹp dịu dàng đằm thắm.

Trang sách mở đầu câu chuyện “Dấu chân trên cát‘’ với nhân vật xung tôi, nhớ về những kư ức, hoài niệm với người đan bà tên Gấm.

‘’Gấm đă đi. Trong tim, những ǵ tinh anh vẫn bồng bềnh đâu đó …và có lẽ đó mới chính là ḍng chảy của cái gọi là đời. C̣n chăng chỉ là nỗi buồn, lắng đọng từ trái tim này đang rơi xuống thành những con chữ. “ ( Tr 17).

Tôi bị cuốn hút theo từng trang sách, từng con chữ với câu chuyện t́nh yêu của người đàn bà tên Gấm và người đàn ông xa lạ. Nhà văn Trương Văn Dân từ nhật kư của Gấm mở đầu câu chuyện, tựa là “Bóng tối và ánh sáng”.

Gấm là người đàn bà đă hai lần ly dị chồng có một con gái sáu tuổi. Một đêm mưa, Gấm đến đón con gái ở nhà chồng cũ, bị họ đối xử thô bạo. Người đàn ông chứng kiến, bất nhẫn định can thiệp, rất may câu chuyện đă dừng lại. Vài hôm sau, họ gặp nhau tại cửa hàng, người đàn ông chủ động làm quen, mời Gấm đi uống cà phê. Sau lần gặp đó, họ hẹn nhau thường xuyên. Gấm và người đàn ông góa vợ đến với nhau, thông cảm hoàn cảnh của nhau, yêu nhau và về sống chung nhà. Cuộc sống của Gấm trong lúc đau khổ, bi quan, thất vọng, đă t́m được nơi nương tựa, t́m được một t́nh yêu đích thực vượt qua mọi định kiến của xă hội. 

‘’…Nỗi tủi nhục và bẽ bàng cứ bám riết tôi. Qua hai đời chồng mà tôi chưa hề tham gia tích cực trong quan hệ đượm ái ân. Tôi chưa bao giờ trở thành kẻ đồng lơa trong tṛ chơi mê cuồng hoan lạc. Thân thể tôi sau nhiều năm ngủ yên, bản năng tắt lịm như con thú ngủ đông sẽ chẳng bao giờ thức dậy. Đó là vết thương đau đớn và bí mật mà tôi tưởng sẽ phải gánh chịu cho đến cuối cuộc đời. Nhưng anh đă giúp tôi t́m lại chính ḿnh.

Tôi không biết tại sao sự hiện diện của anh làm cho tôi phải thú nhận những điều không thể thú nhận với bất kỳ ai. Nhiều lúc tôi có cảm giác kỳ lạ là chỉ cần sống trong không gian êm ái bên cạnh anh, bằng cách nào tôi không hiểu nổi, cảm giác b́nh an, giúp tôi xóa bỏ những áp lực. Tôi trở lại với con người thật của ḿnh. Anh đă tạo được trong tôi một t́nh cảm yêu thương và tin cậy rồi chữa khỏi vết thương sâu kín ấy. Thể xác tưởng đă ngủ yên, thế mà khi anh khẽ chạm vào bỗng cồn cào đói khát. Anh đă giải thoát tôi khỏi những mặc cảm, xóa bỏ mọi ức chế tâm lư, đẩy cảm xúc thăng hoa. ‘’ (Tr 65-66)

Tác giả đă truyền tải tâm trạng nhân vật Gấm miên man cảm xúc, thực và rất thực, t́nh yêu, sex, ẩn chứa một cách khéo léo trong nghệ thuật viết, nhẹ nhàng thanh thoát như những vần thơ. Người đọc truyện bị cuốn theo những cung bậc cảm xúc của t́nh yêu, thể hiện cái đẹp của t́nh yêu dù thánh thiện hay đam mê dục vọng chính là bản năng của con người.

‘’…Hồi ức và ước mơ trộn lẫn vào nhau khiến tôi rùng ḿnh v́ hạnh phúc. Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp người rồi trong vô thức, tôi áp chặc đôi tay vào ngưc để giữ chặc niềm mơ ước của ḿnh. Một nỗi xúc động làm tôi ngất ngây như chiếc hôn nhẹ nhàng âu yếm. Đây là những bước chân đầu tiên đi về phía cuộc đời b́nh an và thắp bùng lên ánh lửa của hy vọng. là viên gạch đầu tiên để xây nên mái ấm gia đ́nh mà tôi hằng ấp ủ.

Giờ đây tôi sẽ không c̣n cô độc. bóng tối đă biến thành ánh sáng và cuộc đời tôi sẽ biến đổi từ đây.‘’ (Tr135)

Tôi cảm xúc và rung động cùng niềm hạnh phúc của cô Gấm. Không chỉ là t́nh yêu và hạnh phúc đơn thuần của người đàn bà, cao hơn là sự khát khao về cuộc sống, một cuộc sống được hồi sinh sau những tủi nhục bị vùi dập bởi con người, bởi số phận. Nhật kư của Gấm soi rọi cho người đọc cuốn theo cuộc t́nh của họ nhiều bất ngờ và thương cảm.

 

‘’ Sự hiện diện vô h́nh ‘’

‘’Tuy không là vợ chồng, nhưng chúng tôi là người t́nh trăm năm. Có bao nhiêu cuộc hôn nhân nhưng mấy ai trong số đó được làm người t́nh? ‘’Hăy tin ở anh. Chúng ta c̣n khối thời gian để sống một cuộc sống b́nh yên và hạnh phúc‘’. Thỉnh thoảng anh t́nh tứ gọi tôi là Ḿnh ơi! nghe thật nồng nàn. Thấy tôi rạng rỡ, anh giải thích là trong tiếng Việt từ lâu đă có khái niệm xem người t́nh là một phần thân thể của ḿnh.

Từ đó, tôi hiểu ḿnh đă t́m được bến đổ kín gió, an toàn và b́nh dị. Buổi tối nào tôi cũng hôn anh, cảm ơn anh đă cho tôi thêm một ngày b́nh an hạnh phúc.‘’ (Tr :168)

"Hôm anh bị tai nạn, tôi cứ tưởng đó là điều kinh khiếp cuối cùng mà số phận dành cho ḿnh. Nhưng bi kịch không dừng ở đó. Định mệnh c̣n muốn lật thêm một trang đời mới." ( Tr :183)

Người đàn ông bị tai nạn, Gấm đau khổ tột cùng, nhưng họ đă vượt qua, tiếp tục cuộc sống, họ càng yêu thương nhau hơn. T́nh yêu giúp cho Gấm vượt qua tất cả… Nhưng …vâng … những bất ngờ của của số phận, Gấm không ngờ đă đến một cách khủng khiếp và nhanh chóng.

‘’…Kết quả trên hai lá phổi có nhiều vùng trắng, đường kính 3-5cm.

Xét nghiệm sinh thiết ung thư phổi. T́nh trạng không thể dùng phẩu thuật cắt bỏ. Dường như cánh cửa nhân sinh vừa khép. Như nắp quan tài vừa ập xuống. Cả thế giới tối sầm‘’. ( Tr : 184)

‘’Hay, thực chất đây chỉ là cuộc chiến giũa tôi và bệnh tật, tôi đứng một bên và bên kia là kẻ giấu mặt. Nằm trong bóng tối. Âm thầm nh́n tôi giẩy giụa. Tôi với nó là hai kẻ ḥan toàn xa lạ, hay chỉ là phần Thiện đang chống lại phần Ác, ngay trong bản thân ḿnh.

C̣n Trời? C̣n Phật? Các người sẽ đứng về phía nào trong trận chiến này?” (Tr: 193)

Đọc đến đây tôi phải dừng lại, tự nhiên rơi nước mắt. Bi thương! Oan khốc! H́nh như nhà văn đă lay động trái tim tôi theo từng câu chữ. Không phải chỉ là cô Gấm, nhân vật trong câu chuyện. Chính là tôi cũng có tâm trạng như thế. Cuộc chiến của tôi, một ḿnh chống chọi với bệnh tật, với những bất trắc, sợ hăi ŕnh rập trong cuộc sống. Kẻ giấu mặt… bóng tối …Tôi chỉ mong muốn một cuộc sống b́nh yên, b́nh thường giản dị … Không thể nào thoát được khi tôi đơn độc.

Gấm đă t́m ra được ư nghĩa của t́nh yêu duy nhất của cuộc đời ḿnh, những giờ phút sắp ĺa đời Gấm bộc bạch bằng tất cả sinh lực cuối cùng.

‘’Bởi tôi đă có một t́nh yêu đúng nghĩa, thứ t́nh yêu làm cuộc đời này tỏa sáng, bước sang cuộc đời khác, sự yêu thương xóa bỏ những bất hạnh. Thử hỏi trong nhân gian này đă mấy ai có được? Đó là mối t́nh của cả đời tôi. Đầu tiên. Cuối cùng. Duy nhất. Nên dẫu tôi có chết đi th́ lời thề yêu anh măi măi, trọn đời sẽ đươc tôn trọng. Dẫu tôi có bước qua thế giới khác, t́nh yêu vẫn c̣n.

Cái chết sẽ biến t́nh yêu của tôi dành cho anh thành bất tử.

Như những giọt nước hóa thành mây. Mây sẽ không mất mà biến thành mưa và tưới sống cỏ cây.

C̣n trái tim? Ngàn năm sau trái tim tôi vẫn c̣n nguyên vẹn. Nó không tan, măi ửng đỏ đập hoài dưới mộ." ( Tr 294).

 

‘’Tro bụi trần gian ‘’

Phần cuối của câu chuyện t́nh buồn, là những hồi tưởng của người đàn ông, đọc nhật kư của Gấm, nhớ lại, viết lại…

‘’Trong lúc giao ḥa ấy, chúng tôi tưởng như chỉ c̣n một h́nh hài duy nhất.

Hai thân xác trong tiền kiếp bị chia ĺa giờ ḥa làm một, xác thịt quay cuồng trong băo tố, nạp nguồn nhiên liệu từ ngọn lữa tràn đầy sinh lực của khát vọng.

Tôi ôm ấp Gấm, cả hai tận hưởng dư vị trái cấm trong cảm giác say sưa. Ră rời buông thả h́nh hài quằn quại như đau đớn nhưng hoan lạc vươn lên đỉnh điểm." ( Tr : 395)

‘’Cuối cùng tôi cũng xin biết ơn đời, biết ơn cuộc sống đă cho chúng tôi gặp gỡ và yêu nhau.

Và chỉ một đêm ân ái như thế thôi đă đủ để chuộc lại tất cả những phút giây u ám trầm uất, lo âu và khiếp hăi mà chúng tôi phải trải qua trong đời." (Tr :396).

Bàn tay nhỏ dưới mưa tiểu thuyết viết về T́nh yêu. Nhân danh T́nh yêu, nhà văn Trương Văn Dân gửi đến cho người đọc một thông điệp: “Chỉ trong t́nh yêu con người mới t́m ra lẽ sống của ḿnh. Bởi chết v́ t́nh yêu th́ đâu có nghĩa là chết. Mà chỉ là hiến dâng. Là chết trong muôn lần chết. Và t́nh yêu sẽ đi vào cơi vô sinh vô diệt "(Tr: 12).

 

Khép lại trang sách, đọng lại trong tôi nhiều cảm xúc, tôi thương nhân vật Gấm như thương chính bản thân ḿnh. Đây là điều tôi tâm đắc và cảm nhận được muốn chia sẻ với nhà văn Trương Văn Dân.


HUỲNH THIÊN KIM BỘI

___________

Nguồn:

Facebook Huỳnh Thiên Kim Bội

 

 

Trang Trương Văn Dân

art2all. net