BÀN
TAY NHỎ DƯỚI MƯA
Trương Văn Dân
BÀN TAY ẤY VẪN THANH XUÂN
Nhật Chiêu

Vẫn là câu chuyện về t́nh yêu và cái chết.
Vẫn là câu chuyện khổ đau và hạnh phúc
Vẫn là câu chuyện hỗn loạn và b́nh an.
Nhưng Bàn tay nhỏ dưới mưa vẫn mang một phong vị đặc
thù.
Người đàn bà tên là Gấm t́m kiếm sức mạnh để sống và để chết trong
một phối cảnh đáng sợ: trái đất đang chết dần.
Con người tham lam
Và trái đất cạn kiệt.
Thiên nhiên, bà mẹ của phong nhiêu, từ nhiều năm qua đă sống lây lất
đoạn trường giữa một nền văn minh điên loạn.
Nhiên liệu sống liên tục bị đốt cháy một cách phí phạm và vô ích
trong cuộc đời hối hả cuồng quay.
Người đàn bà khát sống ấy đă chết trên một cơi đất hoàng hôn hấp hối:
“Nh́n nét thanh thản và măn nguyện trên khuôn mặt Gấm tôi hiểu là
người tôi yêu đă chết, nhưng không phải v́ ung thư. Cô ấy chết v́
ngộp thở khi bay đến đỉnh cao và hạnh phúc. T́nh yêu và sợ hăi mất
mát đă gặm nhấm buồng phổi, nó đốt cháy nhiên liệu sống và triệt
tiêu toàn bộ năng lượng sinh học của nàng.
…
Thế giới bừng lên rồi ch́m trong màn đêm đen kịt, chỉ có một tia
sáng duy nhất là từ trái tim tôi, cháy bùng như ngọn đuốc, bay vút
lên trời, quán chiếu vũ trụ này trong một niềm đau vô cùng vô tận.”
Cái phong vị nồng thắm của tác phẩm nằm trong những nghịch lư mà nó
muốn hóa giải: sống – chết, khổ – lạc, sáng – tối, mất – c̣n, ngă –
tha, cũ – mới, tự nhiên – văn minh, vô thường, vĩnh cửu,…
“Chọn điều này sẽ phải bỏ điều kia, và như vậy khác nào đánh mất
cả hai?”
Nhân vật và người kể chuyện muốn vượt qua vô vàn t́nh huống phân
biệt đó để trải nghiệm cái nhất như hoan lạc, một tư tưởng nhuốm màu
sắc Phật giáo, đặc biệt phảng phất hương vị Kinh Duy Ma.
Bàn tay nhỏ dưới mưa là một tác phẩm đương đại, pha
lẫn tiểu thuyết và tiểu luận, trữ t́nh văn xuôi và kư sự báo chí.
Lằn ranh giữa những thể loại ấy dường như bị xóa nḥa, như một chiếc
cầu trong mưa trong một bức tranh ấn tượng.
Dù vậy, ta vẫn nh́n thấy “bàn tay nhỏ dưới mưa” của tác giả, một bàn
tay vẫy gọi của t́nh yêu?
Tác giả Trương Văn Dân không c̣n trẻ, nhưng bàn tay ấy vẫn thanh
xuân.
Để viết những ḍng văn đầy xao xuyến, đầy nhục cảm, đầy tâm linh,
đầy kích động mà cũng đầy b́nh an.
Nhà văn Nhật Chiêu
Trang Trương Văn Dân
art2all.net