BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA

Trương Văn Dân

 

ĐỜI MONG MANH LẮM, HĂY YÊU NHAU
Trần Kim Đức


          Gấm, nhân vật chính trong truyện với số phận bế tắc, đă trải qua hai đời chồng không hạnh phúc, có một cô con gái tên là Liên. Gấm luôn khao khát một t́nh yêu đích thực, đi t́m một nửa của đời ḿnh. Và đến gần bốn mươi tuổi, Gấm cũng đă t́m được một nửa ḿnh đă mất. Cô đón nhận hạnh phúc với người đàn ông là nhà báo đă có vợ, nhưng vợ và con đă chết trước khi gặp Gấm. Tưởng đă gặp một t́nh yêu đích thực và hạnh phúc bên nhau đến trọn đời, nào ngờ Gấm tiếp tục đón nhận những éo le của số phận đời ḿnh với căn bệnh ung thư “Những tháng ngày hạnh phúc vừa qua rồi sẽ tan biến trong khoảnh khắc”.

T́nh yêu mà Gấm đă dành cho người đàn ông nhà báo là t́nh yêu hiến tặng, họ luôn mang đến hạnh phúc cho nhau từng ngày, từng giờ. Với họ không có thứ t́nh yêu hệ lụy. T́nh yêu đă làm cho Gấm quên đi những khổ đau của đời ḿnh : “Khi sống với nhau, Gấm thường cho ḿnh yếu đuối, nhưng thật ra nàng là người đàn bà lăng mạn và can đảm nhất trần gian. Cho đến phút chót, nàng đă không chạy trốn mà c̣n thách đố với đời để giành lấy t́nh yêu từ tay thần chết, dâng hiến cho người t́nh một cuộc ái ân vừa cuồng say vừa đầy nước mắt, hương vị đậm đà cho đến giọt cuối cùng của niềm hoan lạc.

Rồi vĩnh viễn yên nghỉ trong vườn địa đàng.

V́ yêu thương mà sợ mất mát. Và v́ biết mất mát nên càng muốn hiến dâng. Khi ư thức được đời sống của ḿnh mong manh quá nên Gấm muốn trao tặng cả bản thân cho một tâm hồn đồng điệu rồi ra đi chẳng có ǵ hối tiếc.”

Cả hai đều đón nhận một t́nh yêu đích thực, họ biết xoa dịu lẫn nhau, thấu hiểu lẫn nhau để t́m đến đỉnh cao của hạnh phúc: “Vậy đó, anh có một khả năng hóa giải rất đặc biệt. Nỗi buồn chưa kịp định h́nh th́ anh đă làm cho tan biến. Đang có điều lo lắng, ưu tư, anh bước đến ôm đầu tôi, áp hai trán và hai đỉnh mũi chạm vào nhau để làm tôi bật cười. Thế là nỗi lo bay đâu mất

T́nh yêu là nghiệp ái, cuộc đời này là vô thường, hạnh phúc rồi cũng như giọt sương, rất đỗi mong manh, dễ tan vỡ. Chuyện hợp tan là do nhân duyên, v́ thế mà họ rất trân quư và đón nhận t́nh yêu trong từng ngày, từng giờ. Họ luôn tha thứ cho nhau và chấp nhận nhau mà sống thật trọn vẹn hạnh phúc với một nửa ḿnh t́m thấy: “..Tôi cảm nhận ngay điều đó từ những phút đầu tiên. Cảm giác mơn man khi vừa gặp một người mà như đă thân quen. Cuộc sống vốn lạnh lùng với những quan hệ hời hợt trong công việc, thân thiện mà xa cách… c̣n chúng tôi như đi vào đời nhau, bước vào thế giới riêng tư bí mật không rào, không đón. Cảm giác thuộc-về đă nhen lên ngọn lửa ấm áp từ ngày đầu tiên… rồi nàng cảm phục… và tôi cũng trải ḷng cho người ḿnh thương mến. Và cứ như thế… chúng tôi yêu nhau như hai ḍng suối ḥa lẫn vào nhau, biến thành một ḍng sông êm đềm có chung ḍng chảy…”

Họ đă nuôi dưỡng t́nh yêu của ḿnh bằng tâm “bất sinh, bất diệt”, để yêu thương và sống thật hạnh phúc bên nhau, v́ : “Chỉ trong t́nh yêu, con người mới t́m ra lẽ sống của ḿnh. Bởi chết v́ t́nh yêu th́ đâu có nghĩa là chết. Mà chỉ là hiến dâng. Là cái chết trong muôn lần chết. Và t́nh yêu sẽ đi vào cơi vô sinh vô diệt”. Thật diệu kỳ!

Thoạt đầu, tôi đă bị lôi cuốn bởi lời giới thiệu trong cuốn tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” của nhà văn & dịch giả Nhật Chiêu : “Cái phong vị nồng thắm của tác phẩm nằm trong những nghịch lư mà nó muốn hóa giải: sống-chết, khổ-lạc, sáng-tối, mất-c̣n, ngă-tha, cũ-mới, tự nhiên-văn minh, vô thường-vĩnh cửu….

Chọn điều này sẽ phải bỏ điều kia và như vậy khác nào đánh mất cả hai?

Nhân vật và người kể chuyện muốn vượt qua vô vàn t́nh huống phân biệt đó để trải nghiệm cái nhất như hoan lạc, một tư tưởng nhuốm màu sắc Phật giáo, đặc biệt phảng phất kinh Duy Ma”

Nh́n thẳng vào sự trần trụi như vốn đă có trong cuộc sống thực của con người mà không qua lăng kính của định thức, con người ngoài bản năng c̣n có ư thức, những cuộc ái ân mặn nồng, hoan lạc vốn là bản năng trần tục của con người nhưng khi t́nh yêu thăng hoa đă gắn kết hai thân xác với nhau như chỉ c̣n lại một h́nh hài duy nhất nó sẽ trở thành một bản thể tốt đẹp, cái mà triết học Đông phương gọi là âm dương ḥa hợp : “Trong phút giao ḥa ấy, chúng tôi tưởng như chỉ c̣n lại một h́nh hài duy nhất. Hai xác thân từ trong tiền kiếp bị chia ĺa giờ ḥa làm một, xác thịt quay cuồng trong băo tố, nạp nguồn nhiên liệu từ ngọn lửa tràn đầy sinh lực của khát vọng. Tôi ôm lấy Gấm, cả hai tận hưởng dư vị của trái cấm trong cảm giác say sưa. Ră rời và buông thả. H́nh hài quằn quại như đớn đau nhưng hoan lạc vươn lên đỉnh điểm”.

T́nh yêu đă giúp cuộc sống của họ thăng hoa giữa một xă hội buộc con người phải chạy đua với mọi thứ. Nói đến đây tôi lại nhớ đến lời bài hát của Trịnh Công Sơn: “Một ngày t́nh cờ biết em là ngày lạ lùng biết trần gian”. Biết em rồi mới biết trần gian, đó cũng là cái tội của Eva đă nghe lời con rắn quỷ quyệt dụ dỗ ăn trái cấm là trái biết thiện, biết ác và dụ dỗ Adam cùng ăn. Tưởng là ăn trái cấm rồi sẽ biết đâu là thiện-ác, đâu là tốt-xấu, tưởng là sẽ được khôn ngoan, hạnh phúc, nhưng sau khi ăn xong Eva và Adam tự thấy xấu hổ và lấy lá che lại. Suy cho cùng, thiện hay ác, đẹp hay xấu,… là do con người quy định. Cuối cùng họ phải rời khỏi vườn địa đàng và cũng từ đó có chốn trần gian với hỷ, nộ, ái, ố, lạc, dục đầy bất trắc. Tác giả đă chuyển tải các vấn đề rất mạch lạc, từ sự gian tham, tàn ác và dục vọng của con người, con người đă tự hủy hoại những cái hay, cái đẹp, phá hoại cái gốc tự nhiên vốn có của ḿnh và môi trường : “Nếu xưa kia các nền văn minh cổ đại đều xem là thiêng liêng, là các yếu tố căn bản của sự sống th́ nay tất cả đất, nước, khí, lửa đều bị ô nhiễm và toàn bộ hệ sinh thái đang bị rối loạn sự cân bằng. Bác nghĩ là trong sự hỗn loạn đó, chỉ cần một tế bào bị nhiễm độc thôi là sẽ không hoạt động b́nh thường, mà đột biến lớn lên như vũ băo và trở thành một khối bầy nhầy, de dọa và triệt tiêu cuộc sống. Hiện nay chúng ta có rất nhiều căn bệnh mới v́ sự sống bị đảo lộn và càng ngày càng có nhiều hệ động - thực – vật tuyệt diệt, không thể tái sinh. Thế mà khi đọc các tài liệu về cách pḥng ngừa ung thư, người ta c̣n khuyên chúng ta hăy sống trong môi trường sạch đẹp, bầu không khí trong lành. Thật là mỉa mai! Vậy chúng ta, con người hiện đại sẽ t́m đâu để có được một điều kiện sống như vậy?..”.

Quay cuồng trong cơn lốc bạo tàn của định mệnh, dù đớn đau vật vă trong một thế giới gian tham lam, ô nhiễm… thế nhưng Gấm và người t́nh vẫn đấu tranh, chấp nhận và tha thiết yêu thương: Một t́nh yêu mănh liệt mà đọc lên ai cũng phải thèm khát với những trang viết về sự hoà nhập giữa thể xác và tâm linh đầy cảm xúc và cực kỳ linh động.

Tôi nghĩ, Trương văn Dân đă đưa t́nh dục vào tác phẩm văn học là để nói đến cái gốc tự nhiên của con người, nói lên sự thánh thiện của t́nh yêu, bộc lộ sự giải tỏa những ức chế và sự cô đơn trong cuộc sống, để trở về sống với con người thật của chính ḿnh. Hơn nữa để lột trần sự thật mà con người thường cứ cố né tránh, không dám nh́n vào sự thật như cái thực của t́nh yêu ở cơi trần gian : “Cảm ơn em, v́ nhờ có em mà anh hiểu được một t́nh yêu vừa thánh thiện vừa mê say trên cơi đời này là có thật. T́nh yêu đó vừa nhẹ nhàng vừa mănh liệt, v́ chúng ḿnh đă yêu nhau trong ư thức, trong vô thức và cả trong tiềm thức. T́nh yêu đó đă mở tung cánh cửa tâm hồn và thể xác để cho tất cả cảm xúc t́nh yêu ào ạt tràn vào. Và, đúng không em, như thế đă là quá đủ để anh có thể an ủi ḿnh rồi bước đi trên thế gian này trong tháng ngày c̣n lại, cho đến khi nằm xuống”.

Cảm nhận này là một cách đọc của riêng tôi với tác phẩm “Bàn tay nhỏ dưới mưa”. Nhà văn Trương văn Dân đă làm cho tôi nhận ra được nhiều điều trong cuộc sống để đạt đến sự an vui và tự tại.

 

Trần Kim Đức

Nguồn :

1. Tập san Quán Văn 008- tháng 9-2012

2. http://www.vanchuongviet.org/index.php?comp=tacpham&action=detail&id=19408

3. http://vanthoviet.com/news/n/499/6842/doi-mong-manh-lam-hay-yeu-nhau.html?l=vn

 

 

Trang Trương Văn Dân

art2all.net