|
Trương Văn Dân
CHỜ ĐỢI VÀ TRỞ VỀ (cty vh Phuong Nam-Nxb Hội Nhà văn, 2011)
“....Anh về sớm hơn ba ngày mà không báo trước. Lúc anh gọi từ sân bay Tân Sơn Nhất tôi cứ tưởng cuộc gọi từ nước ngoài. "Em thu xếp và đến với anh đi. Đến ngay nhé! Căn nhà ở ngoại ô, qua cầu B́nh Triệu, nằm bên ḍng sông đó!" Tôi kêu lên mừng rỡ. Thu xếp vội vàng công việc, tôi phóng như bay đến với anh. Chưa kịp chống xe, anh đă bế lấy tôi làm chiếc xe máy ngă lăn kềnh trước ngơ. Bước vào nhà, hấp tấp. "Anh mong em quá. Đêm nay ở lại với anh đi!". Tôi run lên v́ cảm động. "C̣n bé gái. Em không thể ở qua đêm". Nói thế nhưng tôi đă thu xếp và ở lại nhà anh ba ngày, hai đêm. Suốt thời gian "trăng mật" cả hai không hề bước ra khỏi nhà, và tôi, tôi chỉ quanh quẩn bên anh như con mèo ngoan ngoăn, lúc nào cũng cuộn tṛn trong ḷng anh. Để được vuốt ve. Vỗ về. Che chở. Khi anh đặt nhẹ tôi trên giường th́ tôi vội ôm chầm lấy anh. Kéo xuống, cả hai lăn xả vào nhau, quấn quít, những giọt mồ hôi rịn ra từ trán anh như hoà với nước mắt của tôi đang tuôn trào v́ hạnh phúc. Môi anh mơn man trên khuôn mặt tôi đầm đ́a nước mắt. Tôi hớp lấy từng giọt, từng giọt, tham lam nuốt chửng như sợ phí phạm những giọt t́nh yêu đang chảy trên má ḿnh. Anh ơi mùi vị này thật ngọt ngào sau bao ngày khát khao, chờ đợi. Cảm xúc của tôi tăng dần khi toàn thân cảm nhận những nụ hôn cháy bỏng từ đôi môi thèm muốn của anh. Có lúc anh vít lấy đầu tôi, rót vào tai một âm điệu du dương ngọt ngào :" Hăy buông thả đi em.” "Dạ, dạ ... anh làm ǵ em cũng chịu hết!". Hơi thở đứt quăng làm tiếng tôi như khàn đục. Tôi cuống quít như bị hớp mất hồn. Nhắm mắt, tôi nghe máu nóng chảy rần rần trong cơ thể. "Anh ơi, em chết mất". Anh quàng lấy thân người tôi đang run rẩy " Em hăy bay đi!" rồi siết mạnh và t́nh tứ nh́n tôi. Cái nh́n vuốt ve, đắm đuối, cái nh́n như cơn băo xoáy, cuốn hút rồi lốc tôi rơi vào giữa đại dương êm ái. Tôi miên man ngụp lặn. Bờ môi tôi cuống quít áp lên cổ rồi trườn xuống lồng ngực đầy nam tính của anh đang phập phồng. Tôi hôn anh nhẹ nhàng. "Anh ơi, em si mê anh... lúc nào em cũng khao khát thèm muốn anh" "...Anh ơi ôm chặt em đi, mau đi anh...". Rồi... Những tiếng rên rỉ làm không gian rung lên. Đất trời vần vũ, chuyển ḿnh trong lôi cuốn huyền hoặc của t́nh yêu. Ngọn lửa đam mê trong ḷng như đốt tôi thành hơi nước, thăng hoa trong tiếng rên rỉ và giăy đạp của cảm xúc...Tôi không c̣n biết ǵ, toàn thân ngây dại, chỉ nghe tiếng trái tim ḿnh đập liên hồi, theo cái nhịp gấp gáp của anh đang bóp thắt trong tôi. Trong khoảnh khắc, mọi phù phiếm của đời sống đều bị ch́m đi, mất hút, cái c̣n lại là cảm giác đê mê của sự hiến dâng, cho và nhận, vút bay lên chín tầng trời. Chúng tôi nằm ôm nhau trên giường mà tưởng như có một vầng mây gấm đang nhấc lên cao, triệt tiêu mọi hấp lực của trọng trường, từ từ tách khỏi mặt đất, trôi trong thinh không tịch mịch, lững lờ trong hư vô bát ngát... rồi cả hai đều ch́m trong trạng thái xuất thần, nửa mê, nửa tỉnh. Chúng tôi bám chặt vào nhau nhưng cố gắng không cử động hay nói một tiếng nào để không phải phá tan cái phút giây thiêng liêng ngạt ngào hương vị đó.
Khi thấy mắt anh lim dim, không muốn anh đứng lên làm mất giấc ngủ
đang ùa đến, tôi vội đi pha nước ấm, cẩn thận thêm một chút tinh dầu
để lau người cho anh. Phơi trước mặt tôi là một thân h́nh đàn ông
khoẻ mạnh, trần truồng. Đó là tấm thân đă gắn với tôi bằng một quan
hệ sâu xa c̣n hơn máu huyết. Tôi biết đó là thân h́nh đẹp nhất mà
tôi có thể nh́n thấy trên đời. Bởi nó là sức mạnh trừu tượng của
t́nh yêu được hiển thị thành xương thịt.”
|