Trương Văn Dân

 

TIẾNG HÁT TRONG LỜI NGUYỆN PHỤC SINH

 

Hàng năm, vào đầu mùa xuân nắng ấm, làn sóng du lịch tràn về Ư, có khi gây ùn tắc hàng trăm cây số trên xa lộ, thế nhưng năm nay cảnh này đă không c̣n diễn ra, và hầu như tất cả các đường phố hay đường cao tốc toàn châu Âu đều vắng bóng người.

Lệnh phong tỏa đă biến Lễ Phục Sinh mà thánh đường vắng vẻ. Đức Giáo hoàng Francis đă phải cử hành thánh lễ Vọng Phục Sinh một ḿnh với ít người phụ lễ chứ không c̣n đám đông hơn 100.000 tín hữu chen chúc ở Ṭa Thánh Vatican như những năm qua.

Biết cả thế giới đang hoang mang, sau lời chúc Phục Sinh an lành ngài c̣n gửi đi thông điệp: "Đừng lo lắng hay đầu hàng sự sợ hăi, đây là thông điệp của hy vọng."
 

Đức giáo hoàng cầu nguyện trong ngày lễ Phục Sinh

Covid-19 đă làm đảo lộn nhiều điều tưởng như bất di bất dịch: Khởi phát từ Trung Quốc và chỉ trong ṿng 3 tháng mà lây nhiễm lan ra hơn 200 quốc gia với gần 2 triệu ca nhiễm và hơn 120.000 người chết .

Cả thế giới kinh hoàng, và không thể không đặt câu hỏi: v́ đâu nên nỗi?

Có hai từ phổ biến được t́m thấy trong các trang tin quốc tế là đại dịchsuy thoái toàn cầu. Chúng nhắc đến nguyên nhân sâu xa, xuất phát từ sự kiêu ngạo của con người, mà hệ quả là quá tŕnh công nghiệp hóa không kiểm soát và sự phát triển kinh tế hoang dă đă phá hủy sự cân bằng tinh tế của hệ sinh thái ở nhiều nơi trên thế giới. Dân số tăng trưởng chưa từng thấy và nền y học hiện đại đă biến loài người thành một loại ung thư tự nhiên: chúng ta rất đông, chúng ta tiêu thụ quá nhiều và chúng ta phá hủy tài nguyên nhanh hơn khả năng sinh sản.

Trong suốt bao nhiêu năm với sự điên cuồng “phát triển” loài người đă làm cạn kiệt tài nguyên, giết chết các sinh vật, biến trái đất thành một nơi ô nhiễm và bầu trời không thể hít thở... Chúng ta sống như một con rắn đang cắn đuôi ḿnh để sống. Và cái đuôi càng ngày càng ngắn. Chúng ta vô tư sống như không hề biết có một tương lai.

Hiện nay trong mắt chúng ta đă không c̣n h́nh ảnh ḍng sông tươi mát, trên bầu trời không c̣n thấy đàn chim sẻ bay qua, dưới nước không c̣n thấy đàn cá tung tăng bơi lội nhưng chẳng c̣n ai quan tâm, con người mơ mộng hồn nhiên của một thời giờ chỉ chăm bẳm nh́n vào màn h́nh điện thoại.

Nhà văn Aye Rand đă từng viết: “Tính đặc trưng của con người là, khi các con thú t́m cách tồn tại bằng ḥa ḿnh vào môi trường xung quanh, con người lại tồn tại bằng cách thay đổi môi trường xung quanh theo ư ḿnh.” Ḷng tham và dục vọng tập thể đă biến con người thành những gă thợ săn tham lam và xem đồng loại là con mồi cần triệt hạ.

&

 

Con người đă từng muốn thay đổi thế giới ư? Giờ là lúc vỡ lẽ là thế giới sẽ thay đổi con người. Thiên nhiên đang mệt mỏi v́ sự hiện hữu của chúng ta. Trái đất đang nóng lên. Băng tan. Nước biển dâng. Hạn hán. Cháy rừng. Băo tố. Động đất. Dịch bệnh. Những năm sau này c̣n có sự ô nhiễm trầm trọng từ sóng điện từ.

Tổ chức WWF cho hay là do sự hủy diệt các khu rừng đă làm sự lây lan của đại dịch, chẳng hạn như bệnh từ coronavirus mà chúng ta đang gặp phải. "Nơi cây cối bị chặt và động vật bị giết, vi trùng nơi đó bay lên như bụi bay lên từ đống đổ nát" Tác giả David Quammen (1) đă viết như thế trong quyển Spillover: Animal Infections and the Next Human Pandemic.

Trong những ngày bị cách ly, có lẽ nhờ quen với việc đọc sách nên tôi gần như đang tận hưởng quăng thời gian rảnh rổi, xem đó như một đặc ân được tách ḿnh khỏi nhịp sống hối hả của thành phố. Mọi người đều ở nhà, thành phố vắng vẻ và yên tĩnh. Buổi sáng một người bạn cũ gọi thăm: “Tao may mắn sống ở miền quê, lúc này đang hưởng thụ mùi vị của thiên nhiên ở quanh nhà và tao tin là khi đại dịch chấm dứt chúng ta sẽ ư thức hơn về môi trường và cuộc sống của ḿnh. V́ nếu chúng ta tiếp tục tiêu thụ vô tội vạ như hiện nay th́ loài người sẽ phải đối mặt với những vấn nạn mà các thế hệ trước chưa bao giờ gặp phải.

Nghe bạn nói, tôi hiểu ra là đại dịch cũng đem đến cho chúng ta nhiều thứ. Nó nhắc chúng ta học những điều cần phải học, trân quư những giá trị hiện thực, vui sống với những ǵ ḿnh có và hiểu rằng quyền lực, sức mạnh, sắc đẹp và tài sản không c̣n giá trị nếu không thể mang khí trời để ḿnh hít thở.

Đại dịch đến như để cười vào mũi chúng ta là “sự vĩ đại của các bạn có kích thước nhỏ hơn một con virus!”
 

Ngay trong đêm chủ nhật Phục sinh, dưới ṿm thánh đường lộng lẫy nhất ở thành phố Milano đă xảy ra sự kiện duy nhất và độc đáo: "giọng hát tuyệt vời nhất thế giới" mệnh danh “thiên thần mù” Andrea Bocelli đă cất lên cùng một nghệ sĩ chơi đàn organ của nhà thờ Duomo, không có thính giả nhưng được kết nối toàn cầu. "Từ trái tim của một thành phố bị tổn thương, một giọng hát lừng danh sẽ mang thế giới lại gần nhau. Ngày Phục Sinh và âm nhạc cho niềm hi vọng." Các bài thánh ca được anh chọn lọc như “Ave Maria” của Bach/ Gounod, “Santa Maria” của Mascagni, bài Thánh ca nổi tiếng “Panis Angelicus” của César Franck… và cuối cùng là “Amazing Grace”như một lời tạ ơn được anh hát lên để truyền một thông điệp về t́nh yêu, sự chữa lành và niềm hi vọng cho nước Ư và toàn thế giới. “Tiếng hát của tôi sẽ như một lời cầu nguyện và tôi muốn tất cả chúng ta sẽ cùng cầu nguyện.” (2)


Ca sĩ Andrea Bocelli trước nhà thờ Duomo Milano trong đêm nhạc Phục Sinh

Nhờ được truyền trực tuyến nên hàng triệu bàn tay trên toàn thế giới có thể siết chặt, cùng nhau ôm ấp trái tim đang bị tổn thương của Trái đất. Âm nhạc sẽ mang lại cho ta niềm hy vọng, và hy vọng sẽ chữa lành mọi vết thương... và từ Milano thông điệp đoàn kết đă được gửi đi, về một sự phục hưng mà tất cả chúng ta đều hy vọng.

 

Milano 13/4/2020

Trương văn Dân
 

__________________________

(1) Nhà văn chuyên viết về khoa học môi trường, cộng tác viên thường xuyên cuả National Geographic, Harper's, Rolling Stone, New York Times Book.

(2) https://www.youtube.com/watch?v=huTUOek4LgU

 

 

art2all.net