|
CHIẾU CHĂN KHÔNG ẤM NGƯỜI NẰM MỘT
GISÈLE PHƯƠNG
Xin gởi đến tác
giả Vơ Kỳ Điền và quí anh chị thuộc thế hệ lưu vong đầu tiên sống nhờ đất khách
nhưng ḷng vẫn hướng về quê hương, bài nhận xét về con Bạch Hổ trong trang tiểu
thuyết “Bếp Lạnh“
Một trong các nhà văn tinh tế, cảm động trong văn chương hải
ngoại ngày nay, tác giả Vơ Kỳ Điền trong bài “Bếp Lạnh“ đă vẽ lên một bức
tranh hài hước về anh chàng Hoàng loay hoay nấu bếp một cách vụng về nhưng đầy
thương tâm, với rất nhiều chi tiết khốn khó trong đời sống hàng ngày của hai cha
con.
-“Chàng nghe con nói, đau nhói trong ḷng, thấy thương và
tội nghiệp con… mấy tháng nay ba có nấu nướng ǵ đâu ... chỉ có hột vịt luộc
chấm nước mắm, hoặc chả lụa xắc khúc chấm nước tương là xong buổi cơm.” Chỉ với một câu chuyện ngắn thôi mà tác giả đă khắc họa lên được một cách tài hoa tâm trạng cay đắng, ê chề và nỗi buồn ấp ủ trong ḷng anh chàng Hoàng. Một người đàn ông không vợ và không quê hương ở xứ lạ đất người! “Chỉ có một cha, một con, buồn và hiu quạnh quá.…"
“Cái cảnh hai cha con lủi thủi, hiu quạnh trong căn nhà lớn
mênh mông không có bàn tay người đàn bà chăm sóc, buồn bă và thê lương lắm.”
Một bi kịch cá nhân đượm vẻ âu sầu buồn thảm hay là một thảm
kịch xă hội của những câu chuyện về cuộc sống phức tạp đầy những thử thách trên
đất Tây phương hải ngoại hiện đại của tất cả những kẻ tha hương. (Les multiples
défis rencontrés par les immigrants dans le pays d’accueil)
Bài văn khơi dậy ḷng cảm xúc sâu sắc, khiến độc giả rung
động suy ngẫm về thân phận con người di tản và quá tŕnh ḿnh trên đất khách. V́
t́nh h́nh chánh trị trong nước, nên nhiều người buộc ḷng phải bỏ xứ sở quê quán
ra đi trong tuyệt vọng, để rồi chấp nhận kiếp sống tha hương, ở tạm xứ người. Dù
ở quốc gia nào, trong đời sống mới, sự hiện hữu của áp lực luôn luôn có mặt
trong mỗi khía cạnh. Ngoài xă hội, không những phải cố gắng hoà đồng vào đời
sống vật chất những người tha hương c̣n phải sống cái cảnh “qua sông phải lụy
đ̣” chịu sự khổ nhục khi đă chấp nhận dừng chưn nơi đất khách, trên đường đi t́m
miếng cơm manh áo. Trong đời sống riêng tư, th́ sự xung đột giữa hai nền văn hoá âm thầm len lỏi vào gia đ́nh lưu vong, ngấm ngầm như thuốc độc vô h́nh nhưng giết người …và từ từ tạo sự rạn nứt của “mái ấm gia đ́nh Việt Nam” (Ce poison mortel devient la ligne de séparation invisible du couple jusqu’au jour où la cellule familiale éclate)
Mệt mơi với áp lực của xă hội, lại phải chịu thêm sự căng thẳng trong đời sống cá nhân, th́ thử hỏi môi trường sống của kẻ xa xứ với hai ngôn ngữ và hai văn hóa, nó vất vả và cay đắng như thế nào!
Vivre à califourchon sur deux cultures exige un effort
surhumain d’adaptation avec un constant et douloureux déchirement entre les
deux. La douleur dans la blessure de la mémoire et des souvenirs. Les espérances
et le désespoir. Une hémorragie permanente des exilés de leur deuil du passé…..
Quelque soit le pays d’accueil, les tragédies familiales de ces ex-patriés
proviennent du choc de ces deux cultures et souvent mènent à l’éclatement des
cellules familiales accompagné du traumatisme. Déception? Blessé? Meurtri?
Đối với một vài người, việc ḥa nhập với đời sống mới bằng
ngôn ngữ không đ̣i hỏi nhiều thử thách như sự hội nhập xă hội về tinh thần. Tuy
nhiên, ngôn ngữ thực chất là văn hóa; là thế giới của một người. Khi ngôn ngữ
đổi khác th́ không gian người đó đảo lộn. Chới với trong xă hội xứ người, khí
hậu tê buốt, ḷng đau nhói tái tê, đó là hoàn cảnh chung của cộng đồng người
Việt lưu vong. Xa đất nước, rời bỏ nơi chôn nhau cắt rún, không có nghĩa là xa
“quê hương“ v́ quê hương ấy luôn luôn ngự trị ở trong ḷng. Làm sao quên được mồ
mă ông bà hay kỷ niệm vùng trời thơ ấu đầy mộng mơ ngày nào. Nhưng lạ cảnh, lạ người, ngôn ngữ mới, khái niệm quốc gia mới…tất cả đều hoàn toàn mới và xa lạ. Mọi thứ xung quanh đổi khác, tạo sự khủng hoảng giữa quan niệm sống của quê cha đất tổ đă cắm rễ sâu trong ḷng và đời sống hiện đại thực dụng Tây phương. Vi quan niệm nền tảng đă lung lay nên chính người trong cuộc cũng không biết thế nào là triết lư sống và giá trị đích thực của cuộc đời là gi? Nguồn cội, nồng cốt xưa kia là kim chỉ nam của tư tưởng và hành động không c̣n là chân lư nữa. Triết lư sống của cá nhân và Cộng đồng di tản Việt Nam đều dựa trên nền văn hóa và tư tưởng triết học cổ điển Á Đông của quê cha đất tổ. Khi nền tảng này sụp đổ, người ta bắt đầu hoài nghi về những quan điểm của ḿnh. Thế nào mới là đúng và đâu là sự thật?
Văn hóa đó ngày nay không c̣n là chỗ dựa và đang chịu sự phân
tách mổ xẻ, (questionner la validité, la valeur de ces principes) . Cuộc giải phẩu nào cũng đau đớn, cũng mang vết thẹo trong tim kẻ lưu vong, không ngừng rướm máu. Thôi th́ cắn răng chấp nhận “đáo xứ tùy dân, nhập giang tùy khúc. “
Từ cái mâu thuẫn của Đông và Tây nảy sanh ra những sự va chạm đáng tiếc đưa đến những thảm kịch gia đ́nh. Một thí dụ rất nhỏ và cụ thể của hiện tượng xung đột giữa hai nền văn hoá khác biệt (le choc traumatique de la différence de 2 cultures) là tấm giấy khai sanh Việt Nam.
Ngày nhập cư Canada, nhân viên Sở Di Trú té ngửa bởi ngạc
nhiên khi đọc hàng chữ dưới tên họ mẹ của một số khai sanh của người Việt. Đó
là: rang de femme mariée: premier rang, deuxième rang, 3è rang…. (Xin tạm dịch
là ngôi thứ: vợ chánh, vợ 2, vợ 3...). Những hàng chữ đó chứng tỏ cái thế hệ –
c̣n sót lại - năm thê bảy thiếp của Đông Phương và làm cho ta ư thức được cả một
bầu trời văn hóa khác biệt giữa người nhập cư và người bản xứ. (La grande
différence de culture entre le pays d’accueil (ou pays d’adoption) et mon pays
natal. (ou pays d’origine).
Sở Di Trú đề cao Canada như đất nước tuyệt vời để định cư với
“môi trường trong lành, tỉ lệ thất nghiệp thấp, phúc lợi xă hội tốt“ và là một
trong những điều khiến Canada trở thành điểm đến hấp dẫn. (Theo định nghĩa trên
mạng) Tuy nhiên, không có ǵ hoàn hảo hay tuyệt đối trên đời nầy. Nền văn hóa đa
bản sắc Tây phương mang nhiều đặc tinh khác nền văn hoá Đông phương của Việt
Nam. Và với khái niệm Quốc Gia c̣n mơ hồ, những người tha hương không định nghĩa
được ḿnh hay thế đứng của ḿnh trong hoàn cảnh mới. Họ sống cái cảnh nửa chừng
xuân, một chưn trong nền văn hoá Tây phương và một chưn trong văn hoá Đông
phương. Bài “Bếp Lạnh“ của tác giả Vơ Kỳ Điền là một tác phẩm văn chương buồn bă nhưng có một giá trị lịch sử thời đại. Thành công của bài văn nầy không phải chỉ ở tài năng diễn đạt mà c̣n là kỹ thuật khắc họa ngôn từ của tác giả để người đọc nhận diện ḿnh trong đó và cảm nhận thấu hiểu được sự khó khăn và nỗi đau đớn đằng sau tâm trạng cô đơn của những ông chồng sống trong không gian của môi trường đa văn hoá.
Giống như vô vàn kẻ lưu vong, mỗi người di tản đều mang trong
tâm hồn cảm xúc lạc loài, cô đơn và sự ám ảnh hoài nhớ quá khứ của ḿnh.
Điển h́nh nhất là nhân vật Hoàng trong bài “Bếp Lạnh“.
Dù câu chuyện chỉ viết xung quanh người đàn ông tầm thường nhưng tác giả với
nǵ̣ bút sống động, châm biếm và kinh nghiệm của một người viết văn lâu năm
trong nghề, đă xoay sở t́m cách gợi lên trong trí của độc giả tâm trạng sâu thẳm
của thế hệ “gà trống nuôi con“.
Xuyên qua sự vụng về của Hoàng, hiện lên h́nh ảnh quen thuộc
của “thế hệ chồng chúa vợ tôi“ hay đúng hơn cái thế hệ “năm thê bảy thiếp“ mà
các đấng mày râu vẫn c̣n mang trong người nhiều định kiến và thói gia trưởng di
truyền. Hoàng tượng trưng cho những mẫu người đàn ông không đảm đang được một
việc nhỏ trong bếp. Tại sao? v́ quen cảnh người hầu kẻ hạ hay là sống theo quan
niệm xưa “chồng chúa vợ tôi“ không biết giúp đỡ, chia sẻ công việc nặng nhọc hay
quan tâm đến kẻ đầu ấp tay gối với ḿnh.
Chính v́ cái thói gia trưởng, bảo thủ đó mà cuộc sống hôn
nhân của nhiều gia đ́nh hải ngoại sụp đổ. Sự xung đột thường xuyên xảy ra, v́
trong xă hội ngày nay và nhất là trên đất Tây phương, quan niệm sống đă thay đổi
và khác xa những quan niệm cổ hủ, di truyền của nền văn hóa Việt Nam. Mấy đấng
mày râu gia trưởng, với những quan niệm cũ khó dứt, thường thích chỉ tay năm
ngón. Sai bảo vợ con phục tùng ḿnh. Tất cả đều phải theo sự quyết định của lệnh
ông! Vợ con vừa tôn sùng vừa sợ hăi, giống như con Bạch Hổ trong khái niệm “Tứ
Tượng của Phong Thủy“ (Thanh Long, Bạch Hổ, Châu Tước, Huyền Vũ) mà nhiều quốc
gia Âu châu coi như một loại thần thú. Trong tranh Ngũ hổ, Bạch Hổ ngồi ở giữa
và những con hổ khác nhỏ hơn phải chầu xung quanh, giống như mấy ông chồng yêu
quí của ta. Nhưng loại Bạch Hổ cực kỳ hiếm đuợc ghi trong danh sách của những
loài vật đang có nguy cơ tuyệt chủng và ngày nay được xem là một loài đang bị đe
dọa nghiêm trọng. Cũng như mấy đấng mày râu của thế hệ lưu vong đầu tiên, cũng
đang từ từ …biến mất hoặc không c̣n hét ra lửa, mửa ra khói nữa. (espèces en
voie de disparition)
Tuy nhiên, cái thời kỳ giao điểm trống đánh xuôi, kèn thổi
ngược nầy (intersection des 2 cultures) ảnh hưởng rất mạnh vào đời sống nội tâm
và mang đến rất nhiều khổ tâm cho tất cả gia đ́nh Việt Nam ở hải ngoại
Để làm nổi bật ư tưởng của ảnh hưởng Đông phương trong cuộc
sống của gia đ́nh lưu vong, tác giả Vơ Kỳ Điền đă cụ thể hóa ư niệm trừu tượng
đó qua h́nh ảnh thiếu nữ trong tranh “Trên tường bức tranh sơn mài vẽ h́nh cô
thiếu nữ mặc áo tứ thân, ôm đàn tỳ bà che nghiêng nửa mặt như nh́n chàng mà cười.”
Tác giả đă thành công mỹ măn khi đặt nhân vật Hoàng trong khung cảnh sống thật Á
đông với cách trang trí nhà bằng bức tranh đầy những chi tiết thật tinh tế. Nhà
văn đă xoay sở lựa chọn một h́nh ảnh rất trung thành mang đặc tính hương vị quê
nhà. Bài văn khiến độc giả cảm xúc và rung động khi tác giả kư thác tâm sự của ḿnh qua bức tranh. Người đọc h́nh dung được tâm trạng và nỗi ḷng của tác giả qua nhân vật Hoàng. Người viết chú ư đến trọng điểm và chi tiết nổi bật của xă hội xưa; điển h́nh với thiếu nữ trong tranh. Chi tiết của “áo tứ thân và đàn tỳ bà “là sự chọn lọc của tác giả để cụ thể hóa bằng h́nh ảnh ư nghĩ trừu tượng của quan niệm bảo thủ trong xă hội phong kiến.
Độc giả suy ngẫm về căn pḥng với bức tranh cổ và đặt dấu chấm hỏi về những chi tiết trên. Sao không h́nh ảnh nào khác mà lại là cái áo tứ thân?
Áo tứ thân thể hiện cách ăn mặc, phổ biến trong xă hội xưa.
Đó là một trong những trang phục truyền thống của phụ nữ vùng châu thổ Bắc Bộ từ
thời xa xưa, vào thời Trần thế kỷ XIII và thời Nguyễn. Trần Phu trong “An Nam
tức sự” đă để lại ít ḍng sơ lược về cung cách ăn mặc và trang điểm của phụ nữ
thời Trần “Đàn bà thường mặc áo tứ thân màu đen, cổ áo viền màu trắng, cắt tóc
rồi buộc túm lên đỉnh đầu, không để tóc mai…” (2, tr. 27). C̣n cái đàn tỳ bà th́ sao?
Trong những văn bản cổ xưa nhất, đàn tỳ bà một nhạc cụ dây gẩy của người phương Đông, có từ thời Trung Hoa cổ đại, theo một số ghi chép là khoảng hơn 2000 năm lịch sử.
Theo quan niệm thông thường th́ loại đàn nầy có h́nh dáng
giống như lá tỳ bà nên có danh xưng như vậy. Nhưng từ triều đại Tần – Hán cho
đến Tùy – Đường, tất cả nhạc cụ gảy dây đều được gọi chung là Tỳ bà. Ngày nay,
một số nhà nghiên cứu cho rằng tỳ bà có khả năng xuất phát từ chữ
barbat trong
ngôn ngữ Ba Tư. Tóm lại, dẫu thuật ngữ t́ bà xuất hiện đầu tiên trong thời kỳ
nào, nó là từ ngoại nhập hay do người Trung Quốc nghĩ ra th́ có một điều chắc
chắn rằng trong triều đại nhà Tần có một loại đàn gọi là Tần tỳ bà. Mặc dù đàn
tỳ bà có xuất xứ từ các nước khác, nhưng qua thời gian dài sử dụng nó đă được
bản địa hóa và trở thành cây đàn của Việt Nam, thể hiện sâu sắc, đậm đà những
bản nhạc mang phong cách của dân tộc Việt Nam trong lĩnh vực khí nhạc.
Hoàng à, anh vẫn sống với quan niệm và h́nh ảnh cổ truyền
của 2000 năm về trước?
Đừng quên là trải qua những biến chuyển của thời cuộc và lịch
sử, của văn hoá, cách trang sức con người, cách sống, cách suy nghĩ đều thay đổi
nhiều. Giữa cuộc đời khó nhọc th́ gia đ́nh cũng nên theo thời vận mà biến thiên.
Không trách thiếu nữ trong tranh “…..che nghiêng nửa mặt như nh́n chàng mà
cười.” Làm sao hiểu được sức mạnh của nụ cười đó? Giống như nụ cười linh
động vô cùng bí ẩn, u sầu của nàng Mona Lisa trong bức họa của Leonardo Da
Vinci. Thiếu nữ nở nụ cười thách thức hay châm biếm chế ngạo sự vụng về của “gà
trống nuôi con.”
Tác giả hết sức điêu luyện khêu gợi lên trong ḷng người đọc
trí ṭ ṃ và tưởng tượng. Giá trị văn chương của Vơ Kỳ Điền thể hiện qua nỗ lực
của tác giả trong cách điển h́nh để đọc giả cảm nhận được tâm trạng thầm kín ẩn
dấu trong đó. Người đọc thấm thía cái cảnh “lẻ bóng pḥng không” của Hoàng qua
đọan văn: “Cái cảnh hai cha con lủi thủi, hiu quạnh trong căn nhà lớn mênh
mông không có bàn tay người đàn bà chăm sóc, buồn bă và thê lương lắm.” Tâm sự của Hoàng, của những người lưu xứ hay của tác giả? “….cha con chàng cố tránh không nhắc ... má thằng Bi, v́ mỗi lần nhắc tới, Bi buồn bă và Hoàng th́ cay đắng. Phải chi có má... câu buột miệng đơn giản vô t́nh của con, phá toang cái vết thương t́nh cảm trong tim chàng chưa kịp lành miệng...”
Vết thương ḷng dù lành vẫn để lại thẹo, cũng như kư ức tuy
đă phai mờ nhưng vẫn làm đau xót. Đau khổ nhất là khi yêu thiết tha nhưng vẫn
phải mỗi người đôi đường, đôi ngả. Hương vị của t́nh yêu không phải lúc nào cũng là màu hồng. Cuộc đời không phải lúc nào cũng tươi đẹp, thế sự thăng trầm, lương duyên có hội rồi cũng tan. Giữa đường đứt gánh tương tư, làm sao tránh khỏi đau buồn.
Cha con Hoàng bồi hồi nhớ về người thân yêu đă ra đi “nó
đương nhớ tới người mẹ đă ra đi, thiệt xa, thiệt xa ngoài tầm mắt nhưng không
phải trong ḷng/….Chàng cố gượng buồn, … nói vội vă để che lấp nỗi trống vắng.”
Danh từ ngôn ngữ được chọn lọc và sử dụng một cách độc đáo
nên diễn tả được nổi dằn vặt đau khổ cùng cực của kẻ ở lại sống với nỗi tiếc
nuối, dày ṿ, dù ngày tháng xa nhau nhưng ḷng vẫn nặng trĩu nhớ thương người đi
biền biệt, không trở lại. Một câu chuyện, một cuộc t́nh, một nỗi buồn sau khi chia tay. C̣n yêu, c̣n thương, c̣n chờ. Chờ trong hy vọng? Hay chờ trong tuyệt vọng với nỗi đau như xé ruột gan? Đă không giữ nổi bước chân người đi, th́ đừng tự dày xéo chính ḿnh nữa. Có th́ có tự mảy may, không th́ cả thế gian này cũng không. Hăy nhớ về người cũ c̣n thương của ḿnh với những kư niệm êm đẹp bởi dẫu sao người đó cũng đă từng đi chung với ḿnh một đoạn đường đời.
“Vạn vật thiệt là vô t́nh. Hoàng chua xót, sững sờ và cảm thấy ḿnh bất lực…”
Không có người vô tâm hay vô t́nh chỉ có người không quan
tâm. Có những người vô tâm đến nhẫn tâm. Chuyện t́nh nào không ít th́ nhiều,
cũng đầy nước mắt. Nhung không vi lư do đó mà… để tuyệt vọng biến minh thành
những tượng đá của ḥn Vọng Thê. Thời gian sẽ là liều thuốc xóa nḥa nỗi đau.
Cơn băo ḷng rồi sẽ lắng dịu đi. Và có thể một không gian ấm áp biết đâu đang
chờ người nơi nào đó.
Nhà văn lưu vong Vơ Kỳ Điền đă tạo nên một tác phẩm văn
chương tuyệt vời, quyến rũ để nói lên những hy sinh vĩ đại nhưng rất đổi âm thầm
cũng như những thử thách mà thế hệ chuyển tiếp đă phải hứng chịu tại hải ngoại.
Độc giả động ḷng thương xót t́nh cảnh cô đơn của anh chàng trong bài “Bếp
Lạnh“, trôi nổi bềnh bồng giữa đời sống hiện đại nơi đất khách và quá khứ của
quê nhà. Tội nghiệp anh chàng Hoàng, nạn nhân bất lực của một thế hệ chuyển tiếp
trước hoàn cảnh xă hội, của sự va chạm giữa hai nền văn hóa, hai ngôn ngữ. Đúng
hơn là đời sống hiện đại Tây phuơng và quan niệm sống theo truyền thống bảo thủ
Đông phương.
Nh́n về cảnh đàn ông đảm nhiệm một cách vụng về vai tṛ
thiêng liêng của "gà trống nuôi con" và anh Hoàng trong chuyện “ Bếp Lạnh “ vật
lộn với dầu mỡ, tiêu muối, tỏi đường độc giả nào cũng thấy chạnh ḷng. Nhưng
đồng thời, độc giả cũng ư thức được qua thảm kịch gia đ́nh, tâm sự và sự uất ức
của chị em bạn gái sống trong cái cảnh đứng nửa chừng xuân giữa hai văn hoá, v́
thương con yêu chồng mà nhiều người phải chịu cảnh t́nh nguyện tôi đ̣i “nâng
khăn sửa túi cho các đấng mày râu”. Riêng tôi muốn nhắn gởi đến tác giả Vơ Kỳ Điền đừng v́ thấy cây cong mà cứ tưởng cánh cung, một câu nói trong phim bộ - “có một người để thương, để nhớ, để hận, c̣n hơn là đời buồn như một cái giếng khô”. Bởi v́ dù với bất cứ lư do ǵ th́ -“ Chiếu chăn không ấm người nằm một “...
Gisèle Phương một độc giả ở phương xa. (Ngày lễ T́nh Yêu 14-2-2019)
BẾP LẠNH (VƠ KỲ ĐIỀN)
Một sáng Chúa Nhựt vào khoảng mười giờ, Hoàng đi tới đi lui
trong nhà bếp, mắt ngó dáo dác như muốn t́m vật ǵ. Chàng mở tủ ngăn trên, không
có, mở ngăn dưới, cũng không có, ngăn bên giửa, cũng không có luôn. Chàng cũng
đă mở hết các hộc kệ bên bồn rửa chén, trên tường, miệng lẩm bẩm - thiệt là kỳ
cục, có cái chảo, cất ở đâu kỹ quá, kiếm không ra...
Căn bếp khá rộng, chén dĩa nồi nêu soon chảo, tất cả được để ở đây, ngoài ra đâu
c̣n chỗ nào. Lục lọi hồi lâu không được, tức ḿnh, chàng đi xuống tầng hầm. Căn
hầm đă được hoàn tất đẹp đẽ, pḥng ốc khang trang, đồ đạc được sắp xếp vén khéo.
Pḥng làm việc của chàng có tủ sách và bàn viết thật lớn, ḷ sưởi bằng đồng sáng
loáng, cạnh bên là pḥng ngủ và pḥng chơi đùa của thằng Bi, cùng pḥng tập thể
dục. Phía sau cùng là một kho đựng những vật liệu sửa chữa nhà cửa, cùng đồ đạt
ít dùng. Cũng c̣n vài thùng cạc tông của chuyến dọn nhà lúc trước, c̣n nguyên
băng keo chưa mở. Cái chảo, cái chảo, hổng lẽ được cất trong mấy cái thùng nầy.
Vô lư, ai lại đem giấu cái chảo vô mấy cái thùng cạc tông. Tuy nghĩ như vậy
nhưng chàng cũng kiên nhẫn đi kiếm con dao nhỏ, khiêng ra từng thùng và rọc lớp
băng keo dán bên ngoài, gia công lục lọi. Toàn là sách vở với báo chí, thư từ
cũ... Buổi sáng trời nắng trong, cả nhà yên tĩnh, không một tiếng động nào ngoài tiếng dép kéo lê trên sàn gỗ của Hoàng, tiếng thùng cạc tông được mở, tiếng sách vở va chạm nhau sột soạt,... tiếng động tuy nhỏ nhưng cũng đủ làm thằng Bi tỉnh giấc. Bi năm nay cũng đă mười lăm, tuổi nhổ gị nên cao lỏng khỏng. Tánh t́nh thiệt thà, hiền lành, an phận nhưng dễ đổ cộc, y như Hoàng. Nó cằn nhằn :
- Ba làm cái ǵ dưới nầy rầm rầm, con ngủ không được. Nghe tiếng con, chàng mừng lắm. Cái nhà lớn rộng thinh thinh, đi tới nhà trước, đi lui nhà sau cũng chỉ có một cha, một con, buồn và hiu quạnh quá. Trên tường bức tranh sơn mài vẽ h́nh cô thiếu nữ mặc áo tứ thân, ôm đàn tỳ bà che nghiêng nửa mặt như nh́n chàng mà cười. Chàng ôn tồn trả lời con :
- Ba kiếm cái chảo, nó đâu mất tiêu rồi. Rồi nói tiếp - mười giờ sáng rồi đó, con thức dậy là vừa hổng có sớm đâu.
Bi mặc bộ đồ ngủ nhàu nḥ bước xuống giường, đứng nh́n chàng và hỏi : mà ba kiếm cái chảo làm chi ? -cái thằng, ba kiếm chảo để nấu đồ ăn, chớ con tưởng ba kiếm chảo để đội à...
Thằng Bi cười - mấy tháng nay ḿnh ăn bánh ḿ thịt, cá hộp, với ḿ gói, cũng
được vậy ba. Lâu lâu đi phố Tàu mua vịt quay, gà quay, thịt xá xíu, ở tiệm Thái
Sơn hay Hồng Kông được rồi... ba nấu nướng làm chi cho mắc công. Chàng nghe con nói, đau nhói trong ḷng, thấy thương và tội nghiệp con, gượng cười :
- Đâu được nè, cha con ḿnh phải ăn uống đàng hoàng. Lúc trước nhiều công
việc bận bịu quá, hết chuyện nầy đến việc kia, ba không rảnh để lo cơm nước, nay
th́ rảnh rồi. Để con coi, ba làm bếp ngon lắm. Thằng nhỏ tṛn xoe mắt ngó chàng, cặp mắt to đen và đẹp giống hệch má nó:
- Bộ ba biết nấu đồ ăn hả ba?
Hoàng bật cười:
- Sao không biết con, ba nấu giỏi lắm, con biết không, hồi đó ba đi học ở Sài G̣n tự nấu ăn đó...
Thằng nhỏ không hề thắc mắc chuyện ba nó lúc nhỏ c̣n đi học, tự nấu nướng ra sao, đi kiếm cái chảo phụ chàng. Nó chạy lên nhà bếp cũng kéo các ngăn kệ, các ngăn tủ như chàng đă làm, hồi lâu không được. Nóng ruột, nó đề nghị - hay là ba ra tiệm mua cái chảo mới cho rồi, kiếm hoài cũng không ra.
- Ừ ừ, chắc là phải mua cái mới.
Vừa nói vừa thuận tay chàng vô t́nh kéo cánh cửa ḷ nướng của bếp điện, cửa vừa mở chàng thấy bên trong có cái chảo lớn, vài ba cái nồi được xếp kỹ trong đó. Hoàng rất mừng và Bi lẩm bẩm :
- Mấy tháng nay ba có nấu nướng ǵ đâu nên không biết nồi với chảo để trong nầy...
Chàng vói lấy cái chảo đem lại ṿi nước để rửa, miệng nói:
- Để ba làm món cải làn xào thịt ḅ cho con ăn, ba mua được cải tươi với thịt ḅ mềm lắm.
Bi thích chí:
- Dạ dạ, mà ba có dầu hào để xào giống như ở phố Tàu không?
- Cái
thằng, ba làm theo kiểu Tây, dầu hào nhiều chất béo, nghe nói ăn nhiều bị ung
thư không tốt đâu. Thằng nhỏ biết ǵ đâu nghe hứa hẹn có thịt ḅ th́ mừng lắm. Mấy tháng nay chỉ có hột vịt luộc chấm nước mắm, hoặc chả lụa xắc khúc chấm nước tương là xong buổi cơm. Đến bữa, cha xúc một tô, con xúc một tô để hột vịt hoặc miếng thịt lên trên cơm trắng, rồi kéo nhau ra ngồi trước máy tuyền h́nh, vừa ăn vừa coi Vi Tiểu Bảo với Trương Vô Kỵ hoặc Lịnh Hồ Công Tử,... cũng xong bữa. Thiệt là gọn.
Hoàng nhớ lại những dĩa thịt ḅ xào cải làn đă ăn qua, dễ làm quá mà. Chàng lấy tấm thớt ra rửa sạch, đặt miếng thịt lên ngay ngắn và bắt đầu xắt từng lát mỏng. Làm món ăn thiệt là dễ, có ǵ khó khăn đâu. Cái ǵ mấy bà nội trợ làm được th́ đàn ông cũng làm được, nhiều khi c̣n hay hơn nữa. Miếng thịt được xắt mỏng xong, chàng bỏ vào chảo mỡ. Thịt gặp mỡ nóng, cháy xèo xèo, mỡ và nước thịt văng tứ tung. Hoàng hấp tấp lấy kiếng ra đeo vào mắt, cẩn thận vẫn hơn, mỡ nóng văng vô mắt dám đui lắm à... Không lẽ v́ ham ăn ngon mà phải bị đui con mắt !
Chàng cầm lấy cái hộp đựng muối, nhớ tới ngày nào má thằng Bi lúc làm bếp, nàng
thường nhắc đi nhắc lại - muốn nấu ăn ngon là phải có gia vị ngon, chàng cũng
bắt chước lẩm bẩm - một chút xiú muối, một chút xíu đường, một chút xíu tiêu...
Cầm hộp muối trên tay chàng để trên miệng chảo - một chút xíu muối- và trút nhè
nhẹ xuống. Nào ngờ, nắp hộp lỏng le và rơi tuột xuống đống thịt phía dưới, muối
bọt trắng xoá tuôn theo. Trời đất, ai mà chơi cắc cớ, không vặn kín nấp. Hoàng
phản ứng không kịp nên cả hộp muối bọt nằm ướp trắng xoá trên đống thịt, thấy mà
ứa gan ! Hoàng quính quắng lấy cái muỗng hớt gạt lớp muối trắng dư thừa phía
trên, cố gắng, cố gắng, nếu để quá nhiều như vậy là mặn lắm, tội nghiệp thằng
Bi, phải rán hớt lớp muối dư, mặn quá ăn làm sao được, hớt được nhiều chừng nào
tốt chừng nấy. Mà phải tắt lửa, nếu không lửa phừng nóng quá làm không kịp. Nóng
quá, nóng quá, thịt phía dưới miếng nào miếng nấy xăn tṛn lại, xám đen. Lửa đă tắt rồi, muối cũng đă hớt hết trơn rồi, không cách ǵ hớt thêm được nữa, Hoàng lấy đũa gắp thử một miếng và nếm. Trời đất ơi, miếng thịt bây giờ như miếng khô cá mặn chát. Chàng nghe đầu lưỡi như quíu lại. Chết rồi, làm sao bây giờ. Hổng lẽ đem mấy miếng thịt đi rửa dưới ṿi nước lạnh, thịt sẽ xác xơ...
Hoàng suy nghĩ, suy nghĩ:
- Ừ, ừ, bây giờ ḿnh có thể đổi lại, thay v́ làm món
thịt ḅ xào th́ làm món canh thịt ḅ. Có khác ǵ đâu. Thêm nước vô nhiều thịt sẽ
hết mặn và đỡ phải nêm nếm, chỉ cần một chút đường cho dịu và một chút tiêu nữa
là thơm. Chàng nhớ rơ ràng câu ca dao - bỏ tiêu cho ngọt, bỏ hành cho thơm. Bỏ
tiêu th́ cay chớ sao lại ngọt, thiệt t́nh không hiểu ! Thôi kệ canh thịt ḅ cũng
y như cải xào thịt ḅ, chỉ khác một chút là món khô với món nước. Được rồi,
Hoàng lấy cái nồi nhỏ đặt trên bếp kế bên, tay cầm cái chảo, trút hết thịt qua
nồi rồi thêm nước lạnh. Mở lửa thật lớn để cho nước mau sôi. Cái bếp điện nầy
tốt thiệt, vặn số cao có vài phút th́ nước đă sôi ùn ụt, cái nồi cở một lít nước
như vậy th́ chắc một muỗng đường là vừa. Mở cái nắp hộp đường chàng xúc đúng một
muỗng, được rồi vặn kỹ nắp hộp lại. Nêm xong chàng nếm thử, thịt không c̣n mặn
nữa, mừng quá. Nhưng sao nước hơi ngọt. Nếm thử lại th́ ngọt thiệt. Chắc tại cái
muỗng canh hơi lớn, nhiều đường. - Bi ơi, lại nếm thử dùm ba coi ra sao, cái miệng ba sớm mơi tới giờ sao mà đắng nghét, không biết được ngọt mặn ǵ hết trơn !
Thằng Bi nghe chàng kêu chạy lại, nh́n nồi canh đang sôi, ngạc nhiên kêu lên :
- Ủa ba nói làm món thịt ḅ xào cải làn mà, bây giờ ba lại nấu canh.
Hoàng chống chế:
- Món canh có nước dễ ăn, bổ và tốt cho sức khoẻ hơn con. Mấy món xào dầu mỡ nhiều, có hại.
Thằng nhỏ cười:
- Ba hổng biết nấu, rồi nói gạt con.
Nói xong nó lấy muỗng nếm thử nước canh rồi ngó Hoàng mà cười :
- Canh nầy ngọt
lờ lợ, ba bỏ thêm chút đường nữa th́ thành chè. Phải chi có má th́ ḿnh có cải
xào thịt ḅ ngon lành rồi...
Từ lâu hai cha con chàng cố tránh không nhắc tới Liên, má thằng Bi, v́ mỗi lần
nhắc tới, Bi buồn bă và Hoàng th́ cay đắng. Cái cảnh hai cha con lủi thủi, hiu
quạnh trong căn nhà lớn mênh mông không có bàn tay người đàn bà chăm sóc, buồn
bă và thê lương lắm. Phải chi có má... câu buột miệng đơn giản vô t́nh của con
phá toang cái vết thương t́nh cảm trong tim chàng chưa kịp lành miệng. Thằng nhỏ
nói lỡ lời, nó chớp chớp mắt như muốn khóc, mặt đỏ ửng, đứng xuội lơ. Chắc bây
giờ nó đương nhớ tới người mẹ đă ra đi, thiệt xa, thiệt xa ngoài tầm mắt nhưng
không phải trong ḷng...
Nắng ngoài trời thiệt sáng và thiệt đẹp. Cây liễu bên bờ rào đong đưa những cành
lá xanh biếc. Vạn vật thiệt là vô t́nh. Hoàng chua xót, sững sờ và cảm thấy ḿnh
bất lực, có lỗi với con. Chàng cố gượng buồn, ôm lấy vai Bi, nói vội vă để che
lấp nỗi trống vắng:
- Thôi sửa soạn lẹ lên, ba đói bụng rồi, cha con ḿnh đi ăn phố Tàu, món cải làn
tiệm Hồng Kông xào dầu hào ngon lắm.
VƠ KỲ ĐIỀN |