|
Vơ Kỳ Điền
ĐỜI CHIA
NHƯ NHÁNH SÔNG ( PHẦN 4 )

Vơ Kỳ Điền
Tôi và bạn Nguyễn Hiền Tâm cùng
xuống Sóc Trăng tŕnh diện nhận nhiệm sở ở Trung Học Hoàng Diệu cùng một ngày.
Hai đứa học chung ban Việt Hán ở Đại Học Sư Phạm Sài G̣n và về trường chung một
sự vụ lệnh. Bạn Tâm tuy vóc dáng cao lớn dềnh dàng nhưng lại nhỏ hơn tôi một
tuổi. Kể rơ như vậy để bạn đọc biết là tôi học kém hơn bạn một năm.
Thoạt nh́n th́ bạn đen thui. Trong trường có hai giáo sư cũng có nước da đen.
Nhưng bạn Nguyễn Tôn Bá tuy da đen mà sáng, c̣n bạn Nguyễn Hiền Tâm cũng da đen
mà lại đen thui. Khi nhắc tới làn da kiểu nầy tôi bèn nhớ tới ông chủ nhà sách
Khai Trí Nguyễn Hùng Trương ở đường Lê Lợi Sài G̣n. Tôi có vài cơ hội gặp riêng
ông, để ư thấy ông có làn da đen xanh sáng bóng như da trâu nước. Sách tướng nói
rơ người nào có cách nầy th́ số giàu to và rất nổi tiếng (mà da trâu nước đen
xanh ra sao tôi đâu có biết). Do vậy cho đến bây giờ th́ tôi biết rơ tại sao tôi
nghèo hoài. Nghèo tới già luôn v́ tôi không có được làn da quư nầy. Nói rơ hơn
một chút, sách mà tôi đọc được là sách tướng của Tàu với Việt Nam, chớ sách của
Mỹ với Tây đâu có khoa coi tướng kiểu nầy, nếu có th́ mấy ông Mỹ đen kêu sách
viết trật lất, kéo nhau biểu t́nh đập phá, thiên hạ chịu sao nổi!
Nhắc tới vụ nầy tôi nhớ lại ban Việt Hán chúng tôi có môn học lạ lùng khiến tôi
ngạc nhiên hết sức. Đó là môn Vệ Sinh Thường Thức. Các bạn nên nhớ chúng tôi khi
ra trường sẽ là giáo sư đệ nhị cấp, dạy các em học sinh lớn thi Tú Tài, đâu phải
lớp trẻ mẫu giáo hay tiểu học mà dạy chuyện vệ sinh săn sóc thân thể hằng ngày.
Tuy vậy tôi khá thích môn nầy v́ giáo sư phụ trách là bác sĩ Ngô Quang Lư. Ông
nói chuyện rất khéo và khá duyên dáng hấp dẫn. Buổi học nào cũng rất vui vẻ hào
hứng. Nhớ có lần ông dặn ḍ kỹ lưỡng: -các anh chị ra trường đi dạy nên nhớ mỗi
ngày phải tắm một lần. Rồi ông ngần ngừ giây lát -nếu ở các vùng xa xôi hẻo lánh
thiếu nước th́ cũng có thể mỗi tuần ḿnh tắm một lần..., rồi ông ngập ngừng tiếp
-nếu kẹt lắm th́ mỗi tháng ḿnh tắm một lần... cũng được!
Đúng rồi, đúng rồi, thầy nói đúng rồi, cả lớp cười ồ. Tới đây tôi nh́n quan bạn
Hiền Tâm của tôi. Nó cận thị nặng đeo cặp kiếng trắng dầy cộm như đít ve chai,
da dẻ đen thui, vậy chắc một ngày phải tắm ít nhất là hai, ba lần.
Môn học tôi thích nhất là môn Ngữ học (Linguistique) của giáo sư Lê Ngọc Trụ.
Môn nầy giúp tôi hiểu biết thêm rất nhiều về tiếng Việt. Có nhiều tiếng ḿnh nói
hằng ngày, cứ tưởng là biêt rơ rồi, nào ngờ khi t́m hiểu ra th́ không biết ǵ
ráo trọi. Thích th́ rất thích nhưng cũng rất sợ. V́ nó khó nhất trong các môn
trong chương tŕnh học, ngoài các môn Hán Văn do các Cụ phụ trách. Việc đầu tiên
là phải nhớ sao là nguyên âm, sao là phụ âm, sao là bán âm. Rồi phải biết thế
nào là hữu âm, tắc âm, tỵ âm, khứ âm, tịch âm, nói chung là nhiều lắm, làm sao
nhớ cho hết được, mà cũng làm sao nhớ cho đúng được. Tôi kể cho Hiền Tâm nghe
nỗi khổ tâm nầy. Nó cười và nói - chuyện dễ ̣m vậy mà sao mầy nghĩ không ra. Tôi
tức ḿnh biện hộ: -mầy nói dễ à, mấy chục nguyên âm, phụ âm, bán âm rồi tới mấy
dấu giọng nó sắp xếp trong răng, trong miệng, trong lưỡi... làm sao mà nhớ hết
cho được hết.
Nguyễn Hiền Tâm nói ngay, tao có cách để nhớ hay lắm. Tôi năn nỉ hỏi nó cách
nào. Nó bèn đọc cho tôi nghe những bài thơ tự đặt ra, có gắn các âm bắt đầu từng
câu một. Nghe xong tôi hiểu ngay nguyên tắc rất thông minh nầy, cám ơn nó rối
rít. Nhờ đó mà tôi học được môn ngữ học một cách dễ dàng ngon lành chỉ trong một
sớm một chiều. Các nguyên âm sắp trong miệng ở bốn vị trí là môi, răng, lưỡi,
cúa (khẩu cái -đóc giọng) Tôi c̣n nhớ rơ các âm môi là do câu “bà phước vô
mùng”. Như vậy âm môi bắt đầu bằng các nguyên âm “b, ph, v, m” Cách hay và dễ
nhớ là do ḿnh tự đặt ra như vậy làm sao mà quên cho được. Bạn Nguyễn Hiền Tâm
đúng là đại sư phụ của tôi. Nếu không có bạn chỉ cho cách nầy, tôi sẽ trầy vi
tróc vảy với môn ngữ học của giáo sư Lê Ngọc Trụ, với luật hỏi ngă, luật bổng
trầm của Việt Ngữ....
Về tỉnh dạy học miệt Hậu Giang xa xôi, tôi và bạn ở chung một nhà trọ, mỗi ngày
đi ăn một quán cơm Tàu ở phố chợ, cuối tuần đi chơi các làng mạc êm đềm quanh
tỉnh. Bạn Hiền Tâm tánh t́nh hiền lành, chất phác, lại khá dễ dăi, lè phè b́nh
dân, chưa bao giờ tôi thấy bạn làm phiền ḷng bất cứ một ai, cũng chưa bao giờ
tôi bắt gặp bạn hơn thua, tranh chấp, gây gổ với một người nào khác. Học sinh cả
trường đều quư mến yêu thương thầy Tâm, nhiều khi tôi đâm ra ganh tị với bạn
điều nầy, có lẽ do tôi hơi nghiêm nghị và khó tánh nên các em học sinh thường xa
cách. Trời sanh mỗi đứa một tánh, tuy khác hẳn nhau nhưng vẫn thương yêu quư mến
nhau..
Sau đó một thời gian, Tâm t́m được một nhà trọ mới vừa ư nên dọn ra riêng. Tôi
th́ dọn vô ở một căn pḥng trong trường, cạnh bên pḥng của ông Hiệu Trưởng.
Thầy Tâm lúc nào cũng sống vui vẻ, hồn nhiên, an phận của một thầy giáo trẻ tỉnh
nhỏ. Tôi lại là người ưa quan sát, để ư những chuyện đời sống tầm thường lặt vặt
xung quanh. Từ ngày ở trường Sư Phạm Sài G̣n cho đến khi về Hoàng Diệu Sóc
Trăng, tôi chưa hề nghe bạn nhắc tới chuyện yêu đương trai gái một lần, trong
khi tuổi chúng tôi lúc đó là độ tuổi thanh niên mới lớn, chuyện trai gái yêu
đương là hợp lư hợp t́nh mà. Bạn tôi sao không b́nh thường kỳ lạ vậy, tôi tự
hỏi, chắc là bạn mê uống bia hơn mà quên chuyện yêu đương chăng? Bạn ăn th́ ít
nhưng uống th́ khá nhiều. Dù vậy tôi cũng chưa hề thấy bạn say sưa lần nào...
Nhưng ở đời có nhiều chuyện ḿnh tưởng vậy nhưng không phải vậy. Tôi cứ tưởng là
chuyện ǵ ḿnh cũng biết nhưng thiệt ra có nhiều chuyện tôi không biết ǵ hết
trơn. Như sáng một hôm, bạn Tâm đến pḥng của tôi, đưa một thiệp hồng mời dự đám
cưới. Tôi ngạc nhiên hết sức nhưng rất vui mừng. Trời, sao mà vui quá vậy, chúc
mừng bạn. Mà nè, bà xă là ai vậy? Tôi hấp tấp háo hức hỏi. Bạn từ từ trả lời:
-bă làm ở văn pḥng trường ḿnh đó. Tôi chợt nhớ ra vào tháng trước có một nhân
viên nữ mới từ Sài G̣n đổi về, làm ở pḥng hành chánh, cô Nguyễn Thị Thừa
Nghiệp. Người đẹp đẹp dáng trẻ trung nhưng nghiêm trang, thầm lặng ít nói, ngoài
ra tôi không biết ǵ hơn.
Dù sao th́ bạn đă có gia đ́nh, không ǵ vui hơn, tôi chúc mừng thật ḷng. Thiệt
ra cho đến bây giờ tôi cũng không biết hai người quen biết nhau lúc nào, chuyện
gặp gỡ duyên nợ bắt đầu từ đâu, gia thế bạn và vợ bạn gốc gác ở đâu, ra sao. Nói
chung là tôi không biết ǵ hết trơn hết trọi về bạn Nguyễn Hiền Tâm thân mến,
ngoài chuyện bạn học giỏi hơn tôi. Tin thầy Tâm cưới vợ lan nhanh như tiếng súng
đại bác, cả trường đều vui.
Buổi tối đám cuới bạn Tâm, tôi đi ngủ sớm. Cả ngày bận rộn phụ bạn một tay lo
chuyện khách khứa, đăi đằng, tôi cũng khá mệt. Lễ cưới của một thầy giáo nghèo
tuy khá đơn giản nhưng cũng đủ lễ nghĩa. Tôi vui lắm v́ bạn ḿnh đă có người kề
cận chăm sóc không c̣n phải chịu cảnh cơm hàng cháo chợ như lúc trước. Tánh tôi
rất dễ ngủ. Vừa đặt ḿnh lên giường chỉ một phút sau là tôi đă ngủ mất tiêu.
Huống chi hôm nay khá mệt. Trong giấc ngủ mê man làm ǵ c̣n thấy chiêm bao...
Đến gần nửa đêm, đương trong giấc ngủ nồng say, tôi chợt nghe có tiếng gơ cửa.
Trời, đương ngủ ngon lành mà có ai chơi cắc cớ gơ cửa phá đám như vậy. Tôi mắt
nhắm mắt mở bước ra, tay vịn cửa và hỏi ai đó?
- Mở cửa cho tao vô với, Phước ơi!
Tôi tỉnh ngủ hẳn:
-Trời bạn Tâm, sao vậy, đêm nay là đêm động pḥng mà.
Tôi vội mở cửa, bạn Tâm ôm mền gối bước vô, tự động lấy một chiếc ghế bố dư đặt
bên tường, rồi sắp xếp chỗ ngủ, bạn đă ngủ như vậy ở nhà tôi quen rồi. Tôi nh́n
bạn, ḷng đầy thắc mắc -đêm tân hôn động pḥng phải vui lắm chớ, sao kỳ cục vậy,
chuyện ǵ đă xảy ra. Hổng lẽ hai vợ chồng nó quánh lộn? Thiệt t́nh tôi rất ṭ ṃ
muốn biết câu chuyện ra sao nhưng không tiện hỏi. Làm sao mà hỏi cho ra chuyện
tế nhị nầy. Bạn cũng không nói không rằng, vẫn im rơ từ đầu cho đến cuối, sau
khi sắp xếp màn chiếu xong xuôi bạn lẳng lặng leo lên bắt đầu giấc ngủ im ĺm...
Mà có ngủ được hay không, ai mà biết!
Cho đến bây giờ, nghĩa là đă sau trên nửa thế kỷ, tôi vẫn không biết chuyện ǵ
đă xảy ra đêm đó giữa hai vợ chồng bạn tôi. Một đêm động pḥng khó mà quên.
Không biết bạn c̣n nhớ hay không, chớ tôi th́ vẫn c̣n nhớ hoài, tôi đoán già
đoán non chắc là bạn uống rượu say lạng quạng sao đó nên bị vợ quánh... Riêng
tôi mỗi lần nhớ lại vụ nầy, vui thiệt là vui!
Bạn Nguyễn Hiền Tâm cũng là một đồng tiền vàng mà tôi có được trong đời.
Vơ Kỳ Điền, Brossard QC, le 5 sep 2025
_________
TB: Phước Trương
Thầy Phước kể chuyện thật có duyên, nhất là những nguời da đen, trong đó có tôi.
Tôi ở cùng nhà trọ với Thầy Tâm, 4 năm, chưa bao giờ nghe Thầy nól lại chuyện
nầy. Vợ của Thầy Tâm là hậu duệ của Phan Thanh Giản, tôi gọi bằng Cô, nên Nguyễn
Hiền Tâm là Dượng của tôi.
NTB
Tác giả
Ky Đien VO
Phước Trương: - Rất cám ơn bạn. Khi thấy tên của vợ Tâm, tôi ngạc nhiên lắm. Đặt
tên như vậy không có bao nhiêu người đâu. Đức Khổng có nói trong Luận Ngữ : "Phụ
tại quan kỳ chí, phụ một quan kỳ hành, tam niên bất cải, vị chi hiếu giả." cha
c̣n sống th́ theo cái chí của cha, cha mất rồi th́ theo đức hạnh của cha, ba năm
không đổi là con có hiếu vậy. Rồi từ đó có câu " Tử năng thừa phụ nghiệp, thần
khả báo quân ân" (làm con nên noi theo cái nghiệp của cha, làm bầy tôi phải báo
cái ơn đức của vua) Tên Thừa Nghiêp của vợ bạn Tâm theo tôi là do lấy từ ư đó.
VKĐ

Ảnh chụp trong sân trường Hoàng Diệu Ba Xuyên
ngày tŕnh diện nhận nhiệm sở 1964
GS Vơ Tấn Phước và Nguyễn Hiền Tâm
art2all.net
|