Vơ Kỳ Điền

 

TIẾNG SÓNG REO VUI

 

 

 

            Mới chừng bảy giờ sáng là tôi đă ba chưn bốn cẳng vọt ra cầu tàu, đứng lóng nhóng ở dưới gốc dừa, mắt nh́n tuốt biển khơi để t́m coi có chiếc ghe nào đang trên đường ra đảo. Tôi cũng đâu biết h́nh dáng, màu sắc nó ra sao nhưng cứ chờ v́ cái tin hấp dẫn được loan ra trên loa phóng thanh tối hôm qua. Sáng nay có phái đoàn Canada đến. Ở cầu tàu người đợi cũng đông nghẹt, đâu phải chỉ ḿnh tôi. Mỗi lần hễ có tin phái đoàn phỏng vấn đến th́ toàn đảo như lên cơn sốt. Người ta xúm nhau bàn tán, theo dơi lo lắng, chuẩn bị và hồi hộp chờ đợi. Tin tức được loan báo qua hệ thống loa phóng thanh treo dọc theo các gốc dừa rải rác quanh khu vực định cư. Hôm đảo bị cơn băo đầu mùa, nhiều thân dừa găy đổ khiến dây điện đứt tứ tung, toàn thể hệ thống phát thanh bị tê liệt. Không c̣n loa nào nói được nữa th́ lấy ǵ để nghe, ai nấy có tai mà như điếc. Cả trại im ĺm. Không nghe giọng oanh vàng của cô nhân viên léo nhéo hằng ngày, dân tỵ nạn buồn bă ra mặt. Làm sao để t́m kiếm thân nhân thất lạc, làm sao biết ngày giờ lănh nước uống, lănh thực phẩm, làm sao biết có thơ từ phương xa và quan trọng nhứt là làm sao biết tin tức của các phái doàn phỏng vấn. Bỏ trễ một kỳ là phải chờ đợi thêm một khoảng thời gian chừng một hai tháng nữa. Có một anh v́ không nghe loan báo giờ giấc đi phỏng vấn, đúng vào cái ngày quyết định số phận của thuyền nhân, anh ta vác cưa, vác búa lang thang leo núi đốn củi. Đến chiều về, hay ra mọi sự lỡ làng hết, chỉ c̣n biết đấm ngực kêu trời!

Buổi sáng trời c̣n mát nước biển trong xanh. Trên băi cát vàng c̣n dấu nước ướt ban đêm, dâng cao lên tận gốc dừa.Tôi ngó qua bên đất liền, thấy trời đất xa mù mù. Từ bên đó muốn qua tới đảo, phải mất hai ba tiếng đồng hồ trên biển. Không lẽ phái đoàn thức dậy lúc bốn năm giờ sáng, rồi c̣n điểm tâm cà phê cà pháo rềnh ràng. Tôi lẩm nhẩm tính, họ đến đảo sớm nhứt chắc cũng phải cỡ mười giờ, không thể sớm hơn. Nào ngờ mọi suy tính đều trật lất hết trơn. Chung quanh có tiếng xôn xao, rồi mọi người chỉ chỏ. Tôi rán nh́n, thấy tận đằng xa một chiếc ghe Mă sơn xanh đang phăng phăng tiến vô đảo. Thiệt t́nh tôi chưa phân biệt được ghe chở tiếp liệu hay ghe phái đoàn. Có tiếng nói lớn của người bên cạnh:
-Ghe phái đoàn Canada bà con ơi, lá cờ trên cột bườm...

Vậy là đúng rồi, không cần phải ngó thêm nữa tôi vội vă quay lưng đi về để báo tin cho ở nhà chuẩn bị. Phái đoàn tới đảo sớm quá, chưa tới tám giờ. Sao bữa nay ở khu chợ tṛi, người ta lại quá đông, đen nghẹt cả đường xá. tôi phải chen lấn mà đi, trong bụng hồi hộp hết sức, những chữ Canada, Canada, Canada vang vang trong đầu. Tự nhiên trong những ngày tháng ở đảo Pulau Bidong nầy, cái tên gọi Canada h́nh như có một sức thu hút mầu nhiệm, hễ có ai nói đến nó, dầu đang làm ǵ tôi cũng rán chú ư lắng nghe. Có lần chợt thấy một thùng sữa bột mang nhăn hiệu của xứ nầy, tôi đứng ngây người nh́n mê mẩn rồi tưởng tượng ra những cánh đồng cỏ ph́ nhiêu, từng đàn ḅ hàng ngàn con đang thong dong nhai cỏ... Đời tôi và Canada từ hôm mở hố sơ Cao Ủy bắt đầu gắn bó từ từ như có duyên nợ từ đâu kiếp trước. H́nh như Đức Phật có lần đă nói: -tương lai mỗi người là do ư niệm tác thành. Không có ông trời nào rảnh rỗi mà mà sắp xếp vẽ vời định mạng cho từng cá nhơn. Tương lai của ḿnh là do chính ḿnh định lấy. Mỗi người có một ư niệm về cuộc sống và cái ư niệm đó hướng dẫn tất cả mọi hành động. Do ư niệm mà chọn lựa, do chọn lựa mà hành động, rồi do hành động mà kết quả sẽ thành. Trồng dưa th́ được dưa, chớ hổng lẽ được đậu xanh hay đậu đỏ!

Mà tại sao tôi lại quyết định chọn Canada để định cư? Thiếu ǵ những nước khác giàu sang trù phú hơn, như Huê Kỳ chẳng hạn? Có rất nhiều lư do để giải thích nhưng lư do chánh đáng nhứt là Canada thâu nhận người tỵ nạn dễ dàng không đ̣i hỏi những điều kiện khó khăn như Mỹ hoặc Úc. Khi được nhận rồi th́ đi rất lẹ không phải chờ đợi lâu lắc. Ở lại Bidong một ngày th́ khổ thêm một ngày. Bỡi vậy thiên hạ mới phải kêu trời mà đặt cho nó cái tên Buồn Lâu Bi Đát. Cũng có thể do một nguyên nhân xa lơ xa lắc nào đó khá mơ hồ. Như lời bàn cụ Diễn, như lá xâm chùa Ông Bổn ở Bạc Liêu trước khi vượt biên măi ám ảnh trong đầu, -‘Ông sẽ đi về phương Bắc sinh sống vất vả, ở đó khí hậu khắc nghiệt, tuyết đóng quanh năm, cỏ mọc vàng khè, tất cả đều đổi thay....’
Đi về một xứ phương Bắc để sinh sống th́ là Canada chớ ǵ, đâu thể là Hoa Kỳ hay Úc Đại Lợi. Mấy nước Bắc Âu như Na Uy, Phần Lan, Đan Mạch phải chờ năm ba tháng mới có phái đoàn tới, mà người tỵ nạn được thâu nhận cũng rất ít ỏi.

Tôi về tới lều hối mấy em ăn sáng cho xong, sửa sọan mặc quần áo vừa bước ra ngơ là tiếng loa phóng thanh đă kêu tên đi phỏng vấn. Lẹ thiệt! Bộ mấy nhân viên của phái đoàn Canada nầy không cần nghĩ ngơi ǵ hết, mới vừa tới đảo đă bắt tay vào làm việc ngay sao! Cả đám anh em tôi vừa được nghe kêu tới tên, mừng rỡ hối hả đi ra hội trường. Tôi bất chợt tự nhiên có cảm giác như được Canada thâu nhận, sung sướng nôn nao, trong bụng hồi hộp hết sức, hai chưn bước đi thoăn thoắt, Duyên bồng Bi đi theo muốn hụt hơi. Trước cửa hội trường bây giờ là một rừng người xao động, di chuyển bao quanh lấy văn pḥng hành chánh. Đông quá là đông. Ai cũng cố ngóng cổ nh́n tuốt vô bên trong, để t́m coi mấy nhân viên phái đoàn Canada mới tới, họ làm việc ở chỗ nào, mặt mũi h́nh dáng ra sao? Nào có thấy ǵ đâu, ở ngoài hành lang chỉ có mấy anh trật tự đứng canh chừng ngó trước ngó sau. Nơi đây người ta cũng đang chen lấn, giành giựt nhau để được vô trước. Tôi nắm lấy tay Duyên định t́m một chỗ trống để chen chưn. Chợt một bàn tay lạ nắm tôi kéo lại, ngó xéo qua th́ là Tư Trần Hưng Đạo. Chưa kịp chào hỏi, th́ anh Tư đă nói:
-Chen lấn chi cho mất công, ghe ḿnh chưa tới phiên, phải đợi lúc một giờ buổi chiều.
Tôi ngạc nhiên nói:
-Sao kỳ vậy, vừa mới đây loa phóng thanh kêu một danh sách lên phỏng vấn sáng nay có tên anh em tụi tôi rơ ràng mà.
Tư Trần Hưng Đạo cười hà hà:
-Th́ cũng mới vừa đây nó đính chánh lại. Buổi sáng nay phái đoàn chỉ cứu xét những trường hợp khiếu nại kỳ trước, buổi chiều mới phỏng vấn những ghe mới tới như tụi ḿnh.
Tôi hỏi lại:
-Vậy mà cứ lo chen lấn, tôi có nghe thấy ǵ đâu. Mà anh có nghe kỹ không?
Tư máy cày chưa kịp trả lời th́ anh trưởng ban trật tự từ bên trong đi ra, tay cầm loa phóng thanh tự động loại nhỏ, loan báo chính thức tin tức phỏng vấn những người mới tới sẽ vào buổi chiều. Tôi thất vọng tiu nghỉu đi ra, đứng ngó quanh ngó quất đám đông lao xao một hồi, rồi cùng vợ con dắt díu, lủi thủi ra về. Cái xứ mơ ước Canada đầy tuyết băng, giá lạnh đâu chưa thấy, chứ bây giờ Bidong nắng hoa vàng trước mắt, nắng nóng như muốn chui qua dép nướng phồng da chưn...

Trở về ăn cơm xong, tôi lại chuẩn bị để đi trở ra. Trời vào ban trưa nóng dữ dội. Tôi cầm cái quần dài đen giũ ra cho thẳng thớm, trong bụng ngao ngán hết sức. Hơi nóng hầm hập từ trên cao đổ xuống chưa ǵ mà mồ hôi đă chảy ướt lưng. Thôi bận cái quần được rồi, c̣n áo th́ cầm tay khi nào tới nơi, bận vô cũng vừa. Duyên lựa cho Bi cái quần tây ngắn có dây tréo trên vai, để thằng nhỏ ở trần cho mát. Đoạn đường trở ra hội trường giờ đây thưa thớt nên dễ đi, giữa trưa mọi ngươi đều rút vô lều để trốn nóng, đâu có ai đủ can đảm đứng phơi đầu dưới ánh nắng chói chang miền nhiệt đới...

Tuy vậy nơi hội trường cũng đă chật ních người ta. Đám đông c̣n nhiều hơn buổi sáng. Tôi cứ tưởng tới giờ nầy là quá sớm nào ngờ lại khá trễ. Những người tới trước lũ lượt giành chỗ đứng sắp thành hàng dài. H́nh như phái đoàn không nghỉ trưa và làm việc liên tục từ sáng cho tới giờ. Tôi, Duyên và mấy em bước vào hàng, làm cho cái đuôi chờ đợi dài thêm chút nữa. Bên ngoài hàng rào cây, đứng lố nhố những người ngoại cuộc, có thể họ chưa được phỏng vấn đợt nầy, có thể họ không chọn Canada mà là những xứ khác. Họ đến đây để coi chơi cho biết một cuộc phỏng vấn để đi đệ tam quốc gia là như thế nào. V́ trước sau ǵ cũng một ngày tới phiên ḿnh. Tôi đưa mắt nh́n quanh thấy tụ tập ở góc sân là các bạn đi cùng ghe. Dân thủy thủ phục phịch trong chiếc áo sơ mi trắng cụt tay, bên cạnh là tài công Hốt đang nói chuyện cùng với Hủ Tiếu, tài công mặt rỗ. Quách Linh Hoạt đứng với Nhựt Bổn cùng A Son, A Tài, Tô Tỷ. C̣n Út Trung và Sơn quơ tay với tôi cười cười, ư như muốn chúc may mắn. Tôi mong cho mau tới phiên, trong ḷng cứ tin tưởng là ḿnh sẽ được nhận. Không biết tại sao tôi lại lạc quan như vậy?

Rốt cuộc rồi cũng tới. Tôi và Duyên bồng Bi bước vô. Đứng ngoài nắng khá lâu ánh nắng chói chang lóe mắt nên khi bước vô trong mát, tôi thấy bốn bên tối sầm. Phải mất một lúc sau mới thấy rơ lại. Trong pḥng có hai nhân viên người Canada phụ trách việc phỏng vấn, ngồi ở hai bàn giấy cách xa nhau chừng ba thước. Một ông mập mạp tuổi chắc đă già và một ông ốm cao c̣n trẻ. Tôi được hướng dẫn đến bàn ông già. Thôi vậy là số phận ḿnh do ông già mập nầy định đoạt. Người ông to lớn, đồ sộ, cái ghế h́nh như quá nhỏ, dáng ngồi coi không thoải mái. Không biết nhờ đâu ông có được cây quạt bằng lá cọ, tay cầm quạt liên hồi. Chiếc áo sơ mi trắng được mở phanh ngực, mồ hôi nhỏ giọt, cả người ông từ mặt mày tới ngực, tới tay, ướt đẩm như vừa từ trong hồ nước bước ra. Ông vừa quạt vừa thở, làn da đỏ ửng sần sùi như da gà tây, hơi thở ph́ pḥ. Dăy nhà hội trường nầy lại được lợp bằng tôle dợn sóng nên hơi nóng từ trên mái thấp hắt xuống như trong cái ḷ nung. Trong phái đoàn phỏng vấn gồm có nhân viên an ninh, thơ kư hành chánh, người thông dịch, c̣n có ban quản trị trại và một số đông nhân viên Việt Nam... Nội bao nhiêu đó người cũng đă ngộp thở, nói chi thêm số người vào ra phỏng vấn, mỗi lần vô là nguyên cả gia đ́nh. Mà gia đ́nh của Việt Nam ḿnh th́ phải biết là nhiều lắm. Con nít sao đông quá là đông. Những anh trật tự an ninh lo chạy tới chạy lui, không kịp thở. Cô thông dịch viên người Việt lai Tàu hỏi tôi:
-Anh chị có cần thông dịch không?
Cô nói tiếng Việt rất rơ và rành rọt nhưng nét mặt nầy phải là Tàu nhiều hơn. Đôi mắt nhỏ, dài và xếch, tóc đen nhánh và c̣n rất trẻ. Chắc cô gốc học sinh trường Pháp hay Anh ǵ đó.
Tôi trả lời:
-Dạ, tôi nói được chút ít nếu có ǵ không hiểu th́ nhờ cô giúp dùm!
Cô nói líu lo một tràng với ông già mập. Ông nghe với đôi tai lơ đăng, mắt chăm chú đọc hồ sơ của vợ chồng tôi. Trời! Sao ông già nầy ít nói quá vậy, tôi đâm lo, người nào ít nói th́ khó tánh, mà nếu khó tánh th́ ḿnh có thể bị ổng xù. Mà hễ bị xù th́ phải chờ đợi lâu lắm để được đi xứ khác. Tôi không biết khi đọc qua cái lư lịch sơ sài của tôi, ông nghĩ ǵ trong đầu, chấp nhận hay không? Đâu có ǵ rắc rối, tôi chỉ xin qua Canada làm một người thợ, trong mẫu đơn xin, điều ước vọng tôi ghi rơ ràng ‘new worker’ thợ thủ công mới tuyển.

Một hồi ông ngước mặt lên nh́n tôi, dáng hiền lành, hỏi bằng tiếng Pháp giọng lơ lớ khó nghe:
-Ông nói tiếng Pháp hay tiếng Anh?
Tôi mừng quá, trả lời:
-Thưa ông, tôi nói tiếng Pháp, không biết tiếng Anh.
Tới đây tôi không biết nói ǵ nữa, nên im.
Ông ta nh́n tôi cười:
-Tôi th́ chỉ biết tiếng Anh không biết tiếng Pháp. Chắc ông cũng biét chút đỉnh tiếng Anh?
Tôi rán biểu diễn vài câu c̣n nhớ lỏm bỏm hồi c̣n học trong cuốn Anglais vivant mấy chục năm về trước, hầu như đă rơi rụng đâu mất hết:
-Dạ, tôi có thể bập bẹ nói vài câu thông thường trong cuộc sống hằng ngày... Nếu được đi học lại, tôi có thể nói khá hơn...
Thấy ông già ngồi im, quạt phành phạch tôi lo quá, nói tiếp một câu lăng xẹt:
-Trường hợp đi lạc, tôi có thể hỏi đường để trở về nhà được...
Ông ta ngừng quạt, mặt đỏ như ḷ lửa hơi thở như muốn hụt, rán nói chầm chậm giọng nhỏ lại:
-Ông nói tiếng Anh như tôi nói tiếng Pháp...

Rồi không nói ǵ thêm, ông ta cầm nguyên xấp hồ sơ dở dang trên bàn đưa cho tôi, tay chỉ ra ngoài cửa. Tôi không biết ǵ hết, tại sao ông ta lại đưa mấy cái tờ giấy nầy rồi lại kêu đi ra ngoài. Cho hay không cho? Sao kỳ cục vậy? Mấy người vô trước khi bước ra khỏi cửa th́ biết liền kết quả được hay không được. C̣n t́nh trạng của tôi bây giờ th́ không biết ra sao nữa? Tấm thẻ xanh Cao Ủy Liên Hiệp Quốc cầm trên tay mờ nhạt, mắt tôi hoa lên không c̣n thấy được chữ nào trong đó hết. Cô thông dịch cầm đưa cho ông ta một cái khăn nhỏ nhúng nước, ông đón lấy, xấp đôi lại rồi đắp lên trán. Cô ta quay qua nói nhỏ bằng tiếng Việt:
-Ổng nhận anh chị rồi đó, anh chị ra ngoài một chút xíu rồi vô trở lại.
Tôi đứng dậy cùng vợ con đi ra, đứng ngoài ngạch cửa, trong bụng phân vân. Ông già mập nầy kỳ cục thiệt. Nhận th́ nhận, không nhận th́ xù, sao lại nữa chừng kêu ra ngoài nầy làm ǵ? Rồi ḿnh phải đứng đây bao lâu nữa?

Bên ngoài ṿng rào Tư Trần Hưng Đạo, Út Trung làm dấu quơ tay để hỏi. Ai cũng thắc mắc trường hợp của tôi. Tôi đưa hai tay lên cao nửa chừng rồi lắc đầu. Buổi trưa đông người chen lấn, ngoài sân cát bụi mịt mù. Tôi đứng sững bên gốc cột, không c̣n biết nóng lạnh ǵ nữa hết. Bên bàn ông ốm, hai cô em gái đă được nhận, mặt mày hí hửng, nắm tay nhau cười nói ríu rít đi ra, gặp tôi ở ngạch cửa:
-Tụi em đă được nhận rồi, c̣n anh chị th́ sao?
-Anh không biết, ổng không nói ǵ hết đưa cho xấp giấy nầy rồi kêu đứng đây chờ...
Cô em út chỉ vô trong, cũng bàn ông ốm:
-Anh Tiến với chị Tuyết đương được phỏng vấn ḱa, chắc cũng được chấp nhận v́ cô thông dịch viên là bạn học ở Y khoa.
Tôi ngó vô thấy hai em đang nói chuyện với ông ốm, dáng điệu thoải mái, cười nói vui vẻ. Tụi nhỏ nầy lanh lẹ thiệt, c̣n ḿnh chậm lụt quá, chuyện ǵ cũng rắc rối khó khăn. Rồi một hồi sau, ông ốm vừa nói chuyện vừa cầm xấp giấy kư lia lịa. Tôi quay qua Duyên:
-Hai đứa nó cũng được nhận rồi kia ḱa, tụi em cũng được đi Canada hết, c̣n vợ chồng ḿnh xui xẻo, gặp ông già kỳ cục, không biết ra sao nữa đây?

Bên trong ông mập đă làm việc trở lại, tôi chuẩn bị để vô. Nhưng một người đă vô trước. Cuộc phỏng vấn ngắn ngủi, ông ta kư tên chấp nhận, người được nhận vừa đứng lên, tôi chưa kịp bước vào trong th́ đă có một người khác từ đâu không biết, len giành ngồi vào ghế. Thôi đành chờ! Một người xong rồi tới người khác.. Rồi người khác xong, lại tới người khác nữa. Tôi lo lắng hết sức, cứ điệu nầy làm sao tới phiên? Người ta đă tràn ngập, mạnh ai nấy chen lấn. Tôi để ư theo dơi, h́nh như những người được vô đều do các anh em trật tự sắp xếp, chắc những người đó là bà con thân nhân của họ, nên được vô một cách dễ dàng. Tôi chen không lại nữa. Mỗi lần thấy một người được chấp nhạn đi ra, mặt mày hí hửng, ḷng tôi nóng như lửa đốt, trong bụng tự hỏi chừng nào mới tới phiên ḿnh? Mặt trời đă nghiêng xuống từ từ, trời sắp về chiều, chỉ c̣n một tiéng đồng hồ nữa là phái đoàn ra về. Họ chỉ làm việc ngày hôm nay rồi phải chờ đúng một tháng sau mới đến nữa. Làm sao bây giờ? Chỉ c̣n một tiếng đồng hồ ngắn ngủi, nếu hỏi lẹ lắm chỉ được chừng bốn, năm người nữa thôi. Tôi nh́n lại số người vây quanh, họ đông cả hai ba chục gia đ́nh... Tôi quính quáng. Phải t́m cách chun vô trở lại, trước giờ về của phái đoàn, nếu không th́ kẹt lắm. Rời Bidong trễ một ngày là khổ cực thêm một ngày.

Bỗng Duyên nắm lấy tay tôi nói:
-Thằng Dân ǵ đó cũng được nhận rồi ḱa.
Tôi chợt nh́n theo tay chỉ, Dân ǵ đó nhăn răng vàng cười kh́ kh́, từ trong pḥng lều khều đi ra. Cái thằng coi vậy mà số đỏ. Bữa nay ngày trọng đại, nó không c̣n bận cái áo kaki cũ x́ nữa mà khoác một cái áo sơ mi xanh lợt, cái quần màu vàng coi cũng khá đẹp trai. Tôi nắm lấy tay nó:
-Dân được nhận rồi hả?
Nó trả lời mặt tươi rói:
-Ừa, ừa, ổng kư tên cho đi ǵ đó rồi. Em run quá, tiếng Việt mà em cũng nói không được ǵ đó....
Tôi tức ḿnh, thằng Dân ǵ đó tiếng Tây không biết, tiếng Anh không biết, luôn cả tiếng Việt cũng... dám không biết. Vậy mà ông già mập lại kư tên cho đi liền, c̣n ḿnh... dầu sao cũng khá hơn nó một chút, mà phải đứng đây chờ trên cả giờ rồi, cũng chưa biết là được hay không?

Tôi nh́n nỗi sung sướng hiện lên trên mặt nó mà đâm phát khùng. Lại thêm một người nữa được nhận, chạy tuôn ào ra mừng rỡ la hét vang rân. Tôi chết điếng. Bóng nắng đă chiếu xiêng khiến bóng đọt dừa ngă xấp xuống vách lều bên hông trại. Đúng sáu giờ, phái đoàn sẽ lên ghe để về bên Trengganu... một tháng sau mới trở qua. Phải chi một hai tuần cũng rán đợi được, một tháng là ba mươi ngày, lâu quá!
Dân nó cười h́ h́ một hồi rồi mới hỏi vợ chồng tôi:
-Chắc anh chị cũng được Canada nhận ǵ đó?
Tôi phát đổ cộc ngang xương:
-Nhận cái khỉ khô, khi không đưa cho mấy tờ giấy nẩy rồi biểu ra đứng ngoài nầy chờ, chờ hoài, bây giờ muốn trở vô lại không được. C̣n một tiếng đồng hồ, ai cũng sợ trễ nên chen lấn dữ quá, anh chị có cháu nên giành không lại.
Dân ǵ đó không cười nữa, nh́n tôi:
-Vậy mà hồi năy tới giờ anh không nói ǵ hết, em đâu có biết. Để em nói cho anh vô ǵ đó.
Nghe Dân ǵ đó vừa nói xong, tôi vừa mừng vừa ngạc nhiên:
-Làm sao mà vô được, em biết cách ǵ giúp anh chị với, em quen với ai vậy?
Dân ǵ đó trấn an tôi:
-Dễ ợt, tưởng chuyện ǵ khó em làm không được, chớ chuyện vô phái đoàn ǵ đó em làm cho anh coi.

Trời, thằng này ngon lành thiệt. Đă mấy tiếng đồng hồ rồi, tôi muốn điên lên v́ chờ đợi, nghĩ hoài không ra cách nào để giải quyết. Nó mới vừa nghe xong, nói dễ như chuyện giỡn chơi. Nhưng Dân ǵ đó đâu có giỡn chơi. Nó vừa nói vừa đi trở vô trong, không đầy năm phút sau nó cùng anh trưởng ban trật tự bước ra kiếm tôi. Anh chào tôi và nói:
-Ḿnh chờ cho người nầy vừa được phỏng vấn xong là tôi đưa anh chị vô.
Tôi cám ơn anh ta và hỏi:
-Anh trưởng ban và Dân có quen nhau?
Anh nói:
-Tôi và Dân có lần đi buôn chung nhau nên quen biết. Hồi năy tôi dắt nó vô đó, tiếc quá, v́ tôi không biết nên để anh chị phải chờ.. Đợt rồi, không ai chịu đi Canada hết, đợt nầy lại ghi tên quá đông nên phải chen lấn...

Tôi mừng hết sức và chợt cảm thấy ḿnh... dở ẹt. Chuyện dễ như trở bàn tay. Dân ǵ đó làm cái một, trong khi tôi loay hoay hoài mà không biết phải giải quyết phải ra sao. Tôi tin sau khi định cư, lăn lộn vào cuộc sống Dân ǵ đó sẽ thành công hơn tôi xa lắm. Những đứa trẻ nhà nghèo, từ nhỏ phải đối phó với muôn vàn khó khăn trong cuộc mưu sinh, trở nên tháo vác, khôn ngoan hơn những đứa sống trong ṿng tay thương yêu đùm bọc của mẹ cha cùng với tất cả những tiện nghi đầy đủ. Nói như vậy để tự biện hộ cho những cái dở của tôi, chớ thiệt ra cũng có những người xuất thân từ những gia đ́nh giàu có, sang trọng mà cũng khôn ngoan, lanh lợi dàng trời!

Cuối cùng rồi tôi cũng gặp lại ông mập. Trời đă về chiều, khi hậu trở nên dễ chịu hơn, mặt ông ta bớt đỏ. Mồ hôi cũng không c̣n tươm ra như lúc ban trưa. Khi tôi đưa xấp giấy trở lại ông cầm lấy, không nói thêm tiếng nào, cắm đầu kư tên hết tờ nầy đến tờ khác. Ông cầm viết tay trái, bàn tay to như nải chuối sứ, cầm cây viết quay ngược hư hoáy một hồi lâu. Tôi vốn là thầy giáo, thấy cách cầm viết của ông thiệt là ngược ngạo, trong bụng nghĩ thầm làm sao mà ông ta viết được, cũng may là ông ta không đi học ở Việt Nam, nếu có th́ thế nào cũng... bị đ̣n! Tôi lén nh́n qua Duyên thấy mắt nàng sáng lên. Nàng ngó tôi cười. Tôi rất mừng Như vậy là ông ta đă nhận tôi và vợ con vào Canada. Trong thoáng chốc tất cả lo âu từ trước tới giờ tiêu tan hết. Trong tôi chỉ c̣n một nỗi vui sướng chất ngất. Vậy là tôi được Canada nhận rồi. Mọi khó khăn đă chấm dứt. Bây giờ chỉ c̣n chờ ngày rời đảo nữa thôi.

Xấp giấy đă được kư xong, ông mới ngẩng đầu lên nh́n tôi nói:
-Ông bà và cháu bé đă được thâu nhận định cư ở Canada. Ông kư tên vào các tờ giấy nầy.
Ông đẩy xấp giấy qua cho tôi. Tôi kư một hơi bốn, năm tờ ǵ đó, không kịp đọc qua coi ḿnh đă kư những ǵ. Khi mọi thủ tục xong xuôi, ông ta nh́n Bi ngơ ngác đôi mắt thỏ, buột miệng khen cậu bé to con và đẹp trai. Tôi cám ơn ông đă giúp đỡ cho vợ chồng tôi và ngơ ư sung sướng được định cư ở đất nước của ông. Tự nhiên tôi cảm thấy ông già mập nầy dễ thương hết sức! Trước khi bước qua bàn kế bên để điều tra chánh trị, ông ta hỏi hồi tôi ở Việt Nam làm nghề ǵ. Nghe tôi trả lời, ông lắc đầu an ủi -‘Vậy là phải đổi nghề khác rồi’. Ông đưa tay từ giă và chúc may mắn. Ḷng tôi vui như mở hội. Tôi đứng dậy cùng Duyên bước qua bàn kế. Người hỏi mới c̣n trẻ, dáng nghiêm nghị, nói tiếng Pháp, chỉ hỏi có một câu:
-Trong thời gian làm giáo sư, ông có dạy học cho Cộng sản không?
Tôi trả lời liền -‘Không có’. Ông ta đưa tôi kư thêm vài tờ nữa trong đó có giấy khám sức khỏe. Mọi việc xong xuôi, tôi bước ra ngoài, bước đi nhẹ như bông g̣n. Ôi! nắng chiều Bidong sao mà đẹp quá vậy! Một nỗi sung sướng tràn ngập đầy ứ trong tim, trong phổi. Tôi vừa đi vừa tưởng tượng vùng đất Canada lạ lùng mà tôi sắp được đến. Một tương lai mới tinh mở ra trước mặt và mọi sự phải bắt đầu trở lại từ con số không.

Tôi bước ra cửa đưa mắt nh́n ra ngoài. Ở nhà chờ đợi dựa ṿng rào, các bạn bè nhốn nháo ḍm vào để nghiên cứu t́nh h́nh, bàn tán xôn xao.Tôi thấy anh chị Tư Trần Hưng Đạo, Sơn, Út Trung, Chị Điệp, chị Kiều, Tô Tỷ và các anh em đang trông ngóng đợi tôi ra. Dân ǵ đó đi cạnh tôi, nói cười luôn miệng. Sơn chạy tới hỏi:
-Ông thầy được nhận chưa, bị cái ǵ rắc rối mà lâu quá vậy?
Tôi đưa tay chào Sơn chưa kịp trả lời th́ Dân ǵ đó đă vọt miệng:
-Tôi được nhận ǵ đó, c̣n ông thầy giáo bị xù rồi.
Tư Tràn Hưng Đạo nói:
-Mày xù ổng chớ phái đoàn Canada đâu có xù....
Dân ǵ đó nghênh mặt lên hỏi:
-Ừ, ừ, tại sao anh biết ổng được Canada nhận ǵ đó?
-Ông thầy bị xù tại sao trong tay bà thầy lại cầm hai tấm giấy khám sức khỏe nè!
Dân ǵ đó bị lật tẩy cười h́ h́... Cả đám bạn bè bu quanh tôi mừng rỡ hỏi thăm lăng xăng. Các em Mai, Lan hỏi:
-Anh được nhận đi tỉnh nào?
Nghe hỏi tôi chợt chưng hửng:
-Anh biết nó nhận, mừng quá quên hỏi coi đi đâu... mà thây kệ chỗ nào cũng được.
Lan nói:
-Em với chị Mai, chị Tuyết, anh Tiến được đi Ottawa.
-H́nh như Ottawa là thủ đô của Canada phải không, vùng đó nói tiếng Anh mà.
-Ừ, khi vô phỏng vấn tụi em trả lời bằng tiếng Anh.
Tôi chợt nghĩ ra:
-Thôi rồi, chắc là anh không được đi Ottawa với tụi em rồi, hồi năy anh trả lời bằng tiếng Pháp. Làm sao bây giờ, ở Canada chỉ có tỉnh Québec nói tiếng Pháp thôi. Mà Québec xa Ottawa mấy trăm cây số... làm sao mà gặp nhau được?

Tư Trần Hưng Đạo nghe anh em tôi đối đáp, xen vô:
-Hơi đâu mà lo, miễn là đi được. C̣n việc thăm viếng nhau th́ lâu lâu để dành tiền mua vé xe đ̣, gặp nhau mấy hồi. Ở xứ tự do mà, đâu cần phải xin giấy phép công an khu vực, với phường khóm, xă, huyện, ǵ...
Tôi đứng xuội lơ cứ tưởng hễ được đi Canada th́ anh em sẽ được ở chung nhau nhè đâu lại có chuyện đứa ở tỉnh nầy, đứa ở tỉnh kia. Phải chi biết như vậy, khi mở hố sơ Cao Ủy đừng khai riêng rẻ ra làm chi.
Để chọc tôi, Tư Trần Hưng Đạo nói tiếp:
-... có điều các cô được ở thủ đô lớn sang trọng, c̣n bồ th́ ở tỉnh lỵ xa xôi, cũng như người ở Sài G̣n, người ở Bạc Liêu, Cà Mau vậy.
Tôi cười trả lời anh:
-Tôi lo là anh em xa nhau, chớ chuyện ở thành phố lớn với thành phố nhỏ, quê mùa, đâu có ǵ quan trọng. Cái quan trọng là tổ chức cuộc sống mới sao cho thích hợp... sao cho có ư nghĩa... Chuyện giàu nghèo sang hèn tôi không để ư tới, ḿnh đi tỵ nạn mà!

Tư Trần Hưng Đạo cười ha hả, ôm lấy vai tôi. Cả đám kéo nhau ra về. Con đường dọc theo mé biển, cát trắng nước xanh. Buổi chiều êm ả, ḷng tôi lâng lâng theo từng đợt sóng rạt rào. Những sáng vất vả gian nan, những chiều đợi chờ ṃn mơi... chỉ trong một cuộc phỏng vấn ngắn ngủi, tất cả tan biến như bọt sóng. Đại dương nào chứa hết niềm vui...

 

Vơ Kỳ Điền
(Trích Pulau Bidong Miền Đất Lạ, Chương 24)
 

 


 

art2all.net