|
CIRCLE OF LIFE Thao X. Hoang
Despite the number of years the painting had been hanging on the wall, I was suddenly captivated by its beauty one day. The painting’s intricate strokes depict a river flowing with rocks and trees covering both sides. The wind causes ripples on the surface of the water. There is a monk downstream meditating in the mist of the calm wind and water. The painting makes one feel at peace with everything in harmony. My father captured this beautiful moment as he did not want to lose this image.
At first glance, many of his paintings may appear obscure and abstract. There are images that are not immediately clear, but with some time, the painting comes alive. It entices one to use the imagination to the furthest limits. An example is his art piece, “Towards Motherland,” which portrays the connection of the two worlds that he has lived. Behind the colorful purple and blue flowers lies a deep love for his native land that embraces his childhood years. Regardless of the far distance between the two parts of the world, his native land is close to heart. If viewed right side up or upside down, both perspectives reveal a portrait of his side profile gazing at the beauty of the flowers, which bring a comforting smile to his face. This is just one example of the many interpretations that underlie his artwork. Beyond these interpretations is an open door for many others.
While attending a number of his art exhibits, I watched spectators enjoy his art as though they yearn to find the meaning of each piece. His usage of color and unique style set him apart from others. On a particular occasion, he was acknowledged with an award for his artwork. This was an honorary moment. After the exhibits, some people would come to our house to view and buy some paintings.
Although he did not pursue art as a career, his spare time was devoted to this hobby. My father always preached that art brings happiness, which is priceless. To be able to share his art and in that, bring joy to others brings happiness to his own life.
Thao X. Hoang, PhD Santa Monica, California
~~o0o~~
Nghệ Thuật Với Cuộc Đời
Trong một giây phút bất chợt đôi mắt của tôi được đưa vào tác phẩm nghệ thuật hội họa, mà ba tôi đă có trên tường từ lâu, cảm tưởng như sa vào một giấc mộng mị, tôi chợt thấy gịng suối đang róc rách bên sườn đồi gập ghềnh dốùc đá cheo leo, những rặng cây đang bám chặt vào những g̣ đất đầy dẫy đá, dường như bị xô đẩy bởi ḍng nước, nhưng không, đó là cảnh thiên nhiên thật hửu t́nh, có suối reo, thác đổ, gió đưa cây là đà trên mặt nước. Bên kia bờ suối có những ṿm cây lờ mờ ẩn hiện những đền chùa không rơ ràng, cũng như thiền sư đang tĩnh lặng, thản nhiên theo nhịp gió du dương trầm bỗng của ḍng suối, phải chăng vũ trụ luân chuyển xoay vần, giả, thật, đều qui tụ về nguồn cội, cái đến không t́m , cái đi không đến, v́ lẽ mà tác giả đă ghi lại những ǵ ḿnh cảm nhận trong giây phút nào đó, bằng không sẽ biến chuyển theo thời gian. Có nhiều tác phẩm mới nh́n không hiểu hết được, mà cần phải có thời gian mới hiểu được những ǵ mà tác giả muốn diển tả, thoạt đầu chỉ là mờ mơ,ø ảo ảo không rỏ ràng của những màu sắc, hầu lôi cuốn sự suy tư của khán giả thưởng ngoạn trong một vài giây phút. Như tác phẩm “Hướng Về Quê Ngoại”, tác giả ngụ ư, từ Việt Nam đến Mỹ Quốc nửa ṿng trái đất, sau bao năm xa cách nổi nhớ niềm thương cứ lẽo đẽo theo nhau như h́nh với bóng, để biểu lộ về nét bút và màu sắc, tác giả mượn giàn hoa và h́nh bóng làm khởi điểm bằng những màu sắc đầy sự luyến tiếc nhớ thương, qua màu tím nhạc được ḥa lẫn với những màu xanh lơ đủ dạng, với bóng dáng tác giả đang hướng đến giàn hoa, vọng về quê ngoại xa ngút ngàn, và cũng nói lên được sự t́nh tự quê hương dù ở phương trời nào, cũng chỉ xa mặt, chứ không cách ḷng, ở điểm, cùng chung một nét và màu sắc, nhưng có hai h́nh, xuôi và ngược, biểu hiệu nửa ṿng trái đất, khán giả có đủ thời gian hầu mới thấy được hai h́nh ảnh mơ màng đang hướng về giàn hoa, mà trong ḷng cảm thấy nao nao, h́nh như lưu luyến những ǵ đă mất, đă qua theo thời gian. Ngoài những ư nghĩ trên c̣n có rất nhiều điểm tương đồng khác mà chúng ta có thể khám phá trong thời gian thưởng ngoạn qua tác phẩm nghệ thuật của Hoàng Vinh. Qua nhiều lần triển lăm trong các pḥng tranh đều có rất nhiều khán giả, chăm chú một cách thích thú trước những tác phẩm nghệ thuật, hầu như muốn t́m hiểu những ǵ mà tác giả gởi gắm tư tưởng của ḿnh qua những đường nét và màu sắc, và sau những lần triển lăm, lại có nhiều khán giả về tận nhà, ngồi miệt mài ngắm tranh một cách thích thú rồi lại mua những tác phẩm đó. Một hôm nọ đi làm việc ở hảng về, quay quần vào buổi cơm tối xong, liền bảo chúng con đi với ba đến pḥng triển lăm có rất nhiều họa sĩ, đến nơi, rất ư là đông khán giả cũng như họa sĩ trong pḥng triển lăm, trong đó có tranh Hoàng Vinh, và cũng là một tác phẩm được tuyên bố đoạt giải thưởng, bởi lẽ trên mà khán giả thưởng ngoạn đứng trước tác phẩm khá đông, để chiêm ngưỡng những đường nét đặc biệt cũng như những màu sắc ḥa dịu trong tác phẩm nghệ thuật của Hoàng Vinh, đó cũng là niềm vui chung cho pḥng triển lăm. Hoàng Vinh không nghĩ Hội Hoạ như là một nghề nghiệp, mà đó là một thú vui, và được say đắm trong lúc sáng tác quên hẳn cả thời gian. Cha tôi cũng thường hay đề cập nghệ thuật là nguồn vui vô giá, không ǵ thay đổi được, nó sẽ đem lại niềm vui thoải mái cho cuộc đời, cũng như trong nền văn học nghệ thuật.
Bản chính Anh Ngữ của Hoàng thị xuân Thảo, Ph.D Hoàng Vinh chuyển Việt Ngữ
|