Hoàng Vinh

 

 

 

Thưởng lăm Thơ và Họa

 

Trong thơ có họa, trong họa có thơ. Thơ là mơ, là mộng của những cảnh trời bao la bát ngát, rồi du dương theo mây, theo gió, gió thoáng mây bay đến vùng trời xa thẳm. Nhưng rồi Họa lại đuổi bắt vờn mây ghi chặt vào tâm, chuyển biến khắp cung trời, làm mưa làm gió tẩm ướt các loài thảo mộc, đơm chồi nẩy lộc, biến cả vùng xanh tươi bát ngát, nào hoa nào bướm đượm t́nh ngây thơ.

 

Thơ là một ngôn ngữ thanh điệu tha thiết, một ư tứ xuyên thẳm lộng lẫy của cảm giác, xúc động mơ màng, mang một nỗi niềm thao thức một tâm tư, của nỗi nhớ niềm thương, của những kẻ ra đi biền biệt, không một phương trời cố định xa thẳm, hay mang lại một hoài băo bâng khuâng khắc khoải khi mong, khi chờ, của tâm trạng lưu luyến, mà tâm tư đang vương nặng nỗi sầu đau, mỗi người một ngả, mà người đời thường hay vấp phải, từ đó chuyển thành thương tiếc ngậm ngùi rồi nh́n mây, nh́n gió trăn trở, buông thả những tâm sự sâu lắng, lăng mạng ướt át của một thời đă qua vẫn c̣n lắng đọng trong tâm tư, để diễn biến thành một ḍng nước chảy, chuyển động cả tâm can, một áng mây trôi lồng lộng cuốn theo chiều gió, c̣n lại chăng chỉ là mơ tưởng trong ảo mộng, trong khối óc của con tim, rồi cứ miệt mài theo ḍng thời gian, mà người thi sĩ hay vương vấn mang nặng trong những chuỗi ngày dài của đời nghệ sĩ.

 

Nhưng Họa lại là một bản năng sẵn có của người Họa sĩ, biết nhận dạng thiên nhiên mà chuyển hóa với tâm khảm của ḿnh, qua nét bút đường nét và màu sắc huyền ảo, có chuyển có động, có thanh có đạm có âm có điệu, có tối có sáng, cứ ngỡ họa không lời, nhưng không đâu! họa có lời có âm có điệu, có gió th́ thào, có ong, có bướm có nước chảy, mây bay, một chuyển động kỳ diệu và lư thú mà người họa sĩ đă mang sẵn trong tâm tư, nhưng c̣n đi xa hơn nữa, có quá khứ, hiện tại, tương lai, có thể nói những ǵ mà người đời không thấy, và chưa nghĩ đến, nhưng người họa sĩ đă thấy và nghĩ đến, có như vậy mới thực hiện ra những h́nh thể những đồ án, những tác phẩm cho tương lai, đó là mầm mống của sự sáng tác và sáng tạo, mà người hoạ sĩ theo đuổi, đôi lúc bất chấp những dị biệt của người đời, để tạo cho ḿnh một lối riêng biệt, một con đường thênh thang rộng mở với kư ức sâu thẳm, trừu tượng, ấn tượng, để đi vào thế giới màu sắc huyền ảo mơ mộng, thật có và không thật có.

 

Mỗi một tác phẩm đôi lúc có thể làm chuyển động con tim của người thưởng ngọan một cách vi tế, nếu là người thưởng ngọan đă hội nhập vào cảnh mộng mơ của tác giả, chừng ấy màu sắc sẽ biểu lộ những h́nh thể mà tác giả đă dày công tô đắp trong tác phẩm nghệ thuật, nếu một tác phẩm nghệ thuật được lột bỏ từng phần một, ắt là viết bao nhiêu giấy mực cho xuể, trong họa là cả một rừng thơ, đă được biến dạng theo từng giây phút luân chuyển không ngừng nghỉ, cũng như những đốm màu quyện lẫn thành một khối màu, mạch lạc theo ng̣i bút và tuần tự thoát ra trên khung vải, để rồi biến chuyển thao thao bất tuyệt, thơ là họa, họa là thơ, trong thơ có hoạ trong hoạ có thơ.

 

V́ lẽ trên mà mỗi một tác phẩm của Hoàng Vinh đều có đôi ḍng thơ để gợi ư, khi thính khán giả đứng trước những tác phẩm nghệ thuật để thưởng ngoạn qua các tác phẩm, hầu nắm vững đề tài mà tác giả muốn gởi gắm trong những tác phẩm nghệ thuật hội hoạ. Có như vậy quư khán giả thưởng ngoạn có niềm thú vị phấn khởi trong vườn hoa nghệ thuật Hội Họa.

 

Hoàng Vinh

 

___

 

 

Mời xem Nghệ Thuật Hội Họa và Thơ

 

 

 

tranh Hoàng Vinh

art2all.net