Đặng Ngọc Thanh Hải

 

NHỚ MÁ

 

          Thời gian chị em tôi được sống bên Má không nhiều. Khi tôi được 2-3 tuổi th́ Má theo Ba vào Phan Rang. Trước năm 1955, khi Má quay về sống ở căn nhà 105 Gia Long, thỉnh thoảng Má lại vắng nhà đến chiều mới về. Sau này khi đọc cuốn sách của một người bạn với ba má tôi viết về thời kỳ kháng chiến, chúng tôi mới biết Má liên lạc với những người hoạt động ngầm này để t́m tin tức các bác, cô Sáu và chú D. Có lẽ lúc đó Mạ và bác Ấm gái có chồng đi kháng chiến nên không thể liên lạc trực tiếp các đầu mối này sợ lộ nên Má được gia đ́nh giao cho công việc nguy hiểm này chăng? Sau 1955 Má cũng chỉ ở với Ba và anh chị em chúng tôi chừng 3-4 năm rồi vào sống với Chị ở số 10 Cường Để để chăm sóc Chị và cháu Huy mới mấy tháng tuổi khi Chị quấn khăn tang chồng sau ngày anh B. tử trận. Năm 1966 phong trào đấu tranh ở các tỉnh miền Trung bị đàn áp mạnh, Chị theo anh Đ. lên Bảo Lộc, Má lại ra ở với chúng tôi ở căn nhà cũ (lúc này đă đổi thành số 101B Phan Bội Châu), nhưng cũng chỉ được 2 năm, đến sau biến cố Mậu Thân-1968 Má vào Sài g̣n sống cùng gia đ́nh chị Khánh.

Tuy không được ở bên Má nhiều, nhưng có lẽ tôi là đứa làm khổ Má nhiều nhất, chắc là nhiều hơn cả các anh, chị con ruột Má. Và những kỷ niệm những ngày tháng hiếm hoi được gần Má vẫn nằm im trong kư ức tôi chờ dịp lại bùng lên chảy tràn nỗi nhớ.


1. TÉ CÂY TRONG VƯỜN NHÀ CHỊ

Thời gian Má ở với Chị tại số 10 Cường Để, vào thứ Bảy, Chủ nhật, chúng tôi thường kéo vào nhà Chị để được hưởng không khí trong lành của khu nhà vườn mát mẻ, vừa để có không gian rộng mở tha hồ trèo cây, hái quả, bắn chim hay soi ve non. Và một trong những lần đó tôi đă làm Má suưt đứng tim v́ tṛ nghịch ngợm của ḿnh. Trong khi trèo cây hái ổi, tôi bổng nổi hứng muốn làm Tarzan-Người-Hùng-Rừng-Xanh như trong bộ phim mới được xem tuần trước. Thế là tôi leo ra một nhánh ổi, hai tay dang ra, bám vào nhánh cây và lộn ngược một ṿng. Nào ngờ, nhánh ổi ḍn, không chịu nổi sức nặng của tôi, gảy đứt ngang và tôi cắm đầu xuống đất, trúng phải mép viên gạch dựng nghiêng để làm khuôn viên cho bồn hoa bên dưới. Khi các chị tôi la lên, Má từ trong nhà chạy ra, thấy đầu tôi máu tuôn xối xả, Má ôm tôi vào ḷng, vừa khóc vừa dỗ dành “Hải ơi, làm răng mà khổ ri trời. Ráng lên, con!”. Lúc đó tôi đă lơ mơ, vừa đau, vừa sợ, vừa muốn xỉu v́ mất máu khá nhiều, chỉ biết nằm im re trong ḷng Má. Má và các chị đưa tôi vào nhà cuống quưt cầm máu cho tôi. Không hiểu lúc đó Má xin đâu được một nắm thuốc lá cẩm lệ, rịt vào chỗ vết thương rồi dùng băng ga, băng kín lại. H́nh như tôi đă nôn ói cả mật xanh mật vàng lên người Má trước khi nằm mê man suốt cả buổi chiều hôm ấy. Gần nửa đêm tôi tỉnh dậy thấy Má và Chị vẫn ngồi bên cạnh tôi. Má bảo chị xuống múc cháo rồi ngồi dỗ tôi ăn từng muỗng một. Tôi cố nuốt, nhưng cũng chỉ ăn được nửa chén rồi lại nằm mê man.

Hôm sau, khi anh Hồ, lúc ấy là sinh viên y khoa nội trú, đưa tôi vào bệnh viện, ông bác sĩ vừa rữa vết thương vừa nói vui với anh Hồ: “Răng cậu là sinh viên y khoa, sắp ra trường mà lại rịt vết thương bằng thuốc lá rứa ń?”. Anh Hồ bị mắng oan, chỉ cười trừ. Nhưng tôi th́ tôi biết rằng, nếu Má không kịp rịt vết thương bằng thuốc lá để cầm máu th́ chắc tôi đă không c̣n sống đến bây giờ. Tôi đă phải khâu đến 8-9 mũi và vết thương dài cũng đến 4-5 phân. Sau này, tôi nghe các chị kể lại, hôm đó thấy đầu tôi lênh láng máu, Má cũng tái xanh mặt mày và muốn xỉu. Nhưng phần v́ thương con, phần v́ lúc đó chỉ có mỗi Má là người lớn trong nhà, nên Má phải cố vượt qua để t́m cách chữa trị cho tôi. Khi lớn lên, mỗi lần sờ lên vết sẹo trên đầu ḿnh, tôi lại nhớ lần té cây suưt chết đó, và ḷng lại rưng rưng nhớ Má.

 

Xem tiếp phần 2
 

 

 

thân quen

art2all.net