|
Thời gian chị em tôi được
sống bên Má không nhiều. Khi tôi được 2-3 tuổi th́ Má theo Ba vào Phan
Rang. Trước năm 1955, khi Má quay về sống ở căn nhà 105 Gia Long, thỉnh
thoảng Má lại vắng nhà đến chiều mới về. Sau này khi đọc cuốn sách của
một người bạn với ba má tôi viết về thời kỳ kháng chiến, chúng tôi mới
biết Má liên lạc với những người hoạt động ngầm này để t́m tin tức các
bác, cô Sáu và chú D. Có lẽ lúc đó Mạ và bác Ấm gái có chồng đi kháng
chiến nên không thể liên lạc trực tiếp các đầu mối này sợ lộ nên Má được
gia đ́nh giao cho công việc nguy hiểm này chăng? Sau 1955 Má cũng chỉ ở
với Ba và anh chị em chúng tôi chừng 3-4 năm rồi vào sống với Chị ở số
10 Cường Để để chăm sóc Chị và cháu Huy mới mấy tháng tuổi khi Chị quấn
khăn tang chồng sau ngày anh B. tử trận. Năm 1966 phong trào đấu tranh ở
các tỉnh miền Trung bị đàn áp mạnh, Chị theo anh Đ. lên Bảo Lộc, Má lại
ra ở với chúng tôi ở căn nhà cũ (lúc này đă đổi thành số 101B Phan Bội
Châu), nhưng cũng chỉ được 2 năm, đến sau biến cố Mậu Thân-1968 Má vào
Sài g̣n sống cùng gia đ́nh chị Khánh.
Hôm sau, khi anh Hồ, lúc ấy là sinh viên y khoa nội trú, đưa tôi vào
bệnh viện, ông bác sĩ vừa rữa vết thương vừa nói vui với anh Hồ: “Răng
cậu là sinh viên y khoa, sắp ra trường mà lại rịt vết thương bằng thuốc
lá rứa ń?”. Anh Hồ bị mắng oan, chỉ cười trừ. Nhưng tôi th́ tôi biết
rằng, nếu Má không kịp rịt vết thương bằng thuốc lá để cầm máu th́ chắc
tôi đă không c̣n sống đến bây giờ. Tôi đă phải khâu đến 8-9 mũi và vết
thương dài cũng đến 4-5 phân. Sau này, tôi nghe các chị kể lại, hôm đó
thấy đầu tôi lênh láng máu, Má cũng tái xanh mặt mày và muốn xỉu. Nhưng
phần v́ thương con, phần v́ lúc đó chỉ có mỗi Má là người lớn trong nhà,
nên Má phải cố vượt qua để t́m cách
chữa trị cho tôi. Khi lớn lên, mỗi
lần sờ lên vết sẹo trên đầu ḿnh, tôi lại nhớ lần té cây suưt chết đó,
và ḷng lại rưng rưng nhớ Má.
|