Đặng Ngọc Thanh Hải

 

NHỚ MÁ

 

2. MẬU THÂN – 1968

Sau khi Chị chuyển lên Bảo Lộc, Má từ giă căn nhà 10 Cường Để ra sống với Ba và anh chị em tôi ở nhá 101B Phan Bội Châu. Những ngày tôi thấy Má vui nhất là những ngày chuẩn bị đám cưới chị Khánh. Má đi lên, đi xuống nhắc nhở chúng tôi lau sạch sẽ khu nhà thờ, đánh bóng mấy bộ lư đèn, chuẩn bị bàn thờ … Tôi và em Thắng được phân công đánh bóng sàn gỗ và cầu thang căn gác thờ. Hai anh em h́ hục lau sạch, bôi sáp, bôi “luyn” cho thật bóng. Gần ngày cưới, Má kiểm tra hài ḷng với những ǵ anh em tôi làm được. Đám cưới chị thật vui, anh Hải, chồng chị Khánh, sĩ quan Hải quân, nhưng cũng là dân ‘văn nghệ’ nên mấy ngày ‘ở rể’ anh chị em chúng tôi thường tập trung gian giữa khu nhà thờ, đàn ca hát xướng. Má vui v́ thấy chúng tôi ‘hợp rơ’ với anh rể. Sau đám cưới, anh chị dẫn lũ nhỏ chúng tôi đi phố, sắm cho mỗi đứa một bộ quần áo mới, đưa chúng tôi xuống thẳng nhà bác Nghi đo, may ngay. Chỉ mấy ngày sau là chúng tôi đă có bộ đồ mới và đó là lần đầu tiên chúng tôi có đồ mới để diện mà không phải chờ đến dịp khai giảng năm học hay Tết nguyên đán. Dạo đó, bọn con trai chúng tôi chỉ được sắm quần ka-ki xanh để vừa mặc Tết, vừa mặc đi học. Nay được bộ đồ mới bằng vải “pô-li-e-xờ-te” có pha ‘ny-lông’ ủi xong là ly thẳng tắp, tôi hí ha hí hửng mặc ngay đến lớp khoe với chúng bạn.

Cuối năm 1967 đầu năm 1968 chiến sự khá căng thẳng, tôi tối đèn hỏa châu thường được bắn lên không suốt đêm. Thỉnh thoảng lại có những viên trái sáng ấy đi lạc lên thành phố, rớt xuống nhà ai đó và người nhặt được có một tấm dù đủ lớn có thể may được áo khoác nhẹ và với nhiều người đó là một sự may mắn. Nhưng với tôi đó lại là một sự xui rủi. Đêm hôm đó, sau khi thay đồ ra, tôi quyết định giặt ngay cái quần mới, phơi ngoài cửa ngỏ cho có gió, kịp khô để sáng mai c̣n “diện” đi học. Nào ngờ nửa đêm hôm đó một trái sáng rơi đúng vào nơi tôi phơi quần, lửa tung tóe làm cháy lỗ chỗ cái quần mới của tôi. Sáng ra, nh́n cái quần lủng lỗ chỗ, tôi ̣a khóc, không ai dỗ được. Má kéo tôi vào ḷng, lấy tay quệt nước mắt cho tôi rồi bảo: “Thôi, nín đi con. Để Má bảo chị Khánh mua cho con cái quần khác.” Chị chưa kịp mua gửi ra cho tôi cái quần khác th́ biến cố Mậu Thân đau thương xảy ra, nhà tôi bị bắn sập gian nhà thờ phía sau, nhưng căn nhà 5 gian 2 chái phía trước chỉ bị sụt ngói, lủng mái nên nh́n từ bên ngoài không thấy hư hại ǵ.

Sau khi t́nh h́nh đă ổn định, một buổi sáng, chúng tôi được thông báo là Tổng thống sẽ đi kinh lư qua con đường Phan Bội Châu của chúng tôi. Khoảng 9 giờ sáng, một đoàn bốn năm người mặc thường phục, chung quanh là những tốp lính thủy quân lục chiến bảo vệ, tản bộ dọc theo con đường. Chúng tôi nh́n ra người đi giữa, thấp, tóc bạc chính là Tổng thống Thiệu. Ngang qua nhà tôi, ông đi chậm lại, nh́n ngang ngữa rồi ‘phán’ một câu, giọng Nam “Nhà này ‘hổng’ sao!”. Má lắc đầu nói vói theo đoàn ‘kinh lư’ ấy: “ ‘Hổng sao’ sao được mà hổng sao, phía sau sập nát hết rồi nè!”. Ai ngờ, mấy người đi cuối đoàn nghe thấy. Có một ông đứng tuổi, mặc bộ “vét-can” dừng lại, bước vào nhà nói ǵ đó với Má rồi nh́n lên mấy chỗ ngói lủng trên mái, gật gật đầu rồi bước ra tiếp tục đi theo đoàn kinh lư của chính phủ. Chiều hôm ấy một chiếc xe jeep lùn đỗ xịch trước nhà tôi, rồi một người lính khệ nệ khiêng vào một bao hàng cứu trợ. Tôi không nhớ chính xác là những ǵ h́nh như có mươi cân gạo, mấy chai tàu vị yểu và mấy gói vị tinh. Anh lính chỉ bảo “Chính phủ gởi hàng cứu trợ cho gia đ́nh!” rồi ra nổ máy xe chạy mất. Và đó cũng là những ngày cuối cùng chúng tôi được ở bên Má tại quê nhà. Tuần sau đó, anh Hải, chồng chị Khánh đưa tàu Hải quân chở hàng cứu trợ ra Huế và đón Má vào Sài g̣n sống với anh chị. Và gần 7 năm sau, năm 1974 tôi mới lại được sống mấy ngày bên Má ở Sài g̣n. C̣n các chị em tôi th́ phải đến gần 20 năm sau mới được gặp lại Má khi Má về thăm nhà sau bao nhiêu năm sống tha hương.

 





 

Xem tiếp phần 3
 

thân quen

art2all.net