|
3. NGÀY ĐẦU BÊN MÁ Ở NHÀ CHỊ KHÁNH,
KHU CƯ XÁ
SĨ QUAN HẢI QUÂN THỊ NGHÈ Xe vừa dừng trước nhà, C̣ đă lanh chanh gọi to, “Bà ơi! Có cậu Hải vào nè”. Má từ trong nhà chạy ra, nheo nheo mắt nh́n tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ. Tôi chỉ muốn được ôm chầm lấy Má, nhưng không hiểu sao chỉ đứng yên một hồi, mắt rưng rưng. Má già và gầy hơn hồi ở Huế. Má bước tới nắm tay tôi, kéo vào nhà vừa mĩm cười vừa nói nhỏ đủ để tôi nghe. “Thôi nào, ‘ông Lưu Bị!’. Cháu C̣ nó cười cho bây giờ!” (Chả là hồi bé, tôi rất mu khóc, chỉ cần các anh chị ‘nặng lời’ một tí là tôi đă rươm rướm nước mắt nên mới có biệt danh Lưu Bị này). Hai Má con kéo nhau theo hành lang hẹp xuống nhà ăn phía sau ngồi nói chuyện. C̣ thấy Má con tôi bịn rịn, vội vă chào “Thôi, Bà với cậu ngồi nói chuyện nghe. Con xin phép về cả taxi chờ.” Tôi cám ơn cháu và dợm đứng dậy tiễn cháu th́ C̣ bảo: “Thôi, cậu ngồi chơi với Bà đi. Mai mốt rảnh cậu qua nhà con, tụi con đưa cậu đi chơi Sài g̣n!”. Mừng được gặp Má, tôi quên mất đưa tiền cho cháu trả tiền taxi. (Và tôi đă nợ cháu tôi món nợ này đến bây giờ vẫn chưa trả được).
Má ngồi quay ra trước, lưng hướng về phía bờ sông.
Trong ánh chiều từ ngoài hắt vào, những sợi tóc bạc ánh lên, khuôn mặt
ch́m trong bóng tối nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt dịu dàng, nét
cười đôn hậu của Má đang hướng về ḿnh. Má hỏi han chuyện ‘nhà ḿnh ở
Huế’, chuyện học hành của chị em tôi và ‘la’ tôi chuyện ham chơi để rớt
tốt nghiệp đợt 1, chuyện về Chị và các cháu về ở với ông bà nội chúng có
thoải mái không, chuyện giỗ ông bà ngoại ở nhà 5 Cường Để, bao nhiêu là
những dấu hỏi Má cất giữ từ khi chuyển vào Sài g̣n năm 1968 được Má tuôn
ra và tôi cố trả lời rơ ràng, rành mạch. Nhưng tôi có cảm giác trong
dáng trầm ngâm khi nghe tôi trả lời, Má đă biết rơ những ǵ tôi sắp nói.
H́nh như Má hỏi dồn dập là để được nghe lại giọng Huế của các con, được
giải tỏa nỗi nhớ quê, nhớ căn nhà 5 Cường Để nơi ông ngoại từ giă cơi vô
thường, nhớ căn nhà số 10 Cường Để nơi Má đă chăm sóc và sẻ chia cùng
Chị những ngày khốn khó nhất đời Chị, nhớ ngôi nhà 105 Gia Long, nơi có
Ba và chị em tôi, nơi có căn pḥng với khung cửa với những chấn song sắt
nh́n ra khu vườn nhỏ thoang thoảng hương ngâu mỗi sớm tinh mơ. Và Má con
tôi đă ngồi bên nhau suốt buổi chiều cho đến khi chị Khánh đi làm về.
Sau này đọc được bài viết của chị Khánh về ‘Giọng Huế’, có nhắc đến chị
Tư giúp việc người Kiên Giang và bài thơ “Mẹ cần ǵ ư?” với mấy câu ‘Mẹ
cần người nói chuyện/ Cho mặn mà bữa cơm …’ th́ tôi tin rằng cảm
giác của tôi lúc ấy hoàn toàn là sự thật. Chỉ tiếc là trong những ngày
ngắn ngủi bên Má, tôi đă không thể dành nhiều thời gian để là ‘người nói
chuyện cho mặn mà bữa cơm …” của Má.
|