|
4. ĐÊM ĐẦU TIÊN Ở NHÀ CHỊ KHÁNH, SÀI G̉N THÁNG 11/ 1974 Buổi tối đầu tiên ấy, thấy tôi đi xe một chặng đường dài, mệt mỏi nên Má giục tôi đi ngủ sớm. Má nhắc tôi khi giăng mùng nhớ chèn kỹ v́ “ở cạnh bờ sông, nhiều muỗi lắm con ạ!”. Khu cư xá cũng khá biệt lập nên khoảng 8-9 giờ đă im ắng. Má cũng lên giường ngủ sớm. Khi tôi thức dậy lúc nửa đêm, vẫn c̣n nghe tiếng ra-đi-ô từ giường Má. Tôi vén mùng, ngoái đầu xuống hỏi: - “Má chưa ngủ à?” - “Ừ, Má không ngủ được.” Đài đang phát chương tŕnh “Tiếng hát Dạ Lan!” với tiếng ca Chế Linh năo nề .. “và nơi ấy em ơi có ǵ vui xin biên thư về cho tôi … đêm nay trên đồn vắng, thương em thương nhiều lắm, em ơi biết hay chăng … tỉnh lẻ đêm buồn …”. - “Răng Má không mở đài khác, nghe chi bài ni buồn rứa?”, tôi hỏi. - “Ừ, cũng lạ con hí. Mấy bài nhạc ‘sến’ ni mà răng nghe vào buổi đêm, nhứt là những đêm mưa nó năo ḷng chi lạ.”. Rồi Má tắt ra-đi-ô. “Thôi con ngủ đi! Má cũng ngủ đây.” Tôi chui trở lại vào mùng, nằm im, cố dỗ giấc ngủ. Trong lơ mơ, tôi vẫn nghe tiếng Má trở ḿnh, tiếng Má thở dài, rất khẽ như sợ đánh thức tôi dậy. Sau này, khi lên Ban Mê Thuột dạy học, đêm đầu tiên xa nhà, mở đài, nghe lại bài hát “Tỉnh lẻ đêm buồn!” và giọng ca nức nở của chàng ca sĩ lính người Chàm này, tôi mới chiêm nghiệm hết những lời Má nói đêm hôm đó. Có lẽ với những người lớn tuổi khi phải sống xa quê th́ dù có là thủ đô Sài g̣n hoa lệ hay thành phố San Jose hiện đại hay Buôn Ma Thuột ‘thủ phủ Tây nguyên” th́ cũng chỉ là những “tỉnh lẻ” để từng “đêm buồn” cứ trôi qua, trôi qua, trôi qua …
Má và chị Tường, Chị Khánh, 1972
|