|
5. BUỔI SÁNG ĐẦU TIÊN Ở NHÀ CHỊ KHÁNH
SÀI G̉N THÁNG 11/ 1974 Thuở bé, chúng tôi rất sợ Má v́ thấy Má nghiêm và ít nói hơn Mạ Năm. Nhưng từ những ngày Má con sống gian khổ bên nhau trong gần 2 tháng Tết Mậu thân ở khu tỵ nạn trường Bán Công, chị em chúng tôi được gần gủi Má, hiểu Má hơn và phát hiện ra Má cũng rất vui tính. Khi tôi từ pḥng tắm bước ra, đă thấy hai tô ḿ bốc khói thơm ngào ngạt. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Ủa. Má chưa thời à?”. Má dịu dàng nh́n tôi: “Ừ, Má chờ con dậy ăn luôn cho vui.” Tôi kéo ghế mời Má ngồi và hai Má con vừa ăn vừa chuyện tṛ. “Ui chao, răng giống ḿ Châu Anh ri Má?”. Má cười. “Ừ th́ Má nấu bằng ḿ vắt giống như của tiệm ḿ mà con.” Má cho biết là chị Khánh và các cháu sáng phải đi sớm nên nhà luôn nấu sẵn nước dùng, sáng đun sôi lên rồi luộc ḿ, phở hay bún, chan nước dùng vào là có sẵn bữa ăn sáng. Trong khi đang ăn, tôi nhắc Má là Má quên tắt ra-đi-ô. Má lắc đầu nhẹ: “Không phải Má quên mô con. Để rứa cho có tiếng người …”. Má bỏ lững câu nói nhưng tôi như vẫn ‘nghe’ được mấy tiếng c̣n lại “… và thấy đỡ hiu quạnh.” Sau này, chị Nguyệt kể lại với tôi khi sang thăm Má ở Mỹ, thấy Má mở ti-vi suốt ngày chị có hỏi đùa “Nó nói toàn tiếng Mỹ, Thím có hiểu chi không mà mở suốt ngày rứa? Mà cháu thấy Thím có coi mô nà?” Và câu trả lời của Má cũng y như đă trả lời tôi: “Để rứa cho có tiếng người …”. Bây giờ, có tuổi, sống xa con cái, mỗi khi bị vợ cằn nhằn v́ mở ti-vi trong khi đang tưới cây, chăm hoa ở ngoài vườn hay đang nấu nước, pha cà phê dưới bếp, tôi bỗng nhớ và thương Má vô cùng và cũng muốn nói với vợ ḿnh đúng câu trả lời của Má: “Để cho có tiếng người … và thấy đỡ hiu quạnh.”
Thanh Hải 2010
|