Đặng Ngọc Thanh Hải

 

NHỚ MÁ

 

6. NHỮNG NGÀY NGẮN NGỦI Ở SÀI G̉N THÁNG 11/ 1974

          Những ngày ở Sài g̣n tuy ngắn ngủi nhưng biết bao nhiêu là kỷ niệm. Sau khi ăn sáng với Má vào buổi sáng đầu tiên ấy, tôi thay quần áo chỉnh tề, xin phép Má rồi đi bộ ra cổng cư xá Cửu Long, leo xe buưt lên Bộ Văn hóa-Giáo dục-Thanh niên (h́nh như nay là SEAMEO) để làm sự vụ lệnh bổ dụng. Thấy tôi lớ ngớ, lại nghe tôi thưa là sinh viên mới tốt nghiệp chứ không phải nhân viên của Khoa Sư phạm, lại thấy đang lo lắng v́ giấy Hoăn dịch v́ lư do học vấn sắp hết hạn, bác nhân viên già ở Bộ gọi tôi đến bàn làm việc của ông, lấy trong tủ một chồng hồ sơ dày trong cái ‘sơ-mi’ bằng giấy b́a, đưa cho tôi và bảo tôi ngồi xuống bàn trống bên cạnh, t́m xem hồ sơ của chúng tôi do Viện Đại học Huế chuyển vào nằm ở đâu để bác xem có giúp cho sớm được không. Đến hơn 10 giờ, tôi mới t́m thấy tập hồ sơ này. Bác nhân viên già cầm xem qua, rồi hẹn tôi chiều đầu giờ đến. Tôi cảm ơn Bác rồi ra công viên gần đó mua một xuất ‘cơm tay cầm’ và chai xá xị lạnh, t́m đến chiếc ghế đá ngồi nhấm nháp bữa ăn trưa của ḿnh ngắm ḍng xe qua lại nhộn nhịp trên đường Lê Thánh Tôn và ngạc nhiên khi nhớ ra là ḿnh đang ở ngay giữa trung tâm Sài g̣n hoa lệ. Khoảng gần 2 giờ chiều, khi tôi ghé lại Bộ, vừa bước vào pḥng, bác nhân viên già đă vẫy tay gọi tôi lại: “Tôi đă làm phiếu chuyển hồ sơ của cậu qua Phủ Tổng Ủy Công Vụ. Chắc phải vài hôm nữa họ mới chuyển về lại để làm Sự vụ lệnh. Có ǵ tuần sau cậu ghé lại nghen!”. Trong khi tôi vừa lí nhí cám ơn bác vừa bối rối không biết làm ǵ để tạ ơn, th́ bác nhân viên già mĩm cười, vẫy tay: “Không có ǵ đâu! Cậu đừng bận tâm! Thôi cậu về đi. Tuần sau gặp lại nghen!”. Tôi cúi đầu chào bác, mắt cay cay (cái thằng tôi hay mu khóc mà) cảm động trước tấm thịnh t́nh của bác. Sau này, những khi có việc phải đến nơi công quyền, ngồi chầu chực chờ đến phiên ḿnh được giải quyết hồ sơ, nghe những câu trả lời dấm dẳng của các nhân viên nhà nước, tôi lại nhớ đến bác nhân viên già này, nhớ nụ cười tươi tắn và giọng Sài g̣n thân thiện của bác và tự hứa với ḿnh khi xử lư mọi công việc của cơ quan sẽ cố giữ cho được tinh thần mẫn cán của người công chức chính quyền Sài g̣n này.

Rời trụ sở Bộ VH-GD-TN, tôi hỏi thăm đường rồi đi bộ lang thang đến chợ Bến Thành và đến bến xe buưt, đón chuyến xe về chung cư Nguyễn Thiện Thuật. Buổi chiều hôm đó Trâu (Vĩnh Ḥa, con trai lớn chị Vân) lại dẫn tôi ngược lên ‘Sài g̣n’ (h́nh như lúc đó trong suy nghĩ của những người đang sống ở ngay chính thủ đô th́ khu sầm uất quận Một mới là ‘Sài g̣n’?). Hai cậu cháu lang thang suốt một buổi chiều. Trâu bảo, ”Lâu lâu cậu mới ghé Sài g̣n, để cháu dẫn cậu đi cho biết ‘Thủ đô tưng bừng phố xá’ nhé để mai mốt cậu lên “ miền mênh mông cơn gió cao nguyên từng đêm lạnh lùng” tha hồ mà nhớ, nhớ ‘rức’ tim luôn!!!” Thế là cháu đưa tôi vào thương xá Tax chọn cho tôi một chiếc nịt da, rồi ghé La Pagode vừa uống cà phê vừa ngắm các cô gái Sài g̣n xinh đẹp đi lại thong dong trên phố Tự do. Gần xế, đói bụng, cậu cháu lại vỉa hè Nhà thờ Đức bà ăn ḅ bía. Lần đầu tiên tôi được ăn món đặc sản nhưng b́nh dân của Sài g̣n này. Hai cậu cháu ngồi bệt xuống lề đường, gọi thêm hai chai bia La Rue, vừa nhấm nháp vừa ôn lại những ngày cậu cháu cùng sống chung ở 105 Gia Long. (Tôi nhớ là năm 1973, Trâu, Dũng và Cường đều ra Huế học dự bị Khoa học, nhưng không hiểu sao năm sau Trâu lại về Sài g̣n và Dũng về lại Đà lạt, chỉ c̣n Cường ở lại tiếp tục học rồi chạy loạn tan tác vào năm 1975). Ăn xong Trâu lại dẫn tôi đi xem xi-nê. Tôi nhớ h́nh như một bộ phim về Lư Tiểu Long. Điều tôi ngạc nhiên và buồn cười nhất là khi chúng tôi vào th́ đang ở giữa phim và chúng tôi ngồi, xem hết phim, nghỉ giải lao 10 phút rồi xem tiếp lại từ đầu. Trâu giải thích cho tôi là “Ở Sài g̣n người ta chiếu phim ‘thường trực’, nên ḿnh muốn vào xem lúc nào cũng được và muốn ra lúc nào cũng được. Nhiều khi tránh nóng, tụi cháu chui vào rạp, vừa xem phim rồi ngủ luôn một giấc cho đến xuất chiếu cuối cùng mới thức dậy về nhà.” Khi ra khỏi rạp th́ trời đă tối, Trâu bảo tôi về chung cư Nguyễn Thiện Thuật ăn cơm với gia đ́nh chị Vân, nhưng sợ Má chờ cơm, nên tôi hẹn hôm khác. Cháu gọi xe ôm, hướng dẫn bác tài đường về nhà chị Khánh rồi đỡ tôi lên xe. Chúng tôi bịn rịn chia tay mà cả hai cậu cháu tôi đều không ngờ rằng đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp lại nhau. Sau ngày 30 tháng Tư, Trâu cùng anh Phước, anh tôi, và mấy sư cô trong nhóm của cô Phùng Khánh theo tàu ra đảo Thổ Chu và đă một đi không trở lại. Sau này, khi gia đ́nh chị Vân chưa đi định cư ở nước ngoài, mỗi khi có dịp về Sài g̣n ghé thăm chị, hai chị em lại nhắc đến đứa cháu dễ thương này và bùi ngùi nhớ miệng cười toe toét và giọng rè rè như chuông vỡ của cháu để cùng cảm nhận lẽ vô thường của cuộc sống.

“Trâu ơi! Chắc giờ này cháu cũng đă hóa kiếp, đầu thai vào một gia đ́nh tử tế nào đó rồi, nhưng hôm nào có dịp về Sài g̣n, cậu sẽ đến chùa nơi thờ di ảnh cháu, để được nh́n lại nụ cười trong sáng của cháu, nhớ lại buổi chiều ngắn ngủi cậu cháu ḿnh bên nhau và thắp cho cháu nén nhang để cầu chúc cho cháu trong kiếp mới tâm thân an lạc.”
 

 

Xem tiếp phần 7
 

thân quen

art2all.net