NGUYỄN CHÍ KHAM

 

 

 

VÙNG ĐẤT MỚI

 

CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI

 

PHẦN THỨ NHẤT

Chương XII

 

 

          Hai người ngồi ở trạm xe buưt ở góc ngă tư đường Tustin và Lincoln. Trong câu chuyện trao đổi, không ngờ Nhị Lê được biết Olga là một cô giáo dạy môn tiếng Anh ở trường Los Alamitos. Có vẻ hai người hợp ư nhau khi nói về văn học nước Nga. Sông Đông, Sông Volga những tiểu thuyết của Gogol, Tolstoi, Dostoievski, Chekhov dàn trải qua những cánh rừng bạt ngàn, những vùng thảo nguyên mênh mông. Olga với mái tóc vàng óng, cha mẹ là người Nga, nhưng cô sinh ở Mỹ nơi thành phố Chantilly thuộc tiểu bang miền Đông Virginia. Và, gia đ́nh cô từ tiểu bang Tennessee dọn qua Cali đă mười năm nay. Olga có bằng Master về giáo dục.

Nhị Lê cũng nói về ḿnh, trước đây có học về ngành sư phạm và dạy học nhiều năm ở Việt Nam.

Xe buưt đến, hai người cùng lên xe và tiếp tục câu chuyện với nhau. Nhị Lê hiểu cả ư và lời lúc Olga nói, nhưng về nàng, phần diễn đạt có hơi chậm, cân nhắc, có lúc phải t́m chữ hoặc cố nhớ lại một vài thành ngữ phổ biến trong tiếng Anh.

Hôm nay, Thạnh cần xe đi công tác nên Nhị Lê phải dùng phương tiện xe buưt để thăm một người bạn học cũ trong bốn năm ở trường nữ Đồng Khánh Huế. Ánh Hà là tên người bạn, thuộc ḍng Tôn nữ.

Vui mừng gặp lại Nhị Lê, Ánh Hà rất vui. Ánh Hà có giọng nói của Huế thật êm nhẹ, chậm răi, làm Nhị Lê h́nh dung và nhớ thành phố cũ, nhớ ḍng sông, và hơn hết những ngày mưa kéo dài nhiều kỷ niệm cho một mối t́nh cũ. Huế luôn xa xôi và nhớ, nhưng Huế không bao giờ phôi pha bao nhiêu câu chuyện t́nh của ai đó cùng với những h́nh bóng cũ. Hai người bạn xưa học cùng chung lớp từ năm đầu tiên vào Đệ Thất đến nửa năm Đệ Tứ, Nhị Lê rời xa Huế theo gia đ́nh vào Quy Nhơn, c̣n Ánh Hà học tiếp, xong Tú Tài thi vào trường sư phạm hệ một năm, ra trường dạy học ở quận Hải Lăng, sau đó, nhờ quen biết được vào lại Huế dạy trường Hàm Nghi. Ánh Hà lấy chồng sau hai năm ra trường đi dạy học, chồng nàng học bên Văn Khoa, đậu Cử nhân, rồi Cao học ban Triết và được giữ lại dạy ở trường. Cũng giống Nhị Lê, ba mẹ Ánh Hà có hai cô con gái, người chị lấy chồng là một Đại tá không quân ngành tiếp vận nhờ vậy, nên cả gia đ́nh Ánh Hà đi Mỹ từ năm 1975. Tới Mỹ, sau một thời gian làm ở hăng điện tử, anh Thục chồng Ánh Hà xin được một chân làm việc ở học khu thuộc thành phố Tustin, c̣n Ánh Hà nhân viên hành chánh ở cửa hàng Goodwill, thành phố Orange.

Ngày xưa đó, học ở Huế Nhị Lê có nhà thuê vùng ngoại ô trên con đường từ ga Huế đi lên chừng nửa cây số, c̣n nhà Hà ở một phủ trong Thành Nội, nằm trên đường Bộ Học.

Khi bất chợt trông thấy bức ảnh hai cô gái treo trên tường, Nhị Lê hỏi bạn, mới biết người mặc áo hoa cải xanh đứng bên cạnh là chị nàng. Người chị tên Hồng, giáo viên Tiểu học, học khóa đầu tiên ở sư phạm cấp tốc Thượng Tứ. Và, từ bức ảnh, Nhị Lê nh́n thấy vẻ đẹp đằm thằm của người chị nên hỏi chuyện và được cô em gái kể cho nghe về anh chị của ḿnh. Chị Hồng sau khi đậu xong Thành Chung, chị thi vào trường sư phạm Thượng Tứ, xong một năm ra làm giáo viên tiểu học. C̣n anh rể, anh Lăm trước khi đi lính cũng là một giáo viên tiểu học dạy ở trường Cam Lộ. Anh Lăm có bằng brevet, nên đi lính vào học trường sĩ quan, sau đó ra đơn vị, anh tự học và cũng hơn 6 năm mới lấy được hai bằng Tú Tài, rồi lên học Luật, lấy xong một chứng chỉ, anh thôi không học tiếp nữa. Ngày đó, học xong khóa Thủ Đức, anh ra đơn vị ngành Công binh, rồi chuyển qua Không Quân học một khóa bay L19. Khi lên đến Thiếu tá, anh giữ chức Phi đoàn phó, rồi do nhu cầu, anh nghỉ bay qua làm việc ở pḥng tiếp vận cho đến khí cuộc chiến miền Nam kết thúc.

Nhị Lê và Olga cùng xuống ở trạm bên góc đường New Hope, sau đó, hai người lại phải đón chuyến xe đi tiếp khác nhau. Trong lúc đợi, bỗng nhiên Olga hỏi Nhị Lê có muốn làm công việc ở trường nàng đang dạy để giúp cho học sinh Việt Nam mới qua hẳn c̣n yếu kém Anh Ngữ. Không ngờ được, đây là một công việc mà Nhị Lê đang mong chờ.

Khi chuyến xe buưt 64, tuyến đường về thành phố Fountain Valley đến, Olga chia tay với Nhị Lê, hẹn sẽ có lần gặp nhau qua điện thoại. Nhị Lê, c̣n ở trạm chờ chuyến xe đi về Little Saigon. Ở trạm cũng đang có hai người khách nữa, đang chờ. Từ trạm, Nhị Lê đưa mắt nh́n quang cảnh sinh hoạt trên các dăy phố dưới nắng trưa, và trong lúc này, nàng có cái vui trong ḷng, nhưng chợt nghĩ cảm thấy c̣n quá xa lạ khi chính quê hương ḿnh rời bỏ không mấy lâu. Những hàng cây, dăy phố, các con đường và tiếng động xe cộ nghe gần, nghe xa, nghe sự hối thúc, nghe trong t́nh cờ, nàng bỗng nhận ra từng tiếng động và âm vang đó ở quê hương, ở Sài G̣n khác hẳn nơi đây. Nhị Lê vẫn cảm thấy nhớ Sài G̣n hơn đâu hết. Không phải nó là ḥn ngọc Viễn Đông, là thủ đô miền Nam cũ, và giữa Sài G̣n với những nơi khác, Hà Nội, Huế, Nha Trang, Pleiku, những nơi đă từng sống, hay được ghé đến. Nàng nhớ Sài G̣n, h́nh như chỉ cái tên của thành phố đă giữ lâu trong kư ức nàng những tiếng động nghe quen thuộc mỗi ngày , h́nh thành một nỗi nhớ .

Xe buưt đến. Nhị Lê bước lên cửa trước, trả tiền lấy vé, và ngồi ngay hàng ghế đầu nh́n phía trước. Tấm bảng điện có hàng chữ stop requested chưa tắt. Bên dưới đường, có mấy người đi bộ dừng ở ngă tư chờ đèn xanh. Người tài xế báo cáo về Tổng đài xong tắt microphone, liền đó, xe lăn bánh ra phía ngoài và theo đèn xanh báo hiệu, chiếc xe buưt chạy thẳng nối đuôi với ḍng xe đi trước.

Nhị Lê xuống trạm, liền đó, nàng ghé vào một quán hàng food to go mua một vài món ăn. Ra khỏi nơi này, Nhị Lê đi bộ về nhà. Hai con chim nhỏ đang bay nhịp nhàng. Phía trước, bóng tối sâu ở dưới và cây cầu xuất hiện ở phía trên. Hai bên, những mái nhà thấp rất yên tĩnh. Chừng hơn trăm thước nữa, nàng tới cổng vào khu nhà ở. Lúc này đây, Nhị Lê tưởng như ḿnh bước đi những bước để về nhà chứ không c̣n nhớ ra, hoặc nhớ thêm một điều ǵ cả.

Bỗng nhiên, trời trở gió, nhiều mây đen kéo tới.
 

Nguyễn Chí Kham


________

Xem tiếp Chương 13

 

 

art2all.net