|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ NHẤT Chương XIII
Trong bốn tuần liên tiếp, những chuyến bay đưa các gia đ́nh HO đến Mỹ lần lượt hạ cánh xuống phi trường Los Angeles. Có một số về quận Cam, c̣n một số vẫn c̣n ở lại phi trường Los chờ đổi chuyến bay đi các tiểu bang Texas, Florida, Tennessee. Vào hai ngày cuối tuần, Thạnh và Hiếu rủ nhau uống cà phê ở khu thương xá Phước Lộc Thọ . Ở đây, có một câu lạc bộ với tên HO dễ nhớ, và cũng trở thành một địa chỉ thân quen. Hai ngày cuối tuần, bàn ghế các quán ăn, quán cà phê vào buổi sáng không c̣n chỗ trống. Gặp nhau, mừng rỡ bắt tay, kẻ đến trước mời người đến sau ly cà phê, bữa ăn sáng, chuyện tṛ nghe rôm rả, thích thú. Nếu là chiến hữu cùng đơn vị, tương đối sự nhắc nhở không mấy nhiều, nhưng với anh em lạ lần đầu, th́ người này hỏi người kia về đơn vị, về những chiến công, về các trại tù, và cứ nhắc tên từng trại trong Nam hay ngoài Bắc là cầm bằng đó là chi tiết chuẩn bị cho một kỳ thi vấn đáp bằng quốc tịch. Thạnh thuộc lớp giáo chức không bị động viên, c̣n Hiếu ở nhà binh hơn sáu năm, khi gặp bạn bè nhắc chuyện cũ về các thời gian ở các đơn vị, anh cũng lấy làm vui, khoái chí. Có một việc mà Thạnh và Hiếu bàn tính với nhau mở một tiệm liquor, nhưng việc này, chưa có anh nào nói cho vợ ḿnh biết. Nhị Lê đă có một buổi chuyện tṛ với Olga và nhận được một tin vui từ người bạn mới của ḿnh. Theo chương tŕnh HO, các gia đ́nh người Việt đến Mỹ và định cư ở vùng quận Cam ngày mỗi đông. Trong số gia đ́nh này, các em thiếu niên vào trường học do Anh ngữ c̣n hạn chế nên một số trường đă cho tổ chức thêm lớp tối để cho các em di dân có điều kiện trau dồi Anh ngữ. Ở Mỹ, khi các em vào trường ở độ tuổi nào th́ phải vào học lớp đó. Nên chi, học sinh Việt, với các môn khác có thể tạm theo kịp, nhưng môn tiếng Anh hẳn c̣n yếu cần trợ giúp. Nhị Lê và Olga chuyện tṛ với nhau đến cả tiếng đồng hồ, không chỉ nhận ra những tiếng cười vui thôi, mà có cả sự ăn ư nữa. Khi nói về nước Nga, Nhị Lê cho Olga biết chính phủ đương quyền VN hiện này đang đi theo hai mô h́nh Nga và Trung Quốc, phối hợp và có tính cách dung hoà. Những năm sau chiến tranh, bên quê nhà đang cố gắng hồi phục, xây dựng và phát triển nhờ vào sự hỗ trợ của các nước trong cùng một khối. Nhị Lê tới trường Olga dạy, và được người bạn dẫn vào gặp bà hiệu trưởng Annie. Với mái tóc xơa vai, gương mặt hiền dịu , giọng nói rất rơ bà đă tiếp Nhị Lê thật ân cần, vừa hănh diện. Nhị Lê có một vẻ đẹp của phụ nữ Á Đông thật quyến rũ làm bà yêu thích. Không phải đây là cuộc phỏng vấn, mà là cuộc chuyện tṛ thân t́nh, cởi mở. Khi nói về học sinh của các sắc dân, bà hiệu trưởng có nhận xét là các em VN chăm chỉ, nổi trội hơn hết về các môn khoa học. Cũng có nhiều em, môn tiếng Anh rất tiến bộ, sau một hai năm đầu c̣n chậm, giờ đă tiến nhanh và nâng được từ điểm C, lên B, có em c̣n đạt cả được điểm A. Khi kiếu từ bà Annie ra về, Nhị Lê đă có được một thời khóa biểu dạy cho cả lớp ban ngày ba buổi, lớp ban đêm hai buổi. Buổi sáng ấy, Thạnh đưa Nhị Lê tới trường, xong tới cửa hàng làm việc. Khi ra về, một ḿnh thong thả Nhị Lê tới trạm xe buưt đứng chờ, và trong lúc xe chưa đến nàng phân vân không biết nên về nhà hay đi ra chợ. Cuối cùng, xe đến và nàng mua vé đi lên khu Little SaiGon chứ chưa về nhà vội. Lúc này, Nhị Lê như đang ở trong trạng thái lâng lâng với một thứ cảm xúc của mùi rượu thơm đang lan tỏa. Nàng không nghĩ tới buổi gặp bà hiệu trường Annie, cũng không nữa, công việc của nàng sắp tới ở trường học, mà bất chợt đó là h́nh bóng của chiếc áo trắng dịu dàng đưa nàng trở về một thành phố cũ. H́nh ảnh cũ này, như chiếc áo chưa phai làm Nhị Lê nhớ đến Hiếu. Anh là mối t́nh đầu của nàng. Có thể Hiếu không nghĩ đến, hay coi Nhị Lê như em gái của ḿnh thôi. Nhưng lạ lùng thay, nàng đă thầm kín ấp ủ mối t́nh đầu của nàng. Trong tâm trí cô gái, cơn mưa nặng hạt đổ xuống tràn ướt mặt đường, và lúc vừa ra khỏi cổng nhà, bất chợt có ai đang đến gần cất lên tiếng gọi, nàng dừng bước, ngơ ngác, và rồi nụ cười trên cặp mắt người đó gây cho nàng một niềm vui, dần dà kéo theo suốt quăng đường dài một câu chuyện về những ngày mưa. Khi hai người chia tay ở trường cổng trường Đồng Khánh, dưới mưa, Hiếu đi bộ một ḿnh, Nhị Lê c̣n đứng yên một chỗ trông theo. Vào lớp học, có lúc Nhị Lê ngơ ngác, lơ đăng, rồi sự mong chờ đến buổi chiều tan học. Mưa Huế rất thầm lặng, nhưng chan chứa cả nguồn yêu thương. Hai người gặp lại nhau, không bồng bột, mừng vui, mà trở nên rất tự nhiên. Bấy giờ, giọng nói nặng thấm bao nhiêu muối vùng biển, Nhị Lê vừa nghe và cố phân tích tưởng như đó là thứ mật mía đang bắt đầu keo quánh lại. -Anh nhớ được nhiều không, về thị xă Đồng Hới. -Có chứ. Mấy con đường quanh thị xă, rồi trường ḿnh học, rồi ngôi chợ, và con sông nữa. -Mỗi nơi chốn , ai cũng có tâm hồn riêng. Hai người đi bên nhau. Trên con đường đă nḥa vào bóng tối, đèn đường in những bóng sáng xa gần, Hiếu bỗng hỏi: -Nhị Lê có thích đi xa không ? -Thích lắm anh. -Bạn ḿnh mong đi tới đâu ? Nàng chợt hỏi lại với câu đùa: -Sao không tiếng em cho ngọt ngào. -Không đâu, nhưng rồi đây bất cứ thành phố nào cũng có người nhớ đến Nhị Lê. Nàng hỏi: -Anh thích tên của em không ? Hiếu nói: -Ước mong chi, về sau c̣n có dịp gặp nhau. Lúc dừng lại trước lối đường vào nhà, nàng hỏi: -Ngày mai trời c̣n mưa không ? -Không biết nữa. Mưa th́ c̣n gặp nhau, không mưa, có người tới trường sớm, có người trễ.
Mưa, Hiếu thực sự cảm thấy bâng khuâng với ḷng
ḿnh trên đường về, và lúc ấy, Nhị Lê cũng một ḿnh đưa mắt nh́n theo
Hiếu. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Phần 2 / Chương 1
|