NGUYỄN CHÍ KHAM

 

 

 

VÙNG ĐẤT MỚI

 

CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI

 

PHẦN THỨ HAI

Chương XII

 

 

          Vợ chồng anh Lăm trở về nhà, sau kỳ nghỉ hơn một tuần đi Cali thăm gia đ́nh cô em gái. Cả hai đều cùng vui với cuộc sống tương đối nhàn hạ với tuổi về hưu. Lúc này, Ánh Hồng có thêm nhiều bạn, ngày nào cũng không ngừng chuyện tṛ với các tiểu bang xa, hay bạn ở gần. Nàng rất nhớ Đồng Khánh, và rất thích gọi cái tên cũ của trường ḿnh. Về lại nhà, anh Lăm có cảm giác như ḿnh có một sự xúc tác nào đó mà trở nên cô đơn, và nhớ. Anh nghĩ đến Nhị Lê, anh nhớ cô Phượng, h́nh dung bóng của hai người qua một thời tuổi trẻ của anh ngồi trên ghế lái chiếc phi cơ lênh đênh giữa vùng trời miền Nam.

Nhà ở trên một con đường vắng của thành phố Chantilly. Chung quanh, hàng xóm đều là các gia đ́nh người Mỹ. Và gần đấy, có khu công viên, khu thương mại nhỏ, và con đường nhà ở tiến rất xa vào những cánh rừng. Con đường vắng có lúc trên bầu trời nhiều mây, và bên con đường, tới mùa lá rụng nhiều vô kể.

Nơi đây, không mấy có nhiều gia đ́nh người Việt. Nơi người Việt tập trung tương đối nhiều và đông là Full Church. Nhà nghỉ Motel 6 luôn có giá rẻ cho khách du lịch thuê, và cũng nằm ngay trên con đường chính của thị xă. Bên này, nh́n theo con dốc phía bên phải có ngôi nhà thờ, và đi ngược lên chừng lối 2 dặm là tới khu Eden, thương xá riêng của cộng đồng người Việt.

Anh Lăm thường uống cà phê ở nhà, nhưng mỗi đầu tháng, lại đến khu Eden để gặp bằng hữu. Ở cái tuổi lúc này đă nghỉ hưu, và trở về lại những năm trước 1975 ở miền Nam trong thời gian đang ở trong quân ngũ, th́ bạn chiến hữu của anh Lăm thường là những sĩ quan cấp tá trở lên. Nên chi, dù chiến tranh không c̣n nữa, nhưng các chiến hữu lúc gặp nhau, ngồi uống cà phê với nhau cũng vẫn c̣n giữ vai vế như các niên trưởng ở quân trường. Và, ở nơi nào tinh thần, hoặc quan niệm các chiến hữu cũng giống nhau. Ai cũng luôn nhớ đến những nơi chốn, những đơn vị cũ của ḿnh. Bên lề những kỷ niệm trong năm tháng phục vụ quân ngũ, là những chuyện sinh hoạt, những giới chức quen biết, những người t́nh qua đường, sau hết, là nghĩa vụ trong gia đ́nh. Những sinh hoạt mới vừa kể, vừa nêu ra, đó là giới nhà binh làm việc tại các đơn vị hậu phương, c̣n những chiến sĩ ở các đơn vị chiến đấu, th́ thật là hào hùng, cảm khái khi nhắc lại những trận chiến khốc liệt họ đă từng tham dự ở chiến trường năm Mậu Thân và những trận chiến suốt mùa hè 1972. Đó là hai thời điểm quân đội VNCH giành được những chiến thắng vẻ vang trong công cuộc bảo vệ miền Nam. Đôi khi, trong cuộc chiến này, phía miền Nam luôn có một nhận định về người Mỹ, nước Mỹ và cho rằng, người Mỹ không thực ḷng giúp quân đội miền Nam rốt ráo như phía Liên Xô và các nước trong khối CS. Lư do miền Nam thua trận không do ở tinh thần chiến đấu, mà do người Mỹ bỏ rơi, không có những viện trợ về kinh tế và vũ khí. Nhưng có một lư lẽ nữa, người ta không phủ nhận, là sự sai lầm nghiêm trọng kế hoạch rút quân khỏi Ban Mê Thuột, khỏi vùng cao nguyên của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.

Nhóm bạn của anh Lăm đều là những người đă ở trong quân đội, nhưng được chia ra ba thành phần: có bạn học thời chưa đi lính, bạn văn nghệ, bạn cùng đơn vị.

Năm 1948, trường Quốc Học được đổi tên là trường Khải Định, nhưng tới năm 1955, tên cũ Quốc Học được trả lại. Thời kỳ ấy, bên trường nữ Đồng Khánh chỉ mới có đệ nhất cấp, muốn học lên đệ nhị cấp phải qua trường Khải Định với điều kiện có bằng trung học. Và, trong thời kỳ ấy nên duyên vợ chồng cũng từ sự việc này mà nên.

Anh Lăm có bằng Brevet, lúc xin vào học trường Khải Định anh chọn ban B, trong khi ba mẹ anh muốn anh học ban A để sau này học về ngành Y khoa ra Bác sĩ. Nhưng rồi, anh Lăm chỉ học hết năm Đệ Nhị th́ ngưng, nhảy qua nghề giáo, với chỉ số lương tư học rất khá. Tuy rời trường, nhưng anh có nhiều kỷ niệm với các bạn học, nhất là cô bạn gái tên Thu, trông nàng có nét hao hao với h́nh ảnh cô Thu trong Bướm Trắng. Các nữ sinh Đồng Khánh chuyển trường qua Khải Định, thường học nhiều bên hai ban A và C. Lớp B có, nhưng không nhiều lắm, mỗi lớp chừng ba bốn người, ngồi một bàn riêng ở trên. Nhà ở của Thu trên Nguyệt Biều, có vườn rộng, gần bến sông, và nh́n qua sông và băi cát thấy ngôi chùa Linh Mụ. Thời kỳ ấy, hai người mến nhau, nhưng chưa có ai nghĩ nhiều đến tương lai cả.

Khi vào nghề dạy học, anh Lăm dạy ở hai trường quận Hải Lăng và Triệu Phong, nhưng rồi gặp người bạn vong niên là ông Lưu nên anh xin đổi ra Đông Hà rồi lên Cam Lộ dạy. Anh Lăm học ban Toán, nên hai lớp Nhất của trường cuối năm phải thi bằng Tiểu học, ông Hiệu trưởng nhờ anh phụ trách luôn cả hai lớp này. Ở vùng quê, học sinh lớn tuổi, có em vừa đi học, vừa giúp việc nhà, hay đi bán hàng quà rong. Anh Lăm rất thành công trong môn giảng Toán và cả môn Thường Thức, nên học sinh rất dễ hiểu làm bài đúng, và mấy kỳ thi tiểu học, học sinh trường thi đậu đến 80%.

Quận Cam Lộ nằm bên quốc lộ 9 đi Khe Sanh và qua biên giới lên đất Lào. Ở Khe Sanh có nguồn trà và cà phê. Ở Cam Lộ, gỗ quư, và trái cây. Quận có diện tích đất rộng, bên quận là con sông Hiếu, và sinh hoạt thường ngày ở quận cũng nhộn nhịp cảnh họp chợ buôn bán, nhất là các chuyến xe đưa khách đi nhiều nơi. Từ quận, mỗi cuối tuần, anh Lăm thường theo người bạn vong niên về Đông Hà chơi, cùng nhau đạp xe về các vùng quê lân cận hưởng cái thú thanh b́nh như trong thơ văn của các sách giáo khoa.

Rồi anh Lăm giă từ đời sống dân sự, giă từ những tháng năm an phận của một giáo viên vùng quê ở một tỉnh địa đầu giới tuyến, anh t́nh nguyện vào quân đội, thụ huấn ở quân trường Đà Lạt, ra trường đóng trên vai áo trận với cái lon Thiếu úy một vạch. Vào quân đội, anh sống với đời lính với khuôn mặt rám nắng, với dáng vẻ phong trần, và hơn hết với cái nhanh nhẹn cùng năng khiếu khi anh làm trung đội trưởng một đơn vị tác chiến. Ngày tháng cũ đó, tuổi trẻ của anh phảng phất không khí lửa đạn, những trận đánh ngày đêm với địch quân ở vùng núi, và cũng không biết bao nhiêu lần thuyên chuyển đơn vị khắp cả bốn vùng chiến thuật. Và, anh cũng nghĩ đời lính của ḿnh là lội śnh, lội nước, không lo nghĩ ǵ hơn, nhưng chẳng ngờ được, bên binh chủng Không quân do nhu cầu chiến đấu, Bộ Tư Lệnh của binh chủng cần tuyển dụng một số sĩ quan làm phi công để đáp ứng t́nh h́nh. Anh Lăm là một trong số 10 sĩ quan được tuyển nhớ có sức khỏe tốt. Mới đầu, anh học lái loại máy bay cessna ở Nha Trang. Học trong 9 tháng về mọi kỹ thuật bay với vốn liếng 120 giờ bay, anh thi đậu bằng lái, ra phi đoàn phục vụ, và chỉ một năm sau, anh được ra ngoại quốc học lái loại máy bay chiến đấu khu trục. Về nước, anh phục vụ ở phi đoàn 514 Biên Ḥa, và đến năm thời kỳ chuyển biến của nền Đệ Nhị Cộng Ḥa, tháng 4 năm 1965, lần đầu tiên anh ở trong một phi đội Thần Phong bay ra miền Bắc thực hiện những cuộc ném bom và những điểm trọng yếu quân sự, và đánh chận những đoàn xe tiếp tế của quân đội miền Bắc hướng về phía miền Nam.

Rất nhiều lần, anh Lăm nhớ lại kỷ niệm cũ về chiến tranh, về một ngày hào hùng, oanh liệt của người phi công. Về tính cách riêng biệt ở binh chủng không quân, th́ nhóm phi đội Thần Phong đă cùng sát cánh với Lăm trong các chuyến bay ra miền Bắc đánh bom, số người này, hiện sống ở Mỹ lại không nhiều, và hiện giờ ở cùng tiểu bang Virginia với Lăm, chỉ có anh Hoàn, năm ra Bắc đầu tiên với cấp bậc Thiếu úy. Hoàn là một phi công có hạng ở ngành khu trục, xuất thân khóa SVSQ 61 A, qua Mỹ được đưa vào trường bay Navy, tốt nghiệp trở về nước cuối năm 1963. Về phi đoàn 514, bay hành quân được ba năm, Hoàn về phụ trách hành quân ở TACC, sau đó, ra Nha Trang làm Đoàn trưởng SVSQ, đặc biệt coi khóa 69B. Hết một năm ở quân trường Hoàn đi qua Mỹ làm sĩ quan liên lạc, rồi trở về nước phụ trách khối khu trực, đến ngày kết thúc cuộc chiến miền Nam với cấp bậc Trung tá.

Nơi tiểu bang Virginia, người Việt không mấy đông, nên bằng hữu gặp nhau là quư hiếm. Khi t́nh cờ đọc báo được biết nhau, hai người liên lạc với nhau, và buổi đầu tiên gặp nhau là ở quán cà phê Eden. Vui mừng không kể xiết, t́nh bạn cũ không đổi thay, nhưng thời gian đổi thay nhiều không c̣n cái hạnh phúc lăng mạn như thời trai trẻ nữa. Từ buổi gặp đó, hai người hẹn nhau, mỗi tháng gặp uống cà phê một lần.

Nhị Lê và Lăm như có sự thần giao cách cảm. Sau buổi chiều ấy, Nhị Lê cũng như Lăm, mỗi người ngước mắt t́m qua những đám mây tha hương một h́nh bóng đợi chờ.

 

Nguyễn Chí Kham


________

Xem tiếp Chương 13

 

 

art2all.net