|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ HAI Chương XVIII
Nhị Lê cảm nhận được tiếng bước chân của ḿnh có sự níu lại của thời gian ch́m lặng dưới quá khứ, nên chi, nàng hẳn c̣n nơi đây, với Jane đi bên cạnh và cả Yến nữa để bàn tay tựa lên vai nàng. Nhị Lê vẫn phân vân, như thể không cho nàng đi thêm bước nào. -Thôi, không sao. Lần khác vậy. Nhị Lê tự nhủ, và dường như cảm thấy yên tâm lúc bàn tay của Yến vẫn ở trên vai nàng. Vợ chồng anh Huấn và Jane tiễn người khách với sự b́nh thản, thân t́nh. Chiếc xe đậu bên kia đường. Nhị Lê dừng bước, Yến ôm qua vai nàng. -Có dịp, lên đây ở chơi lâu. -Anh chị cũng xuống dưới đó. Nhớ nghe. -Bác về mạnh khỏe. -Cám ơn con. Bác rất quư mến con. Nhị Lê vào xe. Ba người đứng ngoài, rồi vẫy tay. Từ Oakland về lại San José hơn một giờ lái xe. Hai mẹ con đi chơi phố, ăn tối xong về nhà. Hôm sau, Thứ dậy sớm đưa mẹ ra bến xe đậu gần bên khu Lion Plaza. H́nh như chuyến xe trở về có vẻ chạy nhanh hơn. Nhị Lê có để mắt t́m người bạn gặp hôm cùng chuyến đi lên nhưng không thấy. Cũng như lượt đi, người phục vụ vừa thu tiền vé, vừa cấp phát cho hành khách bữa ăn nhẹ là bánh ḿ, chai nước lọc. Xe rời bến, rồi mỗi lúc dần rời xa San José xuống miền Nam. Ngồi ghế trong, gần cửa, Nhị Lê nh́n ra quang cảnh, và cũng thấy lại các trang trại, ruộng nho, hồ nước, những đồi và núi mênh mông ngút tầm mắt. Nước Mỹ không chỉ giàu có thôi, mà cũng quá lớn, quá rộng. Nếu chỉ t́m ư nghĩa về cuộc sống, th́ đất nước này thực sự tự do, nhưng mỗi người chỉ biết tự đặt ḿnh vào mỗi hoàn cảnh để thích ứng. Ở miền Nam, vùng quận Cam có được khí hậu vừa tốt, và người Việt không chỉ tụ tập lại mà xây dựng thành cộng đồng có đủ các bản sắc để tạo ra một không khí sinh hoạt yên b́nh trong cái riêng và rộn ràng, linh động trong cái chung. Không khí ở Little Saigon, tự nó tạo ra sự liên đới của người Việt, mỗi cá nhân, mỗi gia đ́nh, bất kể lạ hay quen, ở trong cùng một thị tứ đang phát triển, ai cũng cảm thấy nơi vùng đất này là của ḿnh và rất vui khi đem chia cho người khác. Trong mấy ngày lên phía Bắc, Nhị Lê thấy các thành phố, quận hạt trên vùng này, các gia đ́nh người Việt ở rải rác không có được như dưới quận Cam như đă có được riêng trên một tấm bản đồ. Lúc gần trưa, xe rẽ vào khu dừng nghỉ. Nhiều chuyến đến lần lượt vào bến đậu. Hành khách xuống đông, người nào cũng vui vẻ , thoải mái. Nhị Lê t́m một quán cà phê, mua một ly vừa và lấy loại kem half and half. Nàng ngồi phía ngoài hiên, trời có gió nhẹ, nhưng nắng đầy và ấm. Ngồi đây, vừa nh́n xa gần, vừa thưởng thức ly cà phê Mỹ nóng, ngon miệng và nàng ăn bánh ḿ kẹp chả. Thoáng nghĩ qua sự liên tưởng, nàng t́m lại ḿnh, và như có cảm tưởng thời gian đă vẽ nên cho cuộc sống của nàng thể hiện qua một bức tranh vương răi những lớp màu xanh rêu. Nhị Lê luôn nghĩ về bản thân ḿnh, nàng thực sự không thích nỗi cô đơn, nhưng cũng không muốn liên hệ trong xă hội quá mức dư thừa. Nàng nghĩ, chỉ có ḿnh hạnh phúc với đời sống luôn được hư cấu và bất ngờ. Về tới quận Cam, con đường Bolsa thân quen như thấy trước mắt bến xe buưt và ngôi chợ Bến thành xuất hiện. Về đây, mới thấy sự thân quen của người đồng hương, t́nh cảm trao đổi giống như những người thân với gia đ́nh của ḿnh. Xe vừa vào bến, đông người chờ đón, và Nhị Lê đă nhận ra có Thạnh. Nàng chỉ mỉm cười, thầm lặng. Mới bốn giờ chiều, c̣n sớm. Thạnh nh́n lâu vào chiếc đồng hồ tay, hiệu Movado của Thụy Sĩ. Thạnh rất thích hiệu đồng hồ này, và anh đă mua lại từ một tiệm bán đồng hồ cũ. Từ khi có nó, Thạnh rất thích và nâng niu, mỗi lần nh́n ngắm th́ rất lâu. -Về nhà, hay đi đâu ? -Tùy anh. -Ghé chợ, được không ? -OK. Xe ra đường, Thạnh theo đường Bolsa, xuống đến ngă tư Brookhurst rẽ trái, và đi qua chừng bốn ngă tư, xe anh vào khu thương mại có chợ Quang Minh. Nhị Lê xuống xe vào chợ một ḿnh. Thạnh tới nhà sách Tự Lực, nơi này, không nằm khu trung tâm như nhà sách Văn Khoa nhưng cũng khá lớn và nhiều độc giả. Thạnh chậm răi đi từ phía ngoài vào sâu các dăy kệ dựng thành hàng dọc, hàng ngang ở bên trong. Có đến bốn dăy kệ, phân bốn ngăn, tất cả các loại sách là tiểu thuyết sáng tác và dịch thuật. Về loại sáng tác, có nhà xuất bản Văn Nghệ đă cho in nhiều tác phẩm của các nhà văn hải ngoại, và trong đó, cũng nhiều sách cũ trước 1975 được tái bản. Về dịch thuật, các nhà văn nước ngoài có tên tuổi từng được giải thưởng Nobel, Pulitzer, Goncourt, Fémina. Lui tới trong mấy dăy kệ này, bất chợt Thạnh thấy một cuốn truyện Nhị Lê dịch xuất hiện ở đây. Thạnh liền lấy xuống, coi b́a ngoài màu vàng đậm, tên tác giả in lớn ở trên màu nâu, và tên dịch giả bên dưới nhỏ hơn, màu xanh biển. Và, tên nhà xuất bản là Thành Minh. Thạnh cảm thấy vui, nghĩ ngay đến vợ ḿnh, và nàng sẽ vô cùng ngạc nhiên. Nhị Lê đă rời chợ, ra chỗ đậu xe đang đứng chờ Thạnh. Thạnh đă có vào chợ không t́m thấy, trở ra ngoài, và thấy Nhị Lê đang chờ. Thạnh vừa đến, Nhị Lê hỏi: -Anh đi đâu vậy ? -Anh ở nhà sách ra. -Ở khu này có nhà sách hả. Thạnh không nói ǵ, mở cốp sau cho Nhị Lê bỏ mấy túi thực phẩm mua trong chợ, xong đóng lại rồi bảo. -Em đi theo anh? -Đi đâu? -Tới nhà sách. -Có chuyện ǵ không? -Th́ cứ đi theo anh. Nhị Lê đi theo Thạnh. Vào cửa chính hiệu sách, hai vợ chồng thấy có một người khách đang chuyện tṛ với ông chủ hiệu. Có vẻ như người khách là một nhà văn. Có chút vội vàng, Thạnh kéo Nhị Lê bước nhanh, đến chỗ bày nhiều sách sáng tác trên các dăy kệ. Đứng đúng ngay chỗ lúc năy, Thạnh lấy cuốn sách xuống đưa cho Nhị Lê. -Em coi đi, cho thật kỹ. Nhị Lê vừa nh́n thấy, mặt như thể bất động. Trong ít giây, Nhị Lê ngỡ ngàng, rồi hết sức ngạc nhiên. Nàng hỏi chồng: -Sao mà có sách từ Việt Nam qua? -Có thể, lúc sau này có giao lưu văn hóa. -Có thể. Nhị Lê cầm sách trên tay, đọc lại trang b́a ngoài trước sau, rồi vào nội dung, và nàng có chút ngạc nhiên là nhà xuất bản mới tái bản năm rồi, khi nàng đă qua định cư bên này cũng đă nhiều năm. Nhị Lê cầm lấy sách, đi cùng với Thạnh tới quầy trả tiền. Sách được bớt giá 10%. Trả tiền xong, Nhị Lê hỏi: -Sách này in bên Việt Nam? -Dạ phải. -Bây giờ có giao lưu văn hóa, phải không anh? -Dạ có. -Anh lấy sách từ VN qua nhiều không? -Mỗi tháng em lấy một chuyến hàng. -Từ Sài G̣n và Hà Nội gởi qua? -Dạ. Nhị Lê lấy làm vui. Hai vợ chồng chào anh chủ hiệu sách, trở ra ngoài, đến chỗ đậu xe. Trên đường chạy xe về nhà, Thạnh có hạnh phúc gặp lại người vợ, c̣n Nhị Lê, chăm chú nh́n kỹ cuốn truyện dịch. Chàng hỏi: -Gặp lại người t́nh cũ, em thích không ? Nàng hiểu ư chàng, nói: -Em hết sức ngạc nhiên. Tới chỗ xe dừng chờ đèn xanh, Thạnh nói: -Những năm bên nhà, em cộng tác với Thành Minh lâu không? -Em gặp anh Hiếu. Chính anh Hiếu giới thiệu với nhà xuất bản Thành Minh. -Anh Hiếu cũng làm việc cho nhà xuất bản? -Anh Hiếu làm việc phát hành sách. Công việc anh Hiếu cực nhọc hơn em. Anh ấy, vừa đi bỏ báo ngày, báo tuần, và cả sách nữa. -Như vậy, lợi tức anh khá lắm? -Không đâu. Em được hưởng tiền dịch giả, và huê hồng mỗi đầu sách. Trong khi, anh Hiếu chật vật với mỗi kỳ đi giao các mối hàng. Mỗi kỳ, luôn phải gối đầu. -Em về luôn Sài G̣n làm việc, hay c̣n dạy học ở Trảng Bom? -Em gặp anh Hiếu, lúc anh giới thiệu, em c̣n dạy Trảng Bom, qua năm sau, về luôn Sài G̣n. Khi xe chạy về gần tới nhà, Thạnh bỗng hỏi Nhị Lê: -Em nên viết thư liên lạc trở lại với nhà xuất bản Thành Minh. -Anh thật quá dễ thương. Thạnh cười nh́n qua vợ, nói: -Khen anh như vậy, chút nữa là phải thưởng đó nghe. -Thôi, thôi không được. Không dễ có cơ hội là đ̣i tiền.
Xe vào chỗ đậu dưới mái hiên. Ra khỏi xe, Thạnh
bước lên bậc thang mở cửa. Nhị Lê c̣n đứng bên dưới. Nàng nh́n cuốn sách
rất lâu: The sun also rises. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 19
|