|
Tôi ngồi trong bóng tối trên một băng đá xa lạ
của sân quần vợt. Gió thổi lồng lộng từ cửa biển.
Tôi mân mê mảng thịt bong sau lưng. Xót như ai xát
ớt chanh vào nơi thịt hở. Măi đến bây giờ mới thấy
đau. Nhớ đến một câu Kiều: “Dặm ngàn nước thẳm
non xa, Biết đâu thân phận con ra thế này”.
C̣n ai thèm đến thân phận mày mà than thở hả Phi. Tía
tôi chết rồi. Một chuyến ra khơi. Băo dậy. Không ai
về. C̣n má tôi, đó là một người đàn bà hiếm có. Hơn
năm mươi tuổi mà trông vẫn c̣n có nét lắm. Tiếc rằng
lưỡng quyền bà hơi nhô. Người ta bảo đó là tướng sát
phu. Chẳng thế mà bà đă có đến nửa chục ông chồng
rồi. Người chồng đầu nghe kể là dân Huế, gặp má tôi
ở Quảng Nam, cưới nhau chưa đủ một tuần ông đă giao
vợ cho má, theo bạn bè đi tập kết. Người thứ hai là
bạn thân của ông chồng đầu, mang được má tôi đến xứ
này rồi cặp luôn, sanh được anh Hào, chị Hiền rồi bị
giết trong một chuyến tải hàng đi ngang rừng lá. Kế
đến tía tôi mà tôi là đứa con độc nhất. Cái gia sản
đồ sộ ngày nay phần lớn là của người chồng thứ tư.
H́nh như ông vẫn c̣n sống. Má tôi không kể nhưng bà
quán Móm th́ rành rọt lắm:
“Gặp người khác lù khù th́ chắc êm rồi, nhưng trúng
nhằm chị Hai th́ không chạy đâu cho thoát được hết.
Chỉ buộc lăo phải kư giấy nhường thuyền bè lại cho
chỉ. Cho lăo ôm bạc mặt với thằng Hồ đi thôi. Chỉ
cũng không thương yêu chi lăo. Chỉ tội con Hiên. Sau
lần đó dở điên dở khùng”.
Có lẽ nhờ tiền bạc của ông ta tôi mới được đi học. Tám
tuổi vào lớp tư, trễ mất hai năm. Nhưng trễ c̣n hơn
anh Hào, chị Hiên thất học. C̣n con nhỏ Phước - con
của ông chồng bây giờ - thiệt là chướng. Rớt kỳ thi
vào Đệ thất năm kia, nó tuyên bố:
“Tui ở nhà phụ tá má để sau này lớn lên làm nghề của bả
luôn”.
“Nghề của bả” là nghề làm đầu nậu cá, có thuyền cho
thuê, có lưới cho mướn, có giếng nước ngọt cho gánh
từng đôi, có bạc cho vay trả góp từng ngày bằng tiền
hay bằng những gánh cá tươi chong mới lưới lên từ
mặt biển để bọn làm công trút vô thùng lều làm nước
mắm. Đó là cái nghề mép giải mồm loa, giàu đến đâu
cũng không tin ai, đích thân xắn quần móng lợn xuống
băi đếm cá, mắt sắc như ngạnh cá kim kiềm đừng ḥng
ai tḥ tay mặt đặt tay trái rút bớt cá đi. Cái nghề
cần nhiều gan ĺ, bản lănh đến mức tàn nhẫn, phi
nhân. “Một cắc cũng không bỏ qua”. Đó là châm ngôn
của má tôi. Không phải để giàu có ǵ hơn cái sản
nghiệp mấy dăy nhà chứa thùng lều (mỗi thùng độ năm,
sáu triệu), mà v́ bà không muốn ai qua mặt bà hết.
Rơ ràng là Phước rất có khiếu về nghề này. Thuở trước
tôi là con mồi tốt để nó tập sự: “Mụ Phi nghe tui
hỏi nè. Trái ổi tui cột xí phần rồi sao mụ dám hái
cho thằng quỷ sứ tinh len nào chớ? Gan quá vậy ta!”
Đó là em, “bà em” thua tôi sáu tuổi. Má tôi tin
tưởng nhờ sanh nó ra nên từ đó làm ăn phát đạt. Cũng
v́ vậy, nước mắm do nhà tôi sản xuất mang nhăn hiệu
Phuớc Hương. (Ở cái xứ nước mắm này thiệt lạ, xác
mắm th́ thúi ói nồng nặc cả đường xá mà nhà nào làm
nước mắm cũng chọn chữ Hương trong tên như Hồng
Hương, Mậu Hương. Liên Hương, Thiên Hương, Hoàng
Hương...). Bây giờ nạn nhân của nó là những bạn chài
nghèo khổ mà có người bằng tuổi nội nó. Phước c̣n
một ông nội. Ngày xưa ổng xin một góc nhà chứa lều
nước mắm để ngủ. Về sau chịu không nổi “bà dâu” và
“bà cháu” nên ông chạy ra ngoài băi che cḥi ở tạm.
Đôi khi sóng vẫn thường lên, lấp xấp chân giường,
chiếc giường tre nát nan, gẩy mấu.
Trong mấy chị em tôi, tội nghiệp nhứt là chị Hiên, chị
ngơ ngơ lầm lầm như kẻ mất hồn. Suốt ngày ngậm miệng
làm lụng như một con trâu già. Má tôi ít khi cho chị
xuống băi. Để tránh t́nh trạng chọc phá của lũ tiểu
yêu trong xóm, tay vổ, chân nện, miệng hô:
“Bà khùng bà điên, ăn cắp chuối chiên ở tù ba tháng,
ăn cắp bánh tráng ở tù ba năm”.
Mấy lúc đó, chị Hiên thường đứng khựng lại, giương đôi
mắt đục lờ nh́n chăm chăm tụi nhỏ. Không phải ở tù
chi ba tháng, ba năm mà xem như là suốt đời chị bị
đày đọa trong ngục tối từ một tai ương mà chị chỉ là
nạn nhân.
Má tôi gọi anh Hào là thằng “phá gia”. Hồi đó, mỗi lần
anh Hào chọc má giận như kéo bạn bè về bắt gà vịt
nhậu, tôi vẫn rút xuống chỗ ông nội con Phước để yên
tĩnh học bài. Tiếng má tôi vẫn lồng lộng vọng xuống.
Nội con Phước cũng lẩm bẩm theo: “Ờ, phá gia chi
tử th́ khổ vạn niên. Như thằng Bảy của tui đó. Nhà
cửa tôi nó đốt vô mâm đèn hết, bây giờ hút bám của
vợ, chiều chiều nó chửi cho mà nghe”.
Không phải một mà c̣n rất nhiều chuyện xảy ra trong nhà
này thiên hạ rành rẽ gấp mười lần tôi. Chẳng hạn,
một tháng dượng Bảy đốt của má bao nhiêu chỉ thuốc.
Chẳng hạn, anh Hào mới đớp được của má vài chục ngàn
để cho con Chín Lim bán hột vịt lộn đầu ngơ phá
thai. Chẳng hạn, con Phước mới đi xé mười cái áo xoa
Pháp mười màu khác nhau nhưng cũng may một kiểu có
hàng nút đóng hai chục hột chạy từ cổ xuống ngang lổ
rún.
“C̣n con, bác có nghe họ đồn đại ǵ con không?”
Bà quán cười móm mém:
“Cô hả, cô là tiên sa, phụng đọa xuống cái nhà đó. Cả
cái xóm này nữa, có ai được đi học tới Đệ Nhị như cô
đâu. Thằng Tám Tàng theo cô quá trời đất. Nó gạ con
Chín Lim, em nó ưng thằng Hào là để thằng Hào nhận
nó làm em rể đó mà”.
A, Tám Tàng, cái anh chàng thợ sửa Honda cho cái tiệm
nào ngoài đường Gia Long th́ phải. Bộ đồ dầu mỡ tứ
thời. Khuôn mặt tṛn xoay với hai cái răng cửa vàng
như con thỏ. Sáng nào đi ngang nhà tôi cũng nghe
tiếng hát đài đạn mà con Phước vẫn khen khá giống
Minh Cảnh, Minh Phụng ǵ đó:
“Tôi với em là hai người cùng một xóm. Nhà của em có
trồng đám khổ qua. Buổi b́nh minh c̣n nặng hạn sương
sa. Tôi nh́n măi cánh tay ngà của em tưới nước. Hỡi
ơi, dây khổ qua nhụy vàng bông trắng, trái khổ qua
tuy đắng nhưng đượm thắm hương ơ ơ t́nh!”
Phải chi không sợ trễ học, nán lại vài mươi phút, chắc
chắn anh sẽ làm trọn sáu câu. Tiếc quá, đường xa
không cho phép tôi đứng lại nghe tiếp. Có lần tôi
định dừng lại hỏi thăm:
“Bộ anh chỉ biết một bài khổ qua đó thôi sao?”
Có lẽ trước khi trả lời, anh ta sẽ phải cười, nụ cười
với những chiếc răng vàng tóe lửa sẽ làm khuôn mặt
anh bớt lừ đừ, thảm hại.
Bà quán Móm nói có phần quá đáng. Tôi không là tiên sa,
phụng đọa. Tôi tên là Phi. Phi là không ǵ cả. Ở lớp
tôi lảng đảng lơ đơ, về nhà tôi lơ đơ lảng đảng.
“Lúc nào cũng như ở một cơi xa, lạc tớí!”
Đó là lời trách âu yếm của Tụ. Tụ nói:
“Đó cũng là lư do khiến tôi muốn dang tay bảo bọc lấy
em...”
Ngay cả Tụ, với tôi, đôi khi cũng như một người nào rất
lạ. Anh chàng người Huế, giáo sư Sử Địa của tôi năm
ngoái. Đệ Tam. Buổi học đầu, tụi bạn tôi cho Tụ hai
mươi mốt diểm trên hai mươi về dáng dấp cao lớn, hơi
ốm và khuôn mặt khá nghinh nghinh. Là người Huế bị
trừ hết hai điểm v́ ngay cả mấy ông thầy người Huế
cũng khuyên nhủ lũ nữ sinh nên đề cao cảnh giác đối
với những tên “ngoài nớ”. Và giáo sư, cái nghề bán
cháo phổi, nhọc công, chỉ số kém c̣n bị trừ thêm ba
điểm. Vậy là Tụ c̣n mười sáu điểm, vẫn hơn mấy ông
thầy Toán Lư Hóa bị trừ đến năm điểm v́ thiếu thước
tấc.
Ở Tụ toát ra một vẻ ǵ bao
dung, bất phàm. Nhất là khi ngủ. Những chiều những
trưa dong chơi trên đồi cát, nấp dưới một ṿm keo êm
ả nào đó, tôi vẫn thích quỳ ngồi, ngậm một cọng cỏ
chong chong, ngắm Tụ an nhiên (hay giả vờ) ngủ. Thân
h́nh thẳng, bàn tay những ngón vàng nâu màu nhựa
khói xếp chéo trên ngực trông hao hao giống Jesus
lúc mới hạ thập tự xuống. Có lần, giữ không được,
tôi nói rất nhỏ vào tai Tụ ư nghĩ này. Chàng điềm
đạm cười:
“Như vậy em phải là Maria”.
Tôi kêu lên:
“Maria là mẹ của Jesus mà”.
“Thử tập làm mẹ anh đi, em nhỏ!”
Tụ làm tôi xúc động. Tía tôi
chết hồi tôi nhỏ xíu. Quên mất mặt mày rồi. Những
lúc ṿng tay ngang người Tụ đứng trên đồi gió lộng,
tôi vừa sung sướng vừa đau đớn nghĩ rằng chàng vừa
là phụ thân, vừa là mẫu thân, vừa là anh em bè bạn
của tôi. Bạn trên trường là những con mọt sách. Hai
ba đứa chụm lại là moi móc đời riêng để cười cợt một
cách dă man. Gia đ́nh tôi th́ như thế đó. C̣n làng
xóm, những con mắt bực tức khi tôi đi ngang áo trắng
phơi phới, huy hiệu Phan Bội Châu chói chang đỏ rực,
những cái miệng chửi đổng, những bản mặt kênh kênh.
Tất cả là những vùng nước xoáy. Tôi như khúc củi rêu
lạc tự rừng rậm nguồn cao lêu bêu lêu bêu chóng mặt.
Tôi tin tôi không đến nổi bị ră tan trong chúng
nhưng củi khô ngâm hoài ngâm măi như vậy, thế nào
cũng có ngày ră mục. Và Tụ, có phải là chiếc lưới
đến rất đúng lúc? Mà tôi, có phải lúc bấy giờ chấp
nhận, mừng tủi vẩy chào với bất cứ cái lưới nào dong
mở?
Bắt đầu từ những câu thơ nho nhỏ chép dưới mỗi bài
soạn, trao cho tôi:
“O ni! O ni! Lơ láo nh́n chi. Đọc cho cả lớp
chép bài này giùm tôi”.
Những ngón tay nhựa thuốc vàng nâu dí vào những ḍng
chữ xiêu vẹo. Tụ viết chữ như con rắn, những con rắn
cứ làm vướng tầm nh́n của tôi! “Một cơi xa nào
trong mắt nai!” Đại khái những câu như vậy. Lúc
đó tôi vẫn không nghĩ Tụ viết cho tôi. Nên chưa thấy
rung động mà nghe kính phục cái dáng cô đơn, tách
bạch riêng rẽ của Tụ khi phải đứng chung với những
người thầy khác. Đó là chuyện năm ngoái. Dần dà,
tưởng chừng như Tụ là người ruột thịt độc nhất trên
cơi đời này, với tôi.
Nhà tôi bên nay sông. Bến cá
tanh tao nhớp nhúa, bùn lúc mũn nhăo nhe. Xuống bến,
gọi một con đ̣ hay ngoắc thằng nhỏ chèo thúng qua
cửa biển. Chúng tôi không hẹn trước. Nhưng Tụ thường
ngồi trên gốc đá đen chạy dài trại Hải Quan đâm
thẳng ra biển. Như một kiếp nào đă thân nhau, Tụ nắm
tay tôi, chạy thênh thênh trên những đụn cát chảy
nhiễu dưới chân. Một cuốn sách rơi. Hai cuốn vở rớt.
Cuối cùng là tim tôi tan hẫng khi Tụ nâng mặt tôi
lên, hái những nụ hôn ngọt lịm.
Tôi ghét cái bộ loay hoay đốt thuốc sau mỗi khi hôn tôi
của Tụ. Tôi ghét luôn cái giọng nồng nhiệt:
“Phi Phi, anh phải cưới em, bằng bất cứ giá nào”.
Hôn nhân! Tôi nghe chờm chờm muốn mửa khi nhắc tới hai
chữ đó, nhất là khi liên tưởng đến những đụng chạm
xác thịt. Mẹ tôi đó, năm bảy đời chồng, những đứa
con khác biệt hẳn nhau v́ không cùng ḍng máu. Thuở
tía tôi mới mất, nghe kể là phải đong từng lít nước
mắm của ba thằng Hồ đi bán lẻ. Chiều chiều c̣n bế
tôi xuống băi chờ tía về. Vài năm sau, cơ sở đó lọt
hết vào tay bà, thêm hai đứa con của hai người khác
nhau. Một anh tủi nhục bế con đi. Một anh chết dở
bên mâm đèn. Cuộc đời mẹ tôi - mà không khi nào bà
thèm kể lể với con cái - vẫn là những đề tài bàn tán
rất hấp dẫn cho cái xóm Cồn Chà này mà đa số xem bà
vừa là ân nhân vừa là kẻ oán. Và chị Hiên, nỗi nhục
nhằn hiển hiện sờ sờ với tháng năm, là nạn nhân của
tên dượng ghẻ thú vật hay chỉ là một con vật hy sinh
trong hằng muôn thủ đoạn mà người ta vẫn gán cho má.
Có lần, tôi đă xoay lưng lại với Tụ để dấu nước mắt ứa
nhưng giọng nói th́ ướt sũng:
“Đừng mạnh bạo với em bất cứ chuyện ǵ, không sợ em bị
tan hẫng như sương sao?”
Tụ xoay đầu tôi lại, hôn dịu dàng lên đôi mắt long lanh
nhểu giọt. Đôi môi đó, chắc chắn đă hôn nhiều, rất
nhiều những đôi môi khác sành sơi, nồng nhiệt hơn
tôi.
“Nhỏ không biết hôn chút nào hết. Trông nhỏ run lập cập
như con chim ướt trông đến mà thương”. Tôi sung
sướng với ư nghĩ bao dong của chàng nhưng bao giờ
cũng giả vờ nói lẫy:
“Em biết chắc anh đă hôn nhiều. Làm sao em so được với
những người đó”.
Tụ nh́n thẳng vào mắt tôi, mũi cọ vào nhau, kêu lên vui
thú:
“Trời ơi Phi Phi, em hay động ḷng giống như một nhân
vật miền núi của Hesse. Em là đàn bà. Thơm như trái
chín. Nhưng trái sẽ úng thối. Em là lá cây. Tinh
khiết chát non. Trái cây gợi ta thèm cắn. Nhưng lá
cây mong manh buộc ai cũng phải nâng niu.
Lá cây là tôi? Tôi là cây lá? Không lời ví von nào làm
tôi cảm động hơn. Lá sẽ khô ṛn, vàng vơ, nứt thịt,
trơ xương. Lá mỏng mảnh tầm thường. Phải thánh thiện
bao dung lắm mới can đảm sống một đời bên lá.
“Gạt đi những hoa hồng, trái thơm chỉ để ngắt một cọng
lá, hỡi kẻ ngu muội tên Tụ, đă suy nghĩ chín chắn
chưa?”
“Em không tin là em đẹp sao, Phi Phi?”
“Em không tin tôi thật t́nh yêu em à?”
Tôi cười mĩm, lắc đầu.
“Em không yêu tôi chút nào hết sao, Phi
Phi?”
Vẫn lắc đầu, lắc đầu.
Lắc đầu. Lắc đầu. Tụ kêu tôi bướng bỉnh như loài chim
cát thường ăn trưa trên mặt biển. Những trưa đứng
bóng, vạn vật sững im, những con chim lạ trắng toát
vẫn thường xuất hiện chờn chờn ngoài biển nắng và
gan dạ đứng trên vai chúng tôi nhưng đừng ḥng ai
tóm được chúng. Tôi buột miệng:
“Không phải bướng mà là chướng. Má em vẫn gán cho em
chữ chướng, chướng khí kỳ đời”.
Tim tôi bỗng đánh thót. Tôi vừa nhắc tới má tôi đó sao.
má tôi với những đức ông chồng xếp hàng sau lưng và
cái xóm Cồn Chà, những anh “ba-đờ-ghe” pyjama sọc ba
túi, tắm rửa sạch sẽ dầu thơm xa tám thước c̣n nghe
nhưng bao giờ cũng đi chân đất, áo phành phành để lộ
những sợi dây chuyền đỏ ối ṭn ten một quả tim vàng
khá nặng kư. Từng nhóm, từng nhóm. Những vụ thanh
toán nhầy nhụa quanh những ṣng bài mập mờ tranh tối
tranh sáng. Những chị “be” trạc tuổi tôi, dữ và hỗn
như tinh leng. Nghề dạy nghề mà. Biết chửi tục và
cấu xé là những điều kiện tối thiểu cho nghề bán cá.
Cái xóm chi mà dữ dằn suốt ngày ơi ới tiếng chửi
nhau (trừ khi má tôi cất tiếng th́ chỉ mỗi bà độc
diễn). Nhưng đến khi đêm phủ, cũng như bao sinh vật
khác, răi dài hẽm tối, áo bà ba phủ đít, quần chật
bó, tóc búi cao đá lông nheo với pyjama sọc chân
không. Cửa sổ trên gác của tôi trông ra một gốc cây
mă đề. Đó là một chỗ hẹn ḥ lư tưởng. Những tối
chong đèn ngồi học, tôi vẫn cười một ḿnh khi nghe
vẳng lên những lời tâm sự của đôi bạn nào đó:
“Anh Khương Đại Vệ ảnh chết thật thảm. Tui khóc ướt đầm
cái mu-xoa hồng”.
“Sau này, anh có phụ ḿnh, cho anh bị năm con ngựa phân
thây như ảnh, ḿnh nha!”
“Em mà có con dao chặt cá lúc đó, em chém nát mặt con
mẹ Cao Bả Thu với thằng cha Trần Hồng Liệt”.
Tôi không ghét không thương họ, cũng như với cái gia
đ́nh tạp nhạp của tôi. Tôi sống lửng lơ như cọng
rong xanh nhờ giữa vũng nước loi nhoi đá ốc. Nhưng
c̣n Tụ. Chàng là cá ngạc, cá ngừ quẫy đuôi biển lớn.
Cái quê hương chàng lớn, những ông chú, mụ o, những
mệ ôn quan liêu đài các, ngôn ngữ thơm tho mùi trầm
hương của một triều đại cũ liệu có thở nổi không
ngôn ngữ tục tằn tanh nồng mùi cá mắm...
Có phải lâu nay tôi là chiếc lá buồn thiu, ẩn nhẫn cuộn
gân trong bóng tối không dám phơi mở bạo dạn tự
nhiên như những nụ hoa nhuận thắm nằm tênh hênh chờ
kết tinh thành những trái no đầy. Lũ bạn chê tôi dấu
nhà kỹ như mèo dấu cứt. Trong lớp thiếu ǵ đứa con
nhà nghèo. Má đổ bánh căng. Cha kéo xe thuê. Nhưng
bạn bè vẫn có thể tụ đến để đùa vui. C̣n tôi? C̣n
tôi!
Một lần năm lớp Nhứt, tụi bạn kéo đến vựa tre
ven sông mua về làm lồng đèn rồi ghé qua nhà tôi xin
nước uống. Thiệt t́nh tôi muốn chạy thẳng xuống biển
cho sóng cuốn hút để đỡ mắc cỡ khi má tôi đang chửi
một người khất nợ bằng những lời tục tằn dơ dáy nhất
của bà. Con Kim Khuê bấm con Lài, con Lệ Liễu bấm
con Sinh cười rích rích:
“Về tụi, về tụi, kẻo bả chửi luôn ḿnh”.
Môi tôi cắn giữa răng, nước mắt ứa giữa mi, nước mũi
tràn xuống miệng, tôi đứng nấc âm thầm ở một góc nhà
chứa lều... Hiện nay trong trường có vài chú nhóc
theo tôi (đồ ngốc, bộ chúng không biết chuyện của Tụ
và tôi sao). Cũng may là có Tám Tàng thường cà kịa
với mấy cậu nơi đầu ngơ nên chưa ai biết được nhà
tôi. (Đa tạ anh, anh Tám!).
“Phi Phi, anh phải cưới em, bằng bất cứ giá nào”.
Trời ơi, tội quá ông ơi, làm ơn tắt giùm cái dĩa cũ cà
lăm hoài cái điệp khúc lợm giọng đó. Mỗi lúc chia
tay, Tụ cứ lập lại câu nói cũ mèm này hoài, tuồng
như để an ủi những nụ hôn mỗi ngày mỗi mạnh bạo hơn
mà tôi phải chịu đựng.
“Lầm rồi ông ơi, tui đâu có ham”.
Sao vậy Tụ, bộ anh quên anh đă từng ví em như lá cây.
Trái và hoa ra sức làm đẹp cho ngon… nó sẽ chín sớm
hơn một chút nhưng chắc không cảm thấy vui thú bằng
tụi kia. Phải chi Tụ biết nói như anh chàng xốc nổi
nào đó trong bóng tối gốc mă đề có lẽ vui tai hơn:
“Sau này, anh có phụ ḿnh, cho anh bị năm con ngựa phân
thây như ảnh, ḿnh nha!”
Thôi, đừng ngắt sớm lá cây non chát. Nha Tụ. Tội nghiệp
nó. Tội nghiệp em!
Tụ không nói đùa cợt qua đường. Hôm Tết, về Huế, chàng
lẳng lặng thưa với bà cụ rồi lẳng lặng dắt bà cụ ra
đây xem mắt con dâu. Buổi trưa, tôi đi học về ghé
quán bà Móm, uống bát nước chè như thường lệ. Bà già
đon đả:
“Chèn ơi, cô có bà má chồng thiệt ngộ mà lâu nay dấu
tui há. Bà già mà c̣n diện đẹp mê hồn vậy đó. Lông
mày sắc như dao cạo. Lỗ mũi thanh nhọn. Đôi môi thoa
son đỏ chét, má dồi phấn trắng chạch y cheng mấy cô
đào thương của ôn Bang Bạnh. Bận áo dài nhung màu
xanh lá cây, cổ đeo tràng cẩm thạch, tay có chiếc
lắc vàng cầm dù, tay kia xách bóp trắng. Bà già tốt
tướng, phúc hậu lắm. Ở đâu xui khiến hai bà sui gia
với nhau đẹp hết. Mà ngó thẩy cũng đẹp”.
Bát nước trong tay tôi rung rinh... Bộ Tụ cũng đến nữa
sao.
...“Hai người đẹp đôi lắm đó nha. Vậy mà cả xóm lâu nay
có ai biết chi đâu có. Cô giấu tài ghê. Chắc trên
trường cũng có người biết chớ. Nghe nói thẩy là thầy
của cô”.
Tôi hỏi dập dồn:
“Rồi sao? Rồi sao? Làm sao họ biết nhà con? Họ đă về
chưa? Bao lâu rồi bác?”
“Thầy nói thầy xem học bạ kiếm địa chỉ của cô rồi ghé
đây hỏi đường đi. Tui có mời vô uống nước. Ngồi đâu
độ vài tiếng đồng hồ, hai mẹ con mới dắt vô đó. Bây
giờ cô về nhà là gặp liền”.
Thiên địa ơi! Uống nước ǵ mà tới vài tiếng đồng hồ.
Trúng nhằm bà già thổ công. chắc hai mẹ con Tụ đă
thuộc nhàu tiểu sử mẹ tôi, một tay bản lănh, ác đức
bất nhân, dượng tôi, hút xách nhu nhược, anh tôi,
chàng “ba-đờ-ghe” trốn lính ép gái phá thai, chị
tôi, đầy đọa khật khùng làm việc như thú vật, em gái
tôi, hỗn như tinh gấu, c̣n tôi, là cái giống ǵ
đây... Bà quán, thổ công đất này mà c̣n công nhận
tôi giấu tài. Nhưng mà công tŕnh dấu che đó đă được
xây trên cát, và bây giờ đang lúc lắc lung lay. Tội
nghiệp tôi mà sóng biển. Tiếng móm mém của bà quán
vẫn phấp phỏm bên tai:
“Chỉ tội thằng Tám Tàng. Tha hồ cho nó rầu rĩ. Đây rồi
coi, nó dám phá làng lắm chớ có chơi đâu. C̣n cô,
yên chí đi, tôi ca tụng cô không tiếc lời”.
Chắc lại tiên sa, chắc lại phụng đọa nữa chớ ǵ...
Dáng Tụ lêu nghêu lầm lũi với
bà cụ dù nâu. Tôi tái mặt, năn nỉ bà quán:
“Cho con vô trong buồng một chút. Đừng có nói con ở
đây, con lạy bác”.
Cái miệng đang ngoáy ngon trớn, bà quán khựng lại, ngạc
nhiên.
“Cô Phi, chi mà dị ̣m rứa, ra mà chào người ta, tội
nghiệp bà lặn lội thân già từ Huế vào đây...”.
Qua kẻ hở của phên tre tôi thấy lưng áo nhung xanh của
bà cụ và một phần tóc của Tụ lúc lắc:
“Mạ sao cố chấp quá, bà ta dữ tợn với ai nhưng lúc nói
chuyện với mạ con ḿnh thấy nhỏ nhẹ quá mức”.
Bà cụ xỉ ngón tay vào trán con.
“Thằng ni ngu dốt quá. Con mẹ dỏ dẹ nhưng là xóc óc xóc
đầu tao”.
Rồi quay qua bà quán:
“Tui sợ quá mụ ơi. Nhà tui vọng tộc danh giá. Chồng tui
dầu chi cũng quan quyền, răng đi làm sui đặng ví con
mụ lái cá, chưởi ông chồng nghiện hút xoen xoét như
chửi con”.
“Uớ, bà nghe sao?”
“Nghe chi, tui thấy, tui thấy rơ ràng đến nỗi muốn nổ
mắt tui ra luôn. Con mẹ giận chồng chuyện chi nớ mà
mạ con tui mới bước vô đă thấy vừa phành bài tứ sắc
vừa phành phạch chưởi chồng. Cũng th́ chửi, mà xứ
tui họ chưởi dẹ dàng như ca hát, chưởi thanh tao, có
mô mà tục tằn, hàm hồ hàm chứa như con mụ nớ. Ḿnh
tới con mụ b́nh tĩnh lắm, ngồi im nghe tui nói hết
rồi xua tay lắc đầu. Thiệt bẽ mày bẽ mặt. Con mụ chê
người Huế. Dứt định không cho con về làm dâu người
Huế. Tại ông chồng đầu của mụ cũng dân Huế nên mụ có
làm dâu một thời gian sau khi chồng đi tập kết. Mụ
cũng kể như chịu không nổi nên một tên bạn chồng bá
vơ mô đến chọc ghẹo, mụ cuốn gói trốn vô đây liền.
Lạy thiên địa, đàn bà tai ngược, ngụy tặc, trốn chúa
lộn chồng như mụ xưa nay có một. Lại c̣n một lũ con.
Mô Phật! Một thằng du côn túm gà với Vĩnh Sanh Ḥa
nơi nhà mấy con nợ của mạ nó về bắt con ranh con
làm. Con ranh bắt con chị khùng làm rồi đỏng đảnh
rủa xả mấy thằng bạn của anh nó kéo đến dậu dẹt một
đă. Ḿnh ngồi nói chuyện với mẹ nó mà bọn nó có
kiêng nể chi mô có. Rùm beng dậy xóm. Thôi Tụ ơi,
con có thương mạ th́ con từ con nớ ra. Đời ni con
gái thiếu chi con. Ở Huế c̣n biết bao nhiêu đứa nhu
ḿ, nề nếp”.
“Nhưng mạ chưa thấy Phi. Con cưới Phi chớ con có cưới
gia đ́nh Phi đâu”.
Bà cụ lồng lộn:
“Ai hỏi cho mi mà mi dám cưới. Mụ mạ nó không thèm gả,
mi nghe rồi mà. Con chi mà chướng khí kỳ đời nà”.
Sau tấm phên tre, tôi cười một ḿnh. Lưng xoay lại,
không nh́n nữa nên không biết Tụ có cười hay không
khi nghe bà cụ gán cho chàng bốn chữ Chướng Khí Kỳ
Đời mà má tôi vẫn thường xài trong trường hợp tôi.
Ít ra giữa bà và má tôi cũng có điểm giống nhau đó.
Bà cụ coi bộ cũng khá nhiều lời. Ngồi láp dáp nói
hoài. Chê bai. Mắng mỏ. Khuyên lơn. Thỉnh thoảng Tụ
định chêm vào vài câu đă bị át giọng. C̣n tôi, sao
lại b́nh thản thế này. Chỉ cảm thấy hơi phiền khi
phải đứng nấp lâu, chân tê rần, khó chịu. Có phải
khi cảm thấy vô phương tuyệt cách vớt vát được ǵ
nữa giữa vực xoáy th́ sinh vật nào cũng hóa rong
rêu, ĺ lầm trơ trơ như khúc củi rền mặc sóng nước
đưa đến đâu th́ đến. Trước khi hai mẹ con Tụ về tôi
c̣n nghe câu chót:
“...Giàu bạc vạn rồi cũng không c̣n. C̣n chi nổi trong
cái gia đ́nh đủ hết tứ đổ tường như rứa”.
Tôi ứa nước mắt, tức giận. Chưa mà cụ, má tôi đánh bài,
dượng tôi hút sách, anh tôi nhậu nhẹt... nhưng vẫn
c̣n vững một bức tường mà. Hay cụ định suy ra từ đó
tôi sẽ là người húc đổ bức tường thứ tư.
Tôi nh́n theo dáng hai mẹ con Tụ ra ngỏ. Tụ cao hơn bà
cụ cái đầu, tôi dưng không bỗng thấy anh quá nhỏ
nhít lủi thủi bên mạ,
“Anh là con một”.
Tụ chỉ nói như vậy rồi thôi. Chúng tôi đă không hỏi
cũng như không kể ǵ về gia đ́nh nhau. Để bây giờ...
Tụ cúi xuống. Cột lại sợi dây giày. Tôi nghĩ chàng hẳn
sẽ thấy tôi. Nhưng như chưa hề quen. Đứng lên. Chạy
theo cho kịp bà cụ. Cám ơn Tụ. Nếu anh quay lại tôi
sẽ có thêm một cái cớ để ghét anh. Quay đi là đẹp
nhất. Kệ cha tôi. Kệ cha cái gia đ́nh hỗn độn và xóm
chài tanh tưởi của tôi. Làm ơn đi nhanh thêm giùm
chút đi. Cám ơn anh lần nữa. Tụ, cám ơn và tội
nghiệp anh...
Bà già Móm hỏi nhỏ:
“Chắc cô nghe hết”.
Tôi lừng khừng lập lại hai chữ cuối:
“Nghe hết”.
Có tiếng thở dài đằng sau lưng. Thôi thở dài giùm con
chi bác. Con ghét cái âm hưởng năo ruột đó. Bây giờ
người khuyên: “Yên chí đi” chẳng lẽ lại là con hay
sao. Ừ, yên chí đi, bác sẽ được một đề tài mới về
con rồi đó. Phổ biến đi, gơ vào những cái loa, đánh
thức những lỗ tai ngóng đợi, bạn tôi, trường tôi và
tỉnh nhỏ, nào những ai ai... tôi đang chờ, đừng để
tôi thất vọng.
Nắng lổ đổ trên lưng tôi, tóc dài khô rốc tê vàng đuôi
ngọn. Cái nóng rát trên gan bàn chân. Đôi guốc đen
này Tụ vẫn khen nó làm đôi gót em đỏ hồng thêm, muốn
cắn. Tội quá, cắn em chi anh. Em là lá cây, là đà
trong bóng tối mù mờ. Bỗng dưng nghe thương má,
thương cái gia đ́nh “tứ đổ tường” của tôi quá đi.
Hẻm nhỏ và sâu, không một bóng cây nhưng h́nh như
tôi nghe có tiếng lá cây rơi đâu đó giữa trưa, lạnh
lùng chao chác...
Mâm cơm đậy gọn trên bàn. Phước cười cười:
“Má để phần cho chị đó. Đi đâu mà giờ này mới lết về.
Chắc gặp ảnh giữa đường? Cũng khá đẹp trai đó chớ.
Giống thằng Lư Tiểu Long trong Tinh Vơ Môn. Giấu kỹ
quá ta. Qua mặt được con này là khá lắm. Bà lịch
lịch mà chín mà mười như ai...”
Có phải nó mắng tôi đâu. Em tôi khen tôi đó. Tôi dở
lồng bàn. Cá nục kho măng. Canh cá ṿ viên nấu rau
bù ngót. Chả cá chiên rồi kho quánh lại với thịt ba
chỉ. Đó là tài nấu nướng của chị Hiên và con Phước.
Nhiều lúc tôi thèm được như hai người đó, biết nấu
được những món ăn ngọt ngào như vậy. Dầu sao cũng
cám ơn má tôi. Nếu bà không cương quyết ngó bộ tôi
khó có hạnh phúc sau này, với Tụ, nếu về cái xứ đó,
lọt vào cái gia đ́nh quan liêu của chàng với một bà
già như vậy, bằng đôi tay vụng về này.
Tôi ḅ lên cái tổ ṭ ṿ của tôi trên gác, để nguyên cái
áo đi học, như muốn thui chín người cùng với một nỗi
mệt chán nào rất lạ. Thèm ngủ một giấc tới chiều.
Tôi c̣n yêu Tụ hay không? Làm sao tôi biết trả lời!
Điều chắc chắn là tôi chưa quên được anh. Hay nói
đúng hơn, chưa quên được những nụ hôn vừa dịu vừa
nồng, vừa rạt rào vừa mang mang một mầm mống chia
ĺa từ đó. Thấy rơ ḿnh đang cần một thứ thuốc lú.
Dẫu tạm thời, để quên lăng tạt qua chút xíu những
sợi năo rối beng. Với ư nghĩa đó, có lẽ là Tám Tàng
đang giúp tôi, dưới gốc mă đề. Lần độc nhất tôi nghe
trọn bài Trái Khổ Qua: “Đám cưới của em mời bà con
lối xóm, nhưng một ḿnh tôi là chẳng thấy ai... ơ...
ờ mời. Tôi nghe tiếng cười vui mà gan ruột tơi bời.
Mưa rớt vườn cau sương gió lạnh. Lạnh giang hà lạnh
cả ḷng anh. Em đi cạn chén rượu mừng. Anh về suốt
mấy canh trường khổ đau. Người ta vui vẻ làm sao.
C̣n tôi mượn giấc chiêm bao để gặp nàng...”
Rồi anh bắt qua một bài nhạc của thiên hạ (h́nh như là
bài Em Là Cô Gái Bích La Thôn), lời của anh. Tôi chỉ
nghe rơ một câu: “Có anh tám tàng làm Honda. Cô nàng
đem ḷng thương anh Tám...” Chữ Tám đó anh láy thành
Tam am tám... nghe một tiếng rên dài, làm xốn xang
đầu óc hơn.
Những ngày sau tôi nằm vùi trên gác. Lấy cớ nghỉ học để
ôn bài thi. Má con tôi lâu nay đă ít nói chuyện với
nhau lại càng như cấm khẩu khi đối mặt. Những bữa
cơm lánh mặt nhau. H́nh như bà tưởng tôi oán bà. Bà
không hề hay rằng sau biến cố đó, tôi nghe yêu bà
thêm chút chút. Có hôm anh Hào nh́n nói móc:
“Mầy có ǵ với thằng đó chưa?”
Tôi lừ đừ:
“Có ǵ là có ǵ?”
“Mấy con bạn mầy đồn mầy có thai với thằng cha giáo sư
đó nên buộc chả cưới gấp. Rồi tại thằng chả thấy má
chửi mắng dượng nên chả sợ quá, chả dông vô Sài G̣n
mất. C̣n mầy th́ không dám đi học nữa”.
Tôi cười khan:
“Trí tưởng tượng của tụi nó không có ǵ mới mẻ hết. Cái
lối suy luận ngu xuẩn, tội nghiệp mà dở ẹt đó, anh
cũng tin sao?”
Anh Hào rung đùi:
“Phải chớ, ít ǵ em tao cũng khôn hơn con Chín Lim. Hổm
rày nó băng huyết tao lo quá. Thằng Tám Tàng dọa có
chuyện ǵ, nó giết em nó, giết tao, giết mày, giết
luôn thằng cha đó rồi giết nó luôn. Thằng nói dóc tổ
cho đỡ nhục chớ sức mấy nó dám làm. Mấy lần nhậu
chung, biểu nó cắt cổ vịt nó c̣n làm chẳng nên thân,
vịt mới đứt nửa cuống họng, vùng chạy ngời ngời khắp
sân, máu nhểu ṛng ṛng. Hôm nào để nó cắt th́ y
cheng mất món tiết canh”.
Con Phước ngoáy miệng, xía vô:
“Mấy ông mấy bà bày đặt yêu iếc rồi ghen tuông chém
nhau như tiểu thuyết của Nghiêm Lệ Quân hay Người
Khăn Trắng. Ở nhà phụ má kiếm tiền may áo, coi xi-nê
với mướn chuyện coi không sướng ha...”
Sao mà tôi muốn hôn đôi má chót chét của em tôi quá, để
nếm được chút hạnh phúc hồng hào của nó.
Hôm đi học lại, bắt gặp ḿnh chọn cái áo lụa cũ với
đường chít ben thật sát thay v́ cái áo dài mini bằng
soa Pháp rộng bụng, tôi lại bật cười. Th́ ra ḿnh
cũng sợ bọn thối mồm, nhờ cái áo để chứng tỏ eo co
c̣n thon dịu, chẳng thể có được sự thâm nhập của một
giọt máu khác giống tanh hôi nào khác. Lũ con trai
bây giờ có thêm cái mốt ngồi xếp hàng dài trên vệ
đường thông qua cổng trường. Tụi nó vổ tay độp độp
khi tôi bước qua:
“Con gái của Batwoman đó bây. Batwoman muôn năm!”
Kể ra tụi nó cũng khá, điều tra được tên má tôi: Nguyễn
thị Dơi để chế biến thành Batwoman. Tiếng tăm của má
tôi như vậy là đă lẫy lừng tới trường học tôi...
“Phi Phi, bằng bất cứ giá nào, anh cũng phải cưới em”.
Có lẽ suốt đời tôi cũng không định rơ được rằng tôi có
yêu Tụ không. Nhưng mà nhớ quá, những nụ hôn bao bọc
của một Tụ ngày xưa nơi dăy đụn cát lồi lơm nồng nàn
ven biển.
Chiều chiều tôi vẫn ra cửa sông, đi đ̣ sang băi Thương
Chánh, mang sách theo học cho kịp kỳ thi tháng tám.
Thôi không c̣n chạy dài trên đồi, một cuốn sách rơi,
hai cuốn vở rớt mà là những tảng đá đen. Ngồi cho
đến khi bóng sáng rút và triều sóng dâng, những gốc
bàng lá nâu đỏ đập xôn xao. Một vài tiếng súng lác
đác của mấy anh Nhân Dân Tự Vệ làng Vĩnh Thủy sau
dăy đụn cát. Nhiều khi trễ đ̣ về, tôi phải ṿng ngă
cầu Mương Mán. Mỗi người trong gia đ́nh tôi vẫn theo
đuổi công việc của riêng ḿnh, không ai để ư đến ai.
Cho đến chiều nay, con Phước đi coi phim Mă Tố Trinh
phục hận. Con nhỏ có cái tật coi đi coi lại hai xuất
mới chịu về. Má tôi ngồi chửi đổng trên bộ phản rồi
kêu tôi thay con Phước đi lấy tiền hụi tháng này.
Đây là một lối dặn ḍ của bà:
“Mẹ nó, thằng cha Mười Tài có tiền bao gái mà hụi không
chịu góp, cứ lần lựa hoài. Con đĩ chó Chín Khanh mới
lănh tiền tử của chồng nên đi đánh ś suốt ngày, tới
không bao giờ thấy mặt, để thằng Cu cho con ở coi,
nó trét cứt đầy đầu. Chó nhà bà bảy Bủng mới đẻ đó.
Coi chừng nó táp đứt (...). Đừng kiếm cha Trùm Sáng
ở nhà bà lớn, bả chửi cho mà nghe. Con mẹ nước mắm
Diệu Hương hổm rày xuống chùa Liên Tŕ ăn chay để
tụng mười lăm ngày kinh, nói với thằng chồng là Hai
Dơi biểu phải đưa gấp không thôi tao đào bới xới giở
bây giờ. C̣n mấy chỗ đó nữa thôi, liệu mà về sớm
nghe con đĩ ngựa! C̣n con đĩ chó kia về biết tay
tao! Quên nữa, lúc về, ghé chợ G̣ mua mớ tần ô chấm
nước cá ngừ”.
Con đĩ ngựa là tiếng gọi cưng đó. Chừng nào bà giận th́
con đĩ chó. Tôi nh́n lén má tôi. Tóc bà lấm tấm đốm
trắng. Gần sáu mươi tuổi rồi c̣n ǵ. Nói mà ai tin.
C̣n nghe bà chửi được là c̣n mừng. Mừng bà c̣n sức
chửi. Má tôi bắt gặp ánh mắt tôi. Tôi ngoáy tóc,
chạy phăng ra cửa. Hai mẹ con, chắc cũng có lúc nghĩ
đến nhau, thương nhau, nhưng tôi dám cá cho tới chết
cũng không ai mở miệng nói ra điều đó. Gia đ́nh tôi
là như vậy. Và tôi thấy đó là một điểm rất hay ho.
Lúc tôi về, ruột gan bỗng nóng như có một biến cố ǵ
đă, đang hay sẽ xảy ra. Gặp Tám Tàng nơi cổng, tôi
khoanh tay trước ngực, số tiền dày cộm nơi nịt vú:
“Anh Tám anh không đi coi phim Mă Tú Trinh sao?”
Lần đầu tiên tôi thấy một anh con trai khóc.
“Dạ không! Cô Phi ơi, con Chín em tui nó băng huyết
nhiều quá chết rồi cô à”.
Cái ǵ? Chín Lim, Chín Hột Vịt Lộn, chết rồi sao? Mười
mấy năm nghề cô ta luộc có đến cả triệu bào thai của
tụi vịt. Mà bây giờ chỉ phá đi một cái bào thai
trong bụng ḿnh cũng đủ chết non. Tôi rùng ḿnh khi
nghĩ đến quả báo. Bóng tối trùm phủ ngôi nhà tôi, cả
góc hẻm lẫn cái cổng mà tôi đang đứng với anh ta.
Nhớ lời anh Hào:
“Nó dọa giết em nó, giết tao, giết mày, rồi giết thằng
giáo sư luôn”.
Tôi cố nói to và b́nh tỉnh để ai đó đi ngang nghe thấy:
“Sao anh không về lo ma chay cho em gái, đứng đây làm
ǵ?”
“Tôi kiếm anh Hào. Ảnh hứa có ǵ để ảnh lo. Ba má tui
già, đàn con anh Hai tui để lại lâu nay sống nhờ
thúng hột vịt lộn của con Chín. Tui sửa Honda đủ
nhậu nhẹt một ḿnh”.
“Mấy hôm nay anh Hào theo mấy cái xe chở xác mắm ở nhà
lên Ban-Mê-Thuột rồi. Tết ảnh mới về. Để tui thưa
lại với má tui giúp được anh chút nào hay chút đó”.
Tám Tàng cười gằn:
“Má cô! Thôi đừng ḥng moi được cắc nào của bà già bất
nhân đó”.
Rồi bất th́nh ĺnh, hắm ôm chầm lấy tôi. Những xấp bạc
nơi ngực tôi cọ vào ngực gả. Mùi rượu mồng nặc trên
đôi môi t́m kiếm. Tôi hét lớn:
“Má ơi!”
Gả co gị chạy biến vào bóng đêm. Tội nghiệp gả. Chắc
gả định gỡ gạc đôi chút với cái chết của Chín Lim
nhưng vẫn chưa hôn được môi tôi. Tội nghiệp gả thiệt
t́nh.
Tôi bước những bước dọ dẩm vào nhà. Má tôi chắc đi rồi.
Phước chắc chưa về. Dượng chắc c̣n ngủ. Chị Hiên bộ
chưa nấu cơm sao mà nhà bếp cũng không có chút lửa.
Tôi mần ṃ lên căn gác hy vọng thấy đốm lửa trên bàn
đèn của dượng. Nhưng tôi bỗng khựng lại nơi lưng
chừng cầu thang. Căn gác vẫn tối lại có tiếng thở
của hai người. Ai vậy? Vô lư. Căn gác ngăn ba. Trong
tấm màn đó là giang sơn của dượng. Giữa là bàn thờ.
Phần c̣n lại là của tôi. Mấy bữa th́ có anh Hào lên
thắp nhang. Chị Hiên một tuần mới lên lau quét một
lần. C̣n má tôi và con Phước th́ chê gác dơ, không
bao giờ thèm đặt chân lên. Tiếng tằng hắng của dượng
Bảy cùng tiếng lăn trở làm ngă một lọ thủy tinh nào
đó:
“Ai vậy, phải con Phi không?”
“Dạ, con lên mồi lửa”.
“Hột quẹt trên bàn thờ đó con”.
Chân tôi vẫn c̣n lóng cóng. Ruột gan tôi vẫn c̣n rối
bời. Nhớ đến cái ôm khi năy, tai ương đă qua chưa hở
trời.
Que lửa rớt xuống nền gác ngay vùng dầu phọng ai làm
ngă khi năy, bốc cao và lan rất lẹ. Tấm màn đỏ đẩm
lửa, rớt xuống phủ chụp lên dượng Bảy và cái bàn đèn
dọc tẩu lổn nhổn của dượng. Lửa bừng bừng bốc cao
soi tỏ mọi vật. Lửa vặn răng rắc những cây trính
vững vàng. Lửa lừng lẫy reo như tiếng cười đắc hắng
của ai. Lửa bóp méo nhuộm hồng khuôn mặt lâu nay mét
xanh v́ thiếu ánh sáng của người dượng già. Lửa lột
rơ thân thể trần truồng của một người. Cây đà ngang
rớt lên trước khi tôi nhận rơ mặt. Tôi cảm phục sự
gan dạ của người đó. Tôi nghe lửa gịn giả gọi tôi:
“Phi Phi! Không kiếm lối chạy thoát đi, c̣n đợi chừng
nào?”
Chân tôi líu quíu trên những bực thang đi xuống. Lửa
chụp táp vào lưng. Tôi lăn xuống nền cát đập lửa rồi
cắm đầu chạy. Chạy thục mạng. H́nh như có tiếng lốp
bốp của những mảnh lá phủ thùng lều, tiếng răn rắc
của những cây rui cột của dăy nhà lều gần giếng. Vẫn
chạy. Có cái ǵ đó nâng bước tôi cao. Tôi chạy như
bay. Không hề ngoái lại. Làm như những người dân
thành Sodome. Quay lui sẽ hóa tương muối. Đâm ra
băi, ngược lên đường Ngư Ông, men bến Trưng Trắc,
băng qua cầu Mường Mán và cuối cùng mệt mỏi trên cái
băng đá của sân quần vợt này, Những bó bạc vẫn cồm
cộm trong ngực. Bộ quần áo độc nhất đă xem xém sau
lưng. Tôi xổ tung búi tóc để che chút lưng trần.
*
Sương tảng mạn từng chùm ngoài lùm cỏ hắt vào cơ thể
tôi cùng cái vị lạnh mặn chan chát của biển sông
trộn lên. Bây giờ tôi thèm ngủ quá chừng chừng.
(H́nh như sau một biến cố đổi thay nào đó, tôi vẫn
thèm ngủ như thái độ đầu hàng tiêu cực của lũ đà
điểu nhủi đầu trong cát). Nhưng lần này th́ không
cần thuốc lú, tôi tin rằng tôi sẽ phải quên. Bởi v́
tôi chợt nhớ ra những dấu vết quen thuộc của người
con gái chết thui trên gác. (Tại sao đó không phải
là tôi!?). Bởi v́ tôi chợt thấy thèm một lần nữa.
Không điều ǵ không thể xảy ra. Cho dù tôi có cuộn
thân lá xanh xao của ḿnh vào bóng tối th́ những sợi
nắng vàng hực của ngày hôm sau vẫn lo le liếm tôi...
|
I was sitting in the dark, on an unfamiliar
stone bench of a deserted tennis court. The ocean
wind howled, its chill biting at the exposed flesh
on my back. A jolt of pain shot through me, as if
someone had pressed salt and lemon into the wound.
Not until that moment did I truly feel the pain.
Verses from Kiều came to my mind: “Thousands
of miles away, over deep waters, beyond distant
mounts; Who could have expected that I would take
this turn.”
Who would care about you now, Phi? So, stop lamenting.
My dad had quit the scene long ago. One day he and
his crew set sail in their fishing boat. A storm
arose suddenly. The boat was lost. As for mom, she
was an unusual woman, even at age 50, beauty still
lingered on her face. It was too bad her cheekbones
were a bit high. This facial feature was said to be
fatal for the woman’s husband. No wonder she got
married “one-half of ten” times. Mom’s first husband
was a man from Huế who met her in Quảng Nam. They
married, but barely a week later, he confided her to
his mother’s care to join the Military Assembly in
the North. The second, who was a close friend of the
first, brought her to this province, coupled up with
her, and fathered my brother Hào and sister Hiên,
and he was killed during a trading trip through the
Lá forest. Then came my dad, of whom I was the only
child. Presently, the best part of her huge property
was from the fourth husband. His fate remains
unknown. Mom did not mention him, but the
tight-lipped woman, owner of
the refreshment stall over there, said she knew
all about it:
“If it had been with someone silly enough it could
have been done easily,” said the stall owner,
“but with your mother it turned out different. She
strong-armed him into a post-marital agreement,
securing ownership of all his fishing boats. She let
him get away with cash and Hồ, his own son. She did
not love him, anyway. Only poor Hiên became
unhinged after the event.”
It was probably thanks to his money, I was able to
start school at the second grade at eight, two years
late, but better late than never. I was luckier than
Hào and Hiên, who never saw the inside of a
classroom. And Phước, the nasty daughter of my mom's
and her current husband's. After failing her high
school entrance exam the year before last, Phước
declared, "I'll stay home and help mom, do her job."
Mom's job revolved around fish. A ringleader in the
trade, she also leased out boats and nets, sold
freshwater wells in pairs of 20-liter cans, and
offered daily cash loans. Borrowers would repay in
installments with cash or baskets of newly caught
fish, which her workers poured into large wooden
barrels for fermentation into fish sauce. It was a
demanding job, one that required distrust,
regardless of wealth. At the fish port, trouser legs
rolled up, eyes sharp as fin spines, she began
counting the catch with meticulous precision. No
duplicity here. This business necessitated a certain
ruthlessness, fueled by a fierce intolerance for
deceit. "Not a penny spared," was her motto.
Not to further enrich her fish-sauce factory with
its rows of wooden barrels (each worth millions) but
to ensure no one took her for a fool.
And Phước, undeniably, was a prodigy in this arena, and
I myself had once been a target for her training. “Madam
Phi, let me ask you. How dare you pick the guava I
marked as my own? What devil did you do it for, you
brazen little thing?” That was my sister
speaking. “Madam Sister,” six years my junior. My
mom believed that her business started picking up
ever since she gave birth to Phước. That's why our
family's fish sauce was named after her: Phước
Hương. This province, the provenance of fish
sauce, was truly funny. Despite the stench of
decaying fish permeating the town, every brand name
seemed to boast the word "hương" (meaning
good smell), There were Hồng Hương, Mậu Hương,
Liên Hương, Thiên Hương, Hoàng Hương... the list
went on. Now, Phước’s victims were the poor
fishermen, some as old as her own grandfather. Phước
still had her grandpa who used to be granted
sleeping quarters in a corner of the factory. As
unable to tolerate his “madame” daughter-in-law and
“madam” granddaughter, he'd chosen to build a shack
on the beach, spending his nights there.
Waves occasionally
lapped at his small sanctuary, and dunking his
bamboo bed posts in the salty water.
Of all my siblings, I felt most sorry for Hiên. Her
vacant expression made her seem almost unfeeling.
When toiling away at work, she barely spoke a word
all day. My mom would not allow her on the beach,
fearing she would be teased by the mischievous kids
who would clap their hands, stomp their feet,
chanting: “You mad girl! You stole fried bananas,
spending three months in prison. You stole rice
papers, spending three years in jail.”
Hiên would pause then and her troubled eyes fixing on
the children. Tragically, she wasn't locked away for
months or years, but for a lifetime, the victim of a
terrible accident.
Mom called my brother Hào "the black sheep of the
family." He often made her angry, bringing his
friends home, cooking her chickens and ducks, and
going on binges with them. On such days, I sought
refuge in the peaceful, undisturbed shack of Phước's
grandfather, where I could focus on my studies. My
Mom's voice still echoed after him, followed by
Phước's grandfather’s murmured words: "Mischievous
children often face consequences for their actions.
As was with my seventh son, for instance. He burned
down my property for his opium addiction. Now an
addict, he clings to his wife, just to hear her
daily tirade of insults.'"
This was just one of many stories of my family, more
familiar to outsiders than to me. Whispers spread
about how much Uncle Bay siphoned off mom’s money
for his drug habit. Rumors swirled about how Hào
managed to secure the hefty sum for Chín Lim’s
abortion – the woman who sold balut, fertilized duck
eggs, at the alleyway entrance. Even Phước couldn’t
escape gossip. They buzzed about her buying enough
French fabric in various colors to have ten
identical blouses made, each with twenty decorative
buttons running from neck to navel.
"What about me?" I asked. "Did anyone ever whisper
about me?"
The stall owner gave a toothless grin: "Oh, you, an
exiled fairy, a phoenix swept into this chaotic
household! Who else in this whole neighborhood has
had eleven-year schooling like you? Even Tám Tàng is
head over heels for you. He tried to cajole his
sister Chín Lim to accept your brother Hào's
marriage propose to get him in the door as Hào’s
'brother-in-law.'"
Ah, Tám Tàng, that must be the mechanic from a Honda
shop on Gia Long Street, who was always in those
oil-stained work clothes. His round face with two
dazzling front teeth like those of a rabbit. Every
morning, I'd hear him passing my window, crooning
out a tune that, according to Phước, vaguely
resembled Minh Cảnh or Minh Phụng’s voice in a
passage of vọng cổ...
“You and I are neighbors. You plant bitter melons in
your garden. I was passing by when the early sunrise
was still loaded with dew drops. I kept watching
your silvery arms watering the plant. Alas, the
bitter melon vine has white flowers with yellow
pistils. The fruit is bitter but filled with
beautiful… hmmm… love!”
I would love to linger for some more minutes to hear
the next part; he would certainly sing the entire
song. However, that would make me late for class.
What a pity that the school seemed miles away!" Once
I almost stopped to ask him:
“Don't you know any other song?"
Maybe before answering, he would smile, and his
sparkling gold teeth would light up his face,
dispelling his usual air of languor.
The toothless refreshment stall owner was a bit
melodramatic. I wasn't a fairytale creature, exiled
from the heavens. My name was Phi, a name that meant
'nothing'. In class, I drifted, prone to
absent-mindedness and forgetfulness. Even at home, I
couldn't help but be distracted.
'As if coming from a faraway planet…'"
It was Tụ’s loving reproach." He added, "That's why I
want to shelter you."
Even Tụ, my History and
Geography professor from last year's Tenth Grade
class, occasionally struck me as quite peculiar. A
native of Huế, he made a distinct impression from
the first days in my class. My classmates awarded
him 21 points out of a possible 20 for his tall,
lean frame, and self-assured grin. Two points
were docked, however, because he hailed from Huế.
Apparently, even some teachers from this ancient
capital warned their female students against the
charms of men from that central region. Another
three points were subtracted for his 'lung-selling'
profession, as they called teaching, an arduous job.
So Tụ's final score was 16, which was still higher
than that of the Math, Physics, and Chemistry
teachers. They received a deduction of 5 points due
to their unfortunate lack of stature."
Tụ's generosity bloomed most when he was asleep. In
noontimes and afternoons, we would spend playing on
the sand dunes or seek refuge from the blazing sun
in the peaceful shade of acacia trees. I still like
half-kneeling, half-sitting with a tumbleweed stem
tucked between my lips, watching him slumber (or he
feigned slumber). His body straight, smoke-stained
fingers crossed on his chest, he mirrored the Christ
just after the cross was lowered. Once, unable to
contain the thought, I whispered softly into Tụ's
ear. He responded with a calm smile:"
“Then, you must be Maria.”
“Maria,… She is Jesus’s mother,” I exclaimed:
“Practice being my mother, then, darling.”
The words struck a deep chord within me. My dad had
died when I was very young. His face had blurred in
my memory. Each moment spent with Tụ on that breezy
hill, holding him close, brought a bittersweet joy,
the realization that he was, at once, a parent, a
sibling, and a friend of mine. My classmates were
all bookworms. When two or three of them gathered,
they formed a clique to mock others’ life
ruthlessly. My family was in such a way. Walking
through my neighborhood in my white áo dài,
with a badge of the Phan Bội Châu School on it, I
often felt the sting of disapproving gazes, tongues
wagging in my wake. All these were swirling waters.
I was like a moss-covered log swept from a dense
jungle stream, I was adrift, dizzy in their
judgment. I believe I wouldn't shatter, but even the
strongest log, submerged for too long, eventually
disintegrates. And wasn't Tụ the right net at the
right time? Wouldn’t I, at that time, happily reach
out for any net offered to me?"
It all began with short poems scrawled beneath my
homework: Young lady, young lady, what's caught
your eye? Please dictate this lesson to the
whole class for me.”
Brownish, smoke-stained fingers etched lines of wobbly
letters. His handwriting, a tangle of snakes,
obstructed my view. “A distant world in innocent
eyes!” Verses like that! In those days, I missed
the point entirely. I didn’t feel moved. However, I
admired Tụ's lonely,
solitary appearance when he had to stand with other
teachers. That was last year. But gradually,
it seemed to me that Tụ was the only blood relative
I felt I had in this world.
My house stood on this side of the river. The bustling
fish market wharf was slick with mud. I'd descend to
the quay, hailing a boy in his coracle to ferry me
across the estuary. Though we never made plans in
advance, Tụ would often sit on the black rocks by
the Custom House, facing the vast expanse of the
sea. As if we had hit it off since some previous
life, he'd grab my hand, pulling me into a joyous
sprint on the sun-drenched sand dunes. One by one, a
book, then two notebooks, would tumble from his
grasp before, finally, my heart melted when he'd cup
my face and steal a harvest of sweet kisses.
I disliked the way Tụ fumbled
with lighting a cigarette after kissing me. I also
disliked his passionate voice:
“Phi Phi! I must marry you at any cost.”
Marriage! The word aroused a feeling of disgust in me,
especially when I associated it with sexual contact.
Just think about my mom with her many husbands and
her many children of different fathers. I heard
that, right after my dad’s death, mom had to buy
from Hồ’s father, a liter fish-sauce each time, for
retailing. In the afternoon she carried me to the
harbor, waiting for dad to come home. A few years
later, she got hold of the boy’s father’s business,
with two other children by two different men. One
going away in disgrace, taking the child with him;
the other becoming a broken shell of his former self
with his opium tray. Mom’s life, a subject she
rarely shared with her children, was always a
fascinating topic for gossip in this Cồn Chà
neighborhood, where she was a target for both
gratitude and hatred. And my sister, Hiên, the
persistent disgrace lasting with time, was a victim
of a beastly stepfather or, was she, as accused by
many, a sacrifice in mom’s various survival tactics?
Once, I turned my back to Tụ, hiding tears in my eyes,
but my voice
caught in my throat, thick with unshed tears:
“Don’t be rude to me in anything. Don’t you fear I
would melt like a drop of dew?”
Tụ turned my head to gently kiss my eyes, bright with
tears. I was certain those lips had kissed many
others, more experienced, more passionate than mine.
“You don’t know how to kiss, baby. Poor you, trembling
like a soaked bird!” His generous thought warmed me,
but I still pretended to sulk:
“I am sure you are an expert in kisses. I can’t compete
with your experience.”
Tụ looked into my eyes, his nose brushing mine, then
exclaimed with joy:
“Wow, Phi
Phi, that was really moving! It reminded me of a
character in Herman Hesse’s
Siddhartha, living in the mountains. You are
a woman, smelling as sweet as ripe fruit. But the
fruit will soon perish. You are leaves on trees,
tasting pure and crisp. Fruits invite bites. But
leaves are fragile and need to be cherished.”
A leaf were me? I as a leaf? No other comparisons had
moved me so deeply. A leaf would rustle dry, turn
pale and yellow, develop cracks in its flesh and
reveal its veins. A leaf is delicate and ephemeral.
You must be such a generous angel to have the
courage to spend your whole life with a leaf.
“Spurning all roses and fragrant fruits and clutching a
lone blade of grass? You, Tụ the foolish, are you
sure you have thought
thoroughly?”
“Don’t you believe you are beautiful, Phi Phi?”
“Don’t you believe that I truly love you?”
I shook my head with a smile.
“Don't you love me at all, Phi Phi?”
I kept shaking my head.
Shake. Shake. Shake. Tụ said I was as stubborn as those
seabirds that usually had their meals on the sea
surface. In the high noon, when the universe was
motionless, those unknown white birds often appeared
over the sun-drenched ocean and were bold enough to
land on our shoulders. But they would never let
themselves be caught.
“Not stubborn but nasty. My mom often ascribed
me with the word nasty, nasty in this
world,” I blurted out.
My heart skipped a beat. Hadn't I just mentioned my mom
– the one with a string of husbands – and the Cồn
Chà neighborhood? It was a place filled with “pas-de-guère”
men(),
in striped pajamas boasting three pockets, drenched
in cologne that could be perceptible from eight
meters away. They always walked barefoot, donning
unbuttoned coats that exposed gold chains adorned
with heavy dangling gold hearts. They formed
clusters, engaged in dubious activities near dimly
lit casinos, and carried out clandestine dealings."
Girls around my age who dealt with fish were all fierce
and insolent. They learned on the job, picking up
swearing and aggression as basic skills in the
brutal world of the trade. During day time, it was
such an aggressive place. Neighbors ceaselessly
shouted swear words at one another (except when my
mom raised her voice, she would be the sole
speaker.) When darkness draped the alley, the whole
dark place became active with Bà ba blouses
covering buttocks, tight pants, and hair piled high,
making eyes at men in
pyjamas and bare feet. The upper floor window of
my room opened to a nux vomica tree, an ideal place
for dating. There were nights when I stayed up for
my studies, I used to smile to myself when
overhearing a couple’s passionate vows:
"David Chiang's passing was truly tragic; I found
myself soaking my pink handkerchief with tears."
"If, my love, I were ever to betray you, may my fate
mirror his: my body torn apart by five horses."
"If I had my fishing knife at that moment, I would
have slashed the faces of Jiu Boyan and Chen Honglie."
Neither love nor hate bound me to them, as well as to
my complicated family. Like algae adrift in
turbulent waters, I clung precariously amidst the
boulders and snails of their lives. Tụ, in contrast,
was a tuna or darting fish, flicking its tails in
the open sea. His ancestral home, a sanctuary of
high society, pulsed with the perfumed whispers of
aristocratic ladies and dignified uncles. But would
they embrace the rough, unvarnished dialect of
people, born from a world far removed from their
own?
Have I been a sad leaf for a long time, hiding and
curling its veins in the shadow, not daring to
unfurl like the vibrant blooms around me, destined
to ripen into succulent fruits? My classmates,
thought I desperately tried to hide my humble home,
like a skittish cat burying its waste. Though many
of us came from families of modest means, with
mothers selling bánh căng or fathers toiling
as cart drivers, their homes
buzzed with the joyous chatter of classmates
gathering. But me? What about me?
One searing memory from fifth grade still stings in my
mind. My classmates, on their way back from
gathering bamboo for lantern-making class, stopped
by my home for some water. I really wanted to run
into the sea and be carried away by the waves to
avoid the shame when my mom was unleashing a torrent
of her most colorful curses to some debtor in
arrears. Kim Khuê clicked on Lài, Lệ Liễu clicked on
Sinh and giggled:
"Let's get out of here before we catch her bad words!"
Teeth biting my lip, tears clinging to my lashes, snot
dripping from my nose, I sobbed quietly in the
corner of the cabin… Presently, I had several
suitors in my school,
(those dorks, didn’t they know about Tụ and me?).
Fortunately, Tám Tàng often obstructed those men at
the entrance of the alley, so none of them knew
where I lived. Thanks, Tám.
“Phi Phi, I have to marry you, at any cost.”
Oh. Gosh! Enough already! Stop that record that keeps
repeating the same obnoxious vows. Each time we
parted, Tụ said that same thing over and over, as if
to comfort himself about those kisses which were
getting more and more unwelcome and which I still
had to endure.
“You're mistaken, my friend! This isn't what I desire.”
What's the matter, Tụ? Did you forget how you once
likened me to a leaf? Fruits and flowers strive to
be beautiful, ripening earlier but missing out on
the same pleasure as others. You could have borrowed
the words of that carefree man in the darkness by
the nux vomica tree, giving it a more resonant tone:
"If, my love, I were ever to betray you, may my fate
mirror his: my body torn apart by five horses."
Don't pluck the young leaves with their bitter taste,
Tụ. Poor leaves! Poor me!"
Tụ rarely indulged in humor along his path. During the
last Tết, upon returning to Huế, he informed his
mother and quietly escorted her here to meet her
daughter-in-law.
One afternoon, on my way home
from school, I dropped by the refreshment stall for
a cup of tea as usual.
“Oh my, your mother-in-law is truly an elegant woman!”
the stall owner exclaimed. “Still remarkably
beautiful in her old age, with razor-sharp eyebrows
and a delicate, pointed nose. Adorned with bright
red lipstick and white face powder, she resembled
the actresses from the old melodramatic plays of
Bang Bạnh. Draped in a green velvet áo dài,
adorned with a jade necklace, she held an umbrella
in one hand, showcasing a gold bracelet, and a white
purse in the other. She exuded the presence of a
kind-hearted woman. What a coincidence! Both
mothers-in-law are remarkably beautiful."
The cup was trembling in my hand. So, Tụ came, too?
“You two make a very good couple, don’t you know that?”
commented the stall owner. “Yet, nobody in the
neighborhood knows. You are very good at keeping
secrets. I am sure some people at your school know
it. I heard he’s your teacher.”
I bombarded her with questions:
“So what? So what? How do they know my house? Have they
left? How long ago did it happen?”
“The teacher informed me he had consulted your school
report for your address. Upon arrival, he inquired
with various individuals to determine the precise
location,” replied the stall owner. “I invited them
in for some drinks. They stayed for a few hours,
then mother and son went to your house. Go home,
you’ll meet them.”
Heaven and earth! A few hours for drinks! With the
gossipy woman! They probably heard all stories about
my mom, that of a mettle but inhuman person. About
my stepdad, a drug addict unable to overcome his
dependence. About my brother, who
shirked military service
and pressured his girlfriend into terminating
pregnancy. About my elder sister, the mentally ill
girl who toiled away like an animal. About my
younger sister who was quite insolent. And me, what
was I like? Even that know-all woman affirmed my
hiding skill. And now, all my efforts became
useless. It was like a sand castle, now shaking.
Have mercy on me, sea waves! The stall owner’s voice
resounded in my ears:
"Poor Tám Tàng! His sorrow may last life long. You'll
see; he might stir up trouble throughout the entire
neighborhood. And you, don’t worry. I spoke highly
of you.”
There must be stories of a fairy or a phoenix banished
from heaven ….
Seeing Tụ’s lanky figure
quietly walking next to the woman with a brown
umbrella, I turned pale.
“Please let me hide in the cubicle for a while. Don’t
tell them I’m here. Please, please!” I interrupted
her as she was blathering on and on. She looked
surprised:
“Miss Phi, why are you acting so strangely? Go and say
hello to her - the poor lady who came all the way
from Huế..."
Peeking through the bamboo wall, I saw the green velvet
back of the woman’s garment and part of Tụ’s hair
that moved while he was talking.
“Mom,
don’t be so
opinionated. She may be rude to others, but
when talking to us she was so gentle.”
The woman pressed her finger on her son’s forehead:
“You, naive boy. Her seemingly
gentle words offended and piqued me.”
Then, turning to the shop owner, she said:
“How frightened! We come from a
prestigious family, and my husband is a bureaucrat.
I cannot envision becoming co-parents-in-law with a
market woman, especially one who curses her
drug-addicted husband as if he were her child."
“Did you hear her?”
“Hear her? I even saw her with my own eyes, so clearly
that they almost popped out. I don't know what
happened, but as soon as my son and I entered, we
saw her raising her voice towards her husband while
she spread four-color playing cards in her hands. In
my hometown, while wives could also express their
displeasure with their husbands, they often did so
in more subtle ways. This woman’s behavior was
unrefined or uncouth. At first, she sat calmly,
listening intently to my words. But then she
dismissed them with a wave of her hand. What a
humiliation! She disparaged the people of Huế. She
said she would never allow her daughter to be
married into a Huế family. Her first husband was a
Huế native. After he left for the armed force
assembly in the North, she stayed with his family
for a while, but she couldn’t stand the situation.
When a friend of her husband came and flirted with
her, she eloped with him and take refuge here. Oh,
for heaven's sake! Such an outrageous, tyrannical
woman who challenged societal norms was a rare case.
And the band of her
offspring! Oh, Buddha! A
hoodlum
among them took a chicken from those who owed her
money and had his little sister kill it for food.
This one in turn gave the job to her elder sister,
who is a bit eccentric, and cursed all her brothers’
friends that came for the binge, creating a scene
while their mother and I were talking. Please, Tụ,
if you love your mother, you should see the last of
that girl. Girls are not scarce in this life;
there are still so many meek and well-mannered girls
in Huế."
“But, Mom, you haven’t seen Phi! I love Phi, and I want
to marry her, not her family.”
The old lady flied off the handle. “Who would dare
approach her family with such a proposal? Didn't you
hear her mother clearly say she won't let her
daughter marry you? You’re nasty in this world!”
Behind the bamboo screen, I smiled to myself. Having
turned away, I didn’t see if Tu had smiled, and I
wondered if Tụ felt the same amusement when his
mother echoed the tag my own mother used to give me
as “nasty in this world”. At least, there is
a similarity between her and my mom. The old lady
seemed to be rather talkative, she spoke
continuously. Disparaging,
scolding, advising. At times, Tụ tried to get a
word in edgeways, but his voice was easily to be
shouted down. Despite the tense atmosphere, I found
myself strangely calm. Perhaps it was the
uncomfortable crouch I'd adopted, my feet tingling
with numbness. Or maybe, caught in this whirlpool of
family drama, I'd become like the moss clinging to
the rocks, silent and unbothered by the swirling
currents.
Before Tụ and his mother finally departed, I could
catch her final words. “Even great wealth can be
washed away. Nothing can stand against a house
consumed by four walls of vice.”
Tears welled up in my eyes. Not now, old lady. My
family was a chaotic mix – a gambling mother, a
stepdad lost to drugs, a brother drowned in alcohol
– but in some inexplicable way, there still existed
a resilient "wall." Perhaps a fragile one, but a
wall nonetheless. Did you anticipate me dismantling
it for your idle talk?
My
eyes tracked the mother and son as they vanished
into the alley. Despite Tụ towering over his mother,
within that confined space, he appeared small once
again.
"I'm an only child," he used to tell me. Just
that. We had never talk with each other about the
conditions of our families. And now…
Tụ bent down to tie his shoelaces. I thought he had
seen me. However, he rose and moved on as if we were
strangers, rushing to catch up with his mom. Thank
you, Tụ. If you had looked back, it would have given
me another reason to resent you. Turning away is
kinder. Please, let me be, leave my chaotic family
and this pungent neighborhood alone. Keep going,
please. Thanks again, Tụ. I pity you.
The toothless woman asked quietly. "You must have heard
all, miss?"
"Heard all," I echoed, the words bitter on my tongue.
A sigh brushed at my back. You don't need to be sorry
for me. I don't like such heartrending pities. Am I
now the one who offers solace to someone reassured?
Yes, be assured you have plenty more to whisper
about. Spread it. Strike the loudspeakers. Make
tongues wag. My friends, my teachers, everyone. The
whole town will hear their fill. Let them judge, let
them gossip. I'll be waiting. Don't let me down."
Sun spots dappled my back, warming my long, parched
hair that dipped bronze at the ends. The heat
pressed through the soles of my feet, searing the
arches. Tụ loved these black clogs, claiming they
made my pink heels sing, begging for a playful nip.
But spare me that bite, please. I am a leaf
trembling in the alley's dappled shade. A sudden
wave of love washed over me – for mom, for our
four-walled haven of vices.
The narrow alley stretched long and deep, devoid of
trees, yet I thought I had heard leaves rustling
with a cold, unsteady whisper.
The meal waited, neatly covered on the table. Phước
said smiling. "Mom left it for you. Where have you
been? Did you meet him? The handsome one, like Bruce
Lee in Fist of Fury. You kept your secrets
very well. Outsmarting me is no small feat, you
smart aleck of a sister."
It wasn't my sister’s reprimand; it was her compliment
for me. Beneath the food cover, I found wonders:
round scads braised with bamboo shoots, plump fish
balls floating in sweet leaf broth, and fish paste
fried to a silky richness. That was my two sisters'
culinary talents. I often crave to be as skilled at
cooking as them, capable of conjuring such magic
from simple ingredients.
I must be grateful to my mom anyway. Without her
unwavering belief, the dream of a happy family with
Tụ in his ancestral home, amongst those old-world
aristocrats, would have remained a wisp in the wind.
My unskilled hands wouldn't have stood a chance.
I retreated to my haven in the attic; my school uniform
clinging to me as if it might make me smolder under
the weight of my ennui. Perhaps a nap till late
afternoon could offer solace. Do I still love Tụ?
The answer is uncertain. One thing I know for sure –
letting go of his memory feels impossible. His
kisses, tender yet fierce, whispered unspoken
goodbyes. My mind, a tangled mess of emotions,
yearned for oblivion. Maybe not forever, but just a
temporary reprieve. That's where Tám Tàng, bathed in
the shade of the acacia, came in. For the first
time, I surrendered to the full melancholic melody
of the song "the Bitter Melon".
“All your relatives and neighbors were invited to
your wedding but me. Guests’ laughter cut me to the
heart. As the rain wept in the areca grove,
dew-laden winds chilled my bones. Not just the air,
but a glacial grip squeezing my heart. Your smile as
you toasted empty glasses mocked my solitary vigil.
All night, I chased you in dreams.”
Then he switched to someone's song (probably the song
"You Are a Girl from Bích La Hamlet"), and added his
own lyrics. I could distinctively hear only one
sentence: 'There was that Honda guy named
Tám-Tàng...' He emphasized the single word
'Tám' with many notes, turning it into
'Ta-am-ám' and making it sound like a long
lament, evoking a strong emotional response.
The following days, I buried myself in the attic,
claiming exam cramming as my excuse. Silence had
become the language between my mom and me. We barely
spoke, even at mealtimes. Perhaps she thought I
blamed her, but what she didn't know was that, after
the incident, I actually felt a sliver of love for
her. One day, my brother Hào's voice sliced through
the silence, laced with mockery:
"So, have you been...intimate with that guy?"
I responded slowly, "What do you mean by 'intimate'?"
"Rumor on the street is you got pregnant with the
teacher and blackmailed him into marriage. Shocked
when seeing mom shouted at our stepdad, he
apparently fled to Saigon. And you, too scared to
face the music, disappeared from school."
I let out a dry laugh. "Their imaginations know no
bounds. What a ridiculous story. I pity them. You
can't possibly believe such nonsense, can you?"
Brother Hào shook his legs:
"Exactly! At least my sister has more sense than Chín
Lim. I'm worried sick about her bleeding. Tám Tàng
threatened to kill everyone if something happens to
her — his sister, me, you, that guy, and even
himself. The fool just spouted nonsense to save
face. He wouldn't dare follow through. Remember that
drinking binge? He was supposed to kill the duck,
but it took him forever. He barely managed to nick
its throat before letting it wander around, bleeding
everywhere. No blood pudding thanks to him, as
usual."
Phước couldn't resist chiming in, "So men and women
fall in love, get jealous, and then resort to sword
fights like characters in Nghiêm Lệ Quân's novels or
'The One with a White Scarf'? I'd rather stay
home and help Mom, earn money for clothes, movies,
or hiring new books to read. Sounds like a much
better plan, wouldn't you say?"
The urge to plant a kiss on my sister's chubby cheeks,
to share in her simple, heartfelt joy, was almost
irresistible.
The day I went back to school, I found myself choosing
the old silk áo dài that hugged my body,
instead of the loose French silk one. I burst into
laughter. So, I had been afraid of their gossip and
ended up wearing a dress that accentuated my slim
waist, showing I hadn't been pregnant. Now, the boys
had taken to sitting in a row on the pavement across
the school gate. They clapped their hands as I
passed by.
"Hey, that's Batwoman's daughter! Long live Batwoman!"
They were quite clever in turning my mom's name, Nguyễn
Thị Dơi, into "Batwoman." So, my mom's well-known
name had reached my school…
"Phi Phi, I will marry you at any cost!"
Perhaps I would never know whether I loved Tụ or not.
But I missed very much his
tender kisses from the past days on the
undulating
sand dunes at the seaside.
In the afternoon, I went to the estuary, taking a ferry
to the Thương Chánh beach with books for my August
exam. Running along the hills with occasional tumble
of a book or notebook was a bygone habit. Now, it
was replaced by a black boulder. I perched on it
until daylight surrendered, with the tides rising
and the maroon leaves of the Indian almond sturdy
tree flapping in a tizzy. Some gunshots by someone
in the self-defense unit echoed from the Vĩnh Thủy
village now and then, punctuated the serene
atmosphere. Sometimes, missing the returning ferry I
had to make a detour crossing the Mường Mán bridge.
Every member of my
family continued to pursue their individual
interest, with little attention paid to one another.
This afternoon, Phước was engrossed in the movie "Ma
Su Chen took revenge." She often wouldn't get
home until she had watched it twice in a session.
Seated on her wooden bed, mom threw out her abusive
hints, directed at no one in particular. This was
followed by an unexpected request: I was to take
over Phước's duty of collecting the monthly
"tontine” money. Her instructions, I could imagine
it would be like this:
"Damn it! Mười Tải always seems to have money to spend
on women, but he is always in arrears with his
tontine share. Chinh Khanh, that bitch,
recently received a death gratuity upon her
husband's passing. Now, darn it, she's engrossed in
gambling, neglecting her infant son and leaving him
in the care of her servant. As a result, the little
boy is making a mess of himself. Be cautious around
Mrs. Bảy Bùng's dog; it has just had puppies and may
show aggression. It's highly unlikely that you'll
find Trùm Sáng at his first wife's house, as he
tends to be quite hot-tempered there. Meanwhile, the
female owner of the Diệu Hương fish sauce factory
has been residing at Liên Tŕ temple for a couple of
weeks. She's observing a vegetarian diet and
reciting sutras daily. Ensure that her husband, Hai
Dơi, makes the payment for his wife on time, as
there may be consequences otherwise. You're
responsible for these individuals, so return home
early, you mare. And when that other bitch
comes home, she'll have to face the consequences.
Oh, I almost forgot, stop by G̣ market on your way
home and purchase some fresh Glebionis coronaria for
our upcoming meals. It pairs well with braised tuna
sauce."
For my mother, "you mare" was a term of
endearment, while "you bitch" was considered
a curse word. I peeked
at my mom. Her hair is speckled with white spots.
She's almost sixty years old now. Who would believe
it? I felt relieved to hear her speak,
knowing she was strong enough to raise her voice.
Mom caught my discreet glance, and in response, I
quickly tossed my hair and darted out the door. We
probably both thought about each other, but we would
likely never express our feelings aloud, even until
our last days. That's what my family was like, and
to me, it was something incredibly special.
On my way home, a sense of unease washed over me, as if
something significant had happened, was happening,
or was about to happen. Just as I reached the gate,
I ran into Tám Tàng. I crossed my arms to conceal
the money envelope stashed in my bra.
"Tám, don’t you go and watch 'Ma Su Chen’ at the
movie theater?"
For the first time in my life, I saw a man cry. "No,
Miss Phi. Chín, my little sister, has died from
bleeding."
"What? Chín Lim, Chín-the-balut-seller was dead?”
Over her dozen years in trade, she had boiled millions
of duck embryos. Now, aborting just one embryo in
her own body had cost her young life. I shuddered at
the thought of retribution?
Darkness enveloped my house, the alley corner, and the
gate where I stood next to the man. Hào’s words
echoed in my ears:
"He threatened to take our lives - his sister's,
mine, yours, and even the teacher's, if something
happens to his sister."
I made a deliberate effort to keep my voice loud and
steady so that it could be heard by anyone passing
by.
"Why don't you go home and attend to your sister's
funeral? What are you standing here for?"
"I'm looking for Hào. He promised to take care of
everything. My parents are elderly, and my older
brother's children depend on Chín's basket of duck
embryo eggs. As a Honda mechanic, I barely earn
enough for myself."
"Hào is away, transporting fermented fish mash to Ban
Mê Thuột. He won't be back until Tết. I'll talk to
my mom and see if she can help or offer any
assistance."
Tám Tàng sneered.
"Your mom! Forget about her. Don't even think about
getting any money from that heartless woman. Not
even a single cent.”
Then suddenly, he snatched me into his arms. The bundle
of money in my bra touched his chest. His searching
lips reeked of alcohol. I shouted:
“Mom!”
The man ran away, fleeing into the darkness. Poor man.
He probably wanted to make up for Chín Lim's death a
little, but he still couldn't kiss me. Poor man,
really.
I walked slowly into the house. Mom was probably gone.
Phước was probably not home yet. Uncle Bảy, my
stepfather was probably still asleep. I thought
maybe my sister Hiên hadn't cooked yet, because the
kitchen was dark and cold. I groped my way up to the
attic, hoping to find a light on the stepdad’s opium
tray. But then I stopped halfway up the stairs. The
attic was still dark, and I could hear the breathing
of two people. Who could that be? What an absurdity.
The attic was divided into three partitions. The
stepdad’s domain was behind the curtain. The altar
was in the middle. The rest was mine. Brother Hào
sometimes went up to light incense. My sister Hiên
only went up once a week to clean. Mom and Phước
thought the attic dirty, so they never set foot in
there. Uncle Bảy's coughing and the sound of his
turning over making some glass bottle fall.
“Who’s that? Is that Phi?”
“Yes. I need some fire.”
“The match box is on the altar.”
My feet were still awkward. I still felt a deeply
entangling emotion. I was still thinking about that
embrace and wondering if the troubles were over. The
lit match fell onto the floor where someone had
knocked down the oil-lamp earlier, rising high and
spreading very quickly. The fire-drenched red
curtain fell down and covered Uncle Bay and the
opium tray with his opium pipe stem and other
utensils. The fire burned high, illuminating
everything. It twisted and crackled the sturdy
beams. It roared like someone’s loud laughs in
triumph. It distorted and dyed pink my old
stepfather’s face, which used to be pale, due to
lack of sunlight. The flames exposed a naked body. A
crossbeam had fallen onto the victim’s face before I
could identify it. I heard the fire urged me:
“Phi Phi! Find a way out! What are you waiting for?"
My legs stumbled on the descending steps as the flames
licked at my back. Rolling onto the sandy ground, I
desperately extinguished the fire and then plunged
forward, running with urgency. There seemed to be
the popping sounds of leaf-covers on brined fish
barrels and the clattering of posts in the row of
factory cabins near the well. I continued running,
propelled by an unseen force that lifted my steps
higher. Like the people of Sodom, I dared not look
back; to do so would lead me into a precarious
situation.
I reached the seaside, ascended the Ngư Ông road, ran
along the quayside street Trưng Trắc, crossed the
Mường Mán bridge, and finally, exhausted, found
myself on the chilly court of the deserted tennis
ground. The bundles of money remained snug against
my chest, the only outfit barely covering my back. I
let my tied hair loose, partially concealing my bare
back.
*
Wisps of fog drifted among tufts of grass, carrying
with them the chilling scent of the sea and the bite
of the river. Now I want to sleep so much. (It seems
that after some changing event, I would crave for a
sleep like the negative surrender attitude of
ostriches with their heads in the sand). But this
time I don't need any bills for amnesia. I believe I
will have to sink myself into oblivion. Because I
suddenly remembered the familiar traces of the dead
girl upstairs. (Why couldn't that be me?). Because I
suddenly felt the craving to do something again.
Anything can happen.
Even if I curl my pale leaf stem into the darkness,
the golden rays of the next day's sunlight will
still touch me...
|