|
Thân Trọng Sơn
THƠ TẦN HOÀI
DẠ VŨ


NHÀ THƠ
Anh đi ven sườn đồi
cứ muốn vượt lên đỉnh
sự thật ở trên cao ở phía trước anh
giữa một thời đại
mà mọi sức mạnh
đều muốn nhận chìm anh
Ngày chói sáng và mây bay đi
ngày chói sáng
những tiếng kêu xé lòng
sự sống không ngừng tự thắt cổ
dưới những bức tường câm nín
Ngày chói sáng và mây bay đi
anh không ngừng sống
với những ảo vọng
Anh đi ven sườn đồi
của sắc màu và tiếng động
sự thật cứ mãi mãi
là nỗi ám ảnh
Những chữ nghĩa của anh
sẽ xếp hàng đi lên
đỉnh Núi Sọ.
Anh đi ven sườn đồi
không nhìn thấy những áng mây
trên đầu anh nặng trĩu.
Thời đại kêu thét điên dại
trong trái tim anh lửa cháy
trái tim thành một lưỡi hái
gặt những mùa ảo vọng
trái tim không ngừng
chảy
máu...
LE POÈTE
Il longe le flanc de la colline
voulant atteindre au sommet
là-haut, au-devant de lui est la vérité
dans une époque
où toutes les forces
ont envie de le noyer.
Le jour luit et les nuages s’enfuient
le jour luit
les cris déchirent le cœur
la vie ne cesse de s’étrangler
sous les murs silencieux
Le jour luit et les nuages s’enfuient
il ne cesse de vivre
avec des illusions.
Il longe le flanc de la colline
des couleurs et des bruits
la vérité reste toujours
une obsession
Les mots qu’il écrit
se rangeront pour monter
la colline de Golgotha jusqu’au sommet
Il longe le flanc de la colline
sans voir des nuages
peser sur sa tête
L’époque crie à la folie
dans son cœur le feu s’enflamme
le cœur devient une faucille
récoltant des saisons d’illusions
le cœur ne cesse
de
saigner...

H Ồ I C U Ố I
Cuối cùng thì những dối trá cũng bày ra
nhưng anh không ngờ nó lại trần trụi
đắng cay đến vậy
Bệnh tật là mặt trái của đắm say
Cuối cùng thì những ảo tưởng cũng tan đi
nhưng anh vẫn không bao giờ còn nhắm lại
được con mắt trong sáng
Chiếc mặt nạ của thói đời phóng đãng
Cuối cùng thì cuộc tình muộn phiền
cũng đã kết thúc
nhưng anh vẫn không thể nào bước qua
trái tim ngập giữa tro tàn
Ly nước đã không còn một chút cặn.
L’ACTE FINAL
Enfin tout mensonge s’est révélé
mais je ne croyais pas
qu’il était si amer et dépouillé
La maladie est l’envers de la passion
Enfin toute illusion s’est évaporée
mais je ne pouvais pas
fermer les yeux transparents
le masque d’une vie débauchée.
Enfin l’amour chagriné s’est achevé
mais je ne pouvais pas
franchir le cœur submergé de cendres
Le verre d’eau s’est complètement épuisé.

XA CÁCH
Anh vừa căm hận
vừa nhớ thương
Anh vừa muốn từ bỏ em trong im lặng
lại vừa muốn ôm siết lấy em
trong nỗi điên cuồng
để vừa âu yếm tôn thờ em
vừa vò xé em trong khát khao dục vọng
và cả trong nỗi đắng cay
Cuộc đời quá mong manh
Cuộc tình quá mong manh
Chúng ta sẽ đi về đâu ?
Em là nỗi ám ảnh
và cũng chính là ngục tù
của cuộc đời anh
trong bóng chiều không bao giờ kết thúc
SÉPARATION
J’éprouve en même temps pour toi
une répulsion haineuse
et une pensée affectueuse
J’ai à la fois envie
de t’abandonner dans le silence
et de t’embrasser dans la folie
pour t’adorer tendrement
et te dévorer passionnément
avec de la convoitise
et de l’amertume aussi.
La vie est trop passagère
L’amour est trop éphémère
Où va-t-on rentrer ?
Tu es l’obsession
et aussi la prison
de ma vie
dans l’ombre vespérale qui jamais ne tarit.

TRỰC DIỆN
Tràn trề những ham muốn lớn lao
những niềm vui thầm lặng
những nỗi đau vô bờ
tôi đã tự nguyện uống
đến chút cặn cuối cùng
trong chén đắng
ước mong hòa giải với cuộc đời
Nhưng, tiếc thay, tôi vẫn không thể nào
có đủ cứng rắn
đá số phận mình lăn đi như một quả táo bầm
Em cũng chưa bao giờ chịu dừng lại
với một chút từ tâm.
DE FRONT
Débordant des envies ardentes
des joies latentes
et des peines immenses
j’ai volontiers bu jusqu’ à la lie
le verre plein d’amertume
en espérant me réconcilier avec la vie.
Malheureusement
mon âme n’est pas assez endurcie
pour rouler mon sort
comme une pomme blêmie.
Et toi, tu ne t’es jamais arrêtée
avec un peu de charité.

G I ẤC M Ơ
Có nghệ thuật nào không trở dạ
trong phút giây mê hoảng ?
Anh nhúng một chân xuống dòng sông
toàn thân bốc lên nỗi buồn tàn tạ
hạnh phúc như một trái cầu lửa
cứ quay tít, cháy mãi phía chân trời xa
Em là tiếng quạ kêu
giữa ngày mùa đông cô quả
Em là cánh hoa độc dược
nở vào hai mắt anh cái lạnh chết chóc
Và dòng sông trôi đi – ướt sũng
cả anh lẫn vầng trăng đau yếu.
Vầng trăng đỡ anh lao vút lên tầng cao
thấy em dắt tay tình nhân bước ra
từ một căn phòng nhỏ
nụ cười mê sảng trên môi
Anh thèm đâm dao vào ngực em
nhưng lại đứng hút thuốc
ngó suông xuống phố
Buổi chiều gãy bên cửa sổ
Mùa thu thổi vào căn phòng trống
khúc bi ca của người hát dạo
Những cánh hoa trong lọ cúi đầu lắng nghe
Những cánh hoa bất tử nở cho tình phụ.
Anh lại mơ tiếp giấc mơ đêm qua
thấy thân xác mình biến thành
những cánh hoa bất tử
rồi những cánh hoa hóa thân thành
những con chữ
nhảy múa trong một bài thơ mê hoảng.
L E R Ê V E
Y a-t-il un art qui n’est pas en gésine
dans un moment de délire ?
Je mets un pied dans la rivière bleue
de tout mon corps émane une peine flétrie
le bonheur, pareil à un ballon de feu
tourbillonne et s’enflamme à l’horizon infini.
Tu es le croassement d’un corbeau
d’un jour d’hiver endeuillé
Tu es une fleur à pétales vénéneux
faisant éclore un froid mortel dans mes yeux,
la rivière coule, toute trempée,
et moi et la lune, en mauvaise La lune me supportant
dans mon envol vers l’en-haut
je te vois sortir d’une petite pièce,
prenant la main d’un amant
aux lèvres un sourire divaguant
J’ai envie de percer ta poitrine d’un couteau
mais je ne fais que rester debout,
fumant et jetant un regard paresseux sur la ville
Le soir craque auprès d’une fenêtre
l’automne souffle dans une salle vide
le chant élégiaque d’un jongleur
Les fleurs du vase écoutent, la tête baissée,
Les immortelles s’ épanouissent pour un amour trahi.
Et je continue mon rêve de la nuit précédente
voyant mon corps en des immortelles transformé
et ces fleurs mêmes en des mots métamorphosées
des mots qui dansent dans une poésie délirante.

MÙA XUÂN VÀ CƠN GIÓ
Mùa xuân cựa mình thức dậy
mở mắt những cánh hoa
Cơn gió vô tình đi qua
đuổi theo những giấc mộng êm dịu
đến khi mùa xuân choàng chiếc áo
rực rỡ của ngày hội
lên cuộc sống tiềm ẩn đắm say
thì cơn gió khẽ khàng quay trở lại
và thú nhận với tất cả sự thơ ngây
rằng em chính là giấc mộng
mà tôi vẫn đi tìm trong cõi đời này.
LE PRINTEMPS ET LE
VENT
Le printemps se remue à son réveil
ouvrant les yeux des fleurs
Le vent passe par hasard
à la poursuite des doux rêves
au moment òu le printemps endosse
l’ éclatante robe de fête
sur la vie latente et passionnée
le vent revient tout doucement
et avoue avec toute sa naïveté :
tu es vraiment le rêve
que, depuis toujours,
je cherche dans ce monde.

NGƯỜI MẤT MÙA XUÂN
Là hôn phu của cay đắng
tôi luôn được nuông chiều
trong căn nhà của buồn đau
Nhiều năm tháng sau
tôi không còn khả năng phản bội
không cả ngoái đầu
khi niềm vui mỉm cười
đưa tay vẫy phía xa.
CELUI QUI A PERDU LE PRINTEMPS
Fiancé de l’amertume
je suis gâté sans cesse
dans la demeure de la tristesse
Bien des années après
je ne suis pas capable de tromper
ni même de me retourner
quand la joie, dans le lointain,
sourit en agitant la main.

CÁI ĐẸP
Những giấc mơ
không làm tổ
trong lòng anh bình thản
mà sao
mùa xuân vẫn cau mặt ?
Dòng sông đã cuốn trôi
bao tiếng hát
khi đời người tích lũy
những sự thật
đắng cay ?
Anh đi tìm em mòn năm tháng
Có chăng em giữa đời ?
Những thao thức ngày mai dày vò thân phận
Em vẫn cứ là niềm đam mê bất tận
Nắng mùa xuân ấm một phía chân trời.
LE BEAU
Les rêves
ne font pas leur nid
dans mon cœur serein
mais pourquoi
le printemps se crispe le visage ?
La rivière a entraîné
combien de chants
quand la vie a accumulé
des vérités
amères ?
Je t’ai cherchée au bout des années
est-ce que tu existes toujours en vie ?
les pensées d’avenir tourmentent la condition
Tu restes encore une infinie passion
le soleil du printemps tiédit un coin de l’horizon.

Thơ TẦN HOÀI DẠ VŨ
( Trích “ Ngọn lửa quạnh hiu “, NXB Trẻ, 1996 )
Bản dịch tiếng Pháp : THÂN TRỌNG SƠN.
( Trích “ Les visages de l’ amour “ , dịch thơ
nhiều tác giả.
VIỆT PHƯƠNG ấn hành 2002 )

Trang Thân Trọng
Sơn
art2all.net |