|
Thân Trọng Sơn
THƠ VŨ Đ̀NH
LIÊN

Vũ Đ́nh Liên ( 1913 -
1996), là một nhà thơ, nhà giáo nhân dân Việt Nam.
* Bút danh: Vũ Đ́nh Liên
* Quê quán: thôn Châu Khê, xă Thúc Kháng, huyện B́nh Giang, tỉnh Hải
Dương.
* Tiểu sử và sự nghiệp:
Bài thơ Ông Đồ của ông được một nhà phê b́nh văn học
xem là một trong mười bài thơ tiêu biểu cho phong trào Thơ Mới.
Ông đỗ tú tài năm 1932, từng dạy học ở các trường: Trường tư thục Thăng
Long, Trường Gia Long, Trường nữ sinh Hoài Đức để kiếm sống. Ông học
thêm trường Luật đỗ bằng cử nhân, về sau vào làm công chức ở Nha Thương
chính (c̣n gọi là sở Đoan) Hà Nội.
Năm 1936, ông được biết đến với bài thơ “Ông đồ” đăng
trên báo Tinh Hoa.
Sau Cách mạng tháng Tám, ông tham gia giảng dạy nhiều
năm và từng là chủ nhiệm khoa tiếng Pháp của Đại học Quốc gia Hà Nội.
Ngoài thơ ông c̣n hoạt động trong lĩnh vực lư luận, phê b́nh văn học và
dịch thuật. Ông là hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam.
* Tác phẩm tiêu biểu:
Một số bài thơ: Ông đồ, Ḷng ta là những hàng thành
quách cũ, Lũy tre xanh, Người đàn bà điên ga Lưu xá…
Dù không để lại một gia tài thơ đồ sộ, Vũ Đ́nh Liên vẫn giữ vị trí đặc
biệt: “ một tiếng thơ nhỏ nhưng sâu, lặng lẽ mà bền bỉ trong kư ức văn
học Việt Nam”

ÔNG ĐỒ
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa, rồng bay
Nhưng mỗi năm, mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ ?
VŨ Đ̀NH LIÊN
( 1913 – 1996 )
LE VIEUX LETTRÉ
Chaque année, quand fleurit le pêcher,
Reparaît le vieux lettré, fatigué.
Encre de Chine, papier rouge étalés,
Au bord de la rue, foule pressée.
Tant de passants venaient lui demander
Quelques mots, admirant son talent ;
Sous sa main naissaient traits ailés,
Phénix dansant, dragons flamboyants.
Mais chaque année, moins de visiteurs,
Où sont passés ceux d’autrefois ?
Le papier rouge pâlit de douleur,
L’encre s’attriste au fond du mortier froid.
Toujours assis, le vieux lettré demeure,
Les passants passent sans le voir ;
Des feuilles jaunes tombent sur ses heures,
Dehors, la pluie poudroie dans le noir.
Cette année encore, le pêcher refleurit,
Mais le vieux maître a disparu ;
Ceux d’antan, promis à l’infini,
Où donc errent leurs âmes nues ?
THE OLD SCHOLAR
Each year, when peach blossoms bloom,
The old scholar comes back again,
Spreading red paper, grinding ink,
By crowded streets of passing men.
So many once would stop and ask
For words shaped by his gifted hand;
His strokes would dance like phoenix wings,
Like dragons soaring through the land.
But year by year, the crowds grew thin—
Where have those seekers gone?
The red paper fades in quiet grief,
The ink lies still, forlorn.
The scholar sits there, just the same,
Unnoticed by the passersby;
Yellow leaves fall on empty sheets,
Fine winter rain drifts through the sky.
This year the peach trees bloom once more,
Yet the old scholar’s gone;
Those people of a thousand years—
Where now do their spirits roam ?
THÂN TRỌNG SƠN

Trang Thân Trọng
Sơn
art2all.net |