|
Thân Trọng Sơn
BỘ QUẦN ÁO TUYỆT
ĐẸP
H.G. Wells
( 1866 - 1946 )

Herbert George Wells là một
nhà văn người Anh, nổi tiếng với sự đa dạng thể loại sáng tác. Ông đă
viết hơn năm mươi tiểu thuyết và hàng chục truyện ngắn, cùng nhiều tác
phẩm phi hư cấu, bao gồm b́nh luận xă hội, chính trị, lịch sử, khoa học
đại chúng, châm biếm, tiểu sử và tự truyện. Wells ngày nay được biết đến
nhiều nhất qua các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng đột phá của ḿnh, và
thường được mệnh danh là “cha đẻ của thể loại khoa học viễn tưởng.”
Một số tác phẩm tiêu biểu của H. G. Wells:
The Time Machine (Cỗ máy thời gian)
The Invisible Man (Người vô h́nh)
The War of the Worlds (Cuộc chiến giữa các thế giới)
The Island of Doctor Moreau (Ḥn đảo của bác sĩ Moreau)
The First Men in the Moon (Những người đầu tiên lên Mặt Trăng)
The World Set Free (Thế giới được giải phóng)
The Outline of History (Khái lược lịch sử thế giới)
The Country of the Blind (Xứ sở người mù)
The Red Room (Căn pḥng đỏ)
The History of Mr. Polly (Lịch sử ông Polly)
The Shape of Things to Come (H́nh hài tương lai)
Ann Veronica
When the Sleeper Wakes (Khi kẻ ngủ say tỉnh giấc)
Ngoài sự nghiệp văn chương lừng lẫy, Wells c̣n được biết đến trong thời
đại của ḿnh như một nhà phê b́nh xă hội cấp tiến và có tầm nh́n xa,
thường được xem như một nhà tiên tri xă hội v́ những dự đoán và cảnh báo
mang tính thời sự, đặc biệt về khoa học, công nghệ, chiến tranh và các
vấn đề toàn cầu.
H.G. Wells, người được mệnh danh là “cha đẻ của khoa học viễn tưởng”,
không chỉ nổi tiếng với những tác phẩm mang tầm vóc vũ trụ như The Time
Machine hay The War of the Worlds, mà c̣n sở hữu những truyện ngắn mang
chất thơ, đầy biểu tượng và triết lư, như The Beautiful Suit. Câu chuyện
ngắn gọn này, tưởng chừng như một cổ tích giản dị, lại hàm chứa những
suy tưởng sâu xa về khát vọng tự do, sự áp đặt của xă hội, ư nghĩa của
cái đẹp, và cái giá của việc sống trọn vẹn với chính ḿnh. Ngay từ đầu
truyện, bộ quần áo đẹp mà người mẹ may cho người con trai không chỉ đơn
thuần là vật chất – nó là biểu tượng cho cái tôi sâu kín, cho khát vọng
sống trọn vẹn, rực rỡ và chân thực. Cậu bé không chỉ yêu bộ quần áo v́
vẻ ngoài, mà v́ cảm giác được là chính ḿnh, được sống đúng với ước mơ –
dù chỉ trong khoảnh khắc.
Bộ quần áo ấy mang dáng dấp của một lư tưởng, một phần linh hồn mà con
người thường cất giấu quá kỹ dưới lớp vỏ kỷ luật, lễ nghi và sự sợ hăi
bị vấy bẩn.
Người mẹ trong truyện không hề độc ác. Bà chăm chút, bảo vệ, yêu thương
con ḿnh và mong muốn giữ cho bộ đồ luôn nguyên vẹn – nhưng chính t́nh
yêu đó lại mang theo sự kiểm soát, sự cấm đoán, và cả nỗi sợ hư hao. Bà
là hiện thân cho quy tắc xă hội, cho những ràng buộc truyền thống vốn
luôn ḱm hăm cá nhân trong chiếc lồng an toàn.
Mọi lớp giấy lụa, mọi miếng vải che khuy áo, mọi lời khuyên dặn phải
“giữ ǵn” đều là những lớp vỏ bao phủ cái tôi – khiến nó không được
sống, chỉ được… tồn tại.
Hành động mặc bộ đồ trong đêm trăng và lao ra thế giới không phải là nổi
loạn mù quáng, mà là một sự thức tỉnh, một quyết định sống trọn vẹn. Cậu
bé ( người đàn ông nhỏ ) đă chấp nhận rủi ro, chấp nhận để vải áo bị rách, cúc bị mờ, để
thân thể lấm lem – v́ anh muốn trải nghiệm cái đẹp trong chính sự sống
động và tàn phá của cuộc đời.
Cảnh anh bơi qua ao, đuổi theo ánh trăng, đối thoại với con bướm như một
điệu vũ siêu thực: đó là bài ca khải hoàn của bản thể đă được giải
phóng. Anh chết, đúng – nhưng đó là cái chết trong tư thế tự do, giữa
lúc hân hoan nhất, với nụ cười măn nguyện trên môi.
Wells đă gửi gắm một thông điệp tinh tế: cái đẹp không phải để cất giữ,
mà để được sống, được mài ṃn, được tan chảy trong trải nghiệm thực sự.
Cái đẹp không nằm ở sự nguyên vẹn, mà ở khoảnh khắc nó ḥa vào con
người, vào cuộc đời – dù là trong bùn lầy, hay dưới ánh trăng.
Người đàn ông nhỏ không chết v́ dại khờ, mà v́ anh đă chọn sống đúng như
ḿnh muốn, và chấp nhận mọi hệ quả – một triết lư hiện sinh đầy nhân
bản.
The Beautiful Suit là một truyện ngắn nhẹ nhàng, cổ tích, nhưng ẩn dưới
vẻ thơ mộng ấy là một tuyên ngôn về tự do cá nhân và giá trị của sự lựa
chọn. Nó đặt ra câu hỏi: Liệu sống “an toàn và nguyên vẹn” có thực sự là
sống không? Và liệu cái chết có đáng sợ, nếu nó là hệ quả của một cuộc
sống trọn vẹn?
Câu chuyện khép lại bằng h́nh ảnh một gương mặt “rạng rỡ đến mức ai nh́n
thấy cũng hiểu rằng anh đă chết hạnh phúc” – và chính điều đó đă khiến
The Beautiful Suit vượt ra khỏi một chuyện cổ tích đơn giản, để trở
thành một ngụ ngôn hiện đại về con người, ước mơ và giới hạn.
* * *
“Câu chuyện này ban đầu được xuất bản vào năm 1909
với tên gọi Một chuyện thần tiên dưới ánh trăng (A Moonlight Fable),
được viết theo phong cách tương tự như những truyện cổ tích của Hans
Christian Andersen. Đây là câu chuyện về một cậu bé mang trong ḿnh
“niềm khát khao mănh liệt” được mặc bộ quần áo của ḿnh – thoát khỏi
“mọi giới hạn mà mẹ cậu đặt ra”.

Ngày xưa, có một
cậu trai nọ
được mẹ may cho một bộ quần áo tuyệt đẹp. Bộ đồ ấy có màu xanh lục và
vàng óng, được dệt từ loại vải mỏng và tinh xảo đến mức không lời nào có
thể miêu tả nổi. Cùng với đó là một chiếc nơ mềm mại màu cam buộc dưới
cằm. Các chiếc cúc, mới tinh, sáng lấp lánh như những ngôi sao. Anh vô
cùng tự hào và sung sướng với bộ đồ ấy, đứng trước tấm gương lớn khi lần
đầu mặc nó, sững sờ và mê mẩn đến mức không muốn rời đi.
Anh khao khát được mặc bộ đồ ấy khắp nơi, khoe nó với tất cả mọi người.
Anh nghĩ đến tất cả những nơi ḿnh từng đi qua, những khung cảnh mà anh
từng được nghe kể lại, và cố tưởng tượng cảm giác sẽ thế nào nếu được
khoác lên ḿnh bộ đồ rực rỡ ấy tại chính những nơi ấy. Anh chỉ muốn được
bước ra cánh đồng, đi giữa thảm cỏ dài ngập nắng, mặc bộ đồ ấy, chỉ để
được mặc nó thôi!
Nhưng mẹ anh bảo “Không.” Bà dặn anh phải ǵn giữ bộ đồ ấy thật cẩn
thận, v́ suốt đời này anh sẽ chẳng bao giờ có được một bộ nào đẹp đến
thế nữa. Anh phải giữ ǵn và dành nó cho những dịp trọng đại, hiếm hoi
mà thôi. Bà gọi đó là “bộ đồ cưới” của anh. Bà lấy giấy lụa bọc cẩn thận
các chiếc cúc để chúng không bị xỉn màu, và khâu thêm các lớp bảo vệ nhỏ
ở cổ tay, khuỷu tay và bất kỳ chỗ nào dễ bị hư hại.
Anh ghét những điều đó, anh phản đối, nhưng biết làm sao được? Cuối
cùng, những lời khuyên răn và thuyết phục của mẹ cũng có hiệu quả: anh
đồng ư cởi bộ đồ tuyệt đẹp ấy ra, gấp nó theo đúng nếp gấp và cất lại.
Gần như là anh đă phải từ bỏ nó. Nhưng trong ḷng, anh lúc nào cũng nghĩ
đến việc được mặc nó, nghĩ đến một ngày đặc biệt nào đó, khi anh có thể
khoác lên người bộ đồ mà không cần miếng giấy lụa bọc cúc, không lớp bảo
vệ, không chút dè dặt, chỉ mặc thôi, trọn vẹn và rực rỡ, không sợ hỏng,
không lo bẩn.
Một đêm, như thường lệ đang mơ về bộ đồ ấy, anh mơ thấy ḿnh tháo miếng
giấy lụa bọc một chiếc cúc ra, và thấy độ sáng bóng của nó có phần phai
nhạt. Điều đó khiến anh vô cùng buồn bă trong giấc mơ. Anh cố đánh bóng
chiếc cúc ấy, càng chà th́ nó lại càng mờ đi. Anh tỉnh dậy, thao thức
măi, nghĩ đến ánh sáng của chiếc cúc giờ đă bớt đi phần lấp lánh, và
tưởng tượng xem nếu đến cái dịp trọng đại nào đó, bất kể là dịp ǵ, mà
một chiếc cúc bị xỉn màu, th́ anh sẽ cảm thấy thế nào. Ư nghĩ ấy ám ảnh
anh suốt nhiều ngày liền. Lần tiếp theo được mẹ cho phép mặc bộ đồ, anh
bị cám dỗ, gần như không cưỡng lại được, muốn lén tháo một miếng giấy
lụa ra để xem thử các chiếc cúc có c̣n sáng như trước hay không.
Anh chỉnh tề trên đường đi lễ nhà thờ, ḷng ngập tràn khát khao cháy
bỏng. V́ mẹ anh, sau bao lời dặn ḍ cẩn thận, đôi khi cũng cho phép anh
mặc bộ đồ vào Chủ nhật, để đi đến nhà thờ, nhưng chỉ khi trời không có
dấu hiệu mưa, không có gió bụi, và không ǵ có thể làm hại đến bộ đồ.
Cúc áo luôn được che lại, các miếng bảo vệ vẫn được giữ nguyên, và anh
phải mang theo ô để che nắng nếu trời quá gắt.
Sau mỗi lần như vậy, anh đều phủi bụi, gấp thật ngay ngắn như mẹ đă dạy,
và cất lại cẩn thận.
Tất cả những giới hạn mẹ anh đặt ra đối với việc mặc bộ đồ, anh đều tuân
theo – luôn luôn tuân theo, cho đến một đêm lạ kỳ nọ, anh tỉnh giấc và
thấy ánh trăng sáng chiếu ngoài cửa sổ. Anh cảm thấy ánh trăng ấy không
phải là ánh trăng b́nh thường, và đêm đó cũng không phải một đêm b́nh
thường. Anh nằm đó, mơ màng, với một cảm giác kỳ lạ len vào tâm trí.
Từng ư nghĩ nối tiếp nhau, như những tiếng th́ thầm thân mật trong bóng
tối.
Rồi anh bật ngồi dậy trên chiếc giường nhỏ, tỉnh táo hẳn, tim đập liên
hồi, toàn thân run lên từ đầu đến chân. Anh đă quyết rồi. Anh biết lần
này, anh sẽ mặc bộ đồ đúng như cách nó đáng được mặc. Anh không chút
nghi ngờ. Anh sợ, sợ đến mức khủng khiếp, nhưng lại vui, vui không sao
tả xiết.
Anh bước ra khỏi giường, đứng trước cửa sổ nh́n ra khu vườn ngập ánh
trăng, người run lên v́ việc ḿnh sắp làm. Không khí vang lên những
tiếng ŕ rầm của dế, những âm thanh nhỏ bé rộn ràng của sự sống tí hon.
Anh rón rén bước qua sàn gỗ kêu cót két, sợ đánh thức người trong nhà,
đến chiếc tủ tối lớn nơi bộ đồ đẹp được cất giữ.
Anh lấy từng món ra, áo, quần, nơ và nhẹ nhàng, đầy háo hức, tháo hết
các lớp giấy lụa bọc cúc và miếng bảo vệ khâu tạm. Và rồi nó hiện ra,
nguyên vẹn và rực rỡ như ngày đầu mẹ trao cho anh, dường như là đă từ
rất lâu rồi. Không chiếc cúc nào bị xỉn, không sợi chỉ nào bạc màu trên
bộ đồ thân yêu ấy; anh mừng đến mức muốn bật khóc, vừa vội vàng vừa lặng
lẽ khoác nó lên người.
Rồi anh quay trở lại cửa sổ, bước nhanh và nhẹ, và đứng đó trong phút
chốc, tỏa sáng dưới ánh trăng, các chiếc cúc lấp lánh như sao. Sau đó,
anh trèo ra bậu cửa sổ, cố không tạo ra tiếng động nào, rồi men xuống
con đường lát gạch dưới sân.
Anh đứng trước ngôi nhà của mẹ ḿnh, ngôi nhà trắng toát, gần như rơ
ràng như ban ngày, với mọi cửa sổ đều đóng im ĺm như những con mắt đang
ngủ. Những tán cây đổ bóng tĩnh lặng, tạo thành hoa văn đen rối rắm như
ren thêu trên tường.
Khu vườn trong ánh trăng trông thật khác với ban ngày; ánh sáng như mắc
kẹt giữa các bụi cây, vương văi thành những dải tơ mỏng vô h́nh giăng từ
cành này sang cành khác. Mỗi bông hoa đều trở nên trắng sáng hoặc đen
thẫm như máu, và không khí th́ rung động bởi tiếng dế ri rỉ, và tiếng
họa mi hát vang trong những tán cây tối tăm, nơi chẳng thể nh́n thấy
chúng.
Không có chút bóng tối nào trên thế gian, chỉ có những bóng đêm ấm áp,
huyền bí và mọi chiếc lá, mọi cọng cỏ đều viền quanh bằng những giọt
sương lấp lánh như châu ngọc. Đêm ấy ấm hơn bất kỳ đêm nào từng có, bầu
trời, bằng một phép màu nào đó, vừa mênh mông hơn vừa gần gũi hơn bao
giờ hết, và dù vầng trăng lớn màu ngà đang trị v́ khắp cơi, bầu trời vẫn
đầy ắp sao lấp lánh.
Người đàn ông bé nhỏ ấy không ḥ hét, không cất tiếng hát dù niềm vui
trong ḷng anh như vô tận. Anh đứng lặng hồi lâu như kẻ bị vẻ kỳ diệu
làm cho sững sờ, rồi bất chợt bật lên một tiếng kêu nhỏ lạ lùng, dang
rộng hai tay và chạy vụt đi như muốn ôm trọn lấy cả cái thế giới tṛn
đầy mênh mông ấy vào ḷng.
Anh không men theo những con đường lát đá vuông vắn trong vườn, mà băng
qua các luống hoa, xô qua những khóm cây thơm cao ướt đẫm sương đêm, qua
những bụi dạ hương, hoa thuốc lá, những chùm hoa cẩm quỳ trắng như bóng
ma, qua lùm ngải và oải hương, và băng ngang qua một khoảng rộng toàn
hoa mignonette, hoa cao đến đầu gối.
Rồi anh tới hàng rào lớn, và len ḿnh qua đó. Dù gai mâm xôi cào rách da
thịt anh, rứt mất vài sợi chỉ quư giá trên bộ đồ tuyệt vời, và dù anh bị
mắc lại bởi các loại cây dính như cỏ chó đẻ hay cỏ móc, anh chẳng bận
tâm. Anh chẳng bận tâm chút nào, v́ anh biết tất cả những điều ấy chính
là một phần của cảm giác mà anh đă khao khát bấy lâu nay khi được mặc bộ
đồ này.
“Thật hạnh phúc khi ḿnh đă mặc nó,” anh nói. “Thật vui sướng v́ ḿnh đă
khoác lên người bộ đồ này.”
Bên kia hàng rào là ao vịt, hay ít ra, ban ngày nó là ao vịt. Nhưng vào
ban đêm, nó là một chiếc bát bạc khổng lồ ngập ánh trăng, vang đầy tiếng
ếch nhái rộn ràng. Một mặt nước ánh bạc kỳ ảo, đan xen những h́nh thù lạ
lùng. Người đàn ông nhỏ bé ấy lao xuống ao, giữa những bụi cỏ lác đen
thẫm, nước ngập đầu gối, rồi đến ngang hông, rồi tới tận vai, anh vung
tay đánh vào mặt nước tạo thành những đợt sóng nhỏ đen láy và lấp lánh –
những gợn sóng rung lên, run rẩy, phản chiếu ánh sao bị rối loạn trong
h́nh ảnh lộn xộn của các tán cây trầm tư trên bờ ao.
Anh lội cho đến khi bắt đầu bơi, và cứ thế, bơi qua mặt ao cho đến khi
sang tới bờ bên kia. Lúc anh lên bờ, anh tưởng như ḿnh không vướng theo
bèo vịt mà là những sợi bạc thật dài, thật nhẹ, bám lấy thân thể ướt
sũng của anh. Anh lại tiếp tục trèo lên, qua những đám cỏ lau rối tung,
qua lớp cỏ dại chưa cắt c̣n vương hạt giống.
Hơi thở gấp gáp, ḷng tràn ngập niềm vui, anh bước ra con đường lớn.
“Thật sung sướng,” anh nói, “không ǵ sánh nổi, khi có được một bộ đồ
xứng đáng với đêm diệu kỳ này.”
Con đường cao tốc chạy thẳng tắp như mũi tên, đâm sâu vào cái vực xanh
thẫm của bầu trời dưới ánh trăng – một con đường trắng lóa và sáng rỡ,
giữa tiếng hót của những con chim họa mi. Và anh cứ thế đi trên con
đường ấy – khi th́ chạy, khi th́ nhảy, khi th́ chầm chậm bước đi mà ḷng
hân hoan – trong bộ quần áo mà mẹ anh đă may bằng những bàn tay yêu
thương không biết mệt mỏi.
Con đường phủ một lớp bụi dày, nhưng với anh, đó chỉ là màu trắng mềm
mịn. Khi anh đi, một con bướm đêm to lớn mờ nhạt bay chập chờn quanh
thân h́nh ướt át, lấp lánh và lao nhanh của anh. Lúc đầu anh không để ư
đến con bướm, rồi anh vung tay đùa với nó, xoay ṿng trong một điệu vũ
ngẫu hứng khi nó lượn ṿng quanh đầu anh.
“Ôi bướm mềm ơi!” anh gọi, “bướm thân yêu ơi! Và ôi đêm kỳ diệu – đêm
diệu kỳ của thế gian! Em có nghĩ bộ đồ của anh đẹp không, bướm yêu? Đẹp
như đôi cánh của em, như tất cả bộ áo choàng bạc của đất trời đêm nay?”
Và con bướm bay ṿng, càng lúc càng gần, cho đến khi đôi cánh nhung của
nó khẽ chạm vào môi anh…
Sáng hôm sau, người ta t́m thấy anh đă chết, cổ găy, dưới đáy một hố đá.
Bộ quần áo tuyệt đẹp của anh giờ vấy máu, lấm lem, và dính đầy bèo từ
ao.
Nhưng gương mặt anh – gương mặt anh rạng ngời đến nỗi, nếu bạn nh́n
thấy, bạn sẽ hiểu: anh đă chết trong hạnh phúc, không bao giờ hay biết
rằng ḍng nước bạc mát lành kia chỉ là bèo ao mà thôi.
THÂN TRỌNG SƠN
Dịch và giới thiệu
Tháng 8 / 2025
Nguồn:
https://americanliterature.com/author/hg-wells/short-story/the-beautiful-suit/

Trang Thân Trọng
Sơn
art2all.net |