|
Thân Trọng Sơn
NGỒI LÊ ĐÔI MÁCH Ở THUNG LŨNG XANH
Lucy Maud Montgomery
Lucy Maud Montgomery là một trong những nữ văn sĩ Canada nổi bật và được yêu mến nhất. Bà nổi tiếng toàn thế giới với tiểu thuyết Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh (Anne of Green Gables, 1908), kể về cô bé mồ côi Anne Shirley thông minh, dí dỏm, không ngại bày tỏ chính kiến, và hành tŕnh t́m thấy mái ấm cũng như vị trí của ḿnh trong thế giới. Bối cảnh của tác phẩm được đặt tại Đảo Hoàng tử Edward, quê hương của chính tác giả, và từ đó đă trở thành biểu tượng văn chương của xứ sở này. Trong suốt sự nghiệp, Lucy Maud Montgomery đă xuất bản 20 tiểu thuyết, cùng hơn 500 truyện ngắn và bài thơ, để lại một kho tàng phong phú cho độc giả ở mọi lứa tuổi. Các tác phẩm của bà mang đậm tinh thần nhân văn, lạc quan và niềm yêu đời, góp phần đưa văn chương Canada ra thế giới. Lời văn của Montgomery thường thấm đẫm chất trữ t́nh, gắn liền với thiên nhiên và vẻ đẹp đời thường, đồng thời khắc họa sâu sắc tâm hồn nhân vật, đặc biệt là những cô gái trẻ giàu nghị lực và trí tưởng tượng. Một trong những câu nói nổi tiếng nhất của Anne Shirley – nhân vật trung tâm trong Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh – đă thể hiện rơ triết lư giản dị mà sâu sắc ấy:
“Theo kinh nghiệm của tôi, bạn gần như lúc nào
cũng có thể tận hưởng một điều ǵ đó, miễn là bạn quyết tâm chắc chắn
rằng ḿnh sẽ tận hưởng nó.” Khởi nguồn của mọi biến cố trong truyện là mong muốn của Julius “fool” được ai đó vào ngày Cá tháng Tư. Câu chuyện cậu bịa ra, rằng Adelia Williams và Young Thomas Everett sắp cưới, ban đầu chỉ là một lời nói dối tinh nghịch. Nhưng trong một cộng đồng nhỏ như Valley View, nơi đời sống gắn bó mật thiết và tin tức lan nhanh hơn cả ngọn gió, lời nói dối ấy lập tức trở thành “sự thật”. Qua đó, Montgomery khắc họa bản chất của tin đồn: nó sinh ra từ sự ṭ ṃ, được nuôi dưỡng bởi trí tưởng tượng tập thể, và lan tỏa nhờ nhu cầu tṛ chuyện, b́nh phẩm của con người. Từ Dan Chester, Eben Clark đến các bà con xa, ai cũng háo hức thêm thắt, tin tưởng, và truyền đi. Tṛ đùa cá nhân trở thành hiện tượng xă hội, phản ánh sức mạnh khó kiểm soát của lời nói. Thung lũng Xanh là một bức tranh thu nhỏ của xă hội nông thôn Bắc Mỹ đầu thế kỷ XX: nơi mọi người biết rơ từng chi tiết về nhau, và “gossip” (chuyện phiếm, chuyện đồn) trở thành một h́nh thức giao tiếp tập thể. Câu chuyện cho thấy rằng gossip không hẳn mang tính ác ư; nó là một nhu cầu tự nhiên trong đời sống cộng đồng, vừa gắn kết, vừa gây xáo trộn. Trong truyện, không ai cố ư làm tổn thương Adelia hay Young Thomas. Ngược lại, nhiều người c̣n bày tỏ niềm vui, sự ủng hộ. Song chính v́ sự “quan tâm” thái quá ấy mà nhân vật rơi vào t́nh cảnh dở khóc dở cười. Qua đó, Montgomery vẽ nên một bức tranh vừa châm biếm, vừa tŕu mến về cộng đồng quê hương, nơi t́nh người và tính ṭ ṃ ḥa trộn khó tách bạch. Điểm bất ngờ của truyện nằm ở chỗ: từ một lời đồn vô căn cứ, một cuộc hôn nhân thật sự đă h́nh thành. Ban đầu, cả Adelia lẫn Young Thomas đều khó xử, cảm thấy bị đồn đoán phiền toái. Nhưng chính áp lực của dư luận đă khiến họ nh́n lại nhau, suy nghĩ nghiêm túc hơn về khả năng gắn bó. Young Thomas, vốn là “confirmed bachelor” (kẻ độc thân kiên định), bất ngờ nhận ra t́nh cảm của ḿnh dành cho Adelia. C̣n Adelia, một phụ nữ bốn mươi tuổi chưa từng lăng mạn, cũng dần thấy ư tưởng về cuộc hôn nhân này không phải là điều tồi tệ. Như vậy, gossip—tưởng chừng chỉ là thứ vô bổ—lại trở thành chất xúc tác để hai con người cô đơn t́m thấy nhau. Ở đây, Montgomery khéo léo gợi lên triết lư: cuộc đời đôi khi vận hành theo những ngă rẽ ngẫu nhiên, và từ những điều nhỏ nhặt, bất ngờ, lại có thể nảy sinh hạnh phúc. Montgomery không khai thác gossip như một bi kịch, mà viết bằng giọng hài hước, nhẹ nhàng. Những t́nh huống “cười ra nước mắt”—như việc quà cưới được gửi đến trước cả khi có lời cầu hôn—làm người đọc vừa bật cười, vừa nhận ra sự thật cay đắng về sức mạnh của tin đồn. Song sau cùng, câu chuyện không để lại cảm giác nặng nề, mà kết thúc bằng một viễn cảnh ấm áp: hai con người t́m được bạn đời, trong khi cả cộng đồng có thêm một “chuyện vui” để kể măi. The Gossip of Valley View là một truyện ngắn giàu tính châm biếm nhưng cũng đầy nhân văn. Qua một t́nh huống tưởng chừng vụn vặt, Lucy Maud Montgomery đă phản ánh chân thực đời sống cộng đồng nông thôn, thói quen lan truyền tin đồn, và cách những điều nhỏ nhặt đôi khi xoay chuyển cả số phận con người. Truyện không chỉ gây cười, mà c̣n để lại suy ngẫm: gossip có thể phiền toái, nhưng nó cũng là một phần của đời sống, và biết đâu trong ṿng xoáy bất ngờ ấy, con người lại t́m được niềm vui và hạnh phúc.
* * *
Ngày mồng một tháng Tư, cậu bé Julius Barrett, mười bốn tuổi, ngồi chênh vênh trên cột cổng nhà cha ḿnh, buồn rầu nh́n mặt trời đang xuống thấp, và tự nhủ hôm nay coi như bỏ phí. Cậu chẳng lừa được ai một cú nào, mặc dù đă thử hết lần này đến lần khác. Hết thảy, từ già đến trẻ, những “nạn nhân” mà Julius nhắm đến đều quá cảnh giác. Thế là Julius vừa thất vọng vừa chán nản, sẵn sàng làm bất cứ tṛ quỷ quái nào cho bơ tức. Cột cổng nhà Barrett đứng trên ngọn đồi cao nhất Thung lũng Xanh. Từ đó, Julius có thể nh́n bao quát cả xóm, từ nông trại của “Cậu trẻ” Thomas Everett, cách một dặm về phía tây, cho đến ngôi nhà nhỏ xám xịt theo mưa gió của Adelia Williams trên sườn đồi phía đông, nơi mặt trăng thường mọc lên. Julius đang ngồi nh́n chán chường xuống con đường lầy lội th́ bắt gặp Dan Chester, đang trên đường từ bưu điện về, lững thững cưỡi con ngựa xám, ghé lại bên cổng Barrett để đưa tờ báo cho cậu. Dan là một thanh niên nghiêm túc, coi trọng bản thân và cuộc đời. Anh hầu như không bao giờ cười, chẳng đùa cợt, và nổi tiếng trong vùng là người thành thật như Washington. Dan chưa từng nói dối một lần nào trong đời; thậm chí anh cũng không bao giờ phóng đại. Nh́n vẻ mặt nghiêm nghị của Dan, Julius bỗng nảy ra một ham muốn không thể cưỡng nổi là phải lừa cho anh một vố. Đúng lúc đó, mắt cậu chợt bắt gặp ánh hoàng hôn chói ḷa phản chiếu trên cửa sổ nhà Adelia Williams, và một ư tưởng gian xảo chợt lóe lên. “Anh nghe tin ǵ chưa, Dan?” Julius hỏi. “Chưa, chuyện ǵ vậy?” Dan đáp. “Ờ… tớ cũng không biết có nên kể hay không,” Julius giả vờ ngẫm nghĩ. “Dù ǵ th́ cũng là chuyện trong nhà. Nhưng mà Adelia không dặn giữ kín, với lại kiểu ǵ th́ cả làng cũng biết thôi. Nên tớ kể cho anh nghe, miễn là anh hứa đừng nói ai là người đă kể nhé. Adelia Williams với Cậu trẻ Thomas Everett sắp lấy nhau đấy.” Julius phun ra câu nói dối kinh thiên động địa này với bộ mặt nghiêm túc đến mức trong suốt. Tuy vậy, dù cả tin đến đâu, Dan cũng chưa tin ngay. “Thôi đi,” anh nói. “Thật đấy, tớ thề danh dự luôn,” Julius quả quyết. “Tối qua Adelia có lên nhà tớ kể cho má nghe tất cả. Má tớ là chị họ của bả mà. Đám cưới định tổ chức vào tháng Sáu, và Adelia nhờ má giúp may mấy cái chăn với đồ đạc cưới hỏi.” Julius ba hoa một cách trơn tru đến nỗi Dan cuối cùng cũng tin, mặc cho chuyện đôi nam nữ kia nghe ra là vô lư nhất trong cả Thung lũng Xanh. Cậu trẻ Thomas đă là một ông độc thân “chính hiệu” năm mươi tuổi, c̣n Adelia Williams cũng bốn mươi; ai cũng nghĩ họ chẳng mấy thân quen, v́ nhà Everett với nhà Williams xưa nay vốn chẳng ḥa thuận, dù cũng không có hiềm khích ǵ rơ rệt. Thế nhưng, trước những lời kể cụ thể của Julius, tin tức kỳ lạ này hẳn là thật. Dan lập tức nóng ḷng muốn truyền đi. Julius nh́n Dan cưỡi ngựa đi khuất, bụng sướng run lên. Trời ơi, lừa Dan dễ như bỡn! Trong ṿng hai mươi bốn tiếng, cả Thung lũng Xanh thế nào cũng rộn ràng chuyện này. Julius cười đến mức suưt ngă nhào khỏi cột cổng. Đến đây, Julius và Dan tạm lui khỏi câu chuyện, nhường chỗ cho nhân vật “Cậu trẻ” Thomas. Hai ngày sau, Thomas nghe tin rằng ông sắp cưới Adelia Williams vào tháng Sáu. Eben Clark, anh thợ rèn, đă nói với ông khi ông mang ngựa đến đóng móng. Thomas cười lớn, tràng cười sảng khoái quen thuộc. Bao năm qua, miệng lưỡi Thung lũng Xanh đă nhiều lần “gả vợ” cho ông, nhưng chưa lần nào là Adelia Williams cả. “Tin mới với tôi đó,” ông nói bằng giọng khoan dung. Eben cười toe toét: “Thôi, anh đừng giả vờ chối nữa, Tom ạ. Lần này tin chuẩn lắm. Mà thật ra nghe tin đó tôi cũng mừng, dù bất ngờ lắm. Tôi chưa từng nghĩ đến anh với Adelia. Nhưng cô ấy là người phụ nữ tốt, sẽ làm một bà vợ tuyệt vời cho anh.” Thomas hừ một tiếng rồi đánh xe đi. Hôm đó ông có khá nhiều việc phải làm: ghé cửa hàng mua mật mía, xuống cối xay lấy bột, sang nhà Jim Bentley lấy giống lúa, đến bác sĩ xin thuốc nhỏ răng cho bà quản gia, và ghé bưu điện lấy thư. Ở đâu ông cũng bị chọc ghẹo chuyện sắp cưới vợ. Cuối cùng, chuyện ấy bắt đầu khiến Thomas bực bội. Ông trở về nhà trong tâm trạng khó chịu, một điều vốn hiếm có ở ông. Trời đất ơi, cái chuyện vớ vẩn này khởi nguồn từ đâu ra thế? Lại c̣n bịa đặt tỉ mỉ nào là thảm, nào là chăn cưới nữa chứ? Rơ ràng Adelia Williams sắp lấy ai đó, và miệng lưỡi Thung lũng Xanh, không t́m ra được người đàn ông thật, bèn đoán bừa là Thomas. Khi về đến nhà, mệt nhoài, người lấm lem bùn đất, bụng th́ đói cồn cào, ông thấy bà quản gia – cũng là vợ của người làm công cho ông – hỏi liệu có thật ông sắp lấy vợ không. Thomas liếc qua mâm cơm nguội ngắt, bày biện cẩu thả trên bàn, càng thấy bực hơn nữa. Ông đáp cộc lốc rằng không phải, kèm theo một tiếng gắt nặng nề – chưa hẳn là chửi thề, v́ Thomas xưa nay chẳng bao giờ chửi tục, trừ phi người ta coi giọng điệu cũng là một cách chửi. Bà Dunn thở dài, đưa tay xoa bên má sưng đau của ḿnh, rồi nói bà rất tiếc, v́ bà đă hy vọng chuyện đó là thật; chồng bà đă quyết định đi về phía Tây, và họ sẽ rời đi trong ṿng một tháng. Thomas ngồi xuống bàn ăn, nghĩ đến viễn cảnh lại phải đi t́m một quản gia mới và một người làm công khác ngay trước vụ gieo trồng, khiến ông chẳng c̣n bụng dạ nào nuốt nổi nữa. Ngày hôm sau, ba người đến t́m Thomas v́ công chuyện đều chúc mừng ông sắp cưới vợ. Lúc này ông đă lấy lại tâm trạng vui vẻ thường ngày, chỉ cười trừ. Ông nghĩ, chối quanh cũng chẳng ích ǵ. Ông biết rằng cơn bực bội hôm trước với bà quản gia chỉ càng khiến bà tin chắc câu chuyện là thật. Thôi th́, cũng như bao tin đồn khác, chuyện này rồi cũng sẽ lắng xuống, ông tự nhủ. Ở Thung lũng Xanh, miệng lưỡi thiên hạ vốn đầy sức tưởng tượng. Tuy vậy, Thomas lại trầm ngâm hơn khi tối hôm ấy vị mục sư và vợ ông ta ghé thăm và nhắc đến chuyện này. Thomas nghiêm trang nói đó hoàn toàn là điều bịa đặt. Nhưng vị mục sư lại càng nghiêm nghị hơn, nói rằng ông lấy làm tiếc – v́ ông thật ḷng hy vọng tin ấy là thật. C̣n vợ mục sư th́ chỉ đưa mắt đảo quanh pḥng khách rộng nhưng bừa bộn của Thomas, nơi mạng nhện giăng trên trần, bụi phủ đầy góc tường và bám trên ván chân tường. Bà không nói một lời, nhưng ánh mắt đă nói lên tất cả. “Khỉ thật,” Thomas lầm bầm khi tiễn khách ra xe, “thiên hạ nhất quyết gả tôi, dù tôi có muốn hay không.” Tin đồn ấy khiến Thomas bắt đầu nghĩ đến Adelia Williams. Trước đây ông chưa từng bận tâm tới bà, hầu như chẳng quen biết. Giờ th́ ông nhớ ra đó là một người đàn bà nhỏ nhắn, tṛn trịa, khuôn mặt vui vẻ, lại nổi tiếng khéo tay, đảm đang. Rồi Thomas khẽ rên rỉ, nhớ ra rằng chẳng bao lâu nữa ông phải đi t́m một quản gia mới; mà quản gia th́ đâu dễ t́m, như ông đă nhiều lần phát hiện kể từ khi mẹ mất, cách đây mười năm. Chủ nhật kế đó, trong nhà thờ, Thomas đưa mắt nh́n Adelia Williams. Ông bắt gặp ánh mắt Adelia đang hướng về ḿnh. Adelia đỏ mặt, vội quay đi, vẻ lúng túng. “Khỉ thật,” Thomas thầm nghĩ, quên mất ḿnh đang ở trong nhà thờ. “Hẳn là bà ấy cũng đă nghe cái tin vớ vẩn đó rồi. Giá mà tôi biết kẻ nào đă khởi xướng, bất kể đàn ông hay đàn bà, tôi cũng phải cho một trận.” Thế nhưng, Thomas vẫn tiếp tục kín đáo liếc nh́n Adelia, dù ông không bắt gặp bà nh́n lại nữa. Ông nhận ra bà có đôi má hồng hào, căng tṛn và đôi mắt nâu lấp lánh. Bà trông chẳng giống một “gái già” chút nào, và Thomas ngạc nhiên rằng tại sao lại để bà thành ra một người độc thân muộn màng. C̣n Sarah Barnett – người mà tin đồn năm ngoái từng gán ghép ông – th́ trông chẳng khác nào một trái táo chua khô quắt. Trong bốn tuần tiếp theo, câu chuyện ấy cứ ám ảnh Thomas như một bóng ma. Dập măi không tắt. Đi đâu ông cũng bị đem ra đùa cợt. Tuần nào câu chuyện cũng được thêm thắt chi tiết mới: Adelia đang soạn sửa quần áo cưới; bà sẽ mặc váy cashmere nâu sẫm trong lễ cưới; Vinnie Lawrence ở Valley Centre đang may cho bà; bà c̣n sắm một chiếc mũ mới với lông đà điểu dài; có người nói màu trắng, kẻ lại bảo màu xám. Thomas cứ băn khoăn tự hỏi người đàn ông kia là ai, v́ ông tin chắc Adelia sắp lấy chồng thật. Thậm chí có lúc ông c̣n chợt thấy ḿnh… ghen tị. Adelia quả là một người phụ nữ dễ mến, mà từ bấy đến giờ ông chẳng t́m được quản gia nào ưng ư. “Khỉ thật,” Thomas tuyệt vọng tự nhủ. “Có khi chuyện đó là thật th́ tôi cũng chẳng phiền đâu.” Người chị gái đă có gia đ́nh của ông, sống ở Carlisle, nghe tin đồn cũng lặn lội sang để t́m hiểu thực hư. Thomas gạt đi ngay, khiến chị ông nổi cáu. Bà nói ḿnh đă thành tâm hy vọng tin ấy là thật, như thế sẽ nhẹ nhơm biết bao. “Ngôi nhà này thật bê bối, Thomas,” bà trách móc gay gắt. “Nếu mẹ có thể sống lại mà nh́n thấy, hẳn trái tim bà sẽ tan nát. C̣n Adelia Williams th́ là một quản gia hoàn hảo.” “Chị trước giờ nào có coi trọng nhà Williams cho lắm,” Thomas đáp khô khốc. “Ờ th́, một số người trong nhà họ cũng chẳng ra ǵ,” Maria thừa nhận, “nhưng Adelia th́ khác, cô ấy rất tốt.” Bắt gặp vẻ mặt khác lạ của Thomas, bà vội nói thêm: “Thomas Everett, em đang giấu chị điều ǵ đó. Chị tin chắc là chuyện này có thật. Nói cho chị nghe đi, em chỉ có mỗi ḿnh chị là ruột thịt, em không định giấu chị chứ?” “Thôi im đi,” Thomas lạnh lùng đáp lại người chị ruột duy nhất của ḿnh. Đêm đó, Thomas tự nhủ rằng cái miệng lưỡi Thung lũng Xanh này sẽ khiến ông phát điên mất nếu không chấm dứt sớm. Ông cũng băn khoăn liệu Adelia có bị khổ sở v́ những lời đồn đại như ông không. Hẳn là có. Giờ đây, trong nhà thờ, ông chẳng thể nào bắt gặp ánh mắt bà nữa, nhưng ông sẽ rất ngạc nhiên nếu biết bản thân đă thử t́m ánh mắt ấy nhiều lần đến vậy. Đỉnh điểm đến vào tuần thứ ba của tháng Năm, khi Thomas – lúc này đă tự xoay xở trong nhà một ḿnh được ba tuần – nhận được một bức thư và một thùng hàng gửi nhanh từ người anh em họ Charles Everett ở Manitoba. Charles và ông từng là đôi bạn thân thuở thiếu thời. Họ vẫn c̣n thư từ cho nhau đôi khi, dù Charles đă dọn sang miền Tây từ hai mươi năm trước. Bức thư gửi đến là để chúc mừng Thomas về cuộc hôn nhân sắp tới. Charles nghe tin ấy qua vài người quen ở Thung lũng Xanh viết thư cho vợ anh. Anh nói ḿnh rất mừng, vốn đă luôn có cảm t́nh với Adelia – thậm chí từng là một “người theo đuổi cũ” của bà nữa. Charles c̣n nhắn rằng Thomas có thể thay anh gửi cho Adelia một cái hôn, nếu muốn. Anh gửi kèm theo một món quà cưới bằng đường vận chuyển nhanh, và chúc đôi vợ chồng thật hạnh phúc, vv... Món quà là một giá treo mũ cầu kỳ, làm bằng những chiếc sừng trâu rừng mài bóng, gắn trên nền vải nhung đỏ, có cả gương soi. Thomas đặt nó lên bàn bếp, nh́n chằm chằm vào bóng ḿnh trong gương với vẻ cau có. Nếu quà cưới đă bắt đầu đến tay, th́ đă đến lúc phải làm ǵ đó rồi. Mọi chuyện đă đi quá xa để c̣n là một tṛ đùa. Vụ “quà cưới” này thế nào cũng sẽ lộ ra thôi – ở Thung lũng Xanh th́ chuyện ǵ chẳng ṛ rỉ, trời đất ạ – và rồi ông sẽ chẳng bao giờ thoát nổi. “Tôi sẽ cưới,” Thomas dứt khoát. “Nếu Adelia Williams không chịu, th́ tôi sẽ cưới ngay người phụ nữ đầu tiên đồng ư, cho dù có là Sarah Barnett đi nữa.” Thomas cạo râu, mặc bộ đồ chủ nhật. Chờ đến khi trời tối hẳn, ông lén lút đi sang nhà Adelia Williams. Ông thấy rất ngập ngừng không biết bà sẽ đón tiếp thế nào, nhưng nhớ đến ánh lấp lánh trong đôi mắt nâu của Adelia, ông lại thấy yên tâm hơn. Bà trông như người có óc hài hước; nếu có từ chối th́ chắc cũng không giận dữ hay coi là bị xúc phạm chỉ v́ ông hỏi. “Khỉ thật, mong là bà ấy nhận lời,” Thomas lầm bầm. “Giờ tôi nhất định phải cưới rồi, không c̣n đường lui nữa. Với lại, tôi không sao gạt Adelia ra khỏi đầu. Từ lúc cái tin đồn chết tiệt ấy nổ ra, tôi cứ nghĩ măi về bà.” Khi gơ cửa nhà Adelia, Thomas mới nhận ra mặt ḿnh vă đầy mồ hôi. Adelia ra mở cửa, thoáng giật ḿnh khi thấy ông; rồi đỏ bừng mặt, cứng nhắc mời ông vào. Thomas bước vào, ngồi xuống, ḷng tự hỏi không biết có phải đàn ông nào đi tán tỉnh cũng thấy khó chịu thế này không. Adelia cúi thấp xuống ḥm củi để bỏ thêm một thanh gỗ vào bếp, v́ chiều tháng Năm vẫn c̣n se lạnh. Bờ vai bà rung lên, rung càng lúc càng dữ; rồi bỗng nhiên Adelia bật cười nức nở, ngồi phịch xuống ngay trên ḥm củi, cứ thế cười măi. Thomas nh́n bà với nụ cười thân thiện. “Ôi, xin lỗi,” Adelia vừa lau nước mắt vừa nói ngắt quăng. “Thật… thật khủng khiếp… tôi không cố ư cười… tôi cũng chẳng hiểu sao ḿnh lại cười… nhưng… nhưng tôi không nhịn được.” Rồi bà lại bật cười vô vọng. Thomas cũng cười theo. Bao nhiêu lúng túng của ông tiêu tan trong cái ấm áp của tiếng cười ấy. Chẳng bao lâu, Adelia cũng dần lấy lại vẻ nghiêm trang, rời khỏi ḥm củi để ngồi lên ghế, nhưng khóe miệng vẫn c̣n co giật đáng ngờ. “Tôi nghĩ,” Thomas nói, quyết định phải dứt điểm trước khi không khí lại trở nên ngại ngùng, “tôi nghĩ, Adelia, chắc bà cũng nghe câu chuyện người ta đồn về tôi với bà dạo gần đây?” Adelia gật đầu. “Tôi bị hành hạ đến phát điên v́ nó rồi,” bà nói. “Ai gặp tôi cũng chọc ghẹo, thậm chí có người c̣n viết thư. Tôi đă chối đến mức mặt mày tái xanh, nhưng chẳng ai tin. Tôi chẳng biết nó bắt đầu từ đâu. Tôi chỉ mong ông tin, ông Everett, rằng nó không thể nào phát sinh từ những ǵ tôi nói. Tôi đă lo lắng khủng khiếp, sợ ông nghĩ là tại tôi. Tôi nghe người ta bảo cô em họ Lucilla Barrett nói tôi đă kể cho cô ấy, nhưng Lucilla thề sống thề chết với tôi rằng chưa bao giờ nói hay nghĩ đến điều đó. Tôi thấy thật tệ hại v́ tất cả. Tôi thậm chí c̣n bỏ luôn ư định làm một tấm chăn mới theo mẫu rất đẹp, chỉ v́ thiên hạ bàn tán về cái áo nâu của tôi.” “Tôi cứ nghĩ chắc bà sắp lấy ai đó, rồi thiên hạ đoán bừa là tôi,” Thomas nói – ông nói với vẻ lo lắng. “Không, tôi chẳng định lấy ai cả,” Adelia vừa cười vừa cầm lấy que đan dở. “Thật là mừng,” Thomas nói nghiêm trang. Rồi vội vàng thêm, khi thấy vẻ ngạc nhiên trên gương mặt Adelia: “Ư tôi là, tôi mừng v́ không có người đàn ông nào khác… bởi v́… bởi v́ chính tôi muốn bà, Adelia.” Adelia đặt que đan xuống, mặt đỏ bừng. Nhưng bà nh́n thẳng vào Thomas, có phần trách móc. “Ông không cần phải nói thế chỉ v́ cái tin đồn kia đâu, ông Everett,” bà nói nhỏ. “Không, tôi không hề nghĩ vậy,” Thomas đáp tha thiết. “Thật ra, chính câu chuyện ấy khiến tôi bắt đầu nghĩ đến bà, rồi từ nghĩ ngợi lại thành mong muốn nó là thật – thật đấy. Tôi không sao gạt bà ra khỏi đầu, và rồi cuối cùng tôi cũng chẳng c̣n muốn gạt nữa. Trong mắt tôi, bà chính là người phụ nữ dành cho tôi, nếu bà chịu nhận. Adelia, bà có đồng ư không? Tôi có một trang trại tốt, một ngôi nhà, và tôi sẽ cố gắng làm cho bà hạnh phúc.” Có lẽ đây không phải là một lời cầu hôn lăng mạn. Nhưng Adelia đă bốn mươi tuổi, và ngay cả thời son trẻ bà cũng chưa từng là một người đàn bà mơ mộng. Bà vốn thực tế, c̣n Thomas th́ ở tuổi của ông vẫn là một người đàn ông khá bảnh bao, lại có của ăn của để. Hơn nữa, bà cũng có cảm t́nh với ông, và những lời đồn gần đây đă khiến bà nghĩ nhiều về ông. Thật ra, trong một khoảnh khắc thành thật với chính ḿnh, ngay chủ nhật tuần trước trong nhà thờ, bà đă thừa nhận rằng ḿnh sẽ chẳng phiền ǵ nếu tin đồn hóa thành sự thật. “Tôi… tôi sẽ nghĩ về chuyện đó,” bà nói khẽ. Điều này gần như là một lời chấp nhận, và Thomas hiểu như thế. Không để mất thời gian, ông bước ngang qua bếp, ngồi xuống bên cạnh Adelia, ṿng tay ôm lấy ṿng eo tṛn trịa của bà.
“Đây là cái hôn mà Charlie nhờ tôi gửi cho bà,” ông
vừa nói vừa trao cho bà cái hôn ấy.
|