|
Thân Trọng Sơn
QUÁN NHẠC TRÊN ĐỒI

Cửa hầu như lúc nào cũng khép.
Khách đến tự mở bước vào và tự kiếm chỗ ngồi. Chừng mươi bộ bàn ghế,
kích cỡ và chủng loại không giống nhau, tất cả đều được xếp sát tường,
nhường khoảng trống cho mấy chậu cây cảnh có vẻ ít được chăm sóc, cũng
giống như vườn hoa ở bên ngoài. Giữa bàn và trên tường sẵn có mấy dĩa
đèn cầy, khách ngồi vào mới thắp. Ngay giữa nhà có kê một chiếc bục nhỏ
với dàn âm thanh và mấy cây đàn ghi-ta đặt hờ hững bên góc. Không có
quầy bày biện ly tách hay trang trí hoa lá . Mọi thứ đều được mang ra
mang vào gian nhà sau.
Khách vào tự kiếm chỗ ngồi v́ hầu hết đều là khách quen, người đến lần
đầu cũng do khách cũ giới thiệu. Giới trẻ ít khi vào đây bởi nếu không
tự cảm thấy th́ trước khi về thế nào cũng sẽ nghe chủ quán lạnh lùng nói
h́nh như chỗ này không hợp với các em. Cũng đừng đến đây nếu vừa bước ra
từ một tiệc rượu, mặt đỏ bừng và giọng đượm hơi men. Chỉ cần vui chuyện
nói to một chút là được nhắc nhở ngay. Nhớ tắt điện thoại di động hoặc
cần thiết th́ bước ra bên ngoài, vừa nói chuyện vừa đọc lại mấy ḍng ghi
sẵn trên tấm bảng nhỏ treo trước cửa : Xin vui ḷng nói chuyện nhỏ hơn
tiếng nhạc và không sử dụng điện thoại trong pḥng.
Khách quen cả nên không ai sốt ruột nếu phải chờ đợi được phục vụ. Chỉ
mấy mẹ con cô chủ quán làm đủ các việc, ngay cả khi khách đến đầy pḥng.
Cũng ít người để ư đến chất lượng thức uống, là cà phê và các thứ giải
khát. Về rượu chỉ có rhum ( thật ra là để ḥa với nước chanh ) hoặc
vang, sản phẩm của địa phương ( không làm bằng trái nho ) bỏ thêm một
viên xí muội, gọi từng ly chứ không bán cả chai. Dần dà rồi ai cũng quen
với cái không khí là lạ đó của quán. Cứ b́nh thản ngồi uống và nghe
nhạc. Cho đến khi ai đó đứng dậy cầm lấy cây đàn, trở về chỗ ngồi và
hát. Tự nhiên mà hát. Nhạc máy được vặn nhỏ lại hoặc tắt hẳn. Tưởng như
chỉ hát cho chính ḿnh. Mà không, mọi người ở các bàn khác đều nghe đấy
chứ. Nghe và tán thưởng. Nghe và hưởng ứng. Không đợi mời, ở một bàn
khác có người lại cất tiếng. Và cứ thế mà tiếp tục. Cũng có người hát
liên tiếp hai ba bài. Cũng có người phụ họa theo một giọng hát nào đó
ngồi ở góc khuất chỉ nghe tiếng mà không nh́n thấy mặt. Nào có can chi.
Đến một lúc nào đó bỗng thấy cô chủ quán h́nh như hơi vội vàng trong
việc phục vụ, h́nh như không thiết tha trong việc đón khách mới vào. Cô
rảo quanh pḥng, nh́n quanh một lượt và ghé đến một bàn nào đó, kéo ghế
ngồi xuống góp chuyện. Chỉ là cái cớ thôi, v́ thường khi đă ngồi xuống
là cô đă sẵn sàng để hát.

Giọng soprano với âm vực khá rộng và cường độ khá lớn đủ để mọi người
trong pḥng ngưng hết chuyện tṛ to nhỏ. Di An, cô chủ, thích bắt đầu
bằng một câu hát ở giữa bài, thường là ở chỗ cao trào để tiện khoe giọng
to và khỏe. Chẳng cần máy khuyếch âm, tiếng hát Di An vẫn len được hàng
cây cảnh, lách giữa những lối đi, lan qua từng ngọn nến, loang đến mỗi
góc pḥng, lấn vào mỗi tâm tư, lặng trong từng nỗi niềm để lưu vào vùng
kỷ niệm. Từ Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, đến Từ Công Phụng, Ngô Thụy
Miên, Cung Tiến, rồi Phạm Duy, Nguyễn Hiền, Lê Uyên Phương…., trong
khung trời lăng đăng của những tác giả như thế Di An thuộc cả hàng trăm
bài. Cô c̣n hát được nhạc Pháp, những bài quen thuộc của những năm 60,
70 thế kỷ trước. Nhưng khách đừng mải nghe mà quên mất rằng đến đây
không chỉ để thưởng thức, nghĩa là đừng quên đáp lễ. Bàn này bàn khác
phải có người nào đó cất giọng. Cứ bắt đầu một câu, dù ngồi ở xa, Di An
sẽ đệm đàn cho mà hát, nếu người hát không tự đánh đàn. Thông lệ là thế,
có người hưởng ứng th́ cô mới tiếp tục. Em đă hứa với các con em là mỗi
tối mẹ chỉ hát năm bài. Nói thế thôi chứ khi có cảm hứng th́ cô hát bao
nhiêu bài không ai đếm được. Chủ và khách cứ tiếp nhau theo cung cách
đó. Không ai mời ai, không ai giới thiệu. Khách vào quán, dù là lần đầu,
ḥa nhập rất nhanh vào cái không khí tự nhiên và ngẫu hứng đó. Phần lớn
là người đứng tuổi, đi theo nhóm nhỏ, di chuyển nhẹ nhàng, chuyện tṛ
khẽ khàng. Ṭ ṃ và phấn khích, tin cậy và bao dung, họ đến đây để nghe
hát. Nghe thoải mái v́ không bị ai nài nỉ xin cho một tràng pháo tay.
Lặng lẽ và lịch sự, nhiệt t́nh và ḥa đồng, họ đến đây để hát. Hát tự
nhiên mà không cần phải xin gửi đến quư vị lời chào trân trọng nhất,
không cần phải giới thiệu sau đây là bài hát được mang tên ….

Ở xứ Lạc Phố có một quán cà phê như thế. Từ Giáo đường Hồng Kê, đi dọc
theo đại lộ Toàn Phúc, rẽ trái theo đường Lư Hoàng Phụng, đi tiếp vài
trăm thước lại rẽ trái vào đường Quang Phục theo hướng vào Biệt điện của
Cựu Hoàng Nguyên Phương XIII. Quán nằm trên đồi cao ở gần Biệt điện,
khuất sau mấy hàng thông, đi dưới đường không nh́n thấy nếu không để ư
đến mấy dây đèn điện mắc trên những cây thông và tấm bảng hiệu nhỏ xíu:
Cà phê “Cơi Tạm Chơi”.
Có lẽ chủ quán chọn cái tên này v́ h́nh như cô mở quán không chỉ để kinh
doanh. Mà để chiêm nghiệm một điều ǵ đó. Cho riêng ḿnh. Và cho những
ai đồng cảm.
CƠI TẠM CHƠI
Cứ tưởng trần gian chỉ là cơi tạm
Nên đem tung hê hết cả tháng ngày
Cứ tưởng phù du hóa ra miên viễn
Lỡ đến rồi thôi cứ ở lại đây.
Cơi trần là cơi tạm chơi
Vui chân dừng bước để rồi lại đi
Ngờ đâu cuộc sống bộn bề
Ham công tiếc việc ngày về lại quên.
Trần gian tưởng đâu cơi tạm
Ghé chân dăm bữa rồi đi
Ngờ đâu bộn bề công việc
Loay hoay quên cả ngày về.
Trần gian cơi tạm ?
Just stop and go ?
Nào đâu phải vậy
Stay up to now.
****
QUÁN NHẠC TRÊN ĐỒI
Bỗng dưng lạc chốn mê cung
Tơ chiều lăng đăng tơ ḷng vấn vương
Tơ trời sợi nhớ sợi thương
Níu chân lăng tử, ngăn đường khách mơ.
Bỗng dưng lạc chốn cung tơ
Chiều không tắt nắng, đêm mờ hơi sương
Tiếng ai hát khúc nhạc buồn
Êm như thác đổ, nhẹ dường cuồng phong.
Bỗng dưng lạc cơi hư không
Lung linh ánh nến, mịt mùng phù vân
Tiếng đàn ai bỗng bâng khuâng
Cho ngơ ngẩn nhạc, cho dùng dằng thơ.
Bỗng dưng chiều lạc cung tơ
Thông xanh lạc gió, đôi bờ lạc sông,
Giọng oanh ḥa tiếng tơ đồng
Mấy ai tri kỷ mà không chung t́nh?
Bỗng dưng lạc chốn lặng thinh
Cà phê tí tách nhẹ tênh giọt buồn
Ghé chân quán nhạc mỗi lần
Bước ra sao cứ tần ngần ngoái lui.
Lạc Phố Tháng 4/ 2006
Thân Trọng Sơn

Trang Thân Trọng
Sơn
art2all.net |