|
Thân Trọng Sơn
TAY BẮN TỈA
Liam O’Flaherty
( 1896 - 1984 )

Được xem là một nhân vật lớn
trong phong trào phục hưng văn học Ireland, Liam O’Flaherty trở thành
một trong những thành viên sáng lập của Đảng Cộng sản Ireland, và đă
theo đuổi con đường viết tiểu thuyết và truyện ngắn, thay v́ trở thành
linh mục như dự định ban đầu. Khi c̣n là học sinh, ông đă thông thạo cả
tiếng Ireland và tiếng Anh, nghiên cứu chủ nghĩa Marx, và theo học tại
nhiều trường đại học khác nhau trước khi gia nhập Vệ binh Quốc gia vào
năm 1917 dưới cái tên giả “Bill Ganly.”
Ông nhận thấy chiến tranh là vô cùng nhàm chán và đă bị thương nặng cùng
với chấn động bom đạn trong trận Langemarck – những điều này góp phần
khiến ông mắc chứng rối loạn tâm thần, bắt đầu từ năm 1933.
Hai ngày sau khi Nhà nước Tự do Ireland được thành lập vào năm 1922,
O’Flaherty cùng một số công nhân thất nghiệp ở Dublin đă chiếm giữ một
pḥng ḥa nhạc lớn, kéo cờ đỏ lên trong suốt bốn ngày để phản đối “sự
thờ ơ của chính quyền,” trước khi bị quân đội Nhà nước Tự do bắt giữ.
Sau tất cả những hành động phản kháng nơi quê nhà, trong cảnh bần cùng
và vô gia cư, O’Flaherty di cư sang Anh để bắt đầu sự nghiệp viết văn –
và đă thành công ngay với một trong những tiểu thuyết đầu tiên của ḿnh,
The Informer (Kẻ Mật Báo, 1925). Đây là một trong những tiểu thuyết nổi
tiếng nhất viết về hậu quả của cuộc Nội chiến Ireland, trong đó nhân vật
phản loạn Gypo Nolan bị các đồng chí cách mạng truy đuổi v́ đă tiết lộ
nơi ở của người bạn thân Frankie McPhillip.
Đạo diễn lừng danh John Ford (vốn là anh em họ của O’Flaherty) đă chuyển
thể tác phẩm này thành một bộ phim nổi tiếng năm 1935, và phim được đề
cử giải Oscar cho Phim hay nhất.
O’Flaherty được xem là một tiếng nói mạnh mẽ cho thiên nhiên và văn hóa
Ireland. Dù từng viết một số truyện ngắn xuất sắc bằng tiếng Ireland,
ông công khai tuyên bố rằng nhiều nhà văn Ireland không được công nhận
xứng đáng cho tác phẩm của ḿnh – một phát ngôn gây không ít tranh căi.
Hai lần suy sụp thần kinh nặng nề đă ảnh hưởng rơ rệt đến chiều sâu và
cường độ trong sáng tác của ông. Những truyện ngắn như First Flight và
The Sniper được đánh giá là những tác phẩm hay nhất của ông. Các tuyển
tập truyện ngắn và thư từ của O’Flaherty đă được tái bản sau khi ông qua
đời.
Liam O’Flaherty, một nhà văn gắn bó sâu sắc với số phận dân tộc Ireland,
đă để lại dấu ấn sâu đậm trong nền văn học hiện đại bằng những truyện
ngắn mang màu sắc hiện thực sắc lạnh và tư tưởng nhân đạo sâu xa. Trong
số đó, “The Sniper” (1923) – lấy bối cảnh cuộc Nội chiến Ireland – là
một truyện ngắn tiêu biểu, không chỉ gây ám ảnh bởi cái kết bi kịch mà
c̣n mở ra nhiều suy tư về sự phi lư của chiến tranh, sự tha hóa của con
người trong bạo lực, và cái giá phải trả cho ḷng trung thành mù quáng
với lư tưởng.
Ngay từ những ḍng đầu tiên, O’Flaherty đă đặt người đọc vào một không
gian ngột ngạt của chiến tranh. Thành phố Dublin ch́m trong bóng tối,
ánh sáng mờ nhạt của trăng chỉ càng làm nổi bật sự im lặng chết chóc
giữa tiếng súng như tiếng chó sủa cô độc. Trong không gian ấy, nhân vật
chính – một người lính bắn tỉa thuộc phe Cộng ḥa – hiện lên không tên
tuổi, không thân phận cụ thể, như một biểu tượng cho những người lính vô
danh của mọi cuộc chiến.
Chiến tranh trong truyện không có anh hùng, chỉ có người sống sót. Sự
giết chóc diễn ra trong im lặng, không cần lư do, không có sự cao
thượng. Người lính bắn tỉa giết kẻ địch, giết người đưa tin, giết một
người phụ nữ già v́ bà chỉ tay. Không có ǵ được gọi là “thiêng liêng”
trong hành động ấy – nó chỉ đơn giản là điều cần làm để sống sót. Và
điều kinh hoàng hơn cả là sự vô cảm hóa: người lính không run tay khi
bóp c̣, không dừng lại để suy nghĩ – cho đến khi anh nh́n vào khuôn mặt
của kẻ thù ḿnh vừa giết và nhận ra đó là anh trai ruột của ḿnh.
O’Flaherty từng là một người lính tham chiến trong Thế chiến I và chứng
kiến tận mắt sự tàn khốc và phi lư của bạo lực. Điều này thấm đẫm trong
truyện ngắn “The Sniper”, nơi mà cuộc nội chiến biến những người từng là
đồng đội, anh em, hàng xóm thành kẻ thù chỉ v́ khác phe phái. Người bắn
tỉa, cũng như đối thủ của anh, đều hành động v́ lư tưởng, nhưng chính lư
tưởng ấy lại xé nát mối quan hệ máu mủ.
Hành động cuối cùng của nhân vật – vượt qua đường để nh́n mặt kẻ thù –
cho thấy một khát vọng nhân bản c̣n sót lại: muốn biết người ḿnh giết
là ai. Nhưng cái nh́n ấy lập tức biến thành bi kịch. Trong một thoáng,
người lính nhận ra rằng chiến tranh không chỉ giết chết đối thủ, mà c̣n
giết chết chính một phần con người trong ta – kư ức, gia đ́nh, nhân
tính.
O’Flaherty dùng lối kể tỉnh táo, lạnh lùng, tối giản chi tiết và đối
thoại để tăng tính hiện thực và tạo nên nhịp điệu dồn nén. Phần lớn
truyện được kể từ góc nh́n của người lính bắn tỉa, người đọc bị cuốn vào
nhịp thở, hồi hộp và những toan tính sinh tồn của anh. Đoạn cao trào –
khi người lính thực hiện kế hoạch đánh lừa đối phương – được miêu tả tỉ
mỉ, gần như theo nhịp của một thước phim hành động. Nhưng cao trào thực
sự không nằm ở tiếng súng, mà là ở sự sụp đổ nội tâm khi anh nhận ra sự
thật cuối cùng.
Chi tiết kết thúc – “Then the sniper turned over the dead body and
looked into his brother’s face.” – chỉ một câu ngắn, không lời b́nh,
nhưng có sức nặng như một bản án, như một lời kết tội câm lặng đối với
mọi cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn.
“The Sniper” không cố biện minh cho phe nào đúng, phe nào sai – nó chỉ
cho thấy rằng mọi phe phái khi dùng bạo lực để giải quyết mâu thuẫn đều
dẫn tới mất mát đau thương. Truyện là một tiếng kêu nghẹn ngào chống lại
chiến tranh, chống lại sự phi lư của xung đột vũ trang, và ca ngợi những
giá trị nhân văn cốt lơi đang bị chiến tranh đe dọa: t́nh thân, ḷng
trắc ẩn, và sự sống.
Với “The Sniper”, Liam O’Flaherty đă dựng nên một bi kịch ngắn gọn nhưng
ám ảnh sâu sắc về sự hủy diệt của chiến tranh và cái giá con người phải
trả khi đánh mất chính ḿnh v́ lư tưởng hay thù hận. Qua cái chết của
người anh và nỗi sụp đổ trong người lính bắn tỉa, ông khiến người đọc
lặng người trước sự tàn nhẫn của lịch sử và tự hỏi: Phải chăng kẻ thù
lớn nhất không nằm ở phía bên kia chiến tuyến, mà nằm trong ḷng mỗi
chúng ta – nơi mà hận thù giết chết t́nh yêu và máu mủ bị thay bằng lư
tưởng?

Tay Bắn Tỉa (1923) là một
truyện ngắn nổi tiếng lấy bối cảnh trong Trận chiến Dublin — loạt các
cuộc giao tranh đường phố diễn ra từ ngày 28 tháng 6 đến 5 tháng 7 năm
1922, đánh dấu sự khởi đầu của Nội chiến Ireland. Truyện được đăng trên
một tuần báo xă hội chủ nghĩa khi chiến tranh vẫn đang diễn ra. Nhân vật
chính là một tay bắn tỉa liều lĩnh đưa ra một quyết định mang tính toán
— hậu quả của quyết định ấy là chết chóc — nhưng ai sẽ phải trả giá? Tác
phẩm này nên được đọc song song với truyện Kỵ sĩ trên bầu trời của
Ambrose Bierce, v́ cả hai đều thể hiện sự mỉa mai và những xung đột đạo
đức trong chiến tranh.

Hoàng hôn dài của
tháng Sáu dần tan vào đêm. Dublin ch́m trong bóng tối, chỉ c̣n ánh sáng
lờ mờ của mặt trăng xuyên qua những đám mây mỏng, toả một thứ ánh sáng
nhợt nhạt như rạng đông sắp tới, phủ lên các con phố và ḍng nước đen
của sông Liffey. Quanh khu Ṭa Án Tối Cao bị vây hăm, những khẩu pháo nổ
vang rền. Khắp nơi trong thành phố, tiếng súng máy và súng trường phá
tan sự tĩnh mịch của đêm, từng đợt ngắt quăng như tiếng chó sủa trên
những nông trại vắng vẻ. Những người Cộng hoà và phe Nhà nước Tự do đang
trong cuộc nội chiến khốc liệt.
Trên mái một toà nhà gần cầu O’Connell, một tay bắn tỉa của phe Cộng hoà
đang nằm quan sát. Bên cạnh anh là khẩu súng trường, và trên vai vắt một
ống nḥm. Khuôn mặt anh là khuôn mặt của một sinh viên — gầy guộc và
khắc khổ — nhưng trong đôi mắt ánh lên sự lạnh lùng cuồng tín. Đó là ánh
mắt sâu thẳm và suy tư, của một người đă quen đối diện với cái chết.
Anh đang ăn một chiếc bánh ḿ kẹp một cách ngấu nghiến. Từ sáng đến giờ,
anh chưa ăn ǵ. Anh quá kích động nên chẳng thiết ăn uống. Ăn xong, anh
lấy trong túi ra một b́nh rượu whisky và uống một ngụm ngắn. Rồi anh lại
cất b́nh rượu vào túi. Anh ngập ngừng một lúc, suy nghĩ xem có nên mạo
hiểm hút thuốc hay không. Đó là việc nguy hiểm. Tia lửa từ điếu thuốc có
thể bị phát hiện trong bóng tối, và kẻ địch đang ŕnh rập. Cuối cùng,
anh quyết định mạo hiểm.
Đặt điếu thuốc lên môi, anh quẹt diêm, rít một hơi vội vàng rồi lập tức
dập lửa. Gần như ngay lập tức, một viên đạn dội vào bờ tường chắn mái.
Anh rít thêm một hơi nữa rồi dập điếu thuốc. Sau đó, anh khẽ buông lời
chửi thề và ḅ sang bên trái.
Cẩn thận, anh nhô người lên và nh́n qua bờ tường. Có ánh chớp lóe lên và
một viên đạn rít qua đầu anh. Anh lập tức cúi xuống. Anh đă thấy tia
chớp. Nó phát ra từ mái nhà bên kia đường.
Anh lăn người qua mái nhà đến chỗ một ống khói phía sau, rồi từ từ nhô
lên sau đó, mắt ngang tầm với mép mái. Không có ǵ để nh́n thấy — chỉ là
đường viền mờ mờ của mái nhà đối diện trên nền trời xanh thẫm. Kẻ thù
đang nấp kỹ.
Đúng lúc đó, một chiếc xe bọc thép từ từ băng qua cầu và tiến lên phố.
Nó dừng lại ở phía bên kia đường, cách đó chừng năm mươi thước. Tay bắn
tỉa nghe rơ tiếng động cơ thở ph́ pḥ. Tim anh đập nhanh hơn. Đó là xe
của địch. Anh muốn nổ súng, nhưng biết điều đó vô ích. Đạn của anh không
thể xuyên thủng lớp thép dày của con quái vật xám xịt kia.
Rồi từ góc phố, một bà lăo đầu quấn khăn choàng rách nát xuất hiện. Bà
ta bắt đầu tṛ chuyện với người đàn ông trong tháp pháo của xe. Bà chỉ
tay về phía mái nhà nơi tay bắn tỉa đang ẩn nấp. Một kẻ chỉ điểm.
Tháp pháo mở ra. Một người đàn ông nhô đầu và vai lên, nh́n về phía tay
bắn tỉa. Tay bắn tỉa nâng súng lên và bắn. Cái đầu gục xuống đập mạnh
vào thành tháp pháo. Bà lăo liền chạy vụt về phía con phố nhỏ. Tay bắn
tỉa bắn thêm phát nữa. Bà ta quay tṛn và gào lên rồi đổ xuống rănh
nước.
Đột nhiên, từ mái nhà đối diện, một phát súng vang lên và tay bắn tỉa
buông rơi khẩu súng với một tiếng chửi. Khẩu súng rơi lách cách xuống
mái. Tiếng động lớn đến nỗi anh nghĩ nó có thể đánh thức cả người chết.
Anh cúi xuống nhặt súng. Nhưng không thể nâng nổi. Cánh tay phải của anh
tê dại.
— “Ḿnh trúng đạn rồi,” anh lẩm bẩm.
Nằm rạp xuống mái nhà, anh ḅ trở lại bờ tường chắn. Bằng tay trái, anh
sờ vào cánh tay phải bị thương. Máu đang rỉ qua ống tay áo. Không thấy
đau — chỉ là cảm giác tê liệt, như thể cánh tay đă bị chặt ĺa.
Nhanh chóng, anh rút con dao trong túi ra, mở lưỡi dao trên thành chắn
mái, rồi xé toạc tay áo. Có một lỗ nhỏ nơi viên đạn xuyên vào. Bên kia
không thấy lỗ. Viên đạn vẫn c̣n mắc trong xương. Chắc nó đă làm găy
xương. Anh bẻ cánh tay dưới vết thương — cánh tay gập lại dễ dàng. Anh
nghiến răng chịu đựng cơn đau.
Rồi anh lấy túi cứu thương, rạch gói băng bằng dao. Anh bẻ cổ lọ i-ốt và
để chất lỏng đắng chảy vào vết thương. Một cơn đau dữ dội tràn qua. Anh
đặt lớp bông lên vết thương, quấn băng lại và buộc chặt bằng răng.
Rồi anh nằm yên bên bờ tường chắn, nhắm mắt lại, dồn hết ư chí để vượt
qua cơn đau.
Dưới phố, mọi thứ trở nên yên ắng. Chiếc xe bọc thép đă rút lui vội vă
qua cầu, cái đầu của tay súng máy đổ gục vô hồn trên tháp pháo. Thi thể
người đàn bà vẫn nằm bất động trong rănh nước.
Tay bắn tỉa nằm bất động rất lâu, vừa chăm sóc cánh tay bị thương, vừa
tính đường thoát. Anh không thể để mặt trời lên mà ḿnh vẫn c̣n bị
thương trên mái nhà. Kẻ địch ở mái nhà đối diện đang chặn đường thoát
của anh. Anh phải hạ gục hắn – nhưng không thể dùng súng trường. Vũ khí
duy nhất c̣n lại là khẩu súng lục. Rồi anh nghĩ ra một kế.
Anh tháo chiếc mũ đội đầu, đặt nó lên đầu ṇng súng trường. Sau đó anh
từ từ nâng khẩu súng lên qua bờ tường chắn, cho đến khi chiếc mũ có thể
nh́n thấy từ phía bên kia đường. Gần như ngay lập tức, một tiếng súng
vang lên và viên đạn xuyên thủng chính giữa mũ. Tay bắn tỉa nghiêng khẩu
súng về phía trước. Chiếc mũ rơi xuống đường.
Sau đó, anh nắm lấy phần giữa thân súng, buông thơng tay trái xuống mái
nhà như thể đă chết. Một lúc sau, anh buông luôn khẩu súng rơi xuống
phố. Rồi anh đổ người xuống mái nhà, kéo theo cánh tay “bất động”.
Anh nhanh chóng ḅ dậy, rướn người nh́n lên góc mái. Mưu mẹo đă thành
công. Tay bắn tỉa bên kia, khi thấy mũ và súng rơi, chắc chắn tưởng rằng
ḿnh đă hạ gục được đối phương. Giờ hắn đang đứng trước một hàng ống
khói, nh́n sang bên này, cái đầu hiện rơ trên nền trời tây.
Tay bắn tỉa phe Cộng hoà mỉm cười, nâng khẩu súng lục qua mép bờ tường.
Khoảng cách chừng năm mươi thước — một phát khó bắn trong ánh sáng lờ
mờ, và cánh tay phải của anh đau như bị cả ngàn con quỷ giày ṿ. Anh
nhắm thật chắc. Tay anh run lên v́ hồi hộp. Mím chặt môi, anh hít một
hơi sâu qua mũi rồi bóp c̣.
Tiếng súng nổ lớn gần như làm anh điếc. Cánh tay đau nhói v́ phản lực.
Khi làn khói tan dần, anh nheo mắt nh́n qua và bật lên một tiếng reo
mừng. Kẻ địch đă trúng đạn. Hắn loạng choạng trên bờ mái, đang hấp hối.
Hắn cố giữ thăng bằng, nhưng cứ dần dần đổ về phía trước như kẻ mộng du.
Khẩu súng trường rơi khỏi tay hắn, đập vào mép mái, rơi xuống, văng
trúng cột treo bảng hiệu tiệm hớt tóc bên dưới rồi va mạnh xuống mặt
đường.
Rồi thân người hấp hối trên mái nhà sụm lại và đổ về phía trước. Cái xác
lộn vài ṿng trong không trung rồi rơi phịch xuống đất. Bất động.
Tay bắn tỉa nh́n kẻ thù đang rơi mà rùng ḿnh. Cơn khát máu trận mạc
trong anh tan biến. Một cơn hối hận trào lên cắn rứt anh. Mồ hôi vă ra
từng giọt trên trán. Cộng với vết thương, với cả ngày dài mùa hè nhịn ăn
và căng thẳng trên mái nhà, cảnh tượng xác chết tan tác kia khiến anh
muốn nôn. Anh run rẩy, lảm nhảm một ḿnh, chửi rủa chiến tranh, chửi
chính ḿnh, chửi tất cả mọi thứ.
Anh nh́n khẩu súng lục đang bốc khói trong tay, rồi buông ra một tiếng
chửi thề và ném mạnh nó xuống mái. Khẩu súng nổ khi chạm đất, viên đạn
bay vèo sát đầu anh. Cú sốc khiến anh tỉnh táo lại. Dây thần kinh căng
thẳng dịu xuống. Đám mây sợ hăi tan đi trong tâm trí anh. Anh bật cười.
Lấy b́nh rượu whisky trong túi ra, anh nốc cạn một hơi. Cơn choáng men
khiến anh cảm thấy liều lĩnh. Anh quyết định rời mái nhà để t́m chỉ huy
đại đội và báo cáo t́nh h́nh. Khắp nơi xung quanh đều yên tĩnh. Đi qua
các con phố lúc này không quá nguy hiểm. Anh nhặt khẩu súng lục bỏ vào
túi, rồi chui qua ô cửa trời, xuống căn nhà bên dưới.
Khi tay bắn tỉa xuống tới con hẻm nhỏ dưới phố, anh bỗng cảm thấy ṭ ṃ
muốn biết danh tính kẻ địch vừa bị ḿnh bắn chết. Dù là ai, chắc chắn
cũng là tay thiện xạ. Anh tự hỏi liệu ḿnh có quen hắn không. Có thể hắn
từng là người trong đại đội ḿnh trước khi quân đội chia rẽ. Anh quyết
định liều mạng đi qua xem mặt hắn. Anh thận trọng nh́n quanh góc phố ra
đường O’Connell. Ở phía trên phố, tiếng súng vẫn nổ dữ dội, nhưng khu
vực quanh đây th́ yên ắng.
Anh lao qua đường. Một khẩu súng máy rền lên, đạn xới tung mặt đất quanh
anh, nhưng anh vẫn thoát được. Anh đổ người nằm úp xuống bên cạnh cái
xác. Súng máy im bặt.
Rồi tay bắn tỉa lật xác chết lại — và nh́n thấy gương mặt của người anh
ruột.
THÂN TRỌNG SƠN
Dịch và giới thiệu
Tháng 7 / 2025
Nguồn:
https://americanliterature.com/author/liam-oflaherty/short-story/the-sniper/

Trang Thân Trọng
Sơn
art2all.net |