|
Có những Nhà Vua như thế
Phần 1: Đi chơi hoài có ngày gặp ... Vua Phần 2: Có những Nhà Vua như thế Phần 5: Đôi ḍng tâm t́nh/ Đông trùng Hạ thảo
PHẦN 2: Có những Nhà Vua như thế
1. Ugyen Wangchuck (b.1861-d.1926) "First King"; reigned 17 December 1907 – 21 August 1926
2. Jigme Wangchuck (b.1902/1906-d.1952) "Second King"; reigned 21 August 1926 – 24 March 1952
3. Jigme Dorji Wangchuck (b.1929-d.1972) "Third King"; reigned 24 March 1952 – 24 July 1972
4. Jigme Singye Wangchuck (b.1955) "Fourth King"; reigned 24 July 1972 – 15 December 2006
5. Jigme Khesar Namgyel Wangchuck (b.1980) "Fifth King"; reigned 14 December 2006 – present
(http://en.wikipedia.org/wiki/History
of_Bhutan )
Một cách vắn tắt, lịch sử Bhutan không c̣n nhiều chứng cứ. Hầu hết tài liệu về
thời kỳ cổ đă bị tiêu hủy khi pháo đài Punakha cháy năm 1832 và sau đó trong
trận động đất năm 1897 cũng tại Punakha. Mười năm sau, 1907, một trận hoả hoạn
khác thiêu rụi pháo đài Paro Dzong, đă đốt thêm một số lớn tài liệu nữa. Ngày
nay, lịch sử về thời kỳ cổ của họ chỉ căn cứ vào các nghiên cứu của các nhà thám
hiểm người Anh, các truyền thuyết, các huyền thoại và một số rất ít các tài liệu
bằng chữ viết c̣n sót lại sau các tai nạn nói trên.
Nh́n chung Bhutan là một trong số rất ít quốc gia trên thế giới đă không bị xâm
lấn, chiếm đóng hay thống trị bởi một thế lực hay sức mạnh ngoại bang nào. Cho
đến nay họ vẫn bảo vệ được nền độc lập và chủ quyền quốc gia.
Tuy thế, một thời gian dài từ thế kỷ thứ 7 đến thế kỷ 13, nhiều biến cố không
hay của chính quyền Tây tạng đă đẩy rất nhiều đợt dân Tây tạng tràn vào Bhutan
lánh nạn và thành lập các nhóm chính quyền riêng biệt tại đây. Năm 1639, sau
nhiều lần đánh nhau để tranh giành quyền lực, các nhóm chính quyền này đồng ư
thừa nhận (Zhabdrung) Ngawang Namgyal là thủ lănh duy nhất tại Bhutan. Ông được
xem là người đă thống nhất đất nước Bhutan. Ông đă củng cố chính quyền Bhutan,
mở rộng quan hệ ngoại giao với Tây Tạng ở mạn Bắc, Nepal và Cooch Behar (West
Bengal ngày nay) ở phía Nam. Đối nội, Ông cho xây nhiều tu viện và pháo đài,
trong đó các pháo đài ở Paro, Punakha và Trongsa vẫn c̣n tồn tại đến nay. Ông
chỉ định một số quan chức chính quyền ở ba khu vực chính của Bhutan: Trongsa ở
miền trung, Paro ở phía tây và Dagana ở phía nam. Chính quyền trung ương đặt tại
Punakha.
Ông cũng sáng tạo nhiều tập quán, truyền thống, quốc phục, cùng lễ nghi riêng
cho Bhutan; soạn các bộ luật xác định tương quan giữa người làm việc và giới
tăng lữ; lập chính sách thuế khóa và nghĩa vụ lao động cho mỗi người dân trong
việc xây dựng pháo đài, chùa và cầu (nghĩa vụ này vẫn được áp dụng cho đến năm
1956 mới được băi bỏ).
Năm sau, 1640, Ông thành lập hệ thống chính quyền “lưỡng thể”, bao gồm thần
quyền và thế quyền. Thần quyền do một vị lănh đạo tôn giáo (Zhabdrung - Quốc Sư)
chăm lo việc tín ngưỡng, tâm linh; thế quyền điều hành công việc hành chánh.
Người đứng đầu thế quyền gọi là “penlop” – tạm gọi “thủ lĩnh địa phương”. Theo
hệ thống này th́ vị thủ lănh tôn giáo thường có quyền uy cao hơn, có thể can
thiệp vào các quyết định quan trọng trong thế quyền.
Ông rút lui khỏi chính quyền, về trú ẩn tại tu viện Punakha năm 1651. Không biết
Ông mất vào năm nào, chỉ biết cái chết của Ông được công bố vào năm 1705.
Những năm sau đó, tranh dành quyền lực giữa các thủ lănh địa phương thường xuyên
xảy ra khiến Tây tạng có cơ hội xâm lấn. Nhưng cuối cùng, một vị Lạt ma Tây tạng
đă đề nghị hưu chiến và kư kết ḥa b́nh theo đó Tây tạng công nhận nền độc lập
của Bhutan.
Mặt khác, Bhutan xâm lăng Cooch Behar ở phía nam, nhưng sau đó Cooch Behar cầu
viện người Anh đến giúp. Quân Anh đă đánh bật họ ra khỏi Cooch Behar, đuổi họ
đến tận Bhutan (1772). Họ bị người Anh đánh bại và phải kư kết ḥa ước với Anh
năm 1774.
Từ đó cho đến năm 1865 là thời kỳ không mấy sáng sủa cho chính quyền và nhân dân
Bhutan. Trong nước, tranh chấp quyền lực giữa các thủ lănh địa phương vẫn tiếp
tục. Bên ngoài th́ Anh quốc gia tăng quyền kiểm soát Bengal; sau đó dành thêm
quyền kiểm soát toàn bộ miền nam Bhutan vào tháng 11/1864. Mâu thuẫn nảy sinh
giữa Anh và Bhutan. Sau nhiều lần giao chiến và thất bại, Bhutan đă bị ép kư ḥa
ước Sinchula, ngày 11/11/1865, theo đó, Bhutan đă nhượng một phần đất cho Anh và
cho phép tự do thương mại giữa hai nước.
Để tái lập chủ quyền quốc gia và củng cố địa vị, Ugyen Wangchuck đă thắt chặt
quan hệ với người Anh. 1904, Ông theo chân đoàn quân Anh vào Tibet, sau đó làm
người trung gian cho Tây tạng và Anh quốc kư hiệp ước Lhasa. Với công trạng này,
Ông được Anh quốc phong tước hiệu Knight Commander of the Indian Empire. Năm
1906, Ông được mời đến Calcutta tham dự buổi yến tiệc đón Hoàng tử Xứ Wales. Ông
trở về Bhutan với rất nhiều ưu ái mà thế giới bên ngoài quốc gia dành cho Ông.
Năm 1907, Ông được các thủ lănh địa phương đồng ḷng chọn là ngựi duy nhất lănh
đạo quốc gia. Ông lên ngôi vua ngày 17/12/1907, lấy danh hiệu Druk Gyalpo
(Dragon King - Long Vương).
Đó là Nhà Vua đầu tiên của Bhutan và những việc Ông đă làm cho đất nước trước
khi được đăng quang.
Sau khi lên ngôi, Nhà Vua vẫn cố duy tŕ mối quan hệ tốt đẹp với người Anh, phần
nào để dành thế hỗ trợ an ninh pḥng thủ trước sự gia tăng thế lực của Trung hoa
tại Tây tạng. Quan hệ này được tăng cường với hiệp ước Punakha, 1910, theo đó
Anh quốc sẽ không can thiệp vào nội bộ hành chánh của Bhutan, nhưng có vai tṛ
cố vấn về ngoại giao (Các điều khoản này c̣n được kư kết với Ấn độ trong năm
1949). Ngược lại, Bhutan vẫn từ chối cho công dân Anh nhập cư, đồng thời vẫn giữ
t́nh trạng biệt lập (isolation) để giữ chủ quyền quốc gia trong thời kỳ mà nhiều
quốc gia đang bị trở thành thuộc địa.
Ông mất năm 1926. Con trai Jigme Wangchuck lên thay.
26 tuổi, lên ngôi trong giai đoạn thế giới trải qua một cơn đại khủng hoảng và
trận thế chiến thứ hai. Thành tựu của Nhà Vua là giữ cho Quốc gia một khoản cách
biệt đủ để không bị ảnh hưởng bởi các biến cố kinh khủng này. Nhà Vua đă kiên
định giữ cho Bhutan là quốc gia độc lập khi Ấn độ đề nghị sáp nhập vào Ấn khi
nước này được Anh quốc trả lại độc lập năm 1947. Nhà Vua đă duyệt, điều đ́nh lại
ḥa ước Sinchula để Anh và Ấn đều thừa nhận Bhutan là một quốc gia độc lập và
hoàn trả cho Bhutan số đất Bhutan đă nhượng lúc trước.
Nhà Vua đă sửa đổi hệ thống hành chánh vốn được thiết lập từ thời Zhabdrung
Ngawang Namgyel, thay luôn các loại thuế trả bằng hiện vật hay lao động để tiện
lợi cho dân chúng. Ngành giáo dục cũng được Nhà Vua chú trọng.
Sau khi Trung cộng chiếm Tây tạng, 1959, Nhà Vua càng thấy rơ sự cô lập không
c̣n thích hợp trong thế giới mới này nữa. Nhà Vua biết rằng để bảo vệ sự độc lập
của ḿnh, Bhutan phải là một thành viên của cộng đồng thế giới mạnh. Do đó Nhà
Vua đă đưa ra các chương tŕnh phát triển theo kế hoạch 5 năm.
Song song với việc phát triển các kế hoạch 5 năm là sự cải tổ hệ thống hành
chánh, đặt chức vụ Thủ tướng ở cấp trung ương, tách bộ phận tư pháp ra khỏi hành
pháp, thành lập Quốc Hội và Hội đồng Cố Vấn Hoàng Gia, ban hành luật đất đai,
xóa bỏ các h́nh thức nông nô v..v..
Mục đích của công cuộc cải tổ là mang lại
sự thịnh vượng và hạnh phúc cho người
dân. Đây là điểm được Nhà Vua nhấn mạnh trong diễn văn của Người khi Bhutan được
gia nhập Liên Hiệp Quốc. (Quan điểm này của Nhà Vua đă được hoàng tử Jigme
Singye Wangchuck kế tục và phát triển thành triết thuyết “Chỉ số hạnh phúc” khi
hoàng tử lên ngôi. Xin xem phần 3)
Đối ngoại, ngoài việc ǵn giữ quan hệ thân thiết với Ấn độ và trung lập đối với
Trung cộng, Bhutan luôn t́m cách nối kết với các tổ chức quốc tế. Kết quả: năm
1962 họ được gia nhập Chương Tŕnh Colombo, 1971 được công nhận là thành viên
Liên Hiệp Quốc.
Nhà Vua mất ngày 21 tháng 7 năm 1972 tại Nairoby, Kenya v́ nhồi máu cơ tim. Ngày
mất của Nhà Vua trở thành quốc lễ trong khi ngày sinh của Nhà Vua, 2 tháng 5,
được chọn làm Ngày Nhà Giáo do tâm huyết và công trạng của Nhà Vua dành cho
ngành giáo dục quốc gia lúc sinh thời. (http://www.lonelyplanet.com/bhutan/history) Nhà Vua thứ 4: Jigme Singye Wangchuck: Tiến tŕnh dân chủ hóa và tản quyền (1972-2006)
H́nh trích từ internet
Tôi cảm thấy thật khó viết về Nhà Vua thứ tư của Bhutan v́ có quá nhiều sự kiện
cũng như quá nhiều t́nh cảm mà người dân Bhutan đang dành cho Nhà Vua.
Như trên tôi có nói qua, người dân nơi đây rất hănh diện với nhà Vua đương thời
của họ, có lẽ v́ tính cách trẻ trung, trí thức và mối t́nh lăng mạn của Nhà Vua.
Nhưng đối với nhà Vua tiền nhiệm, họ c̣n bộc lộ nhiều t́nh cảm hơn cả ḷng
thương mến, đó là ḷng kính trọng và mang ơn.
Tôi đến đúng lúc để cùng người dân Bhutan chúc mừng sinh nhật thứ 60 của Nhà Vua
thứ 4 dù Người đă hồi hưu. H́nh ảnh của Nhà Vua được trưng bày khắp nơi, tên
tuổi Nhà Vua được nhắc đến, nhiều công tŕnh công cộng được làm trong tinh thần
quà tặng sinh nhật cho Nhà Vua.
T́nh cảm đó khởi đầu từ khi cậu trai trẻ trong tuổi vị thành niên, 17, đă phải
thay Cha, tiếp nhận trách nhiệm nặng nề: lănh đạo Quốc gia (1972). Phải hai năm
sau cậu trai trẻ mới đủ tuổi để chính thức bước lên Ngai Vàng.
Dù thương mến, người dân vẫn hồi hộp với Nhà Vua quá trẻ phải đảm nhận quá nhiều
trách nhiệm chưa hoàn thành từ người Cha đă qua đời. Thật ngược lại, trong 34
năm cần chính, Nhà Vua trẻ nhất này đă tự chứng tỏ một tài năng già dặn, đă đưa
Bhutan từ chỗ cô quạnh đến một quốc gia hoà b́nh và phát triển trong vùng Hy mă
lạp sơn.
Không riêng người dân Bhutan, thế giới bên ngoài cũng rất ngưỡng mộ Nhà vua do
nhiều cải cách Nhà Vua đă làm cho đất nước kể cả việc nhường ngôi cho con trai
lúc Nhà Vua mới 51 tuổi (2006). Hăy nghe vài lời chúc tụng gởi đến Nhà Vua: "There has never been a King like His Majesty Jigme Singye Wangchuck in our History and there will never be a greater King again. To me personally, His Majesty is my King, my Teacher, my Inspiration and my Tsawai Lam." (His Majesty The Druk Gyalpo Jigme Khesar Namgyel Wangchuck)
"My father says that you live in a small wooden house in the deep forest. Why you don't live in a big palace? You are a King. Many people in Thimphu live in big houses. Please build a big palace for yourself." (Tsheyang Mendey Tshering - 9yr old - Class III B, Dr. Tobgyel School, Babesa, Thimphu)
Túy Việt
|