|
Võ Thạnh Văn
LIÊN KHÚC RU NGƯỜI ( II )
KHÚC RU NGƯỜI #7
Ru em dang dở tình đầu Cúc phai hồng diện. Mai nhàu hồng nhan Một đi bước vấp lỡ làng Sương sa vạn dặm. Băng hàn nghìn khơi
KHÚC RU NGƯỜI #8
Ru em tình phụ nửa vời Khóc khô mắt khép. Cười rơi lệ thầm Thịt da sạm. Má môi thâm Mắt ao gió sóng. Trán đầm tuyết sương
KHÚC RU NGƯỜI #9
Ru em lận đận tình trường Ngón khiu khẳng gảy. Móng thườn thược nhô Nghiệt oan vung trải sông hồ Nợ rao bến chợ. Lãi phô cổng thành
KHÚC RU NGƯỜI #10
Ru em bầm tím tuổi xanh Môi nồng đêm ngắn. Má tanh ngày dài Chiều tóc rối. Khuya mi vày Giấu quanh dã dượi. Phơi bày mong manh
KHÚC RU NGƯỜI #11
Ru em sướt mướt tuổi lành Ngày chong nỗi nhớ. Đêm canh giấc mòng Buổi nào mộng mị tơ hong Thuở nào bèo giạt xuôi dòng mê tân
KHÚC RU NGƯỜI #12
Ru em rong ruổi phong trần Lập xuân. Cuối hạ. Đông hàn. Vãng thu Nắng. Mưa. Băng. Tuyết. Sa. Mù Một thân trơ trọi lưới thù bủa quanh
VÕ THẠNH VĂN
|