|
Vơ Thạnh Văn
MẸ SỚM RU CON
MỘT ĐỜI MÔNG QUẠNH
MẸ SỚM RU CON MỘT ĐỜI MÔNG QUẠNH (1)
(1) Dư âm mẹ hát buổi đầu C̣n vang vọng tiếng kinh cầu chung thân Hốt nhiên hóa bướm tụ thần Bâng khuâng nguồn cội. Tần ngần mối manh
(2) Ngẩn ngơ đâu biết ngọn ngành Chiều khung mây ráng. Khuya vành sao băng Trăm năm lời mẹ nguyên vần Ru con đẫy giấc xuân hàn quạnh đơn
(3) Thoáng đưa lá cỏ chập chờn Tang điền thẩm cát. Băi cồn úa rêu Lời ru mẹ vẫn nuông ch́u Mơn man quỳnh rũ. Đ́u hiu trúc là
(4) Ráng đùn. Gió quyện. Mưa sa Hồi chuông triêu mộ la đà ngọn sương Buổi xa xưa. Thuở mộng hường Phong dao mẹ hát khai đường biển dâu
MẸ SỚM RU CON MỘT ĐỜI MÔNG QUẠNH (2)
(5) Ru con t́nh mẹ nhiệm mầu Hương bay. Trầm quyện. Sông chau. Khói buồn Bao năm trụy lệ ngầm tuôn Nước khe Giang Thủy. Thác nguồn Trường Sơn
(6) Tinh anh thể phách chưa sờn Áo xiêm nguyên nếp. Phấn son vẹn màu Tài hoa nét bút lồng chao Hương sen ngan ngát. Sắc đào man man
(7) Tráp. Khăn. Gương. Lược. Nhẫn. Đàn Xuyến vàng đôi chiếc. Khuyên vàng đôi khoen H́nh hài (di ảnh) chưa hoen Lạc Viên tụ ngọc. Đào Nguyên đông vàng
(8) Nến thơm phảng phất hương làn Lời ru Mẹ đọng thấm tràn mắt môi Trâm ngà voi. Kẹp đồi mồi Tóc bung phấn lộng. Má nhồi nhụy vương
MẸ SỚM RU CON MỘT ĐỜI MÔNG QUẠNH (3)
(9) Công chín chữ. Đức mười thương Một ḍng chung thủy. Đôi đường chia hai Đành chờ kiếp khác đầu thai Mẹ ru tuyệt khúc hoàng mai óng ngời
(10) Mẹ về Bích Động đôi mươi Tóc huyền chừng mượt. Môi tươi đương vừa Con lên ba. Tuổi gió lùa Biết đâu Tiên Hạc đang mùa hợp tan
(11) Hài qua nghiêng xế vơ vàng Bùi ngùi nắng trải. Bàng hoàng mây giăng Chiều thổn thức. Khuya trở trăn Quạnh hiu sóng cuộn. Lỡ làng bèo trôi
(12) Ra đi ngày ấy lâu rồi Mẹ chưa về lại lắc nôi dỗ dành Vành tang trắng. Ngấn đầu xanh Lời ru ướt đẫm chảy quanh lũng đời
VƠ THẠNH VĂN
|