Elena Pucillo Truong

 

HẠT BỤI LÊNH ĐÊNH

( Nguyên tác: Vivere senza radici )
Bản dịch của Trương Văn Dân

 


-"Welcome at board !"
 

Cô tiếp viên nh́n thẻ lên máy bay và hướng dẫn tôi đến chỗ ngồi. Nhưng loại máy bay này th́ tôi đă quá quen nên t́m đến ghế của ḿnh ở cạnh lối đi không mấy khó khăn.


Đă từng bay hàng ngh́n dặm nên tôi được ưu tiên lên máy bay trước và đặt chiếc va li nhỏ lên khoang hành lư mà lúc này hăy c̣n trống chỗ.


Trước đó tôi đă lấy ra xấp tài liệu mà ḿnh sẽ đọc và nghiên cứu trong suốt chuyến bay và không quên lấy ra chiếc mặt nạ che mắt để khi nào cần ngủ. Tôi ngồi vào chỗ của ḿnh, thầm mong là chiếc ghế gần cửa sổ sẽ không có ai ngồi.


Tôi ngồi xuống và nhớ lại cuộc gặp với đối tác vừa rồi. V́ đă chuẩn bị mọi thứ chu đáo nên sau khi rời Abu Dhabi vào buổi sáng th́ buổi chiều tôi đă đến London. Ở đây tôi có một cuộc hẹn tại Business Center ngay tại sân bay Heathrow, chờ ở đó khoảng 5 tiếng đồng hồ và tối đó bay qua Toronto. Một cuộc gặp có thể nói là thành công và sau khi siết tay để chào từ giă hai manager người Anh tôi c̣n có thời gian để ăn một chút ǵ.


Tôi lật xấp tài liệu trong khi các hành khách khác bắt đầu lên máy bay. Có người ngoài hành lư c̣n mang theo các đồ vật lỉnh kỉnh, quà lưu niệm của chuyến đi ra nước ngoài, có thứ khá cồng kềnh. Bằng cách này cách nọ các tiếp viên hàng không cũng sắp xếp được hành lư của khách vào khoang và trên môi họ luôn giữ một nụ cười thân thiện.


Đă sắp đến giờ máy bay cất cánh và chỗ ngồi bên cạnh tôi vẫn c̣n trống. Ḷng tôi khấp khởi mừng thầm là ḿnh sẽ có được không gian rộng và thoải mái để có thể ngủ một giấc ngon trong chuyến bay dài những 8 tiếng đồng hồ. Thế nhưng ngay lúc ấy xuất hiện một chiếc bóng màu nâu của một nhà sư, chiếc đầu trọc lắc lư một chiếc túi vải có thêu h́nh bánh xe pháp luân treo lên cổ. Một tay kéo chiếc va li, tay kia cầm thẻ lên tàu ông vừa đi vừa nh́n dăy hàng ghế để t́m chỗ ngồi của ḿnh. Cuối cùng ông dừng lại bên cạnh tôi, mỉm cười và chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh. Tôi đứng lên nhưng không dấu được cái cảm giác hụt hẫng của ḿnh. Chỉ trong tích tắc mà niềm hy vọng có một chuyến đi rộng răi và thoải mái tan thành mây khói. Tuy nhiên tôi vẫn cố tỏ ra lịch sự, giúp ông đặt hành lư lên khoang và lách ḿnh để ông bước vào chỗ ngồi.


Đành thôi... nhưng tôi cũng hy vọng là ḿnh sẽ ngủ được trong suốt hành tŕnh.


Tôi cầm xấp hồ sơ trên tay nhưng con mắt bên phải thỉnh thoảng cũng liếc xem những cử động của người bạn đồng hành. Điều làm tôi chú ư là nụ cười và đôi mắt thân thiện của ông, một vài nếp nhăn mờ nhạt, c̣n lại là một người đàn ông b́nh thường, ngoài đôi giày sandale có lẽ không phù hợp lắm với khí hậu mưa và lạnh ở London. Ông mặc chiếc áo cà sa màu nâu mà các viền đă hơi ṃn, trên cổ và ở cổ tay phải có đeo một tràng hạt và ṿng đeo tay bằng gỗ cùng loại. Tôi rất khó tập trung và nghe không rơ phát biểu của cơ trưởng là máy bay chuẩn bị cất cánh. Rồi thấy nhà sư đang khó khăn cài dây an toàn tôi quay qua giúp và ông nh́n tôi mỉm cười để cảm ơn.


Bay được một lát th́ các tiếp viên bắt đầu phục vụ nước uống trước bữa cơm tối. Từ vị trí làm việc của họ tôi thấy một cô tiếp viên đang đi tới, trên tay bưng một chiếc khay. Khi đến gần, cô ta hỏi để xác nhận là có phải nhà sư đă yêu cầu cơm chay không. Nhà sư mỉm cười, chấp hai tay và gật đầu. Ông từ tốn đặt chiếc khay lên kệ, tháo chiếc ṿng đeo tay bằng gỗ và bắt đầu lần tràng hạt, nhịp độ chậm răi theo tiếng niệm kinh bằng một giọng khẽ khàng. Lúc ấy th́ cô tiếp viên mang thức ăn cũng vừa đến.


Ông ăn gà hay cá?


Tôi dùng gà, cảm ơn cô!


Tôi đặt khay thức ăn lên kệ và thấy nhà sư miệng lẩm nhẩm niệm kinh nhưng mắt ông vẫn quan sát những ǵ xảy ra chung quanh.


Một tiếp viên hỏi chúng tôi uống ǵ và cả hai chúng tôi đều chọn nước suối. Tôi chuyền cho ông chiếc ly nhựa và đặt chiếc kia lên khay. Cô tiếp viên đẩy chiếc xe qua hàng ghế trên.


Chỉ lúc bấy giờ nhà sư mới đeo chiếc ṿng vào cổ tay, ông chấp tay nh́n tôi mỉm cười và cả hai chúng tôi bắt đầu mở cái hộp có quấn giấy bạc để bắt đầu ăn. Tôi hiểu ngay là nhà sư đă chờ tôi nhận chiếc khay của ḿnh để cả hai ăn cùng một lúc. Đó quả thật là một ư tưởng lịch sự, một điều mà hiếm khi tôi bắt gặp. Tôi thường đi máy bay và đây là lần đầu xảy ra với ḿnh.


Tôi bắt đầu ăn, gà c̣n nóng và được dọn chung với cà rốt và đậu ḥa lan, đơn giản nhưng khá ngon. Tôi chỉ ăn có thế cùng vài lát bánh mặn, bỏ món sà lách trộn có ớt Đà Lạt và những thứ khác mà tôi biết là khó tiêu hóa, rồi ăn thêm một chút trái cây.


Trong khi ăn tôi liếc nh́n người bạn đồng hành đang ăn một cách chậm răi, h́nh như là rau luộc, tàu hũ, một lát pho mai, hai phong bánh mặn và một ít trái cây. H́nh như không có mảnh vụn nào rơi ra ngoài khay, nhà sư cẩn thận dùng nỉa để sớt đậu hũ xào với rau, trông rất giống rau mồng tơi. Thế rồi chúng tôi cũng ăn xong, nhưng nh́n quanh ở các dăy ghế khác tôi nhận thấy có người ăn ngấu nghiến như không kịp nhai, các hộp đựng thức ăn rớt xuống sàn máy bay, các thứ nước sốt văng tung tóe, không chút cẩn thận nào. Mà cái cảnh này thật ra tôi đă quen lắm rồi, thật khó chịu, nhưng nó thường lập lại trong những chuyến đi.


Nói là quen thế thôi chứ thật ra tôi luôn cảm thấy khó chịu khi thấy nhiều người uống rượu và cḥng ghẹo các cô tiếp viên hay khách đồng hành.


Nhưng tôi là ai mà có thể phán xét về sự thiếu tôn trọng hay hành xử thiếu văn minh của người khác?


Tôi làm ra vẻ khác biệt như thể tôi đang đứng cao hơn họ. Mà thật ra, đó là những thứ đă lớn lên trong tôi, không có ai dạy tôi thế nào là đúng là sai, là tốt hay xấu. Tôi đă phải tự học một ḿnh. Tôi nhớ đến tuổi thơ của ḿnh, cùng với những đứa trẻ khác trong pḥng lớn, một chén súp trước mắt, mùi ẩm mốc của chiếc mền xù x́ thô kệch để giữ ấm và xô nước lạnh buốt vào những buổi sáng đầy sương mù.


Tôi không nhớ lúc ấy ḿnh nói bằng thứ ngôn ngữ nào. Người ta mang tôi đến một căn nhà và ở đó tôi phải học một thứ ngôn ngữ xa lạ, tiếng Anh, và lúc đó tôi mới biết thế nào là hơi ấm của một chiếc giường và mùi thơm dễ chịu của những tấm drap. Tôi là một đứa bé mồ côi, bị bỏ rơi ở một góc đường trong một thành phố nhỏ ở Á châu mà tôi không c̣n nhớ là đâu. Có một ai đó đă nhặt tôi lên và cho tôi ăn uống. Cuộc đời bắt đầu từ lúc được chăm nuôi và cũng là bắt đầu một cuộc đời hạnh phúc. Trong trí tôi vẫn c̣n đọng lại h́nh ảnh đôi mắt và nụ cười thân thiện của một người đàn bà có mái tóc vàng dợn sóng. Và chỉ có thế. Rồi có lẽ có một điều kinh khủng ǵ đă xảy ra nên sau đó tôi bị đưa vào một trại mồ côi. Tôi học, và học rất giỏi, tôi cố gắng xử sự đường hoàng, hy vọng là một ngày nào đó được trở về ngôi nhà ấm áp có những tấm drap thơm mùi hoa oải hương. Nhưng điều đó đă không xảy ra.


Tôi học và sau đó bắt đầu làm việc. Tôi cố gắng và làm việc tận tâm và sau đó ra ngoài, thuê một căn pḥng nhỏ. Vừa làm, vừa học, và đến tối tôi mới trở về căn pḥng ấy để ngủ. Rồi bây giờ tôi nhận ra rằng cho đến hôm nay tôi vẫn chưa có một căn nhà. Có lẽ là một điều kỳ lạ mà sau cái căn pḥng nhỏ ấy tôi chưa bao giờ mua một căn hộ. Không cần thiết. V́ công việc, tôi di chuyển từ khách sạn này qua khách sạn khác, từ chuyến bay này đến chuyến bay nọ, tôi thường bay đêm để sáng hôm sau là có mặt ở nơi hẹn rồi sau đó lại khởi hành đến một nơi khác, tính toán chính xác về sự khác biệt giờ giấc. Tôi đă tạo được cho ḿnh một công việc độc lập và cần thiết, rất nhiều công ty cần đến sự tư vấn của tôi nên họ sẵn sàng trả tất cả mọi chi phí di chuyển và ăn ở. Tôi đă tự ḿnh tạo nên công việc này và tôi thấy rất hănh diện.


Tôi gần như không nhận biết là cô tiếp viên đă thu lại các khay thức ăn và máy bay đă bắt đầu hạ bớt đèn để cho hành khách dễ ngủ. Nhà sư chợt đứng dậy, ra dấu và tôi vội đứng lên để nhường chỗ cho ông bước ra ngoài lối đi. Tôi nh́n theo bóng ông và tà áo cà sa di chuyển về phía cuối của máy bay. Tôi cũng nhân dịp này bước ra và đi về phía pḥng vệ sinh để giăn gân cốt. Khi tôi quay lại chỗ ngồi th́ thấy nhà sư đă xếp bằng ngồi theo vị trí kiết già và đang lần tràng hạt, người hơi nghiêng về phía cửa sổ. Trong ánh sáng lờ mờ, tiếng những viên gỗ va chạm vào nhau theo nhịp niệm kinh bỗng tạo cho tôi một cảm giác như bị thôi miên, thư giăn, rồi gần như không hay biết ǵ, tôi ch́m vào một giấc ngủ sâu.


Tôi thức giấc sau khi ngủ được chừng một tiếng đồng hồ.. Cũng có vài hành khách thức giấc nhưng phần đông c̣n ngồi ngủ với cái tai nghe áp lên đầu trong khi màn h́nh vẫn c̣n chiếu sáng. Tôi quay nh́n sang bên phải và trên vai tôi trĩu nặng v́ cái đầu của nhà sư đang ngủ say. Có lẽ để tránh hơi lạnh từ máy điều ḥa không khí nên ông đă đội lên đầu chiếc mũ len màu nâu, nhưng trong giấc ngủ, chiếc mũ lệch về phía sau và rơi xuống, để lộ ra mấy vết cháy h́nh tṛn trên đỉnh đầu, tất cả đều tṛn và bằng nhau nên không thể cho đó là những vết phỏng t́nh cờ. Có một điều ǵ đó từ nhà sư nên đă thu hút sự chú ư của tôi, một sự thu hút rất bản năng, mặc dù chúng tôi chưa nói với nhau lời nào. Tôi đặt chiếc mũ lên thành ghế và đứng dậy để đi lấy một ly nước. Đến quầy làm việc tôi thấy một nam tiếp viên đang sắp xếp các chai nước cam vắt, nước ép táo và nước suối. Tôi xin một chai nước lọc và trở về chỗ ngồi.


Khi trở về chỗ, tôi cẩn thận tránh những chiếc chân của hành khách tḥ ra lối đi. Chỗ ngồi chật hẹp nên ai cũng ngồi thu h́nh theo những tư thế kỳ lạ để có thể chợp mắt. Trong bóng tối tôi thấy một bóng nâu và nh́n kỹ th́ ra là nhà sư đang cúi xuống để t́m cái ǵ đó. Tôi đến gần và bật đèn đọc sách ở chỗ ngồi của ḿnh: Trong lúc ngủ, chiếc mũ của ông rơi xuống và trong bóng tối ông không nh́n thấy. Tôi nghe tiếng cười khe khẽ của ông lúc nhặt được chiếc mũ và cầm nó trong tay như thể đó là một chiến tích. Một tiếng cười hồn nhiên như trẻ thơ làm sáng lên khuôn mặt. Không nín được, tôi cũng cười theo. Chờ cho ông ta ngồi vào chỗ, thấy ông vén hai vạt áo, đặt một vạt xuống mặt ghế, từ từ ngồi xuống rồi đội lên đầu chiếc mũ vừa t́m được.


Trong tất cả những cử động ấy tôi nhận ra là trên đầu láng bóng của nhà sư không chỉ có một mà là những ba vết đốt, đều nhau, ở gần vùng trán phía trước. Ṭ ṃ, tôi chỉ vào ông ta và x̣e ra ba ngón tay.


Ông nh́n tôi và bắt đầu nói chuyện. Tôi thật bất ngờ, tưởng ông ta không biết tiếng anh, rồi im lặng và thích thú nghe ông kể chuyện bằng một giọng trầm và thấp.


Đó là những dấu đốt h́nh tṛn mà người ta gọi là “tàn hương”, một dấu hiệu thiêng liêng trong Phật giáo. Khi c̣n trẻ, tôi chỉ đốt một vết nằm ở giữa, và năm ngoái tôi mới đốt thêm hai đốt nữa ở hai bên. Đây không phải là hệ thống giáo phẩm trong Phật giáo, tôi chỉ là một nhà sư tầm thường, nhưng với tôi, các vết thẹo này đều mang một ư nghĩa đặc biệt. Đó là một thách thức với bản thân, về khả năng vượt qua đau khổ nhờ thiền định.


Tôi lắng nghe ông nói mà ḷng đầy hoài nghi, giọng của nhà sư nói những lời mà tôi hiếm khi nghe. Tôn giáo. Vượt qua nỗi đau, thiền định.


Mà có thật là trí óc chúng ta có khả năng này? Có thể nào chúng ta tránh được hay vượt khỏi nỗi đau?


Tinh thần có thể giúp chúng ta làm dịu được nỗi đau thể xác hay sự khổ sở của tâm hồn. Thí dụ như để tránh cơn đau bao tử hay cơn đau đầu, chúng ta có thể tập trung thư giăn, hít thở sâu và tập trung để làm cơn đau dịu lại. Trong thế giới hiện đại rất phổ biến thái độ không chấp nhận hay cưỡng lại, nhưng thật ra phải hiểu rằng sự đau khổ cũng là một phần của chúng ta, chấp nhận và hiểu biết về nó sẽ giúp chúng ta có sức mạnh để vượt thoát dễ dàng hơn.


Tôi chăm chú lắng nghe rồi sau đó ṭ ṃ hỏi v́ sao mà ông chọn lựa trở thành một tu sĩ Phật giáo?


Và trong lúc nhà sư kể chuyện h́nh như tôi cũng đang nh́n thấy một ngôi chùa dưới bóng cây và những con đường đất đầy bụi mù.


Tôi không chắc là ḿnh đă chọn lựa hay không... Có lẽ đúng hơn là tôi đă chấp nhận những ǵ đă xảy ra v́ sự việc đă xảy ra như thế, để trở thành cái con người mà tôi đang là. Người ta đă bỏ rơi tôi trên một con đường đầy bụi nằm giữa Việt Nam và Campuchia, lúc đó tôi chỉ mấy tháng tuổi, và có người đă nhặt tôi rồi mang đến một ngôi chùa nhỏ. Các nhà sư nơi đây đă nuôi tôi, lớn lên ở đó tôi trở thành một chú tiểu, tôi học thuộc kinh kệ và lịch sử của đức Phật. Tôi c̣n nhớ là khi họ cạo trọc, chỉ để trên đầu một chỏm nhỏ và khi nó dài ra tôi thường vắt lên mang tai. Đó là quăng thời gian mà tôi học tập, và có lẽ cũng chính là quăng thời gian mà tôi c̣n vô tư và có nhiều niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ.


Rồi một ngày, có một nhà sư từ xa đến chùa, lúc ra đi ông dắt tôi theo. Đó chính là sư phụ của tôi. Tôi đă học thật sâu về nỗi đau, làm thế nào để giúp mọi người sống khỏe mạnh thông qua thuật châm cứu, bấm huyệt và ngôn ngữ phù hợp để khuyên họ làm thế nào để vượt qua nỗi đau thể xác và khổ sở tâm hồn. Chuyến bay đầu tiên của tôi là bay qua Francoforte để gặp một người bạn của sư phụ. Sau đó th́ tôi liên tục di chuyển. Từ nhiều năm nay tôi đă đi qua rất nhiều thành phố, tôi đă giúp nhiều bác sĩ trong bệnh viện, có khi người ta c̣n dành cho tôi một căn pḥng để tiếp những ai có nhu cầu hay cần liên lạc với tôi theo lời khuyên của các bác sĩ.


Nhưng ngoài tiếng Anh, ông làm thế nào đế trao đổi với những bệnh nhân?


Đơn giản hơn những ǵ mà người ta có thể nghĩ, v́ ngoài tiếng Anh và tiếng Pháp, mà bất kỳ ngôn ngữ nào cũng đều có thể. V́ mọi cảm giác đau đớn của con người đều như nhau. Có một niềm tin từ phía họ và sự tôn trọng từ phía tôi. Chỉ cần một ánh mắt và một nụ cười là để hiểu ngay rằng cuộc gặp của chúng tôi không phải là một sự t́nh cờ. Tôi có mặt ở nơi đó là v́ họ. Thông thường th́ sau cuộc gặp, họ có để lại một ít tiền thông qua cô y tá và cô này chuyển lại cho tôi. Tôi dùng một phần tiền để trang trải các chi phí di chuyển và ăn ở, phần c̣n lại tôi gửi về ngôi chùa đă nuôi tôi khôn lớn để họ có thể giúp đỡ những người nghèo. Tôi không biết ǵ về sự ra đời của ḿnh, tôi sống mà không có gốc rễ, tôi như một hạt bụi lênh đênh, bay từ châu lục này qua châu lục khác nhưng mỗi lần tôi có một cuộc gặp và giúp được một người nào đó th́ tôi hiểu lư do v́ sao tôi phải sống cuộc sống này.


Câu nói cuối của nhà sư đă làm tôi xúc động đến sững sờ. Đối với tôi th́ như đang soi bóng ḿnh trong gương. Tôi cũng là người không có quá khứ, tôi cũng sống mà không biết cội rễ nhưng tôi sống mà chẳng có ích ǵ cho ai, thật khác với vị tu sĩ khiêm tốn này.


Tôi như bị câm họng và nghĩ rằng, cho đến lúc ấy, tôi chưa từng bao giờ nghĩ là trước hoặc sau ǵ th́ tôi cũng sẽ phải đối diện với những vấn đề của khổ đau, của bệnh tật và lúc đó tôi chỉ có một ḿnh.


Thời gian cứ lặng lẽ trôi mà chúng tôi chẳng ai hay là máy bay sắp sửa hạ cánh ở phi trường Pearson, cách Toronto chừng 30km.


Tôi giúp nhà sư lấy hành lư xuống và lấy luôn chiếc valy của ḿnh. Tôi không quên bỏ các giấy tờ và tài liệu vào ngăn kéo mà dù đă lấy ra nhưng tôi chẳng đọc được một chữ nào.


Nhà sư nh́n tôi mỉm cười nhưng trong đôi mắt ông ta tôi có nh́n thấy phảng phất một nỗi buồn.


Có lẽ nên chào từ giă ở đây thôi! Lát nữa qua các trạm kiểm soát, nhận hành lư kư gửi, sẽ rất lộn xộn.


Vâng, xin cảm ơn chuyến đi thú vị này, và cảm ơn ông đă làm tôi suy nghĩ... Ai biết là sau này chúng ḿnh sẽ c̣n cơ hội gặp lai nhau?


Chúng ta không thể nào biết được đâu, dù có khi tất cả đều đă được định mệnh sắp đặt. Cầu chúc b́nh an nhé, người bạn mới.


Lời lẽ và thông điệp mà nhà sư nhắn gửi như đă để lại trong tôi một điều ǵ. Có lẽ tôi đă gặp được một người có thể hiểu rơ tâm trạng của ḿnh hơn tất cả những người đă gặp.


Những năm tháng về sau tôi chỉ c̣n lưu giữ một kỷ niệm mơ hồ về chuyến đi ấy, tôi tiếp tục sống trên chiếc máy bay này đến chiếc máy bay khác, trải qua khách sạn này đến khách sạn khác và tôi chỉ nhớ về chuyến đi đó mỗi khi tôi trong ḷng ḿnh có những mối lo và những buồn đau.

Tôi nằm một ḿnh và ḷng đầy lo ngại trong một căn pḥng vô trùng ở bệnh viện John Hopkins a Baltimora thuộc tiểu bang Maryland. Người ta đă mang tôi từ sân bay đến đây bằng xe cứu thương. Lúc tỉnh dậy th́ bác sĩ cho hay là sau khi máy bay hạ cánh, vừa bước ra th́ tôi bị té ngă. Có thể là một cơn đau tim. Các bác sĩ đă khó khăn lắm mới giúp tôi hồi sức, và bây giờ tôi đang nằm trong t́nh trạng cần theo dơi.
Ông cần phải b́nh tĩnh. Chúng tôi cần xem diễn biến trong vài ngày tới thế nào.. c̣n phải xét nghiệm và chờ kết quả...


Trong đêm tôi c̣n có một cơn đau nữa. Tôi có cảm giác như ḿnh đang nắm đuôi một con ngựa trở chứng, chạy băng băng trên một cánh đồng dài vô tận; một con ngựa mất kiểm soát và đang phi trong trái tim đă làm tôi hụt hơi, chỉ muốn gào lên.


Các y tá vội vàng mang b́nh oxy chạy đến cùng với thuốc an thần. Ngày hôm sau bác sĩ đến bên tôi và nói:


- Rất tiếc là cơn khủng hoảng tim của ông là ngoài dự kiến. Và rất nguy hiểm. Chúng tôi nghĩ là cần giải phẩu dù chúng tôi không chắc chắn lắm về kết quả, nhưng dù sao th́ cũng phải c̣n nước c̣n tát. C̣n bây giờ chúng tôi đang cố gắng kiềm chế những t́nh huống bất ngờ để giữ ổn định.


Lời lẽ của bác sĩ không khích lệ cho tôi một chút nào trong khi ánh mắt của ông như c̣n truyền theo các cảm giác về một sự thật c̣n bi thảm hơn.


Nếu t́nh trạng nguy cấp như vậy th́ tôi cần phải thu xếp một số việc. Yêu cầu ông bảo ư tá đến gặp tôi. Tôi cần phải gọi điện.


Vâng, ông yên tâm, tôi sẽ báo cho cô ư tá đến ngay.


Sự lo ngại của tôi về công việc đang làm là ưu tiên. Trong một văn pḥng ở Baltimora, nơi mà tôi phải gặp các lănh đạo, có vài người có thể thay tôi để tiếp tục. Sau vài cú điện thoại và trao đổi với các sếp lănh đạo th́ công việc coi như đă tạm ổn.


Vị giám đốc trung tâm c̣n nói thêm: Chúng tôi c̣n có thể làm điều ǵ khác cho ông nữa không? Có cần là chúng tôi thông báo cho người thân nào trong gia đ́nh không?


Thưa không, cảm ơn ông. Ở Bệnh viện người ta cũng hỏi tôi như thế. Tôi đáp và nhắc ông nhớ những điều tôi căn dặn về công việc.


Tôi hy vọng là ḿnh sẽ làm kịp, và trái tim ḿnh sẽ ổn trở lại.


Tôi biết là ḿnh đang ngầy ngật v́ thuốc, có lúc tôi cảm thấy như ḿnh đang lơ lửng trong một cái bong bóng đang tan biến, điều lạ lùng là nằm trong đó tôi không c̣n nghe đau đớn, chỉ có b́nh an.

Tôi giật ḿnh thức giấc v́ bất ngờ có ai đó ngồi bên cạnh ḿnh. Tôi nghe một bàn tay đang đặt lên trái tim và cùng lúc đó cũng có một bàn tay khác đang nắm lấy cổ tay ḿnh. Tôi mở mắt một cách khó nhọc và trời ơi, trước mặt tôi là ánh mắt sáng rỡ của nhà sư mà ḿnh đă gặp trên chuyến bay.


Nhà sư nh́n tôi mỉm cười và bàn tay ông dời từ trái tim để đặt lên trán tôi. Ông không nói ǵ, nhưng sự hiện diện của ông ở nơi đây đă ban tặng cho tôi một sự b́nh yên không thể nào nói được nên lời.


Ông áp miệng sát bên tai tôi.

Ông bác sĩ đang chữa trị cho bạn đă gọi cho tôi nhưng thú thật trước đó tôi không bao giờ tưởng là ḿnh sẽ được gặp lại bạn. Chắc bạn đă trải qua nhiều đau khổ và lo sợ, nhưng bây giờ bạn hăy b́nh tĩnh nhé. Bạn không c̣n cô đơn hay chỉ một ḿnh nữa đâu.


Tôi không c̣n sợ nữa. Ông chính là người duy nhất mà tôi muốn gặp lại trong lúc này để từ giă, người anh em ạ.


Đó chính là lời nói cuối cùng của tôi và tôi đă vĩnh viễn rời bỏ phút giây ấy, để yên bàn tay tôi trong bàn tay nhà sư, trong khi từ đôi mắt của ông, dường như cũng đang có vài giọt nước mắt đang rơi xuống.
 


Sài G̣n, tháng 6- 2019
Elena Pucillo Truong

 

 

Trang Trương Văn Dân

art2all.net