|
Huỳnh Như Phương
NHỮNG KHOẢNH KHẮC VÔ TẬN
Đó là phút mặc khải khi người mẹ chồng bấy lâu nuôi định kiến với người con dâu, bỗng một ngày nhận ra sợi dây mật thiết gắn bó hai người qua một mầm sống mới tượng h́nh, nhờ đó trút bỏ vẻ lănh đạm và ích kỷ thường ngày để t́m lại sự dịu dàng và bao dung vốn có của ḿnh. Đó là những giờ phút hai anh em ruột thịt gặp lại nhau sau mười năm xa cách, trong căn nhà thời thơ ấu, nơi diễn ra đám tang của người cha thô bạo đă để vết hằn trên hai trái tim thơ dại. Trong cái khoảnh khắc từ giă, khi người anh tặng lại em chiếc đầu máy xe lửa chạy bằng pin mà người cha mua tặng một mùa giáng sinh xa lắc, ḍng nước mắt bỗng rửa trôi tất cả những uất ức, căm hận. Đó là một phút tự do khi người đàn bà quyền lực khô khốc, khó tính và cáu bẳn v́ ngập đầu trong công việc, bỗng một buổi sáng kia muốn vượt thoát ra khỏi cái guồng máy quay đều làm ngạt thở để t́m lại bản tính thật của ḿnh. Đó là thời khắc của ngày cuối năm, sau bao ngày chờ đợi, người ni sư già gặp lại người đệ tử đă bỏ chùa ra đi không tăm tích, nay trở về với đứa con bé bỏng trong tay. Đó là thoáng chốc hai người trẻ tuổi chưa quen biết trao cho nhau ánh mắt dịu dàng và nụ cười thân mật trên chuyến tàu về quê ăn Tết. Đó là thời điểm định mệnh, ngẫu nhiên hay có chọn lựa, mà cặp vợ chồng già hay đôi t́nh nhân trẻ cùng nhau đi đến cái chết để giữ trọn một t́nh yêu đẹp…
Trừ truyện ngắn Trước khi màn hạ, ng̣i bút nhân hậu của Elena Pucillo Trương như chỉ viết về t́nh liên đới, ḷng trắc ẩn, sự bao dung và tha thứ của con người. Trên tất cả, đó cũng chính là những khoảnh khắc của yêu thương, như tác giả viết qua ư nghĩ của một nhân vật: “T́nh yêu đă bùng nổ trong một lát nhưng đă theo tôi đến suốt đời người”. Elena không chỉ nắm bắt mà c̣n biết cách miêu tả những khoảnh khắc, làm cho nó kéo dài ra, thu hút sự chú ư của người đọc, chẳng hạn khi chị tái hiện h́nh ảnh bà Viên Trân chiết trà ướp sen mời khách: “Tôi có cảm giác là thời gian đă ngưng lại trong khoảnh khắc đó: chẳng quan trọng là ḿnh đang ở đâu, đang làm ǵ, ở đây không có chỗ cho quá khứ với những muộn phiền mà cũng chẳng c̣n chỗ cho tương lai với bao ẩn số”. Và tác giả gọi đó là “khoảnh khắc vô tận”: ngắn ngủi về thời gian vật lư, nhưng vô tận về hiệu ứng tâm linh.
Với chủ đề Carpe diem/ Nắm bắt khoảnh khắc, Elena đă từ một
nouvelliste trở thành một essayiste khi chị b́nh luận về những vần
thơ của Tôn Nữ Hỷ Khương: “Và trong hầu hết các bài thơ của nhà
thơ Tôn Nữ Hỷ Khương đều có phản chiếu tư tưởng này, bà trải ḷng
với người đọc rằng cuộc đời này là duy nhất, nhắc chúng ta biết đó
là một quà tặng duy nhất và tuyệt vời của tạo hóa mà chúng ta đang
có và v́ thế cần phải biết trân trọng và hăy sống với niềm vui. Thế
giới bao quanh chúng ta thật tuyệt vời và sự sống chính là điều quan
trọng. Bất cứ một biến cố nhỏ hay lớn nào trong cuộc đời chúng ta,
từ nụ cười của em bé đến sự leo lên đỉnh một ngọn núi cao cũng đều
phải cho chúng ta ư thức về tính siêu phàm của cuộc sống”.
Đó là những đốm sáng lóe lên trên đường đời dằng dặc, giúp ḿnh gắng
đi cho trọn dù chỉ một chặng ngắn ngủi của thời gian.
|