|
TR̉ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT
TẬP II - NƯỚC
MẮT ĐÀN ÔNG
02.4.2021 - Bạn ơi, kể ra ḿnh cũng tệ, lâu rồi chưa ghé thăm bác Tám Tham. Hôm ấy nhân ngày chủ nhật 23/5/1976 ḿnh ghé bác để tin cho bác biết những tín hiệu lạc quan về đời sống của cha con ḿnh trong những ngày qua, nhất là chuyện vừa đi lănh thùng hàng từ Sài G̣n về. Người ta thường bảo, đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Vâng, rơ ràng là như vậy. Nói để bạn biết, khi đặt chân xuống đất Sài G̣n, bất cứ việc ǵ cũng phải học khôn cả. Từ chuyện xếp hàng để chờ ghi tên lănh phiếu, đến việc tiếp xúc nhân viên phát hàng, cả việc nghe ngóng để biết những khôn dại trong khâu xử thế với nhân viên phát hàng. Nói chung, cái ǵ cũng phải học cả. Bởi lẽ, chỗ nào có “miếng ăn” là chỗ đó luôn đẻ ra muôn ngàn thứ lừa lọc khó lường. Như bạn đă thấy rồi đó, ngay cả khi con người chết đi th́ sau đó xă hội sẽ đẻ ra ngay một đám khóc mướn, khóc thảm c̣n hơn cha mẹ họ chết ḱa. Như thế th́ trên đời nầy, ngay trong hành tinh ḿnh đang sống đây, luôn phải đề pḥng những bất trắc có thể xảy ra cho bất cứ ai đang sống lương thiện. Nói như thế không có nghĩa là xúi bạn nên sống quỷ quái mà bạn phải thấy được những quỷ quái của những kẻ bất lương để tránh né. Chuyện thật thật giả giả là chuyện thường t́nh trong cái xă hội ḿnh đang sống. Ḿnh không dám nói đạo đức suy đồi, nhưng những cảnh t́nh hiện thực ḿnh thấy là có. Những h́nh ảnh đóng kịch của ḿnh với chiếc giỏ xách rách rưới khi vào nhà nghỉ trọ, có một chút cảm giác làm ḿnh xấu hổ như ḿnh chính là người láo lếu. Nhưng biết sao bây giờ? Gặp thời thế, thế thời phải thế. Mong bạn thông cảm! ~~oo0oo~~
- Chào bác, hôm nay bác dậy sớm thế! - Thơ đó hả? - Dạ con từ Sài G̣n mới về. Bác Tám Tham đang ngồi uống nước trà trong pḥng khách. Bác chỉ tay vào ghế mời ḿnh ngồi. Ḿnh không đợi bác cất thêm lời, ḿnh kể một hơi về chuyện đi Sài G̣n lănh thùng hàng cho bác nghe. Bác khen ḿnh c̣n trẻ mà cẩn thận và chu đáo là đức tính tốt. Có một điều đặc biệt, suốt hơn 50 phút chuyện tṛ với bác, bác không hề hỏi ḿnh nhận được những ǵ bà ngoại các cháu gởi về cho. Tính bác tự trọng nên không thích ṭ ṃ những điều có phần nhạy cảm. Ḿnh thấy bác có những đức tính gần giống như cha ḿnh. Cha ḿnh suốt một đời lặn lội v́ con, tất cả v́ con, cho con. Chẳng may, mẹ ḿnh mất sớm, khi ấy ḿnh mới 5 tuổi, lại gặp thời loạn lạc chiến tranh năm 40 – 45, muôn dân đều đói khổ. Với cảnh gà trống nuôi con, cha ḿnh một tay gồng gánh thật là tội nghiệp. Nhờ bẩm sinh cha ḿnh là người khéo tay nên cha ḿnh làm đủ nghề để kiếm sống nuôi con. Rồi mọi gian nan cũng qua, cha con ḿnh vẫn sống hạnh phúc. Cha ḿnh mất năm ông 63 tuổi. Có một điều ḿnh tiếc là nếu như thời buổi ḿnh đang sống đây th́ chắc chắn cha ḿnh không chết. H́nh như lúc ấy ông chỉ bị chứng bịnh sệ ruột, thế mà cũng phải bó tay. Nếu như tŕnh độ y khoa phát triển như bây giờ th́ bịnh nầy chữa trị dễ ợt. Ḿnh xem như cha ḿnh bị chết oan. Tiếc nhớ quá…! Cũng đă gần 9h00 rồi, ḿnh xin phép bác Tám để về hầu lo bề bộn công việc ở nhà nữa. ~~oo0oo~~
Ḿnh đi Sài G̣n tính ra cũng đă gần cả tuần rồi, việc ǵ th́ c̣n kéo lê được nhưng việc nhà nông mà chậm vài ngày th́ thất bại một vụ. Ḿnh biết thế nhưng thân một ḿnh, biết sao bây giờ? Sào ruộng lúa nước th́ tạm yên tâm, chỉ tạm thôi chứ cũng lo cỏ dại và chuột bọ, nhưng mấy ngày nay trời khô hạn nắng gắt, ḿnh lo nhất là sào khoai lang tím mới xuống giống. Nghĩ thế nên ḿnh ba chân bốn cẳng chạy vội xuống rẫy khoai lang xem sao? Ô, rất may là chưa sao. Tối qua nghe thím Phụng nói, trong những ngày ḿnh đi Sài G̣n, ở đây cũng có mưa lai rai. Chắc nhờ vậy nên ḿnh thấy đọt lang vẫn nảy lá non tốt. Hú hồn, mừng ghê…! Chưa kịp ăn trái bắp luộc mang theo, ḿnh liền gánh nước tưới sương qua các vồng lang cho đỡ hốc. Ḿnh phải mất hết cả buổi sáng mới tưới đẫm hết sào lang. Rất mệt, nhưng vui. Cả 7 cái miệng chỉ trông chờ vào sào lang và sào lúa nước th́ có mệt cũng phải vui. Thôi th́ ḿnh cứ hiểu theo cái nghĩa đen thui của câu thành ngữ:” Có thực mới vực được đạo” bạn nhé! Như thế cho yên cái cảnh gà trống nuôi con? Trưa hôm đó mới là một buổi trưa ḿnh ăn cơm ngon miệng nhất dù là cơm ghế lát ḿ khô. Hay nói một cách văn chương nông dân kiểu tụi ḿnh lúc bấy giờ là cơm “ ḿ cơng gạo “. Thật vậy, h́nh ảnh lát ḿ khô cơng vài hột cơm trong nồi, ḿnh không bao giờ quên. Nhưng không sao, điều quan trọng đối với ḿnh là sống sao cho đúng với nghĩa sống. Con người sinh ra không phải để ăn, cái chính là để sống. Nghĩ đến việc nầy, ngay tức th́ nhiều vấn đề chao đảo trong đầu ḿnh. Sống v́ cái ǵ? Ư thức, hạnh phúc, đạo đức, thiện và ác, ư nghĩa cuộc đời ḿnh là ǵ? Ḿnh hơi bâng khuâng lúc bấy giờ, nhưng rồi cũng định thần lại được nhờ nghĩ đến 6 đứa nhỏ. Sau khi ăn cơm trưa xong, ḿnh mở thùng hàng ra để kiểm lại mọi thứ, xem những món nào có thể đem lên chợ chào hàng chiều nay và tiện thể xem giá cả mua bán ra sao. Ḿnh định nằm nghỉ một chút cho đỡ mệt v́ cả buổi sáng phải gánh nước tưới các vồng lang đau vai quá, nhưng không hiểu sao trong ḷng cứ nôn nao khó tả. Rồi ḿnh dặn ḍ các cháu những việc nhà cần thiết, nhất là việc phơi lúa sao cho chu đáo. Ḿnh mặc quần áo chỉnh tề và đem theo một túi xách những mặt hàng mẫu của bà ngoại các cháu gởi về để lên chợ dạo giá. Chợ Lạc Nghiệp chiều nay đông quá, đă 3h00 chiều rồi mà vẫn c̣n đông. Thường th́ các hàng hóa rau tươi tập trung lên chợ vào buổi sáng, sao hôm nay các nông sản ở các thôn lại tập kết vào buổi chiều? Cũng lạ thật!
Ḿnh vào chợ và đi thẳng vào các cửa hàng quen để hỏi giá
bán. Các cửa hàng nầy ḿnh cũng đă vài lần trao đổi với họ rồi nên ḿnh tin
họ. Sau khi dọ giá xong, thấy vừa ư, ḿnh bán hết những hàng mẫu trong túi
xách và gởi tạm túi xách trong một cửa hàng quen. Ḿnh thấy thời gian cũng
c̣n sớm, ḿnh tạt qua nhà anh Bạc gần đó để thăm hai vợ chồng, tiện thể thăm
cô Lan luôn. Không biết những trạng thái nôn nao khi c̣n ở nhà có phải là
chuyện thăm viếng nầy không, mà nếu phải th́ tại sao là vậy? Gần đây, có lắm
chuyện, ḿnh cũng không hiểu được ḿnh. Như chuyện không thiết tha lắm cho
con đi học mặc dù không nhiều th́ ít, cũng có đôi lần ḿnh lầm tưởng ḿnh là
kẻ sĩ. Đầu óc ḿnh luôn xáo trộn bởi những điều nghịch lư. Ḿnh bị xô đẩy,
níu kéo, giằng co liên hồi giống tựa h́nh thù một con lật đật. Hôm ấy ḿnh
đến thăm cô Lan cũng đang mang trạng thái đó. Cái trạng thái nắm lấy th́ lo,
bỏ đi th́ tiếc. Nhưng có một điều mà cần phải nói trắng ra với bạn tại đây,
đó là tâm hồn ḿnh vẫn đang trống rỗng. Vâng, trống rỗng! Có chăng là những
ngổn ngang đặc quánh của lư trí, mà tệ hơn là lư trí bản năng. Thứ lư trí mà
những người ham viết lách như ḿnh rất ghét, nếu không muốn nói là tởm. Lúc
bấy giờ ḿnh châm chế cho ḿnh bằng những ư nghĩ “ sự đời đưa đẩy “ như một
lời thứ lỗi thô bỉ nhất chưa từng nghe. Mà ḿnh vẫn nhận lời thứ lỗi ấy. Thế
mới lạ chứ! Rồi cứ tuần tự theo lời thứ lỗi ấy, ḿnh t́m gặp cô Cao Thị Lan
sau khi chuyện tṛ xong với vợ chồng anh Bạc. Thú thật với bạn, ḿnh nói đến
thăm vợ chồng anh Bạc rồi tiện thể thăm cô Lan, nhưng thực ra trong ư nghĩ
đen tối hiện hữu, cô Lan mới là cái đích chính ḿnh t́m đến. Ḿnh cũng không
biết ḿnh đă đánh lừa ḿnh từ khi nào. Có một điều tệ hại là lúc bấy giờ,
ḿnh không biết ḿnh bị đánh lừa nên ḿnh nhập cuộc một cách rất hứng khởi.
Hứng khởi đến nỗi ḿnh không quên một lời đường mật nào đă in sẵn trong sách
vở của những chàng sở khanh đáng ghét đáng khinh. Ḿnh đến tṛ chuyện với cô
Lan lần này là lần thứ 6 kể từ khi quen biết với anh Bạc, cho nên ḿnh rành
rọt cuộc sống và nắm vững tâm lư cô ấy. Bởi vậy, lần nầy ḿnh tấn công vào
đường t́nh cảm cô ấy như một thủ thuật binh pháp Tôn Tử, biết ta biết người
trăm trận trăm thắng. Nhưng bạn ơi, thắng mà buồn, v́ ḿnh đâu có thắng được
ḿnh. Chẳng qua, ḿnh thắng cô Lan để những đứa con ḿnh có được một tổ ấm
đúng nghĩa. Thế thôi! Tuyền Linh
|