|
NHÀ VĂN KIỆT TẤN NHƯ TÔI BIẾT (Đọc lại thư Kiệt Tấn gởi Vơ Kỳ Điền, gần bốn mươi năm trước)
Kiệt Tấn và Vơ Kỳ Điền
EM ĐIÊN XƠA TÓC BÂY GIỜ RA SAO?
Bagnolet, 2 tháng 10 1985
Vơ Kỳ Điền, bạn mến,
“Xin ngài chớ quá nhọc tâm mà bần tăng thêm tổn đức!”. Đó là lới của ḥa thượng nói với Điệp khi chàng lên chùa thăm Lan lúc nàng hấp hối trong bộ dĩa “Hoa Rơi Cửa Phật” với Tám Thưa, Năm Nghĩa và cô Tư Sạn hát, hồi nhỏ tôi nghe c̣n nhớ tới bây giờ. Đọc xong thư bạn, tôi sực nhớ ngang tới câu đó, và cũng muốn nói với bạn như vậy.
Chẳng những tổn đức mà e c̣n đắc tội với văn học sử nếu khi không bạn dẹp vụ in sách và bỏ viết ngang xương “Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu!”... C̣n sợ một nỗi bạn thừa thắng xông lên bỏ ăn bỏ uống luôn, tôi lại càng thêm đắc tội với bà xă... của bạn. Việc ǵ thủng thỉnh mà tính, ông đạo đừng có nóng nảy. Tánh tôi vốn sợ nghiêm chỉnh – ít ra là sự nghiêm chỉnh kinh niên – nên nghe bạn khen quá tôi ngó vô kiếng thấy tôi, tôi cũng giựt ḿnh. Từ ngày ra khỏi nhà thương điên tự nhiên tôi nghĩ ngày nào mà ḿnh không nhăn răng cười một phát là ngày đó ḿnh mới chỉ sống có một nửa. Bởi vậy ngày nào mà tôi chưa cười là trong bụng cứ hồi hộp như người thiếu bổn phận.
Bạn thành thật với tôi th́ tôi cũng xin thành thật hâm mộ tài bạn viết – từ đă nhiều lần nói với Hồ Trường An như vậy, có điều tôi làm biếng viết lên chăng? Bă xă tôi cũng ái mộ bạn lắm. Kể chuyện phía “răng đen mă tấu” mà viết được như bạn tôi xin dở nón chào thua. Tôi xin đạo đạt ư kiến khác với bạn là tôi thích truyện Vơ Kỳ Điền hơn truyện của cô X.. Cũng như có người thích truyện của cô X và Vơ Kỳ Điền hơn truyện của Kiệt Tấn (như B.Th.H chẳng hạn). Đó là lẽ thường và tự nhiên hết sức. Có ǵ đâu mà phải “ngậm ngùi”?
Nói thật với bạn là ṭa soạn nào nhận được truyện của Vơ Kỳ Điền là mừng húm, cho đăng liền. C̣n nhận được truyện của Kiệt Tấn – nhất là truyện t́nh – là xem xong “nàng” khẻ thở dài rồi giấu biệt. Kỳ rồi sau Em Điên Xơa Tóc đă bị bà Nguyên Hương tỉa tóc sơ sơ, c̣n ông Nguyễn Mộng Giác th́ xởn luôn một lọn. Để an ủi, ông Giác hứa VHNT số tháng 10-85 sẽ cho đi ”Chú Tiểu B́m Bịp” Có lẽ chú tiểu đầu đă cạo láng te, có rút kéo ra cũng đành tra vào vỏ, ông Giác chịu thua. Bạn xúi tôi sáng tác mạnh, e rồi khi xem tiếp những bài về sau của Kiệt Tấn bạn sẽ lại chắt lưỡi ngậm ngùi: “Ối chao! thiếu chút nữa ta đă trao duyên lầm tướng cướp!”. Như cô Tuyết chẳng hạn.
Tuy nhiên lời khen thưởng của bạn có tác dụng tâm lư thiệt bất ngờ: bă xă tôi đâm ra có cảm t́nh với.. tôi thiệt rơ rệt. Sau bữa được thư bạn, bà nấu cho tôi một nồi mắm kho đặc biệt và vặn nhạc vọng cổ cho tôi nghe. Khi nào bạn có qua Tây chơi, bă xă tôi sẽ cho bạn thưởng thức món bún nước lèo Bạc Liêu, nơi tôi sanh đẻ -bạn dân Xài Ca Nă? Qua tiếng vọng gần xa của Em Điên Xơa Tóc tôi có cảm tưởng thân hữu bị những ư nghĩ của tên khật khùng “mà” con mắt, thành ra quên mất câu chuyện kể trong đó. Cho tới bây giờ từ phía độc giả, nam cũng như nữ, chưa nghe ai chép miệng bùi ngùi như bă xă tôi, sau khi đọc xong truyện: “Thiệt tội nghiệp Em Điên biết chừng nào! Bây giờ cô đó ra sao hả anh?” Nhiều bữa ngôi trên đồi cỏ sau nhà, mùa hè đă hết, buổi chiều đă hết, tôi cũng tự hỏi y chang như vậy và không khỏi ngùi thương.
Nếu Em Điên khiến bạn không dám viết nữa th́ bạn hăy v́ tôi mà cầm bút trở lại cho bà con ta và bà xă tôi mừng. Viết về những đề tài ngộ nghĩnh khác mà bạn thích, chẳng hạn...
Bần tăng xin bái bút. Thân mến
Kiệt Tấn
-----------
Ghi Chú: -Tiếc là tôi không scan bức thư được. Chữ Kiệt Tấn đẹp như thư pháp. Các bạn có để ư cái thông minh, hài hước ư nhị của KT trong câu hỏi -bạn là dân Xài Ca Nă? Đọc ngang đây tôi giựt ḿnh. Tại sao vậy? V́ Xài Ca Nă là một làng ở Sóc Trăng, mà cũng giông giống chữ Ca Na Đa. Đúng vậy, tôi có dạy học ở Sóc Trăng và hiện cư ngụ xứ Gia Nă Đại. Ở xứ nầy, chúng tôi thường gọi đùa nhau, tụi ḿnh là dân C̣i, do chữ Québecois, hoặc là Điên, từ chữ Canadian. Duy chỉ có KT gọi tôi là dân Xài Ca Nă! Thích quá câu nầy - "Nhiều bữa ngôi trên đồi cỏ sau nhà, mùa hè đă hết, buổi chiều đă hết, tôi cũng tự hỏi y chang như vậy và không khỏi ngùi thương...
Tuy là bức thư giao tiếp bạn bè thông thường nhưng bạn đă
viết bằng trái tim... ~~oOo~~
KIỆT TẤN YÊU VÀ VIẾT NHƯ
THẾ NÀO ? Paris 19-01-1986 Vơ Kỳ Điền, bạn mến,
....... Thư thả sẽ viết một chuyện t́nh miệt B́nh Dương với một số nhân vật mà bạn đă có biết. Năm nào đó không rơ, tôi có lên trường Trịnh Ḥai Đức BD dự lễ phát phần thưởng, khiến nhớ tuổi học tṛ, với những mối t́nh ngây ngất nửa vời. Bà xă tôi đọc thư bạn lấy làm cảm kích lắm v́ cảm giác của bạn y hịch như nàng khi đọc xong “Đêm Cỏ Tuyết”: ngùi ngùi thương xót. Bạn hỏi tôi tại sao “tài hoa” quá sức? Thiệt t́nh cái tài hoa đó là của những người con gái đă yêu tôi quá sức chân thành -c̣n tôi th́ chỉ nhăng nhện. Tôi mang mặc cảm không biết yêu. Tôi không tài nào yêu các nàng cho bằng được t́nh các nàng yêu tôi -kể cả những nàng đă bỏ tôi đi lấy chồng. Có phải v́ tôi “giỡn mặt ái t́nh”? Chắc vậy.
Đang giữa mùa đông nên tôi lại thèm viết một chuyện t́nh thời đi học ở Québec. “Người Em Xứ Tuyết” Yêu một thời bủn rủn. Tưởng đă chết được.. Ai dè c̣n sống nhăn. Tôi đang viết chuyện ǵ, đố bạn biết? Bạn chắc chắn không tài nào đoán ra đâu. V́ lẽ tôi đang viết chuyện Tề Thiên đi thỉnh kinh (!). Nghe qua chắc hồn vía lên mây, không biết nói chơi hay nói giỡn. Muốn biết chuyện sau thế nào, xin đón xem số báo tới.
Bần tăng xin bái bút. Thân chào chư đạo hữu,
Mến, Kiệt Tấn
~~oOo~~
Bagnolet 28 tháng Tư, 1986
Hiền hữu Kỳ Điền thân mến,
Chờ tập truyện của hiền hữu hoài không thấy nên có thư nầy hồi âm kẻo hiền hữu sốt ruột. “Bóng Nguyệt Ḷng Sông” đă đọc, c̣n “Người Thầy Cũ” th́ chưa. Quả nhiên đọc Bóng Nguyệt Ḷng Sông thấy hiền hữu có chuyển hướng, về nhân vật cũng như cốt truyện, và có thêm chiều sâu cho cốt truyện. Tốt lắm. Nếu ai khác viết th́ có thể gọi là hay, Vơ Kỳ Điền viết th́ có thể viết hay hơn. Lối tŕnh bày gần với tường thuật, bằng phẳng, thiếu sôi nổi -hay là tác giả cố ư, cho phù hợp với nhân vật và bối cảnh?
Như hiền hữu đă thấy, cũng đồng thời một câu chuyện, dưới ng̣i bút của mỗi tác giả th́ lại khác nhau. Cái hay cái dở của mỗi người là ở chỗ đó chăng? Lấy tỉ dụ mấy bà già quê hương, hiền hữu chỉ muốn viết về một bà già độc nhứt, Hồ Trường An muốn để bà già tự thuật, tôi đưa ra một số h́nh ảnh để người đọc nhớ lại bà già quê hương nào đó chính ḿnh đă gặp mà bồi hồi. Dĩ nhiên ba lối viết sẽ gây xúc động ở độc giả rất khác biệt nhau.
Hiền hữu đưa ra cái cảm xúc “bũn rũn” rất gần quan niệm của tôi về truyện ngắn. Tôi thường tưởng tượng độc giả là người nữ nên có quan niệm dâm ám như sau:” Khi viết truyện ngắn, tác giả rủ độc giả làm t́nh. Nếu cả hai đều đă đời, truyện ngắn thành công, nếu chỉ một bên đă đời, truyện ngắn thất bại, nếu chẳng có bên nào đă đời, truyện ngắn thảm bại. So với quan niệm đó th́ một truyện ngắn thành công khó lắm thay!”. “Chú Tiểu B́m Bịp”là một công án chớ không phải là một truyện ngắn.
Chừng nào ra sách hiền hữu nhớ gởi cho Cô Ba Bến Tre và phu quân một cuốn v́ cặp nầy rất ái mộ văn bút của hiền hữu lắm. Bây giờ là mùa xuân, hiền hữu thử viết chuyện t́nh coi chơi....
............. Muốn t́m đề tài mới th́ không ǵ bằng t́m hiểu những ǵ ḿnh không (chưa) biết, hoặc không thích, hoặc chưa thử. Chúc hiền hữu như ư,
Thân mến,
Kiệt Tấn. _______
Phụ Chú của VKĐ: -trong thư KT có nhắc tới truyện ngắn
"Người Thầy Cũ” tôi dự định sẽ viết nhưng măi tới hơn chục năm sau tôi mới viết
ra được với nhan đề “Thanh Tâm Tuyền, Tỉnh B́nh Dương Với Tháng Ngày Dạy Học”
(Toronto April 2 -2006)
~~oOo~~ Bagnolet 5 bốn 1987
Vơ Kỳ Điền bạn mến,
Hôm trước, bặt hồi lâu không được thơ bạn, bă xă cằn nhằn tôi là chắc tại làm ”tám tàng” nên anh VKĐ giận rồi. Tôi lại phải làm tờ tự thú.
Giờ đây chắc bạn đang mê ly v́ sách Mai Kim Ngọc ra rồi đó “Một Chút Riêng Tư”. Đọc toàn bộ ư bạn ra sao. Vơ Phiến có mượn lời tôi khen MKN ở Tựa -c̣n ư riêng sẽ cho bạn biết sau. “Phù sa nước đục khó ḍm, nhớ anh em khóc đỏ ḷm con ngươi”. Tôi có nói với Vơ Phiến là bây giờ kiếm được một người viết như MKN là đỏ con mắt. Đồng ư với bạn là MKN viết rất chi ly và rất Tây Phương. ......
Cái tánh tôi lại không hạp với cái vụ chẻ cây cổ thụ làm tăm xỉa răng nên ít khi trong truyện tôi có dối thoại ṿng vo và rọi đèn pin nh́n lỗ mọt. Tôi mất kiên nhẫn rất mau, không phải khen hay chê đâu. Vấn đề là thích hay không thích. Vậy thôi. ......
Mùa hè nầy nhà Văn Nghệ sẽ cho in tập truyện đầu tay của mầm non Kiệt Tấn “Nụ Cười Tre Trúc”. Mầm non ngang tàng “như bạn nói” nên dính cái mùa pháp nạn dài dài... Khi nào bạn cầm cuốn sách trên tay mới hăy tin đó là thiệt, chớ nghe lời đồn nhảm.
Mỗi lần nghe bạn đ̣i bẻ bút là tôi lại đấm ngực”mea culpa!” Tôi định mớm ư th́ bà xă la tôi “chớ nên làm tám tàng”. Thôi để bạn thư thả đọc các tác giả khác (ta, tây, tàu, nhựt, ban nha, ư, vv...) rồi vận nội công mà xuất chưởng. Cần nhứt là đừng có khớp. Điều tâm niệm (?) là muốn cho độc giả thưởng thức một truyện hay -đọc tới đâu vỗ đùi la lên tới đó “đă quá! đă quá!” chẳng hạn. Th́ cũng như bạn đem cái “đă quá” đó tới cho người nữ lúc làm t́nh (tôi bị dâm ám!), bạn sẽ c̣n đă hơn thập bội. “Viết nhiều mà không ra ǵ th́ viết làm chi”, bà xă tôi chịu bạn câu nói đó lắm. Xong bă lại nâng bi tôi một phát “đọc truyện của lang quân rồi thiếp không đủ can đảm đọc truyện người khác”. Nghe qua tôi lại lấy làm cảm khoái muốn té ngửa... xuất tinh! “Chưa lên yên ngựa đă nhào xuống ngay”, xin bà con thông cảm. .........
Nguyễn Mộng Giác có cho biết nhiều độc giả đọc xong “Năm Nay Đào Lại Nở” và “Em Vịt Vàng Nhỏ Của Tôi Ơi” đă sa lụy hai hàng. Tôi đang chờ đọc một truyện nào đó về “vượt biển tấp cù lao” (bi thảm hơn nhiều) khiến tôi bấu lấy tim ḿnh mà khóc. Lại cái bài hát “rún tôi đẹp lắm người ơi!” chăng? Không phải vậy, tôi nghĩ. Tôi muốn nói tới cái nghệ thuật viết. C̣n chuyện sống thực, cái đau đớn câm lời, ôi thôi, làm sao nói hết. Đâu phải có nhiều người chết mới cảm động. Viết sao cho trái bom nguyên tử Hiroshima gơ lên ḷng từ bi của con người thành lụy ứa mới là cái tài t́nh của bút pháp. Bạn không đồng ư? (với tám tàng. Bỏ đi Tám!)
Chắc bạn đă có nhăn mặt khi thấy lúc gần đây tôi cho người yêu Bến Đ̣ và em sến Cẩm Hường vô lầu xanh Phụ Nữ Diễn Đàn. Chuyện t́nh Xứ Tuyết của tôi (sau Người Em Xóm Học) cũng sắp xuất hiện bên đó.. Nếu bạn thích ca dao th́ đọc truyện ”Bến Đ̣” cho vui. C̣n truyện “Sáng Dậy Nghe Em Khóc” nghe Chử Bá Anh nói khi đọc xong có một nàng cow-gượt da vàng ở Tết Xát viết thơ cho ṭa soạn đ̣i cạo đầu Kiệt Tấn bằng búa. Khi nào qua bên Mỹ chơi chắc phải nhờ tới bạn cho đàn em theo hộ vệ. Tuy nhiên tôi có mấy thế nhu đạo bẻ tay ác liệt lắm đối với mấy em, chịu chơi đừng có run.
-“Thấy cô nho nhỏ tui muốn bỏ cái nghề đờn. Theo cô mần tùng giả quánh quờn cho cô coi.”
Nếu muốn ṭ ṃ đời tư của tôi hồi ở Québec th́ nhớ đón coi “Yêu Em Xứ Tuyết” ắt rơ. Tuy nhiên nếu bạn yêu em Tuyết, có lẽ bạn sẽ yêu em Hường trong Sáng Dậy Nghe Em Khóc. Lai lạc quan quá trớn!
Ngoài ra, thoát ṿng dâm ám của hồ ly và yêu nữ, tôi có viết “Vườn Chanh Miệt Biển” đăng hai đoạn ở Văn Học và trọn hết bên VN Tụ Do. Bạn coi thử. Nếu bạn thích hơn truyện em Hường ắt là có chầu đổ máu trước cửa chùa (hay trong động Bà Đại) với tác giả. “ Xin VKĐ tí huyết như tôi đă xin tí huyết của tráng sĩ Kinh Kha trong truyện “Bến Đ̣” .
Bạn thử viết về sự mất trí và những ám ảnh dính cứng hồi lúc
vượt biên và hồi ở trại tỵ nạn xem sao. Viết về tỵ nạn mà vượt ra khỏi trại tỵ
nạn để gặp gỡ cái chung chung muôn thuở của con người, nếu có viết tôi sẽ viết
như vậy. C̣n bạn th́ xin... tùy nghi. Thân mến, Kiệt Tấn
~~oOo~~
Bagnolet 12 mai 1989,
Vơ Kỳ Điền bạn mến,
Được thư bạn, đọc xong ngó vào kiếng thấy mũi ḿnh sưng lên như cái mũi lân....
Viết về các bà th́ cũng phải lắng nghe tiếng dội của các bà chớ. “Lớp Lớp Phù Sa” của tôi bị mắc nghẹn cũng v́ ba cái vụ t́nh dục. Thầy Từ Mẫn kẹt là tu sĩ nên khi đọc tới cái màn trai gái đè nhau thở è ạch trong cḥi đă phải kêu lên: Maria hởi! linh hồn con ớn lạnh. Nhưng rồi thầy cũng xâm ḿnh thông qua cho Lớp Lớp Phù Sa xuất hiện mùa hè nầy. Bần tăng cũng mong lắm thay.
Thôi bạn hăy cố đẻ cho xong cái “Pulau Bidong Miền Đất Lạ” đi. Hay dở hạ hồi phân giải. Cũng như tôi đă hoàn tất Lớp Lớp Phù Sa, Xuân Thu in tập truyện và tùy bút “Nghe Mưa”. Tôi cũng không hài ḷng, cũng như bạn không vừa ư vậy. .........
Có giai thoại sau đây kể riêng bạn nghe thôi nha. Cách đây một tuần, tôi có hợp bạn Mai Thảo với Ngọc Dũng bên Mỹ sang, cùng Thái Tuấn, Lê Tài Điển, Nguyễn Cầm và Nguyễn Hưng Quốc nằm vùng tại Pháp. Rượu vào lời qua tiếng lại khiến cho kết cuộc Mai Thảo phải ngửa cổ lên trời khóc ba tiếng cười ba tiếng mà rằng:” Than ôi! Cung Tiến nó đă xấc rồi mà thằng Kiệt Tấn lại c̣n xấc hơn cả Cung Tiến!” Xấc? Cũng c̣n tùy kẻ đối thoại với ḿnh chớ, phải không bạn?
~~oOo~~
KIỆT TẤN ĐỌC “KẺ ĐƯA ĐƯỜNG”
RA SAO?
Paris 11 Sáu 1986
Hiền hữu Kỳ Điền thân mến, Hôm nay t́nh cờ được nằm nhà nên thừa cơ viết thư cho hiền hữu. T́nh cờ v́ bởi đảng cộng sản và xă hội xúi nhau đ́nh công chuyên chở, chẳng có métro chẳng có xe buưt nên tôi cũng chẳng thèm làm một màn bộ đội làm ǵ cho mệt xác. .............
Tuy nhiên, nói phớt qua X...là để đi tới không khí Vơ Kỳ Điền. Khi bọn ngợm mó tay lên miền Nam, tôi đă dậm cẳng kêu trời: -thôi rồi, trời đă hại Sa Vệ! Trong trí tôi, nếp sống hồn nhiên, t́nh thân mật, lời ăn tiếng nói thật thà chất phác, một cách sống nào đó như bạn đă sống, như tôi đă sống... đang bị tuyệt chủng. Đọc Vơ Kỳ Điền, lại thấy quả có y chang như vậy và càng thêm tiếc thương. Những cách nói, những cách cư xử của nhân vật Vơ Kỳ Điền nghe qua, ngó vô tưởng như vặn lại hồi kư trong đầu hay dở lại quyển lưu bút ở trường học, hồi c̣n bận quần xà lỏn đi cẳng không. Đọc xong bước ra đường tưởng chừng gặp lại ở góc phố chú Năm Hớt Tóc hay ông Bảy Thợ Rèn. Cách nói như nghe câu vọng cổ hay điệu xàng xê, hồi tôi đi coi hát cọp hồi nhỏ. Giản dị, nhớ hoài, sướng ran! Vơ Kỳ Điền đă đem tôi về Vĩnh Long và dắt tôi vô rạp hát coi cọp, nghe lại Paul Thuận xuống câu vọng cổ. Hay dắt tôi ra gốc cồng cho chú Ba Tui hớt tóc. Hay đưa tôi về Bạc Liêu coi chú Hai Ngầu đập sắt. Hoặc nghe chị Hai tôi bàn đề, đếm râu cọp trên h́nh vẽ, đánh con ốc xổ ra con chim én. Và c̣n nhiều nữa, nhiều lắm, nói làm sao hết. Văn của bạn thẳng và chân thành, không hoa ḥe hoa sói. Kết cục có những bất ngờ. .......
H́nh như trên Văn Học sẽ có bài điểm sách Kẻ Đưa Đường, bạn nhớ đón coi. Phê b́nh không phải là nghề của chàng, nhứt là viết khen th́ tôi lại càng vụng về lắm lắm. Kẻ Đưa Đường là tập truyện tôi thích -hay dở chung quy cũng là thích hay không thích mà thôi. ........
Tôi muốn nói thêm một không khí khác hẳn. Chẳng lẽ hơn 30 năm sống ở B́nh Dương bạn chỉ biết có chuyện ngợm thôi sao? Chẳng lẽ chỉ có ngợm mới chọc đâm được bạn? C̣n những người đẹp B́nh Dương khác th́ sao? Ở đâu rồi trong trái tim bạn? .......
Khi viết bạn nhớ thêm phần “nhục giác” (sensualité) -tai nghe, mắt thấy, mũi ngửi, tay sờ... cho nó đậm đà, như bă xă bạn bỏ bột ngọt vô nồi hủ tiếu vậy đó.
Nè hiền hữu không viết chuyện lă lướt về B́nh Dương, để tôi viết về miệt đó là rán chịu đó nghe. Sẽ viết về trường Trịnh Hoài Đức và học tṛ nữ sanh áo trắng của thầy Phước Việt văn. Viết không chắc hay nhưng bảo đảm trật là cái chắc -v́ tôi chỉ thỉnh thoảng lên chơi, và lần nào cũng say mèm và đái bậy, trông gà hoá cuốc. ......
“Ngồi đây đợi nắng B́nh Dương,
Cơn say lăng đăng bụi hường lao xao”
Tôi viết khi ngồi đợi nắng trong căn nhà sau vườn Bà T... “Vùi chôn trí nhớ đầu ghềnh,
hồn nhiên hạnh phúc lênh đênh cũng gần” Đọc truyện t́nh của tôi, ông Nguyễn Mộng Giác phục... bă xă của tôi quá xá là phục -cứ ngon lành bấm bụng cho tôi phát ngôn bừa băi! Và áp rún mấy em loạn cào cào.
Nếu hiền hữu chưa biết bí quyết, tôi xin mách nước. Tôi dọa:
“ Em không cho anh viết truyện t́nh là sẽ đắc tội với văn học sử!” Vốn là con
thầy giáo, nghe tới văn học sử là bă sợ hồn vía lên mây, tưởng là chuyện nhớn
(như cách mạng, như kiếu nước) nên bă bèn dạt qua một bên cho tôi mần văn nghệ.
Bạn thử tung chưởng đó coi sao. Nếu không hiệu quả, bạn phải làm tới, dọa bă xă
như sắp làm thiệt. “Đèn Mộng Lệ An, ngọn xanh ngọn đỏ, Em coi không rơ em tưởng đèn màu, Rút gươm đâm họng máu trào,
Để em ở lại kiếm nơi nào hơn anh!
Cam đoan kết quả bảo đảm. Nếu không trời sẽ hại Sa Vệ và bạn
chết... rán chịu! C̣n tôi, bất quá cũng chỉ là một “Kẻ Đưa Đường” -và đă đưa lạc
đường.
Mong đọc truyện mới và đề tài mới. Thân mến, Kiệt Tấn
~~oOo~~
KIỆT TẤN ĐỌC PULAU BIDONG
MIỀN ĐẤT LẠ RA SAO? Bagnolet 21 - 4 -1992
Vơ Kỳ Điền bạn mến,
Truyện ”Pulau Bidong Miền Đất Lạ” bạn viết thiệt lôi cuốn, hồi hộp, cảm động, vui buồn lẫn lộn. Xen lẫn đâu đó những suy ngẫm về cuộc đời và t́nh người rất thấm thía. Nó sẽ trở thành truyện cổ tích của một thời vượt biên. Nguyệt Ánh đă bỏ hết may vá để đọc truyện của bạn. Nguyệt Ánh đă nói truyện hay như vậy mà anh VKĐ cứ bi quan về giá trị của nó. Tôi tin rằng đó cũng là ư kiến chung của độc giả. ...........
Trên báo chí có đăng “bài tự bạch” của Dương Thu Hương gây ra x́ -căn -đan, không biết bạn có theo dơi? Tôi thấy nàng đáng thương hơn đáng giận. Cộng Sản như Sẹt -Nô -Bin. Người trong cuộc bị nhiễm độc mà người chống lại cũng bị nhiễm độc. Nghĩ mà thương cho dân Miền Nam ḿnh. Không biết họ có c̣n giữ được sự chơn chất. Đọc Pulau Bidong Miền Đất Lạ cũng thấy tiếc thay cây quế giữa rừng, để cho thằng Mán thằng Mường nó leo! Trong cuộc bể dâu vừa qua, có biết bao nhiêu cây quế? ...........
Thân mến,
Kiệt Tấn
TB. Khi tôi lập gia đ́nh năm 2002 ở Toronto. ON, bạn Kiệt Tấn có gởi thư chúc mừng: -"Phải chăng ḿnh có nên ngờ, rằng người năm ngoái bây giờ là đây." Chúc đôi vợ chồng son hưởng mùa xuân mới, dồi dào sinh lực và hạnh phúc lâu bền. Người xưa có nói: -"Trăm năm trong cơi người ta. Chữ t́nh cùng với chữ Viagra một giường".
VKĐ : -Rất cám ơn bạn hiền nhắc nhở, cô dâu có thủ sẵn một
thùng ở đầu giường từ trước rồi!
VƠ KỲ ĐIỀN. Brossard. QC le 18 -2-2024
|
||||||