Lá Thư Mùa Mưa Giông Tới 

             Sông Hương, 24 July, 2012  

 

Anh Lê Hoàng thân mến,

Các Anh Các Chị thân mến,

 

Kỷ Niệm, 

Đúng như những ǵ anh nhớ !  Tôi ra trường cùng khóa với anh Lê  Ngọc Dinh, sau anh Lê văn Măn hai năm, vào những ngày tháng cuối năm 1969.

Xin cám ơn anh đă nhớ rất rơ về tôi. Năm đó tôi là Giáo Sư trẻ tuối nhất của trường Nguyễn Hoàng và ngôi  trường đó để lại trong trí tưởng của tôi nhiều kỷ niệm tươi đẹp, nhiều hơn cả ngôi trường Quốc Học nổi tiếng của thuở thiếu thời tôi !

" Mới đó mà ! "  Mới đó mà bốn mươi hai năm lặng lờ trôi qua ! Vợ chồng tôi vừa mới tham dự " Cuộc hội ngộ kỷ niệm 60 năm thành lập trường trung học Nguyễn Hoàng ".

Có đến hơn 1250 người, thầy cô giáo và cựu học sinh từ bốn phương tám hướng trở lại bên ḍng sông tuổi thơ mang tên ḍng sông Thạch Hăn,  đi dưới những tàng hoa phượng đỏ trên đường Gia Long hay trong sân trường Nguyễn Hoàng, mọi người về lại rộn ràng tham dự " Cuộc hội ngộ lần thứ ba kể từ năm 1972, một thời tao loạn !" Những mái tóc xanh pha màu sương khói chen nhau cười nói hân hoan đi  t́m nhau, nhắc nhở nhau những niềm vui nỗi buồn, những kỷ niệm của bạn hữu, kẻ c̣n người mất !  Thật là xúc động vô ngần !  Vợ tôi là người Chợ Săi, cũng là cựu học sinh Nguyễn Hoàng nên về lại Quảng Trị cùng với tôi ! 

Tôi nhớ lắm xóm nhà Chợ Săi ! 

Những buổi chiều không có giờ dạy học, nhiều khi tôi lang thang một ḿnh đi bộ dọc theo bờ sông, đi qua Xóm Đồng, đi qua xóm Hà, ghé về  thăm nhà Thầy Cao Xuân Yên, Cô Cao thị Táo, thăm Thầy Hồ Sĩ Thính, hay một ai đó ở quanh chợ Săi,   cùng nhau ngồi nói chuyện buồn vui !

Rồi tôi tiếp tục đi về chợ Săi, đi t́m  một ngôi quán nhỏ bên bờ sông, có khi tôi đi ngược về Chùa Tỉnh Hội, qua xóm Hà, xóm Đồng hay là về  lại bờ sông, đường Gia Long, leo lên một chiếc quán nhà cḥ ( Nhà nổi trên sông ), gọi năm bảy chai bia 33, hay bia " Bi-e La- Ru ", ngồi một ḿnh nh́n con sông Thạch Hăn trôi nhẹ  êm đềm, nh́n lại những những niềm vui, nỗi buồn đi qua những năm tháng của đời ḿnh !!!! 

Nhiều khi nh́n lên trên hướng núi bên kia sông, về phía chùa Sư Nữ, hay phía  Ái Tử, tôi trông thấy những đám mây giông đen ng̣m như những đợt sóng thần Tsunami  bên Fukushima Nhật Bản, mắt và tai tôi bỗng nghe thấy tiếng sấm sét  gầm rú, chớp sáng liên hồi, tôi cứ ngồi một ḿnh, rồi vui thú hát một ḿnh :

" Ừ thôi em về ! Chiều mưa giông tới. . . Bây giờ Anh vui, hai bàn tay đói. Bây giờ anh vui, hai bàn chân mỏi. Thời gian nơi đây. Bây giờ anh vui, một linh hồn rỗi. T́nh yêu xứ này ! (Cuối cùng cho một t́nh yêu. Thơ Trịnh Cung, Nhạc Trịnh Công Sơn. )

Có khi th́ nghe tiếng súng đạn gầm rú hay tiếng bom B52  rùng rợn kéo dài, vô cảm tính, từ miền núi cao,  theo gió Lào bay về những xóm làng quanh tôi, những xóm làng  tưởng như là  đang trong mùa b́nh yên, an lạc ! 

Những buổi chiều như thế tôi thường suy nghĩ về đời ḿnh, tôi là ai, tôi được sinh ra làm người, trên đất nước lạ lùng này để làm ǵ đây, và làm điều ǵ, cho ai đây ! Có khi tôi thấy vui, có nhiều khi tôi thấy buồn, rồi tôi  lại hát một ḿnh :

" Thôi th́ thôi, cũng một đời người thôi ! Thôi th́ thôi nhé, cũng ngần ấy thôi ! " 

Tôi bèn gọi bà chủ quán tên là bà Hoa, trả lui mấy chai bia chưa mở nắp, trả tiền, mỉm cười  làm duyên, rồi nói : " Bà ơi!  không phải là tôi uống không nổi nữa đâu, nhưng chừ đă xế chiều, mà tôi c̣n phải đi bộ lên tận đường Phan Đ́nh Phùng ăn cơm tháng, với một đám bạn bè đang chờ tôi trên nớ !  Hẹn một buổi chiều sau, tôi về đây uống tiếp nghe !" 

 

Tôi và vợ tôi đi theo xe của Nguyễn Hoàng Đà Nẳng về Quảng Trị, trưa ngày 23 tháng Sáu, buổi chiều cùng ngày, chúng tôi ghé trường Nguyễn Hoàng thăm mấy Thầy, Cô đang chuẩn bị Pḥng Hoài Niệm  cho ngày hội hôm sau, trong đó có vợ chồng Thầy Cô Lê Hữu Thăng, Thầy Đỗ Tư Nhơn và rất nhiều cựu học sinh Nguyễn Hoàng Quảng Trị.

Buổi tối hôm đó chúng tôi lên xe hơi, đi lên Khu Du Lịch Tích Tường gần La-Vang tham dự đêm Văn Nghệ Nguyễn Hoàng Hội Ngộ ! Gặp nhau lại, biết bao nhiêu là niềm xúc động, những mái đầu xanh, và cả những mái đầu bạc ai cũng vui mầng hoan hỉ !  Một đêm văn nghệ ấm áp tuyệt vời, rất là Quảng Trị. ( Xin lỗi Mừng Rất Huế nhé !) 

Từ thời nhỏ, tôi đă  từng quen thân với nghệ sĩ từ Miền Trung vào tận Miền Nam, nhưng tôi yêu quư giới văn nghệ Quảng Trị nhất, không những tôi yêu quư  tài năng mà thôi, mà tôi c̣n quư trọng tấm ḷng của họ nữa ! Chỉ có điều tôi là người thích ăn ngon, mặc đẹp, mà tôi cho rằng Xứ Huế là nơi mà những món ăn lại ngon hơn Quảng Trị. Tôi tin rằng anh Mừng Rất Huế ( nhà văn Ng. Đặng Mừng ) cũng cùng một nhận xét như tôi. Phải hun Mừng!?

    

Anh H. Cầm thân mến,

Xin anh tha lỗi cho tôi, tôi  nhớ rằng thuở đó anh cũng thân với tôi, chúng ta quen thân nhau, hay uống cà phê, ăn cơm,  nói chuyện đời với nhau ! Nhưng đă lâu rồi làm sao mà tôi nhớ cho hết được, anh ui !

Hôm nào về lại Xứ Huế,  anh nhớ ghé  13, Phạm Ngũ Lăo,  Huế  

thăm hai người bọn tui nghe !

 Cellphone : +84(0)913425299

 

Từ Quảng Trị, chúng tôi về thấu Huế đêm 24 June, một hôm sau  đó tôi có viết  lang bang một bài bút kư về những ngày đêm vui mừng ở Quảng Trị. Tôi xin gửi cho anh đọc qua mấy cái links dưới đây !

 

Trang Cao Hữu Điền :  

   

  " Lá Thư Huế Cuối Mùa Lễ Hội" Cao Hữu Điền :

 

Tôi cũng xin gửi một số bài hát tôi viết lâu lắm rồi, mới mấy năm đây đăng trên Trang " Chân Trần "  và trên một số trang văn học nghệ thuật khác :

" Hôm Nào Về Lại "  Tác giả : Cao Hữu Điền  Ca sĩ : Trần Quang Lộc :

 

" Khi Mùa Đổi Thay " Ns. Cao Hữu Điền. Ca sĩ Thu Vàng:

 

Tôi cũng xin chuyển về sau ( forward ) hai e. mail khác  một số h́nh ảnh, một số videos về lễ kỷ niệm  60 năm Nguyễn Hoàng mà các anh, các chị  cựu học sinh gửi cho tôi !

 

Thân mến,

Nghệ Sĩ Chân Trần

 

chân trần

 

art2all. net