|
Chương 03
Nước chảy xiết qua mấy kẽ chân Nhan mát rượi. Một con ễnh ương nhào xuống nước tập bơi cho bầy ṇng nọc nhởn nhơ không màng ǵ đến độ nước chảy. Chúng tập trung thành từng đàn đen đủi như những lấm tấm bẩn. Vào những buổi trưa, nước trong hơn và chỉ sủi bọt ở mấy quăng quanh co. Cỏ tranh lẫn cỏ ống mọc ch́a hai bờ rũ rượi trên mặt nước. Nhan nh́n trời rồi lần mở hé miếng lá chuối để xem củ khoai môn có c̣n nóng. Nàng bức rức nôn nao nh́n về phía dưới để xem có bóng dáng người đến không. Nhan đang chờ Nghi. Cuộc t́nh của họ bỗng dưng thành h́nh nhanh chóng lạ thường. Sau mấy buổi đi câu cá, hái rau, Nghi thân với hai chị em Nhan nhiều hơn. Nhan bắt đầu để ư, nhớ nhung người con trai rắn rỏi ấy. C̣n Nghi, chàng không thể không mến tâm hồn b́nh dị lạ lùng của Nhan, một tâm hồn mà chàng cảm thấy thích hợp với chàng hơn cả. Lạ thật, nhiều lúc Nghi xét kỹ ḷng ḿnh và chàng không ngờ chàng yêu một cô gái lạc lơng trong ngôi làng hoang tàn kỳ lạ nầy. Kể từ khi có Nghi, Nhan không c̣n lo âu, không c̣n sợ hăi ǵ nữa. T́nh yêu chớm nở trong ḷng cô gái quê mới lớn ngọt ngào và thiết thực như củ khoai, ruộng sắn? Nhan không nghĩ ngợi nhiều, không phân tích nhiều. Nàng chỉ biết nhớ và thấy thương Nghi nhiều, khi ngồi cạnh chàng, nghe tiếng Nghi nói, ḷng Nhan như được nghe mẹ êm ái dỗ dành giống hồi c̣n nhỏ. Và Nhan thấy cần Nghi hơn bao giờ hết. Chỉ trong ṿng một tuần lễ, Nhan đă biết hẹn ḥ và chuyện tṛ với Nghi mà không e ngại. T́nh yêu làm Nhan lớn lên và trưởng thành nhanh chóng. Ngôi làng không c̣n vắng vẻ. Và giờ đây, nh́n qua bên kia bờ lạch, trên ngọn đồi trọc, những ngôi nhà đổ nát không c̣n đe dọa Nhan nữa. Mà trái lại, Nhan thường dơi mắt nh́n qua chờ đợi, v́ Nhan biết rằng, sau ngọn đồi trọc đó, Nhan có Nghi, có t́nh yêu đầu đời hiếm có. - A, anh Nghi… Nhan vừa thấy bóng Nghi lộ ra khỏi đám cỏ lau um tùm. Bằng những bước chân vội, Nghi lội bừa xuống gịng nước đục. Đám ṇng nọc lẩn sâu vào mấy cụm cỏ ven bờ. - Nhan chờ anh có lâu không ? Nhan lắc đầu cười hiền : - Nhan chờ lâu, nhưng chắc tại Nhan ra sớm. Nghi giũ nước ướt ở hai ống quần lính, chàng nghe nói mà thương Nhan quá. Bao giờ Nhan cũng hiền dịu nhẹ nhàng. - Bị hôm nay, anh trực đó, phải nhờ thằng bạn trực giùm. Tụi nó chọc quê anh quá trời. Nhan đỏ mặt : - Mấy ảnh rắn mắt lắm. Nhan sợ luôn. Nói đoạn, Nhan đưa cho Nghi củ khoai môn c̣n hâm nóng. - Cái ǵ vậy Nhan. Anh cũng có mấy hộp bánh ra cho em nè. Nhan cầm hộp bánh, cảm động : - Để em đem về cho tía. - Tía có biết chuyện ḿnh không ? Nhan cúi đầu giấu mặt vào hai tay : - Trời ơi, ở cái xóm ni mà ai không biết. Lèo tèo có mấy người. Nội cái miệng thằng Lời cũng đủ để cho cả làng nước biết. Nghi cười : - Th́ đâu có sao, tía biết càng tốt. Mà… mà tía có la ǵ không. Nhan lắc đầu không nói. Nàng định kể cho Nghi nghe cái buổi trưa vắng lặng, tía Nhan kêu nàng nhắn nhủ. Giọng ông nghiêm nhặt như lần đầu Nhan làm lỗi. Đôi mắt trắng của ông cố mở to như muốn nh́n rơ đứa con gái mà ông chỉ độ chừng nó lớn đến thế nào thôi. Trong trí tưởng của ông, Nhan cũng chỉ là một đứa nhỏ mà ngày nào ông cơng trên lưng ra đồng làm việc. Ông nói : - Nhan à, tía biết hết mọi chuyện rồi. Tía không biết nói sao, nhưng con phải ăn ở cho ra người gia giáo. Tía mù ḷa, bây có làm chi th́ tía cũng chịu, nhưng tía tin ở con. Làm bạn với lính mệt lắm, tụi nó rày đây mai đó. Dù sao con cũng lớn rồi. Phải biết giữ ǵn dù gặp hoàn cảnh nào đi nữa. Chốn này đèo heo hút gió, tía biết con không có bạn con buồn. Nhưng không phải v́ vậy mà chọn lựa bừa băi nghe con. Giấy rách th́ cũng phải giữ lấy lề. Đừng hoang tàn quá làm tía buồn… Thôi tía chỉ nói ít vậy, con hiểu nhiều… Nhan muốn nói với tía ḿnh là Nghi đàng hoàng và tử tế lắm, nhưng nàng nghẹn ngào. Nhan lấy ǵ chứng minh cho tía rơ cái đàng hoàng của Nghi. Hai đứa chỉ mới quen nhau rồi thương nhau trong ṿng hai tuần lễ. Hai tuần mau chóng, ngắn ngủi. Chỉ có ḿnh Nhan mới hiểu được Nghi. Và chỉ có ḿnh Nhan mới tự đoan chắc với ḷng ḿnh là Nghi thật xứng đáng. - Bộ không nói ǵ hết hở Nhan ? Nhan giật ḿnh chớp chớp mắt. - Để anh kể chuyện đánh nhau cho Nhan nghe. Nhan lắc đầu quầy quậy : - Thôi đi anh. Đừng kể nữa. Nhan ghét đánh nhau lắm. Ǵ mà toàn chết chóc không hè. Nhan sợ súng đạn lắm. Hay là anh kể chuyện hồi anh đi học cho Nhan nghe đi. Nghi cười : - Em cứ bắt anh kể hoài mà. - Ừa mà lạ ghê anh, mỗi lần nghe anh kể, Nhan nhớ trường, nhớ cô, nhớ bạn lạ lùng. Nhan c̣n nằm ngủ mê thấy ḿnh được đi học lại nữa chớ. Nhan mặc áo dài trắng, đeo huy hiệu như cô em anh vậy đó. Nghi cầm mấy sợi tóc bay của Nhan ḷng bồi hồi. Cô gái này ngây thơ và chơn thật quá. Ḷng Nghi dạt dào thương yêu. Nghi ngậm mấy sợi tóc trong miệng. Hương tóc thiếu nữ làm chàng ngây ngất. Nghi nói khẽ, thật khẽ : - Nhan ơi, Nhan có thương anh không ? Nhưng Nhan nghe thấy. Và cũng như mọi lần, mặt Nhan đỏ hồng như trái chín. Nhan giấu mặt sang một bên tránh không nh́n Nghi. Nắng buổi trưa im ĺm ngủ trên những phiến đá trắng rong rêu dọc theo con lạch. Nhan nh́n bóng nắng mà thấy hồn ḿnh chơi vơi và ấm áp vô cùng. - Trả lời đi Nhan. Chưa khi nào Nhan trả lời anh hết. Lần này nhứt định à. Nhan e thẹn cúi đầu. Gió xôn xao trên đôi chân ướt mát lạnh. Gió đẩy đưa mấy nếp tóc dài bay bay quấn quít trên tay Nghi. - Sao Nhan ? Nhan cuống quít gật đầu. Và bỗng dưng hai giọt nước mắt ứa ra lăn dài trên má. Nghi ngạc nhiên không hiểu chuyện ǵ. Chàng cầm tay Nhan giục giặc : - Sao vậy Nhan. Sao em khóc ? Nhan lắc đầu. Nước mắt càng ứa ra nhiều hơn. Nhưng trong ánh mắt là nụ cười hạnh phúc. Nghi nh́n thật lâu vào đôi mắt Nhan, rồi bật cười : - Vậy mà làm người ta hết hồn à. Nhan vùng đứng dậy, chùi nhanh nước mắt, bấm tay Nghi một cái rơ đau rồi nói nhanh : - Thôi, Nhan về đây chớ không thằng Lời lại kêu réo. - Mới có chút xíu mà đă về Nhan. Ngồi lại một chút đă. Nhan quay đi : - Thôi, để Nhan về. Với lại anh cũng mắc trực. Coi chừng chớ không lại bị phạt như bữa trước th́ mệt lắm. Nghi chạy với theo đi song song với Nhan : - Th́ cũng để anh đưa Nhan về một chặng đường chứ bộ. Nhan cười lặng lẽ. Những tàu lá xạc xào. Buổi trưa im chỉ có tiếng chim câu kêu lạc loài đâu đó. Qua khỏi khúc quanh Nhan đứng lại. - Thôi, anh về cho Nhan về nghe. Nghi nằn ń : - Để anh đưa Nhan về tận nhà chớ. Nhan vội vàng từ chối : - Thôi đi ông ơi, tía mà nghe tiếng anh ổng cười em hết đường trốn. Con gái ǵ mà giữa trưa đă ra nói chuyện với… Nghi cười : - Với ai ? - Quỷ nè. Thôi em về. Nghi đứng im gật đầu. Nhưng Nhan vừa quay đi th́ Nghi cũng chạy theo : - Nhan. Ngày mai em mượn cái nơm của bác Cả, anh đi đặt cá cho. Nhan lưỡng lự một giây rồi gật đầu. - Nhưng phải đặt từ xế chiều. Mà anh có bị trực không ? - Không. Em dẫn thằng Lời ra cho vui. Nhớ ra đây sớm sớm khoảng bằng giờ hồi năy. Ḿnh ăn cơm với thịt hộp. Nhan cười : - Trưa ở nhà cũng phải nấu cho tía ăn chớ. - Th́ cũng như ăn thêm cho vui đó mà. Đẻ anh rủ thêm ông Thượng sĩ Giản. Anh mến ông đó nhứt. Nhan gật đầu : - Thượng sĩ Giản, có phải cái ông già già có mấy đứa con gái lớn mà anh kể đó phải không ? Em cũng mến ông ấy ghê. Ông vui tính lạ. Nghi đùa : - Thế em có mến mấy cô con gái của ổng không ? Nhan đỏ mặt lườm Nghi một cái dài rồi băng ḿnh bỏ chạy. Giọng Nghi với theo chiều gió dặn nàng nhớ ngày mai đến sớm. Về đến nhà tim Nhan vẫn c̣n đập mạnh trong lồng ngực. Nhan ngồi lặng lẽ một ḿnh sau hè để tận hưởng hạnh phúc đang chảy tràn trong từng tế bào, mạch máu. Hạnh phúc đến tràn ngập đến không ngờ làm Nhan chới với. Tuổi ngây thơ chừng như đă qua từ ngày Nhan gặp Nghi. Một thiếu nữ mọc trong hồn nàng, biến đổi nỗi buồn lo, ray rức dằn vặt lạ lùng trong ḷng Nhan cách đây hơn nửa tháng. Bóng nắng dàn trải khắp mặt sân. Nắng hanh vàng của mùa nắng tháng tám, nhẹ nhàng và nồng nàn làm sao. Trong nhà vẫn c̣n ngủ im. Thỉnh thoảng có tiếng ho đứt khoảng của bà Tư què. Nhan lim dim mắt. Nàng không ngủ được mặc dù hè nhà sau gió mát rười rượi. Nhan cố h́nh dung khuôn mặt Nghi rám nắng và tươi cười với đôi mắt sáng rở nh́n Nhan tŕu mến. Nhan kêu tên Nghi, kêu rất thầm và rất nhẹ.
***
Bây giờ th́ bác Cả Bửng đă dọn sang ở bên nhà bác Dự. Buổi chiều, nhớ đến cái hẹn với Nghi chiều mai đi đặt nơm cá. Nhan định bụng là phải đi mượn của bác Cả mấy cái nơm. Nấu cơm xong, Nhan vạch đám dâm bụt nở hoa đỏ ối ở hè nhà để sang nhà bác Dự. Căn nhà yên lành nhất làng vẫn c̣n mang cái vẻ đẹp đẽ của nó như khi chưa có chiến tranh. Bác Cả đă ra công dọn dẹp và cho rằng làm như vậy, khi nào bà Dự về sẽ không trách bác về tội sang ở nhà bà. Bác Cả Bửng đang ngồi vót tre đàng trước sân. Một rổ khoai lỏng chỏng mấy củ để bên cạnh. Thấy Nhan, bác ngẩng đầu cả cười : - Qua mượn nơm cá phải không ? Thằng Lời nó lấy rồi. Nhan đỏ mặt thẹn đến muốn quay chạy trở về. Nhan thầm trách em nhanh tay nhanh chân mà nhanh cả miệng nữa. Cái điệu này chắc bác Cả lại biết được chuyến hẹn ḥ ngày mai của nàng. Quả thật, thằng Lời đă tố cáo hết cho bác Cả Bửng nghe. Bác cứ nh́n Nhan tủm tỉm cười. Thẹn quá hóa giận, Nhan gắt khẽ : - Cái thằng lanh chanh quá, ai mượn nó qua đây, nó lấy mấy cái nơm vậy bác ? Bác Cả Bửng không trả lời câu hỏi của Nhan mà chỉ cười nói : - Thôi mà, th́ nó mượn cũng được chớ sao cháu. Mà bác hỏi thiệt nghe, khi nào cho bác ăn trầu uống rượu đó. Nhan đỏ mặt. Mấy cánh hoa dâm bụt trong tay nhàu nát đổi thành màu thẩm tím. Nhan lí nhí trong cổ họng : - Bác thiệt há. Đâu có ǵ. Bác Cả Bửng gật gù : - Ừa th́ không có ǵ, mà ngồi xuống đây đi cháu. Bộ mầy cũng định giấu tao nữa hả ? Ǵ chớ bác cũng biết hết rồi cháu ơi ! Bác thấy thằng Nghi cũng hiền lành, dễ thương. Nhưng dù sao là gái, cháu cũng phải dè dặt nghe cháu. Nhan ngồi xuống nền đất nện sạch sẽ. Gió vờn nhẹ trên mấy đọt cỏ lơ thơ. Tiếng bác Cả Bửng vẫn đều đều, giọng dạy dỗ : - Tía cháu th́ già cả, mù ḷa. Ảnh cũng đau ḷng lắm khi thấy cháu lớn bộn rồi mà phải ở nơi đèo heo hút gió này. Nhưng âu cũng là số mệnh hết. Bây giờ may ra, cũng gần yên rồi. Cháu có bạn, có đôi. Khi nào bà con cô bác về đông đủ ḿnh tính chuyện cũng vừa. Bác thấy anh Sáu ảnh cũng vui đó cháu. Nhan nh́n bác Cả Bửng cảm động. Vậy mà chị Nhỉ chỉ ghét bác ấy ghê. Riêng Nhan, Nhan thấy bác ấy thiệt tốt. - Tụi con mới quen nhau sơ sơ vậy mà bác. - Ừa, th́ bác nói cho con đề pḥng vậy mà. Chuyện trăm năm là chuyện của ông tơ bà nguyệt. Chuyện t́nh cờ không nói trước được. Nhan đánh trống lảng sang chuyện khác : - Bác Cả à, sao lâu quá rồi hổng thấy xe lửa chạy qua chạy lại đây như ngày xưa bác hả ? Yên rồi th́ có xe chớ. Bác Cả ṿng tay ôm gối. Mắt bác xa xôi : - Xe lửa hay xe ǵ cũng không cần. Hễ dân làng mà trở về là vui lắm rồi. Nhan cười : - Bác th́ khi nào cũng nghĩ đến chuyện dân làng trở về. Bác Cả trừng mắt nh́n Nhan : - Bộ chỉ ḿnh bác mong sao. Con người sống là có liên hệ với làng xóm, bà con. Đâu có ai sống chui rúc một ḿnh được đâu. Cháu thấy đó. Ḿnh ở, mặc dù là cũng có năm ba nhà, nhưng buồn ghê chưa. Ruộng vườn không ai làm. Nhà cửa hoang vắng. Bác nói cho mà biết, may mà có đoàn lính qua đây ở nên làng cũng bớt vắng vẻ đi. Chớ ở riết chắc điên được. Từ nhỏ tới lớn bác chưa khi nào mà sợ bằng thời gian nầy, dễ sợ quá. Nói, chớ chẳng may, toán lính nầy đi mà bà con cô bác không chịu về… Thiệt bác không biết sao. Nếu đoàn quân di chuyển đi nơi khác. Nhan rùng ḿnh. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Trời chiều bỗng chùng thấp xuống. Nếu đoàn quân bỏ nơi này đi. Nhan đă tưởng đến ngôi làng trở lại đ́u hiu hoang vắng. Con lạch nước chảy im và bên kia bờ ngọn đồi trọc với những ngôi nhà đổ nát. Nhan chợt nghĩ đến Nghi. Rồi Nghi mà đi. Nhan mới nghĩ mà đă nghe ḷng ḿnh bật khóc. - Nhưng ḿnh phải tin mới sống được. Với lại bác tin là cực chẳng đă con người mới bỏ làng, bỏ quê, bỏ đất mà đi. Bác cũng thử rồi đó, mà đi không được. Có đi rồi cũng phải trở về, tỷ như lá rụng về cội vậy đó Nhan à. Nhan ngồi im không dám nói thêm dù ḷng nàng biết bao băn khoăn thắc mắc. Bóng chiều trải tối trên những lùm cây đằng xa. Có tiếng súng nổ vu vơ mà mấy trái hỏa châu lẻ loi lấp lánh trên nền trời. Nhan chợt yên ḷng. Sự hiện diện của những tiếng súng, của màu đỏ hỏa châu lơ lửng như ngọn đèn treo, quen thuộc hơn nửa tháng nay, chứng tỏ rơ ràng đoàn quân vẫn c̣n đó. Nghi vẫn chưa đi. Và quanh Nhan c̣n có người. Ḷng Nhan vui hơn một tí. Tất cả đều là tưởng tượng. Hạnh phúc mà Nhan đang có không thể mất được. Nhan cười nh́n bác Cả và đưa tay chỉ mấy trái hỏa châu : - Tài thiệt bác há. Không biết ai làm ra mấy cái đèn đó. Sáng ghê. Bác Cả đang ăn mấy củ khoai, bữa cơm chiều của bác, miệng ngồm ngoàm : - Ừa… - Chút nữa, bác qua nói chuyện với tía con cho vui nghe bác. Con có nấu nước chè tươi đó bác. Bác Cả ngừng nhai, ngạc nhiên hỏi : - Chè tươi, ở đâu vậy cháu ? - Bác c̣n nhớ vườn chè nhà bà Lang không ? Cháu hái ở đó, c̣n có mấy cây sống hà. - Vườn chè ở tít gần đầu rạch kia mà. - Dạ, cháu hái ở đó đó… - Ủa mà cháu lên tận trên đó làm chi mà hái được. Nhan giật ḿnh. Thôi rồi. Khi không khai chỗ hẹn của ḿnh cho bác Cả Bửng nghe. Nhan lặng im đỏ mặt không dám nói thêm. Bác Cả Bửng h́nh như cũng đă hiểu nên tủm tỉm cười nói với Nhan, giọng đùa : - Bộ dạo này cháu không c̣n sợ ma nữa phải không ? Hồi trước, đi đặt nơm cá cũng không dám đi nữa. Thế mới biết… Bác bỏ lửng câu nói, nhưng Nhan th́ hiểu hậu ư. Nàng thẹn quá vụt đứng dậy nói nhanh : - Chút bác qua nghe bác, cháu về đây. Nhan bỏ chạy vụt đi trong khi bác Cả Bửng cất tiếng cười khoái chí.
(Xem tiếp Chương 04)
|