|
Chương 05
Chuyến xe đ̣ thả Nghi xuống rồi lại rú máy tiếp tục đoạn đường. Bầu không khí đột nhiên yên tĩnh. Vài người dân quê lom khom gặt lúa ở thửa ruộng cạnh như không biết đến sự hiện diện của Nghi. Và nhất là không biết được ḷng Nghi đang nôn nao hồi hộp đến chừng nào. Con đường đất nhỏ xuyên qua những cánh đồng vàng lúa chạy dài khuất lấp sau mấy dăy núi thấp. Nghi chờ một chuyến xe lam đưa chàng vào trong ấy. Điếu thuốc tỏa khói trên môi. Nghi ngẩng nh́n bầu trời cao vừa trong xanh. Mùa thu đă về. Những đám mây lởn vởn đằng cuối chân trời. Nghi hấp háy mắt khi nhớ đến nụ cười của người con gái năm nào trong thung lũng hoang tàn mà Nghi đă từng qua. Nụ cười ấy vướng vít chân Nghi, nên bây giờ chàng trở lại. Chiến tranh đă qua rồi. Nghi trở về đời sống dân sự. Chàng không nhớ đến những ngày cực nhọc gian khổ đời lính, mà lại nhớ đến bóng dáng của người con gái chấc phác, đă len lỏi trong tim Nghi bằng chính t́nh yêu đầu đời. Tuổi trẻ của Nghi đă mất mát v́ chinh chiến. Thời gian qua đi, ai có thể t́m hay níu kéo lại được tuổi xuân. Thế nhưng, tí nữa đây, qua h́nh bóng người yêu, Nghi sẽ sống lại những ngày tươi trẻ của chàng. Có tiếng xe lam nổ ṛn đằng kia. Nghi xách hành lư lên tay và ra dấu cho xe ngừng. Người tài xế ngước đầu khỏi tấm mica chắn ra hiệu cho Nghi lên ngồi cạnh tay lái. Những cánh đồng chạy dài và mấy dăy núi xanh lại gần. Qua đoạn đường len giữa hai dăy núi thấp, Nghi đă trông thấy một phần ngôi làng với những mái nhà ẩn hiện trong những ṿm cây xanh non, và ngọn đồi trọc lấp lánh trong ánh nắng. Đi ngang qua vùng đất ngày xưa Nghi đă từng đóng quân chàng chợt có ư nghĩ muốn dừng lại nơi nầy. Nh́n đồng hồ hăy c̣n sớm, Nghi đập vai người tài xế : - Ông cho tôi xuống đây. - Uả, không vô làng sao ? Nghi cười : - Chút nữa. Chiếc xe chậm dần. Nghi nhảy xuống trả tiền, chờ cho xe chạy khuất sau ngọn đồi. Những đôi mắt mở to ngạc nhiên nh́n anh. Nghi mỉm cười với họ. Không c̣n dấu vết ǵ ghi lại lần dừng quân của tiểu đoàn Nghi cách đây hai năm tṛn. Sim dại mọc đầy. Sát đồi, những vườn sắn xanh um rậm lá. Tất cả đều thay đổi. Không c̣n vẻ tiêu sơ, hoang tàn dạo nào. Những người dân quê đă trở về làng họ và tái tạo đời sống mới. Nghi lửng thửng leo lên ngọn đồi trọc. Không c̣n là đồi trọc như Nghi nghĩ. Nhà cửa đă được cất xây lại. Vài mái ngói đỏ au mới tinh. Những đụn rơm vàng ánh, nhưng sâu thóc đầu chứng tỏ sự trù phú của làng. Nhưng Nghi vẫn không thấy lạ, bởi chàng đă nh́n thấy đằng xa con lạch nhỏ nằm quanh co len lỏi qua những hàng cây rậm rạp như quen thuộc như thân t́nh. Bước chân Nghi đột nhiên cuống quưt. Có đôi mắt nào đang đợi chành bên kia bờ lạch. Nghi kêu tên người yêu thầm trong cổ. - Nhan ơi, Nhan ơi, anh về t́m Nhan đây. Nghi xốc quai xách lên vai và chạy băng băng xuống dốc đồi. Hơi nước từ con lạch đă phả cho bầu không khí một lớp ẩm nóng. Gió thổi mát rượi. Nghi nh́n chiếc cầu treo nhỏ bắc ngang lạch. Ngần ngừ một giây, Nghi tụt giày thả chân xuống gịng nước cạn. Nước thấm vào hai ống quần dính sát chân tạo cảm giác mát dịu khoan khoái. Bây giờ th́ Nghi không c̣n chần chờ ở đâu nữa. Chàng hối hả vào làng. Con đường ṃn đă được sửa sang lại rộng răi. Không c̣n những thân cây cháy xém, không c̣n những căn nhà xiêu đổ. Tất cả mới mẻ khang trang. Tất cả đều sống động vui vẻ phồn thịnh. Những chiếc xe đạp xuất hiện trên đường đi. Những tiếng nói cười ríu rít của trẻ nhỏ. Tất cả dấu vết chiến tranh chỉ c̣n in độc nhất trên một cây dừa già mất ngọn. Thế thôi. Đất đă sống lại. Sau chiến tranh, người và đất đều hồi sinh. Nghi chúm môi huưt sáo một đoạn nhạc quen để nén ḷng bớt nôn nao. Chàng vẫn nhớ rơ con đường dẫn đến nhà Nhan. Không biết cô bé có ở nhà hay buôn bán. Chàng tưởng tượng đến ông già mù đang ngồi sưởi nắng ngoài sân, và biết đâu Nhan đang phơi thóc ở cạnh. Nghi mỉm cười. Kia rồi. Nơi đó, Nghi không thể lầm được. Cây sầu đông đứng thẳng ḿnh. Bụi tre già bên cánh mặt. Khác chăng là bức giậu rào đă che mất khoảng sân và căn nhà với mái lợp mới khang trang. Nghi đứng im một phút ở ngoài cổng. Sân nhà vắng. Cánh cửa khép hờ. Trái tim Nghi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhan sẽ thế nào khi thấy Nghi trở về. Nghi lật chấn song cửa vội vàng. Có tiếng chó sủa, tiếng động lọc cọc trong nhà, rồi khoảng nắng ngoài sân in rơ bóng một người đàn bà. Nghi thở ra thất vọng. - Cậu hỏi ai đó ? - Thưa bà, cho tôi hỏi thăm cô Nhan. Người đàn bà lặng thinh. Nghi lập lại. - Dạ, cô Nhan con ông Sáu mù. - Không có ai ở đây tên Nhan hết. Chắc cậu lộn nhà. Cậu đi qua bên kia hỏi thử. Nghi bàng hoàng. Những điểm đen bắt đầu xuất hiện trong ư nghĩ. Hay là Nhan đi ở chỗ khác rồi. Ḿnh đi kiếm xem. Những con đường ngơ ngác dưới chân Nghi. Những bụi cây dáng xa lạ rầu rĩ. Những khuôn mặt không quen thập tḥ. Những cái lắc đầu vô nghĩa. - Ở đây không có ai tên Nhan hết. Không có ai tên Nhan hết. Chẳng lẽ câu chuyện xưa là thần thoại. C̣n lăo Cả Bửng, ông bà Hai Kiên, bà Tư què, gia đ́nh lăo Chín. Nghi nhóm chút hy vọng trong ḷng. Phải đi t́m những người đó mới biết Nhan được. Nghi đứng lại gần một cái chợ nhỏ. Đám đông tấp nập ồn ào mà sao không thể có Nhan. Nghi nh́n đám người chộn rộn trước mặt. Chàng bối rối không biết phải làm ǵ, hỏi ǵ. Hành lư trở nên nặng nề trong tay. Nghi buồn rầu khi nghĩ đến việc nếu không kiếm ra Nhan. Ở phía đầu nầy, những con đường đă khác xưa. Nhà cửa mọc lên san sát và Nghi không thể nhận được căn nhà nào, con đường nào quen. Gần một tháng đóng quân, Nghi không thuộc hết những đường ṃn ngang dọc trong lành. Huống hồ ǵ bây giờ tất cả đều đổi mới. Một ư nghĩ lóe qua, Nghi rẽ vào một bót Cảnh sát ở gần chợ. - Tôi muốn hỏi thăm một người quen trong làng, nhưng không biết bây giờ họ có c̣n ở đây không ? Viên Cảnh Sát cắm cúi trên danh sách dân làng. Nghi hy vọng chờ đợi. - Bà Nguyễn thị Nhan 42 tuổi, ba con. - Không phải, cô Nhan, khoảng 18 tuổi. Hay ông t́m giùm luôn tên Cả Bửng, Hai Kiên. Người Cảnh Sát ngẩng nh́n Nghi cười : - Đó đâu phải là tên tộc của họ, ông phải có họ tên rơ ràng chớ làng này ai cũng là Cả, ai cũng là Hai, Ba hoặc Sáu hết. Người Cảnh Sát kiên nhẫn ḍ t́m cho Nghi một lần nữa. Khi cây viết đỏ trên tay ông ta đă đưa đến trang cuối cùng. Nghi thẩn thờ nh́n ra ngoài đường. - Chắc những người nầy đă đi làm ăn ở xa hoặc rủi hơn là đă qua đời rồi ông à. T́m họ khó lắm, bởi làng này hồi trước bỏ hoang, sau dân nhiều nơi đổ về lập nghiệp. Với lại theo tôi biết, trước kia vùng nầy bị đụng độ đến hai lần. Cái làng nhỏ bằng bàn tay mà như vậy làm sao chịu nổi. Chiến tranh đâu có từ ai. Nghi nói : - Chiến tranh hết rồi mà. Người Cảnh Sát ái ngại nh́n Nghi : - Bây giờ cũng đă chiều rồi. Ngày mai, ông rán đi hỏi ḍ khắp làng xem. Họa may có ai biết. Đầu chợ nầy có quán cơm. Ông có thể ở nhờ một đêm ở văn pḥng hành chánh xă bên cạnh đây. Chúc ông may mắn. Nghi từ giă người Cảnh sát tốt bụng và bước ra khỏi bót. Chợ đă về chiều. Người mua lẫn người bán đều có vẻ hối hả. Từ một căn nhà nào đó phát ra tiếng ra-di-ô. Nghi cúi xuống nh́n chiếc xách tay của ḿnh. Trong đó, chàng cũng có một chiếc máy thu thanh bé xíu. Quà của Nghi cho Nhan. Có một lần, Nhan đă tỏ với Nghi là nàng thích có được một chiếc máy thu thanh như của thiếu úy Đạt, thuộc đon vị của chàng. Nghi cười và hẹn khi nào ḥa b́nh sẽ mua tặng Nhan một chiếc. Hôm đó, nh́n nét mặt Nhan, Nghi liên tưởng đến đứa em ḿnh khi ao ước một món quà đẹp. Và Nghi thấy ḷng rào rạt thương Nhan. Giờ đây, món quà có đó, nhưng người xưa chẳng thấy ở đâu. Nghi lần bước theo con đường đă đi. Con đường ṃn cũ dẫn ra con lạch nhỏ. Nghi muốn được ngồi cạnh gịng nước chảy để tâm hồn đỡ căng thẳng, bớt đau khổ. Gịng nước, ít ra vẫn giữ nguyên vẹn hương vị ngày nào chàng và Nhan hẹn ḥ. - Hổng biết đến khi nào mới yên anh há. Rồi dân làng cũng về lại. Trời ơi, lúc đó sướng ghê anh há. Em gặp lại mấy đứa bạn nè, bà con làng xóm nè.Vui ghê… Nghi lẩm bẩm một ḿnh : - Ḥa b́nh rồi đó Nhan. Bao nhiêu người đă biến ngôi làng nầy hết hoang tàn, nhưng em đi đâu, em bỏ cuộc rồi à. Em không chờ anh trở về như đă hứa. Anh nhứt định về đây mà em không đợi. Mùi cỏ thơm nồng theo hơi nước đưa lên. Ḍng lạch nhỏ vẫn lừ đừ trôi như bao giờ. Nghi ngồi cuống một thân cây đổ. Chàng ngồi im như vậy cho đến khi bóng tối vây tràn chung quang. Nhiều ánh đèn đă thắp sáng chiếu qua màn tối. Trên cao thật cao, bầu trời đầy sao lấp láy. Trong bóng đêm âm thầm Nghi để mặc những giọt nước mắt nhớ thương, thất vọng trào ra. - Nhan ở đâu rồi, Nhan ơi. Yên rồi. Xóm làng yên ổn người ta về đây làm ăn, c̣n Nhan, Nhan đi đâu ? Nghi không tự trả lời được câu hỏi của ḿnh. Chàng lấy trong xách ra món quà cho Nhan. Chiếc máy phát thanh nho nhỏ xinh xắn vừa bằng bàn tay. Chiếc máy bây giờ không tạo được một nụ cười. Nghi lần nút vặn mở máy. Có tiếng hát của một ca sĩ quen thuộc vọng ra : “Khi tôi về, tôi đi thăm bờ sông thuở nhỏ. Tôi sẽ buồn v́ chuyện ngày xưa. Tôi sẽ khóc v́ chuyện quê hương, bao lần đau khổ, bao lần cay đắng. Quê hương tôi là ở đó. Quê hương tôi ngày c̣n bé, tôi lớn lên bằng lời ru và bằng t́nh thương bằng hờn căm và bằng tủi buồn…” Nghi nh́n xuyên qua lùm cây. Con lạch đen đủi đồng màu với bóng đêm. Tiếng cá đớp mạnh. Nghi nghe như đâu đó tiếng chân của Nhan và giọng cười hồn nhiên của nàg. Giọng cười pha lẫn chút chịu đựng cay đắng của người dân quê trong thời binh lửa. Nghi nhắm mắt lại. “Khi tôi về, con chim ca lời ca t́nh ái. Lũ thiếu nhi đă hát mừng cho đời thịnh trị. Dù c̣n yếu cũng nhoài ḿnh vồ lấy t́nh yêu. Khi tôi về, khi tôi về cuộc đời xuôi chảy, bóng trăng xưa soi trên lối ṃn, có rừng cây ấm v́ nhiều thương nhớ, có người yêu cũ nằm chờ bên gối. Và khi thức dậy, tôi t́m thấy tôi…” Mối xót xa hờn tủi đè nặng lên lồng ngực. So với lời ca, Nghi thấy ḿnh mất mát nhiều quá. Hăy xem như một giấc mơ, Nghi tự nhủ thầm với ḷng. Nhưng không được, Nhan là một thực thể, cũng như chiến tranh đă qua mấy lần trên mảnh đất nầy là một chuyện có thực. T́nh yêu của Nghi với Nhan là một chuyện có thực. Bây giờ, chiến tranh đă qua, Nghi trở lại t́m nàng. Bởi t́nh yêu không phai tàn như chiến tranh, bởi t́nh yêu không dễ quên như thù hận nên Nghi trở lại, nhưng sao Nhan không đợi chàng. Nghi ngẩn ngơ với bao câu hỏi trong đầu. Chàng như mỏi mê. Chiếc xách tay đen đủi vô tri, im ĺm với đêm đen. Chỉ có sao trên trời nhấp nháy như những câu nói thầm, và bên dưới chiếc máy thu thanh, món quà cho Nhan vẫn tiếp tục bài hát ca ngợi thanh b́nh. “Khi tôi về. Khi tôi về…”
Kim Hài (tháng 7 – 73)
|