Phạm Đức Thân

 

KHẨU SÚNG SĂN

Ryoju by Inoue Yasushi

(Phạm Đức Thân dịch từ bản Anh ngữ Shotgun của George Saito)

 

 

 

THƯ CỦA AYAKO

 

 

Lúc anh đọc thư này th́ em không c̣n sống nữa. Em không biết chết là như thế nào, nhưng chắc chắn là vui sướng, chịu đựng, đau đớn của em sẽ không c̣n tồn tại trong cái thế giới này. Những cảm nghĩ của em, hết về anh lại về Shoko, sẽ biến mất khỏi trái đất. Sẽ không c̣n lại ǵ để nói về em.

 

Tuy nhiên anh vẫn đọc thư này nhiều giờ hoặc ngày sau khi em chết. Nó sẽ chuyển đến anh những suy nghĩ của em khi c̣n sống. Nó sẽ cho biết những suy nghĩ anh chưa được biết, những suy nghĩ giống hệt như thể em đang c̣n sống. Anh hăy lắng nghe em. Anh sẽ ngạc nhiên về em, tiếc thương em, và trách móc em như thể em c̣n sống. Anh sẽ không nhỏ lệ, nhưng sẽ trông buồn rầu như chỉ ḿnh em đă từng thấy (Midori th́ không), và bảo: "Em thật điên rồ làm sao!". Em có thể nh́n thấy khuôn mặt anh và nghe thấy giọng nói của anh nữa.

 

Em nghĩ rằng đời em sẽ được giấu kín trong bức thư cho tới khi anh đọc nó, và nó sẽ bùng lên lại lúc mắt anh đọc chữ đầu tiên. Nó sẽ tuôn vào toàn thể con người anh, lấp đầy quả tim anh, cho đến khi anh đọc tới chữ cuối cùng. Thư tự tử thật kỳ lạ làm sao! Cho dù cuộc đời chỉ kéo dài 15 đến 20 phút anh đang đọc thư này- cho dù cuộc đời em muốn tặng anh với tất cả con tim và ḷng chân thành. Em sợ phải bảo anh: Em không nghĩ rằng em đă cho anh thấy con người thực sự của em dù chỉ một lần trong đời. Người viết lá thư này mới là con người thật của em. Chỉ có nàng mới là con người thật. Con người thật?

 

Những cây phong ở Tennozan sau cơn mưa mùa thu vẫn c̣n vật vờ trong mắt em. Tại sao chúng đẹp như vậy? Chúng ta đă trú mưa dưới cái cổng khép kín của quán trà nổi tiếng đối diện trạm xe lửa. Ngước nh́n lên ngọn núi phía trước đứng như một người khổng lồ, triền dốc nhô lên từ trạm, chúng ta sững sờ trước vẻ đẹp của nó. Em không biết có phải v́ tác động của ánh sáng tại cái thời điểm đó của ngày. Lúc ấy là tháng Mười Một, và đang dần về chiều. Hay là v́ thời tiết một ngày thu đặc biệt, với các cơn mưa rào ngắn liên tiếp? Ngọn núi trông đáng yêu đến nỗi làm chúng ta hơi sợ khi cùng nhau leo lên. Đó là cách đây 13 năm. Cái đẹp đến lặng người của cây phong vẫn c̣n sống động trước mắt em.

 

Lần đầu tiên chúng ta được một ḿnh với nhau. Được anh lôi đi chỗ này chỗ kia ở ngoại ô Kyoto từ sáng sớm, em mệt lả cả xác lẫn hồn. Anh cũng mệt nữa. Vừa leo núi dốc anh vừa nói điên điên khùng khùng: "Yêu là gắn bó. Có ǵ sai trái nếu tôi gắn bó với một tách trà hiếm? Nè, vậy th́ tại sao tôi lại không nên gắn bó với em?" Và "Chỉ có tôi và em được thấy những cây phong đẹp như thế. Chỉ hai ta được thấy chúng, và thấy cùng một lúc. Chuyện chẳng đặng đừng, không thể nào tránh được." Giống như làu bàu của một đứa trẻ hư.

 

Những lời phàn nàn này làm tim em vỡ ra như thể bị va chạm mạnh - tim em cả ngày đă cố gắng một cách tuyệt vọng trốn chạy khỏi anh. Những nài nỉ, dọa dẫm và vẻ buồn vô hạn của anh đă kết tinh trong em thành đóa hoa hạnh phúc của một người đàn bà được yêu.

 

Tha thứ cho cái ngă ḷng của chính ḿnh th́ dễ thế, mà đối với sa ngă của chồng th́ sao em lại không thể tha thứ!

 

Chính tại Khách Sạn Atami anh đă dùng chữ "xấu xa". Anh bảo chúng ta là những người xấu xa. Anh có nhớ không?

 

Đó là một đêm lộng gió. Cánh cửa chắn sáng bằng gỗ quay ra biển cứ rung lạch cạch. Nửa đêm anh mở cửa sổ để đóng chặt chúng lại. Em thấy không xa mấy có một thuyền đánh cá nhỏ đang cháy như bó đuốc. Vài mạng sống đang gặp nguy hiểm chết người, nhưng em không cảm thấy sợ. Mắt em chỉ chú ư vẻ đẹp của ngọn lửa. Tuy nhiên khi cửa sổ đóng lại, đột nhiên em cảm thấy không yên. Em mở lại cửa sổ nhưng không c̣n thấy cái đốm lửa. Chắc là cái thuyền đă cháy rụi ch́m dưới nước. Mặt biển đen trải rộng nặng nề và im ắng.

 

Cho tới đêm đó em đă cố gắng xa anh. Sau khi thấy lửa trên thuyền đánh cá, lạ thay em chợt nghĩ đến cái thuyết định mệnh kỳ quặc.

 

"Hai chúng ta hăy làm chuyện xấu xa, " anh bảo. "Đến với anh và chúng ta sẽ giấu nhẹm Midori suốt đời".

 

Em đáp không do dự "Một khi chúng ta đă quyết định trở thành xấu xa th́ chúng ta hăy xấu xa hoàn toàn, triệt để. Chúng ta sẽ lừa dối mọi người, chứ không phải chỉ Midori." Đêm đó lần đầu tiên em ngủ ngon kể từ khi chúng ta bắt đầu hẹn ḥ bí mật.

 

Có vẻ như là em đă thấy cái vô vọng không thể tránh được của t́nh yêu chúng ta trong cái thuyền đó, bị lửa ngốn hoàn toàn. Khi em viết đây, ngọn lửa giữa màn đêm lại vật vờ trước mắt em. Cái em thấy trên biển đêm đó hẳn phải là cái đau đớn của đời một người đàn bà, ngắn ngủi, chân thực và phấn đấu.

 

Tuy nhiên không ích ǵ cứ đắm ch́m vào những kỷ niệm như thế. Mặc dù những đau khổ chịu đựng trong 13 năm qua, em biết rằng em hạnh phúc hơn bất cứ ai khác. Em thật hạnh phúc, rung động bởi t́nh yêu vô bờ của anh, đến độ không hiểu sao đă có thể chịu đựng được.

 

Hôm nay em xem lại nhật kư. Em thấy có quá nhiều những chữ như "cái chết", "tội lỗi" và "t́nh yêu". Em cảm thấy phải ghi chú một lần nữa về cái t́nh trạng nguy hiểm của chúng ta. Sức nặng của sổ nhật kư trên ḷng bàn tay em là sức nặng của hạnh phúc bị đè nặng bởi tội lỗi. Em đối diện cái chết ngày này qua ngày khác, nghĩ rằng em sẽ chết khi bí mật bị Midori khám phá. Đúng, em sẽ phải đền bù bằng mạng sống của ḿnh. Chính v́ lư do này mà hạnh phúc của em mănh liệt đến gần như không chịu nổi

 

Ai lại có thể tưởng tượng rằng có một cái "tôi" khác ngoài cái mô tả ở đây? (Nghe có vẻ hơi sáo ngữ, nhưng em không biết cách nào khác để diễn đạt). Phải, có một cái "tôi" khác trong em. Cái "tôi" khác này anh không biết và anh không thể tưởng tượng nổi.

 

Có lần anh bảo em mỗi người đều có một con rắn bên trong. Đó là lần anh viếng thăm BS. Takeda của Phân Khoa Khoa Học, Đại Học Kyoto. Trong khi anh nói chuyện với ông, em giết thời giờ bằng cách ngắm nh́n mấy con rắn trong chuồng ở cuối cái hành lang dài tôi tối. Độ nửa giờ sau anh trở lại, và em th́ cũng đă thấy ghê ghê hết muốn ngắm rắn. Nh́n vào chuồng rắn anh nói bông đùa: "Đây là Ayako, đây là Midori và đây là tôi. Mỗi người đều có một con rắn bên trong". Midori là con rắn nhỏ mầu nâu từ Biển Nam. Em là con rắn nhỏ từ Úc Châu có đốm trắng khắp ḿnh và cái đầu nhọn sắc như một cái khoan. Em không hiểu anh muốn nói ǵ. Mặc dù sau này em không nhắc lại chuyện đó, nhưng nhận xét của anh ghi đậm trong kư ức em. Thi thoảng, em thắc mắc về con rắn trong mỗi người. Và trả lời khi th́ đó là ḷng vị kỷ, khi th́ đó là tánh ghen tuông.

 

Ngay tới bây giờ em vẫn không biết. Dẫu sao quả thật trong em có nằm một con rắn. Cái "tôi" khác mà em không hiểu, chỉ có thể được gọi là một con rắn.

 

Chuyện xẩy ra xế trưa nay. Khi Midori bước vào pḥng, em đang mặc chiếc áo choàng xám đỏ lụa Yuki. Anh đă đặt mua cho em từ Kumamoto, và hồi trẻ em rất thích nó. Lúc Midori bước vào pḥng và nh́n em, em biết rằng d́ sắp sửa nói điều ǵ. D́ khựng lại như ngạc nhiên trong một lúc. Em nghĩ d́ hẳn ngạc nhiên thấy em chọn cái áo hơi có vẻ khác thường. Em cũng im lặng, muốn đùa một tí.

 

Đột nhiên Midori đưa mắt, đôi mắt lạnh lùng kỳ lạ, về phía em và nói: "Đó là chiếc áo choàng chị mặc khi ở Atemi cùng với Misugi. Em có thấy chị hôm đó."

 

Những lời nói như con dao đâm vào ngực em. Mặt d́ nhợt nhạt, giọng đanh sắc.

 

Trong thoáng chốc em không hiểu d́ muốn nói ǵ. Rồi em nhận ra tính chất nghiêm trọng của ư nghĩa câu nói. Em đưa tay lên cổ họng và thẳng người lên như thể được lệnh.

 

D́ đă biết mọi chuyện trong một thời gian dài như thế!

 

Em cảm thấy lắng đọng lạ lùng, như thể thủy triều biển đang dâng lên buổi chiều. Em c̣n nghĩ đến chuyện cầm tay d́ và bảo: " Ồ, hóa ra d́ biết chuyện ấy. D́ biết mọi chuyện." Mặc dù cái lúc mà em rất sợ đă đến, em lại không cảm thấy sợ. Giữa chúng em chỉ có lặng thinh như nước đập vào bờ biển. Cái màn che của 13 năm giờ đă gỡ bỏ, và c̣n lại không phải cái chết mà em hằng nghĩ đến, nhưng ḥa b́nh, phải, và an nghỉ lặng lẽ. Cái gánh nặng đen tối đè trên vai em suốt thời gian dài như thế đă được gỡ bỏ và thay bằng một trống vắng hấp dẫn lạ thường. Có rất nhiều chuyện em phải nghĩ đến. Em không cảm thấy sợ, mà cảm thấy một cái ǵ xa vời và trống rỗng, nhưng lại êm ả và dễ chịu. Em đang ch́m trong niềm hân hoan có thể được gọi là giải thoát. Nh́n vào mắt Midori (tuy nhiên em chẳng nh́n thấy ǵ hết), em ngồi đó trống rỗng. Em đă không nắm được điều d́ đang nói.

 

Khi em định thần lại th́ thấy d́ đang loạng choạng đi ra ngoài hành lang.

 

"Midori!" em gọi với theo. Tại sao? Em không biết.

 

Có thể em muốn d́ ngồi với em vĩnh viễn. Có lẽ em sẽ hỏi thẳng d́, nếu d́ quay lại: "Chị giữ Misugi được không?".

 

Hoặc có lẽ em sẽ nói khác hẳn, mặc dù là cùng một tâm trạng: "Đă tới lúc chị phải trả Misugi lại cho d́." Em thực sự không biết sẽ chọn cái nào. Dẫu sao, Midori đă không quay lại.

 

Suy nghĩ thật điên rồ đến tức cười, sẽ chết v́ chúng ta bị Midori khám phá! Tội lỗi, tội lỗi. Thật vô nghĩa lư làm sao! Phải chăng người bán linh hồn cho quỷ không có chọn lựa nào khác ngoài phải trở nên quỷ? Phải chăng em đă lừa dối em và Thượng Đế trong suốt 13 năm?

 

Em rơi vào một giấc ngủ say. Khi Shoko đánh thức em, em đau rần khắp ḿnh mẩy, như thể cái mệt mỏi của 13 năm đột nhiên xuất hiện cùng lúc. Rồi em nhận ra cậu của em từ Akashi đang ngồi bên cạnh. Ông là một nhà thầu mà anh có lần gặp. Ông ghé vào hỏi thăm sức khỏe nhân trên đường đi Osaka. Ông ra về sau khi chuyện tṛ một lúc ngắn. Đang buộc dây giầy ở cửa ông nói: "Kadota vừa mới lấy vợ cách đây ít lâu."

 

Kadota! Bao lâu rồi em đă không nghe đến cái tên đó? Dĩ nhiên ông muốn nói Kadota Reiichiro, chồng cũ của em. Ông nói t́nh cờ vậy thôi, nhưng lời ông làm em rúng động.

 

"Hồi nào?" Em biết giọng ḿnh đang run run.

 

"Tháng trước. Có thể là tháng trước nữa. Họ nói ông đă xây một nhà mới bên cạnh bệnh viện ở Hyogo."

 

"Vậy sao?" Em chỉ có thể nói được thế.

 

Sau khi cậu rời khỏi, em gắng gượng lần từng bước ra hàng hiên. Ôm lấy cái cột, em cảm thấy như đang khuỵu xuống. Mặc dù bên ngoài có gió và cây lá đang nghiêng ngả em cảm giác như đang ngắm một thế giới dưới nước qua tấm kính của một bể thủy tinh.

 

"A, vậy là xong!" Chính em không biết là ḿnh đă nói, nhưng Shoko, mà em cũng đă không để ư có ở đó, cất tiếng hỏi:

 

"Cái ǵ xong?"

 

"Mẹ không biết."

 

Shoko cười, đỡ nhẹ lưng em: "Mẹ đừng có vớ vẩn. Mẹ nên về giường nghỉ."

 

Em được Shoko đỡ về pḥng ngủ. Tuy nhiên khi ngồi trên giường, em thấy mọi thứ sụp đổ vỡ vụn chung quanh em. Chống một tay đỡ người, em cố gắng kiềm chế trong khi Shoko ở đó. Khi cháu đi ra bếp, nước mắt em tuôn như suối xuống má.

 

Tại sao chuyện đơn giản Kadota lấy vợ lại như một cú giáng như thế? Thế này là thế nào? Em không nhớ thời gian đă trôi bao lâu. Qua cửa sổ em thấy Shoko đang đốt lá trong vườn. Mặt trời đă xuống. Một buổi chiều thật tĩnh mịch em chưa hề thấy bao giờ trong đời.

 

"Con đă đang đốt lá." em nói khẽ và như thể mọi chuyện đă được thu xếp từ trước, em nhỏm dậy, đi lấy ra quyển nhật kư dưới đáy hộc tủ quần áo. Shoko đang đốt lá nghĩa là để đốt nhật kư của em. Làm sao có thể khác được?

 

Ra ngoài hàng hiên với quyển nhật kư, em ngồi trên ghế mây và lật những trang giấy. Một nhật kư với hàng dăy những chữ như "tội lỗi", "cái chết" và "t́nh yêu". Thú nhận của một tội phạm. Những chữ "tội lỗi", "cái chết", "và "t́nh yêu" viết trong 13 năm, từ hôm qua đă mất cái sôi nổi nồng nhiệt trước kia và giờ đây sẵn sàng chia sẻ với số phận của những chiếc lá đang lên cao thành khói đỏ.

 

Khi em trao nhật kư cho Shoko, em đă quyết định chết. Em nghĩ đă đến lúc em phải chết. Có lẽ đúng hơn phải nói rằng em đă mất khả năng và ư chí để sống.

 

Kadota đă sống độc thân từ khi chúng em ly dị. Ông lỡ nhiều dịp lấy vợ v́ du học ngoại quốc và phục vụ tại Biển Nam trong thời chiến. Dẫu sao ông đă không lấy vợ. Bây giờ mới thấy chuyện ông độc thân h́nh như đă làm cho đời em chịu đựng được. Tuy nhiên em muốn anh tin chắc rằng em chưa hề gặp lại ông và cũng không muốn gặp ông sau khi bỏ ông. Trừ có nghe đồn loáng thoáng về ông từ họ hàng ở Akashi, và trong nhiều năm qua em hoàn toàn không biết đến có ông hiện hữu nữa.

 

Đêm xuống. Sau khi Shoko và người làm đă rút về pḥng, em lấy xuống quyển album trên kệ sách. Khoảng 2 tá h́nh của Kadota và em dán trong đó. Mấy năm trước Shoko đă làm em giật ḿnh khi nhận xét: "H́nh Mẹ và Bố dán áp mặt vào nhau được."

 

Shoko nói vô tư vậy thôi, nhưng em thấy rằng h́nh chụp hồi đám cưới ngẫu nhiên dán trên 2 trang đối diện, khiến cho quả thật khi gấp album lại mặt chúng em áp nhau. Lúc đó em để nguyên như vậy. Tuy nhiên lời của cháu ghi vào đầu em và một hai năm sau nhập vào ư thức. Nhưng thời gian qua, em không tháo gỡ hay dán lại kiểu khác. Sau cùng chỉ hôm qua em mới nghĩ đă tới lúc tháo gỡ chúng. Em lấy h́nh Kadota khỏi album và đem dán vào album đỏ của Shoko, để cháu có thể giữ chúng như kỷ niệm bố cháu hồi c̣n trẻ.

 

Cái "tôi" khác của em là người như thế. Con rắn nhỏ từ Úc Châu anh bảo ẩn nấp trong em sáng nay đă lộ diện, đốm trắng khắp ḿnh. Em tự hỏi không biết con rắn nâu nhỏ từ Biển Nam, cái lưỡi đỏ giống như sợi dây, có đă tiếp tục giả vờ trong 13 năm không biết chuyện gặp nhau của chúng ta ở Atemi.

 

Dẫu sao th́ con rắn trong mỗi người là cái ǵ? Phải chăng là một cái ǵ giống như nghiệp chướng, dục vọng, sẵn sàng nuốt chửng tất cả, ích kỷ, ghen tuông, và định mệnh? Đáng thương là em không c̣n dịp để học hỏi anh về điều này. Một sinh vật buồn làm sao, cái con rắn trong mỗi người! Em nhớ có đọc một quyển sách về "nỗi buồn của cuộc đời". Trong khi viết thư này em cảm thấy tim ḿnh đang chạm vào một cái ǵ buồn và lạnh vô phương chống đỡ. Cái mà thù ghét không thể chịu được và buồn rầu cũng không thể chịu được, có trong mỗi người, cái đó là cái ǵ vậy?

 

Tuy nhiên em thấy rằng em vẫn chưa tŕnh bầy cho anh thấy được hết cái "tôi" thực của em. Có vẻ như quyết tâm ban đầu của em đă giảm và em trốn chạy v́ sợ hăi. Cái "tôi" khác mà em không rơ - cái cớ mới khéo làm sao! Em đă bảo anh rằng hôm nay em đă phát hiện con rắn trắng nhỏ ẩn nấp trong em. Em bảo anh rằng nó đă hiện h́nh hôm nay.

 

Xạo. Xạo. Em đă để ư nó từ rất lâu rồi.

 

Tim em vỡ ra khi nghĩ đến đêm 6 tháng Tám lúc vùng giữa Okasa và Kobe biến thành biển lửa. Shoko và em đang ẩn ḿnh trong hầm chống không kích anh thiết kế. Khi những cụm máy bay B-29 đă bay qua, em rơi vào một nỗi cô đơn mà em hoàn toàn không thể chống đỡ. Cô đơn mănh liệt không thể tả. Em thấy không có thể ở đó thêm nữa. Em sắp rời hầm th́ thấy anh đứng trước em.

 

Cả bầu trời đỏ rực. Anh đă chạy tới nhà em và đứng trước lối vào hầm. Khu nhà anh cũng trong biển lửa. Em trở vào hầm với anh và bật khóc. Cả Shoko và anh đều cho rằng em bật khóc v́ hoảng sợ. Em nghĩ em không thể giải thích lúc đó và sau này. Tha thứ cho em. Trong khi em được ấp ủ trong t́nh yêu rộng lớn, quá rộng lớn, của anh th́ em lại ước ao được đứng trước hầm tránh bom của bệnh viện của Kadota ở Hyogo, cái bệnh viện trắng và sạch, em chỉ nh́n thấy một lần qua cửa sổ xe lửa. Em muốn em đứng đó giống như anh đứng ở lối vào cửa hầm em. Em mong muốn đến phát run và bật khóc để chống lại.

 

Nhưng đây không phải lần đầu tiên em chú ư nó. Mấy năm trước em sợ chết điếng khi anh bảo có con rắn nhỏ trắng trong em. Từ trước đến lúc đó em chưa bao giờ sợ đôi mắt anh như thế. Mặc dù anh không có vẻ ǵ là nghiêm túc, nhưng em cảm thấy như thể tim óc ḿnh đă bị đọc và em co rút người lại v́ sợ. Không phải sợ rắn thật, v́ gớm ghiếc mấy con đó đă không c̣n. Khi em rụt rè nh́n vào mặt anh, em thấy h́nh như anh đang ngó vào khoảng xa tít, tẩu thuốc trên miệng chưa châm lửa. Trước kia anh chưa bao giờ như vậy. Có thể em chỉ tưởng tượng, nhưng khuôn mặt anh em thấy đă bao nhiêu lần mà chưa bao giờ có vẻ trống vắng như thế. Chỉ là trong một thoáng chốc thôi. Khi anh quay nh́n em, anh lại có nét dịu dàng thường lệ.

 

Trước khi đó em chưa bao giờ nắm bắt được rơ ràng cái "tôi khác" của ḿnh. Bắt đầu từ lúc này em mới thấy nó như là một con rắn trắng nhỏ. Đêm đó em viết về con rắn trắng nhỏ trong nhật kư. Lấp đầy trang với những chữ "rắn trắng" em tưởng tượng con rắn nhỏ trong tim, cuộn tṛn thành h́nh nón, đầu như cái khoan chĩa thẳng lên trời. Điều này khiến em tự cảm thấy một chút an ủi dịu dàng khi so sánh cái "tôi" đáng ghét của ḿnh với một h́nh thức trong sáng như vậy, và phần nào biểu thị được cái đau buồn và thành khẩn của một phụ nữ. Thượng Đế sẽ phán xét em với ḷng thương hại. Ngay bây giờ em vẫn ích kỷ. Em h́nh như đă trở thành người nhiều xấu xa hơn.

 

Phải, tới đây em đă viết nhiều, và em sẽ viết tất cả mọi chuyện. Xin anh đừng giận. Chuyện xẩy ra đêm gió lộng ở Khách Sạn Atemi 13 năm trước, khi anh và em quyết định trở nên xấu xa hoàn toàn và lừa dối mọi người trong khi nuôi dưỡng t́nh yêu.

 

Đêm đó ngay sau khi chúng ta đă thề thốt yêu thương, em thấy không c̣n ǵ phải nói thêm. Em nằm trên cái khăn giường hồ cứng, yên lặng ngó vào bóng tối. Em không nhớ đă được thanh tĩnh sâu lắng chưa từng có như thế trong bao lâu. Chỉ 5 hoặc 6 phút? Hay là nửa giờ hoặc một giờ chúng ta đă yên lặng?

 

Em hoàn toàn cô đơn. Quên rằng anh đang nằm bên cạnh, em h́nh như đang bao bọc ấp ủ chính linh hồn ḿnh. Tại sao em lại rơi vào sự cô đơn vô phương chống đỡ vào cái lúc mà thành tŕ bí mật, cứ cho là như vậy đi, của t́nh yêu đă được thiết lập, và hứa hẹn sẽ có thành quả tốt đẹp cho cả hai chúng ta?

 

Đêm đó anh quyết định sẽ lừa dối mọi người trên thế giới. Anh có thể mơ đến chuyện lừa dối cả em chăng? Phần em, em không bao giờ chừa anh ra. Em sẽ lừa dối mọi sinh vật trên thế giới, kể cả anh và chính em. Đó là cuộc đời em. Cái ư nghĩ đó cứ cháy chập chờn trong đáy linh hồn cô đơn của em như một ngọn lửa ma quái.

 

Em phải cắt đứt mọi ràng buộc với Kadota, không thể phân biệt được đó là ghét hay yêu. Em không thể tha thứ cho chuyện sa ngă của Kadota, bất kể yếu đuối kiểu nào. Em nghĩ em có thể là bất cứ cái ǵ, làm bất cứ chuyện ǵ để cắt đứt. Điều này ám ảnh em. Em dồn hết nỗ lực t́m mọi cách để chấm dứt chịu đựng đau khổ. Vậy mà kết quả? Không có ǵ thay đổi kể từ cái đêm 13 năm trước.

 

"Yêu" và "được yêu". Quan hệ giữa con người mới buồn làm sao! Đó là khi em đang ở trường nữ sinh được 2 hoặc 3 năm. Thầy giáo dạy văn phạm tiếng Anh ra bài tập về thể chủ động và bị động. Trong những thí dụ như "đánh"- "bị đánh" và "nh́n "- "bị nh́n" có cặp "yêu"- "được yêu" trông thật hấp dẫn. Khi em nắm cây bút ch́ và chuẩn bị trả lời th́ có người chuyền từ phía sau cho em một miếng giấy. Giấy viết 2 câu: "Bạn muốn yêu?" và "Bạn muốn được yêu?", bên dưới mỗi câu là những trả lời tương ứng. Bên dưới câu "Tôi muốn được yêu" có nhiều khoanh tṛn bằng bút mực hoặc bút ch́ xanh, đỏ. Bên dưới câu "Tôi muốn yêu" không có ǵ hết. Em không phải ngoại lệ, nên cũng khoanh tṛn dưới câu "Tôi muốn được yêu". Phải chăng do bản năng bẩm sinh chúng em biết được cái hạnh phúc được yêu, mặc dù mới chỉ 16 tuổi và không thể biết "yêu" và "được yêu" nghĩa là thế nào?

 

Chỉ có cô gái ngồi cạnh em là khoanh một ṿng tṛn to đậm dưới chỗ không có dấu ǵ. Cô viết không chút do dự. "Tôi muốn yêu". Em c̣n nhớ sao em ghét cái thái độ không thỏa hiêp của cô đến thế và đồng thời cũng thấy ḿnh bị xúc phạm làm sao! Cô không phải loại khá trong trường, trông thiếu hấp dẫn với vẻ buồn buồn. Em không có cách nào để biết bây giờ cô trở nên ra sao, cái cô gái cô độc với mái tóc nâu đỏ. Ngay bây giờ, hơn 20 năm qua, vẻ cô đơn của cô lại hiện rơ trước mặt em, không hiểu tại sao..

 

Em tự hỏi, ở cuối con dường, Thượng Đế sẽ cho ai được yên nghỉ, người đàn bà hưởng hạnh phúc được yêu hay người tuyên bố rằng ḿnh muốn yêu, mặc dù nàng có thể không được thưởng nhiều hạnh phúc. Có phụ nữ nào có thể tuyên bố trước Thượng Đế rằng nàng đă yêu? Có, hẳn phải có những phụ nữ như thế. Cô gái tóc nâu đỏ có thể trở thành một trong những người được chọn. Tóc rối không chải, h́nh hài thương tổn, và quần áo rách rưới, nàng sẽ ngẩng cao đầu đắc thắng và nói rằng nàng đă yêu.

 

Ôi, em ghét t́nh yêu. Em muốn thoát khỏi nó. Nhưng em không thể xua đuổi nó - khuôn mặt cô gái cứ ám ảnh em. Em lo phiền về cái chết làm ǵ trong khi nó chỉ c̣n cách xa có vài giờ? H́nh như là cái phần thưởng thích hợp cho một phụ nữ muốn thoát khỏi cái đau khổ của yêu, là đi t́m hạnh phúc trong được yêu.

 

Em rất tiếc phải viết cho anh như vậy sau 13 năm hạnh phúc.

 

Đă tới lúc cái thuyền phải cháy ch́m trong nước. Cái lúc mà em biết rằng sẽ đến. Em chán sống lắm rồi. Em nghĩ cuối cùng em đă bảo anh em thực sự là thế nào - em đă cố gắng hết sức cho thấy h́nh ảnh thực của ḿnh. Đó là cuộc đời chỉ kéo dài 15 đến 20 phút khi anh đọc bản di chúc này, nhưng đó là đời thực của em, cuộc đời Ayako của anh.

 

Em muốn nói thêm một điều nữa. 13 năm qua thật như một giấc mộng. Em hạnh phúc và được ấp ủ bao bọc bởi t́nh yêu bao la vô bờ của anh, hạnh phúc hơn bất kỳ ai trên đời.

 

***

 

Đêm đă khuya khi tôi đọc xong 3 lá thư gửi Misugi Jokuse. Tôi lấy bức thư Misugi viết gửi tôi ra đọc lại. Tôi đọc tới mấy lần chỗ đoạn cuối đầy hàm súc: "Sự thật là tôi đă có cái thú đi săn từ vài năm rồi. Đó là giai đoạn an b́nh trong đời sống tư cũng như công của tôi, ngược hẳn với cuộc sống lẻ loi của tôi bây giờ. Thời điểm mà ông thấy tôi, khẩu súng săn đă trở thành tất cả đối với tôi." Có một cái ǵ buồn không chịu được trong dẫy 3 lá thư xếp ngay ngắn. Có lẽ đó là con rắn ẩn náu trong người Misugi, như Akayo đă từng nhận xét.

 

Tôi đi tới cửa sổ phía bắc của pḥng giấy, nh́n vào màn đêm tháng Ba. Xa xa xe điện chạy bắn ra những tia sáng xanh. Misugi đă cảm nghĩ ra sao đối với 3 lá thư này? Ông đă học được những ǵ từ chúng? Phải chăng ông đă chẳng học được chút ǵ từ chúng? Há chẳng phải ông đă biết rơ con rắn của Midori, và con rắn của Ayako nữa, đấy sao?

 

Mặt quay về phía gió đêm lành lạnh, tôi đứng bên cửa sổ, cảm thấy hơi chuếnh choáng. Hai tay vịn khung cửa sổ, tôi tḥ ra nh́n xuống cái sân cây cối bụi rậm phía dưới, như thể nh́n vào "ḷng sông trắng" của Misugi.

 

 

Phạm đức Thân.

 

(chuyển Việt ngữ từ bản Anh ngữ Shotgun của George Saito

Nguyên tác Ryoju của Inoue Yasushi )

 

Trở về phần 1

 

 

 

art2all.net