|
Túy Việt
THỔ NHĨ KỲ : TRỜI ƠI, ĐẤT HỠI !
II. Những khuôn mặt đáng nhớ
II. Những khuôn mặt đáng nhớ
1) Ông Mehmet: Ông là tua gai vừa là một nhà khảo cổ. Ông c̣n là một giảng viên tại đại học Istanbul. Làm tua gai là sở thích của ông. Lư do ông muốn làm tua gai v́ ông tin rằng, sau mỗi chuyến du lịch tại Thổ Nhĩ Kỳ, mỗi du khách sẽ là một "ambassador" của Thổ Nhĩ Kỳ tại đất nước họ. Ông cho biết, có nhiều du khách đă thố lộ với ông rằng họ đă nghĩ đến nước Thổ với những người đàn ông râu ria xồm xoàm, tóc búi tó, áo quần lụng thụng. "Quư vị xem, đó là h́nh ảnh của người dân Thổ trong con mắt của rất nhiều người. Cho nên, chúng tôi phải giới thiệu h́nh ảnh trung thực của người Thổ cho thế giới, và mỗi trong Quư vị sẽ là người mang h́nh ảnh đó về cho đất nước của Quư Vị". Tôi và một số thành viên trong nhóm đă có dịp ghé qua nhà ông. Đó là một căn appartment ba pḥng ngủ, có thể nói là kiểu mẫu của các gia đ́nh trung lưu hiện nay ở Istanbul. Ông c̣n một cậu trai út 16 tuổi đang sống cùng ông, c̣n lại ba người con kia đă trưởng thành và có công ăn việc làm ở thành phố khác. Vợ ông, một người phụ nữ truyền thống, thời gian lo cho chồng con nhiều hơn cho sự nghiệp cá nhân.
Trên danh thiếp, ông ghi Archaologist Guide. Tôi hỏi ư ông muốn nói ǵ, ông cho biết "th́ tôi là một nhà khảo cổ đồng thời là một hướng dẫn viên như cô đang thấy đấy." -Thế ông làm ǵ trong trường đại học?" -Tôi dạy môn khảo cổ học. -Sao ông không ghi chức vụ "professor" vào đây? -Tôi không thích danh hiệu to tát. Tôi hướng dẫn sinh viên giống như tôi đang cùng cô và các vị khách ở đây, như thế có vẻ thân mật hơn. -Xin phép được hỏi ông, trong lănh vực khảo cổ ông thường làm ǵ? - Phần lớn thời gian của tôi là đi khảo sát và đào đất. Mỗi khi t́m thấy một ḥn đá đặc biệt, tôi có quyền nghi ngờ có một di tích nào đó bên dưới. Tôi sẽ đưa ư kiến cho Viện Đại học để họ xin kinh phí. Cũng có khi dân chúng trong khu vực nào đó t́nh cờ đào được các vật dụng hay một mảnh vỡ nào đó, họ sẽ gọi chúng tôi. Căn cứ vào vật thể được phát hiện, chúng tôi sẽ nghiên cứu và kết luận có di tích cổ nào đó cần khai quật hay không. Tôi đang có một công tŕnh đào ở phía đông Thổ, sau chuyến đi này tôi và đồng nghiệp sẽ khai triển. -Nếu các di tích cổ đều được phát hiện và phục hồi trong giai đoạn này th́ trong tương lai, ngành khảo cổ c̣n ǵ để khai thác? -Ồ, lo ǵ chứ, tôi nghĩ rằng các nhà khảo cổ trong tương lai sẽ đào và gọi thời đại của chúng tôi là "plastic age". Cô xem, thời đại này có cái ǵ không bằng plastic? Ngay cả quần áo chúng ta mặc, giày dép chúng ta mang.. cũng làm bằng plastic đó chứ. Thế không gọi "plastic age" th́ là ǵ? -Hay! hay! một thành viên nào đó trong đoàn lên tiếng ngợi khen, c̣n tôi thật ngạc nhiên và thích thú. Cuộc sống của chúng ta đang mới thêm hay đang cũ đi? Đúng là cuộc sống của chúng ta đang liên tục cũ đi và cứ thế, chúng ta sẽ là những di tích của khảo cổ học trong tương lai. Một ngày khác, tôi hỏi tại sao lại là Quốc Gia Gà Tây? Ông đáp: -Vào thế kỷ 19, Thổ muốn mở rộng giao thiệp với thế giới. Họ bèn gởi dê sang Úc đại lợi và gà tây sang Mỹ. Bấy giờ, Mỹ c̣n chưa biết Thổ Nhĩ Kỳ là ǵ, họ bèn luôn tiện gọi luôn những người mang gà tây đến là Turkey. Tên Turkey từ đó mà có. - Thế là tên Gà Tây là do Mỹ đặt cho? - Th́ đúng vậy, ôi, "doesn't matter", chúng tôi vẫn là chúng tôi, ông cười vui và nói thế.
Một cổ tích bị vùi dưới đất được đào lên phân nửa
Tôi cảm thấy may mắn khi có ông làm hướng dẫn viên. Ông giải thích rất cặn kẽ các di tích khảo cổ đào được tại Thổ Nhĩ Kỳ giống như một thầy giáo trước mặt các học sinh. Ông chỉ cho xem các cổ tích bị chôn vùi dưới đất và cách đào đất để đem công tŕnh cổ xưa đó lên. Đất không đào xuống mà là cào ngang từng lớp mỏng trên một b́nh diện rộng. Ông cũng không ngần ngại nói rằng rất nhiều tua gai không hiểu hết vấn đề nên đă đưa ra nhiều giải thích sai và điều này đă được in trên các sách hướng dẫn du lịch. "Đó là một điều đáng buồn", ông nói. Ông cũng nói đến tinh thần Hồi giáo của người Thổ. Nguyên thủy, đó là tinh thần chia sẻ, ḥa thuận, b́nh đẳng và dân chủ. Tôn giáo là niềm tin của mỗi cá nhân đặt vào Thượng đế. V́ thế nó không phân biệt già trẻ, gái trai, giàu nghèo hay da đen da trắng, và do đó không ai có quyền uy tôn giáo cao hơn ai. Ở đây không có giáo hội, không có giáo chủ cũng không có giáo sĩ. Không có lư do nào để chính quyền can thiệp vào tôn giáo và ngược lại. Về sau, người ta đă viết lại kinh điển và giải thích kinh điển một cách khác đi khiến cho nhiều người trở thành cuồng tín. Tôi hỏi ông thế ai xây và cai quản các đền thờ. Ông đáp mọi giáo dân. Khi muốn xây đền người ta sẽ kêu gọi đóng góp tiền của, công sức, thời gian... Khi gom đủ tiền họ sẽ mua một mảnh đất, có người họa kiểu và xây đền. Người ta có thể cầu nguyện tại nhà hay tại đền. Cầu nguyện là dâng ḷng tin của ḿnh đến Thượng đế, do đó phải cầu nguyện trong tinh thần hoàn toàn "sạch" (clean), nghĩa là với tinh thần chuyên nhất, chỉ nghĩ đến Thượng đế mà thôi. Để chứng minh tinh thần sạch, trước khi cầu nguyện phải rửa mặt và cổ, rửa tay lên qúa khuỷu tay, rửa chân lên quá đầu gối, và nếu có trải qua một cuộc t́nh dục th́ phải tắm toàn thân. Cũng trong tinh thần sạch đó mà khi vào đền thờ nam nữ phải đi riêng hai lối, vào hai chỗ cầu nguyện riêng để tránh trường hợp "liếc mắt đưa t́nh" làm vẩn đục tinh thần cầu nguyện. Tôi rất thích thú khi nghe ông nói về đạo Hồi tại Thổ. Tôi nhờ ông t́m cho tôi vài cuốn sách nói về Hồi giáo tại đây. Ông hứa khi trở về Istanbul sẽ kiếm cho tôi một quyển. Ông đă giữ đúng lời hứa và đă gởi cho tôi cuốn sách Qur'Ân sau chuyến đi. Kính cảm ơn Ông, tôi rất vui khi nhận được cuốn sách nầy.
2) Người bán vé tại Thánh tích Nhà Thờ St. John:
Ngày đến Ephesus, trời đă khá chiều; theo chương tŕnh th́ đó là chiều xả hơi, du khách tự do muốn đi chơi riêng hay muốn nghỉ nhà tùy ư. Tôi với vài người nữa rủ nhau vào thăm di tích nhà thờ Thánh St. John. Đây là nơi chôn cất Thánh St. John, môn đồ trẻ nhất của Chuá Jesus. Vào cửa phải mua vé, giá năm lia (tiền Thổ) và cổng sẽ đóng lúc 5 giờ. Đi xem ḷng ṿng xong, tôi thấy có bảng ghi chú về thánh tích này. Đang hí hoáy chép th́ nhân viên bảo vệ bảo “hết giờ rồi, xin mời về để tôi đóng cửa.” Tiếc quá, ghi chép chưa hết cũng đành phải về. Hôm sau, chương tŕnh viếng thăm cổ tích Ephesus và Viện Bảo tàng chấm dứt vào lúc quá trưa, ông tua gai bảo phần c̣n lại trong ngày tùy nghi sinh hoạt. Tôi bèn trở lại nhà thờ Thánh St. John xin họ vào cửa để ghi tiếp phần ghi chú mà hôm qua tôi chưa ghi hết. Khi đến nơi, tôi tŕnh cái vé hôm qua và nói rằng hôm qua tôi đến muộn quá nên chi chưa ghi hết các điều trên bảng ghi chú , nay tôi chỉ xin vào để ghi tiếp. Ông soát vé cầm cái vé xem, xong nói okay, vào đi. Tiếc rằng ông ngồi trong nhà gác nên chi tôi không chụp h́nh ông được để ghi vào đây.
3) Anh Marco: Cùng đi với tôi hôm đó là một chị thành viên trong đoàn. Từ nhà thờ này đi ra, chị ấy rủ tôi ra phố t́m một chén xúp nóng ăn cho ấm; tôi ừ và cả hai cùng đi. Hai đứa đang ngơ ngớ ngó một cái tiệm ăn có bàn ghế bày ngoài trời với b́a menu trên bàn, cả hai cùng lật cái menu ra coi có món xúp không th́ một chàng Thổ cũng khá lớn tuổi đon đả: - Hai cô cần ǵ không, ăn trưa nhé? - Giờ này c̣n ăn trưa được hả, tôi thấy đă trễ quá rồi. Anh chàng giơ tay lên nh́n đồng hồ rồi nói: - Mới hai giờ năm mươi, c̣n giờ mà, vừa nói anh chàng vừa đưa tay đẩy cánh cửa kiếng phía sau lưng, nói tiếp: -Mời hai cô vào đây cho ấm trước đă, đừng đứng ngoài này, lạnh lắm. Chị bạn đi chung nói chúng tôi muốn xúp. Ông ấy vẫn giữ cánh cửa mở, giục giă: - Hai cô vào đây cho ấm trước đă, rồi sẽ có xúp cho hai cô. Cả hai cùng bước vào, ông mau mắn mở menu. Tôi gọi xúp nấm, ông nói ngay: -Đây, ông chủ đây sẽ có xúp cho hai cô, tôi không phải là chủ nhà hàng này. Cửa hàng của tôi ở bên kia đường ḱa. Trong khi chờ đợi chén xúp, ông hỏi thăm vài ba câu đại khái từ đâu đến, ở bao lâu ... Tôi tẩn mẩn móc túi ra, c̣n ba đô la lẻ và bốn đồng lia. Tôi đặt hết xuống bàn cho ông thấy rồi nói "ôi, tôi hết tiền rồi, chỉ c̣n bấy nhiêu thôi có đủ cho bữa trưa không?" Ông hăng hái: "Cuộc sống của chúng tôi là chia sẻ, kẻ có người không, người nào có th́ chia bớt cho người không có. Nhưng đáng tiếc, tôi không phải là chủ nhà hàng." Xong ông nói tiếp "Nếu hai cô không ngại th́ sau khi dùng xong bữa, vui ḷng ghé cửa hàng của tôi sát cạnh đây để uống chén trà và nói chuyện cho vui nhé". Nói xong ông đi ra. Sau khi ăn xong, tôi và chị bạn bước ra cửa, quả thật gian hàng của ông ở sát vách với tiệm ăn, nên chi ông đón đầu cả hai và nói rằng "thế nào? hai cô vui ḷng vào đây uống chén trà và nói chuyện với tôi chứ? Dù không mua hàng, chúng ta cũng có thể nói chuyện mà." Không đừng được, hai chúng tôi bước vào cửa hàng bán thảm của ổng. Trà nóng bưng lên, lại thêm một ông bạn nào đó của ổng t́nh cờ bước vào, thế là chuyện cứ nổ ḍn như bắp rang. Chuyện trên trời dưới đất ǵ không biết, tôi nhớ có hỏi ổng về ngày lễ Ramadan của Hồi giáo. Ông tỏ vẻ hơi ngẩn chút xíu, nói "ồ, lễ th́ lễ nhưng mà thế hệ của tôi hầu như không ai thực hành cả. Bố mẹ hay ông bà của tôi th́ cón theo lễ chứ tụi tôi th́ hầu như chưa hề." Ông c̣n cho biết ngày tết của Thổ là 21-3, c̣n gọi là Newroz, khoe con mèo trắng có hai mắt một màu xanh một màu vàng. Nói chuyện đến chiều tối rồi mà ông c̣n muốn nói thêm, ổng hỏi "phải hai cô ở khách sạn Canberra không, bạn tôi làm quản lư ở đó, hai cô ở lại đây chơi, đến tối tôi sẽ hộ tống hai cô về khách sạn." Xin cảm ơn ḷng hào hiệp của ông, tôi và chị bạn đều xin phép ra về, ḷng lâng lâng với cảm tưởng con người ở đây thật dễ mến.
4) Anh Unsal Koc: Anh là tài xế của chuyến đi. Điều đáng nhớ ở anh là ... im lặng. Suốt cả chuyến đi mười lăm ngày anh chẳng hề lên tiếng, mà h́nh như anh cũng tránh nói chuyện với du khách. Khách cần hỏi anh điều ǵ anh chỉ trả lời ngắn gọn, kèm theo một cái cười mỉm chi. Không phải v́ anh không biết tiếng Anh, anh nói tiếng Anh rất sơi. Anh chăm chỉ lái xe, cẩn thận trên những đoạn đường có tuyết. Nh́n cách anh điều khiển cái xe, cách chất hành lư lên và xuống xe tôi thấy rơ lương tâm chức nghiệp của anh trong từng hành động. Một lần, khi xe qua phà, trong lúc chờ đợi, tôi nói với ảnh là tôi muốn lấy mấy cục pin cất trong túi hành lư để pḥng hờ cho máy ảnh. Anh mở thùng xe rồi nhấc hai cái túi hành lư khác ở bên trên túi hành lư của tôi. Thấy chỗ khá rộng, tôi vội kéo cái túi của tôi ra, ảnh ngăn lại liền "ấy! ấy! coi chừng ḱa!" Ảnh chưa dứt lời th́ tôi đă nghe cái rẹt, mặt túi hành lư của tôi rách toạt một đường. Anh tỏ ư trách tôi v́ việc lấy hành lư ra là việc của ảnh và chỉ cho tôi thấy cái chân của con ốc bên trong xe. Chính v́ anh biết rơ trong thùng xe có cái chân vít dài cho nên ảnh phải lần lượt nhấc từng túi hành lư ra để tránh va chạm làm hư hao, bởi tôi hấp tấp kéo thẳng cái túi khiến nó mắc vào cái đinh ốc và rách một đường dài. Vào ngày cuối cùng của chuyến đi, tôi hỏi ảnh có xe riêng hay không, nếu có th́ vui ḷng đưa tôi ra phi trường vào sáng hôm sau. Lúc vào tôi đă trả 40 đô la cho tắc xi vậy khi đi ra tôi cũng trả như thế. Anh nói được, nhưng có thể chú của ảnh sẽ đưa tôi đi thay v́ ảnh. Vừa thương lượng xong với ảnh th́ ông tua gai cho biết rằng trừ những ai có mua vé đưa đón, những người khác có thể ra phi trường bằng metro với giá 1.5 lia (1 đô la). Trạm xe metro chỉ cách khách sạn hai lốc đường, từ đó nó chạy thẳng vào phi trường mất khỏan 35 phút. Khi về đến khách sạn, anh nói với tôi "thôi, ngày mai chị đi xe metro đi cho đỡ tốn tiền, dễ lắm, chị đi ṿng ra phía sau khách sạn, băng qua hai con đường là tới trạm rồi. Sáu giờ sáng là xe bắt đầu chạy." Cảm ơn anh nhé, anh cũng biết tiết kiệm dùm cho tôi. Tiếc rằng sau đó tôi không c̣n gặp lại ảnh để nói câu từ giă. Tôi cảm thấy c̣n nợ ảnh một cái bắt tay để tỏ ḷng cảm ơn và kính trọng một người đầy lương tâm chức nghiệp. Có thể cái nợ này là để nhắc tôi nhớ đến Thổ Nhĩ Kỳ.
xem tiếp :
|