|
TRẦN DZẠ LỮ

HỒI ỨC
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI
PHẦN 2 - Ở HUẾ
Trước khi kết thúc phần
viết ở Huế, c̣n một số bạn bè lảng vảng trong hồi ức nữa. Đó là Nguyễn
Duy Kông, Trần Uyên Từ, Vơ Công Danh Ngọc…
NGUYỄN DUY CÔNG cũng tham gia vào thi văn đoàn Mây
Ngàn. Hồi ấy anh học lớp với anh tôi. Cũng làm thơ ( và sau này anh
nghiêng về Nhiếp Ảnh) ở An Cựu. Phải nói hồi ấy anh chính là công tử
nhưng chuyện ǵ cũng gánh vác thay bạn bè được. Nhờ năng nổ vậy (mà sau
này ) gặp lại anh tôi không ngạc nhiên. Đời sống nằm trong hai chữ Thành
Công.
Sau 75 tôi không c̣n là tôi bởi ch́m xuống tận đất
đen, anh vẫn là bạn chân t́nh theo tôi từng bước một. Nhớ nhất là ở chợ
Trần Hữu Trang anh nói một câu mà tôi nhớ măi: “Khi cùng cực bạn vẫn giữ
được ḿnh. Đó là điều quư hóa mà có tay văn nghệ nào làm được? “ và anh
nhắc thơ Nguyễn Bính:
… Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Uống say mà gọi thế nhân ơi!
Thế nhân mắt trắng như ngân nhũ
Ta với nhà ngươi cả tiếng cười…
Những câu thơ này cũng chính là lời động viên cực tốt với tôi bởi cụ
Nguyễn Du đă phán:
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới dự phần thanh cao…
Và anh vẫn măi măi là bạn hiền. Tôi chộp được tấm ảnh anh chụp ń:

Trần Dzạ Lữ, Nguyễn Duy Kông và một người bạn
TRẦN UYÊN TỪ c̣n có tên là Phan Thị Diễm. Bạn làm thơ rất chi là dễ
thương. Xuất hiện trên Tiểu thuyết Tuần san. Bạn ở Nam Giao. Cũng hay
liên lạc với tôi v́ bạn cũng cộng tác với Mây Ngàn. Tiếc là bạn chết quá
trẻ khi đang độ sáng tác sung sức.
Rồi anh Vơ Công Danh Ngọc này, tôi quen là hay đọc
báo cọp ở nhà anh. Đây cũng là một công tử nữa. Nói chuyện và thuyết
phục măi anh mới gửi bài cho báo chí lấy tên là Viêm Tịnh. Không mấy
chốc anh đă có tên trong Ban Biên Tập của tờ Văn Học. Sau 75 tôi về Huế,
vợ chồng anh cũng giúp đỡ phần nào đời sống. Nhất là chị Nga ( chị ruột
của Viêm Tịnh ) coi tôi như đứa em ruột. Ngày tháng khó khăn ấy tôi
không bao giờ quên ơn chị.
Thơ VIÊM TỊNH cũng đầy thao thức và triết lư:
ĐÊM 30 Ở ĐỒI THIÊN AN
Đêm bỗng nhiên lững lơ một nỗi nhớ
những tiếng thầm th́
thổi ngọn lá thông reo
bên triền đồi mược mà sương giá Thiên An
chập chờn những gọi mời mộng ảo
Em không để lại ǵ hơn bước đi rộn ră
nụ hôn tuyệt vời
đêm đang sâu
đêm ba mươi choáng ngợp qua mỗi gốc thông già
em quấn quưt mười ngón tay
hồng nhuận
Và thế thôi, khởi từ nhúm lửa nhỏ
cháy bùng lên óng ánh một làn da
soi bóng em, hằn vết nỗi đoạn đời
trần gian ơi,
điều không thể thả rơi vào quên lăng
Với chiếc que diêm
đốt vội điếu thuốc
sao mà,
lại,
phải sang xuân rồi.
Viêm Tịnh
Cùng thời gian này .trái tim của tôi lại ngă vào t́nh yêu với người con
gái áo xanh trường Kiểu Mẫu tên L. Nàng có đôi mắt ướt lạ lùng như thơ
của Tuệ Sỹ:
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh măi trên đồi hoang
Phút vội vă bỗng thấy ḿnh du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn
Nàng quen tôi qua một người bạn học của tôi ở gần nhà Nàng. Nàng nói
thấy tôi giống ông thầy dạy văn chi lạ! Mới học đệ ngũ nên cách yêu
thương cũng trong sáng. Thư t́nh tôi nhờ người bạn chuyển. Nàng cũng vậy.
Tội nghiệp nhất là khi viết thư t́nh cho tôi nàng phải viết trong mùng
lúc đi ngủ, phải dùng cây đèn pin. Ông già phát hiện là xong om…
Ở quê, nhà nghèo làm ǵ có xe đạp mà đi.Có lần hẹn
Nàng tôi phải mượn chiếc Velo Solex
của Hiền Bản ( Hồi ấy có xe này là oai ra phết ) để chở nàng lên chùa
Thiên Mụ ngắm sim tím. Gặp nhau tṛ chuyện nhưng chỉ dám cầm tay. Tay cầm
tay. Tôi th́ bối rối. L đỏ bừng hai má. Ngắm sim rồi đi về mà chưa biết nụ
hôn đầu là ǵ. Thảm quá ! Cuộc t́nh ấy đúng là chưa có nụ hôn đầu th́
phải chia tay nhau khi Ông già Nàng phát hiện lá thư t́nh chưa kịp gửi.
Nàng bị đ̣n roi 3 ngày không ăn uống. Nàng phải chấp nhận một trong hai
điều: Một là ra khỏi nhà. Hai là chia tay tôi và học hành đàng hoàng…Dĩ
nhiên là nàng phải chấp nhận điều thứ 2. Tôi quay quắt như điên khi phải
chấp nhận thế. Đấy là lần đầu tiên thực sự tôi biết thất t́nh…như thế nào.
Huế. Huế là chiếc nôi nuôi tôi, ru tôi lớn lên. Tôi có thể nào quên? Nơi
đây công ơn dưỡng dục của Cha Mẹ măi măi khó phai mờ. Mẹ tần tảo bán
buôn. Cha tôi làm công chức để lo cho 7 anh em tôi. Lúc chưa hiểu ra, Cha
rất xem thường. Nhưng cụ Thượng (Thượng Thư) nói Cha tôi mới biết tôi làm
thơ. Từ đó ông thương tôi hơn.Nhưng rồi Cha mẹ cũng đột ngột qua đời để
lại khoảng trống vô cùng lớn lao trong ḷng tôi. Từ đấy tự ḿnh bươn bả
vào đời…
Xem tiếp Phần
3
trang Trần Dzạ Lữ
art2all.net
|