TRẦN DZẠ LỮ

 

 

HỒI ỨC

DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI

 

PHẦN 23  

Ở NHA TRANG-KHÁNH H̉A


          Khi nghe bản nhạc Nha Trang Ngày Về của nhạc sĩ Phạm Duy không ai không thể không mường tượng, liên tưởng đến một Nha Trang-thành phố biển của tỉnh Khánh Ḥa thơ mộng. Tôi cũng vậy. H́nh ảnh con dă tràng cứ ẩn hiện trong tôi như một phận người kém may mắn với t́nh yêu, t́nh người. Ở đó, tôi chưa hề có một t́nh yêu và t́nh người, bạn bè thân thiết th́ càng hiếm hoi... dẫu đây là vùng đất sản sinh nhiều văn nghệ sĩ lẫy lừng nói chung và thi ca nói riêng. Có những tượng đài sừng sững mà tôi chưa hề gặp dù rất muốn. V́ vậy, trong hồi ức này tôi chỉ quen biết và gặp gỡ được 3 nhân vật. Đó là Trần Vạn Giă, Tôn Nữ Thu Dung và Nguyễn Vũ Sinh. Cho nên xin mọi người cảm thông. Trân trọng


TRẦN VẠN GIĂ, NGƯỜI THƯƠNG ĐẤT, THƯƠNG LÀNG

T́nh bạn giữa tôi và TVG đă ngót nửa thế kỷ. Phần lớn thời gian chúng tôi trôi nổi trong chiến tranh nên ít có dịp gần gũi. Tuy vậy, vẫn luôn mong ngóng, đọc thơ của nhau qua báo chí và bạn bè. Lần gần đây nhất, tôi đă có những suy nghĩ về TVG:

Cách đây gần 50 năm, tôi vẫn nhớ như in những ngày ở Đà Nẵng. Chúng tôi Trần Dzạ Lữ, Vũ Hữu Định, Trần Vạn Giă, Phạm Thế Mỹ, Trường Thi, A Khuê... thường bên nhau dọc sông Hàn say khướt trong men bia Sài G̣n hoặc vượt sông Hàn qua bán đảo Sơn Trà đi trong gió cát t́m Đoàn Huy Giao hay đến một ngôi chùa cô tịch nơi Hồ Đắc Ngọc đang ẩn tu trốn lính...

Trần Vạn Giă và tôi lang thang về quê tôi ở Ngọc Anh thắp nhang ba tôi – Người mất sớm nên giấc mộng văn khoa của tôi tan tành. Thời đó chúng tôi, tuổi vừa đôi mươi, yêu đời, yêu bạn bè văn nghệ, yêu đắm say thơ ca. Thế mà chiến tranh bạo tàn đă đẩy chúng tôi phiêu dạt khắp mọi miền đất nước, đứa vào tù, đứa đi lính, đứa trốn lính, đứa giang hồ, đứa đi tu... . mỗi số phận khắc nghiệt trên mỗi đời người, chúng tôi nổi trôi trong chiến tranh Việt Nam ngày càng ác liệt và nỗi khát khao hoà b́nh về trên quê hương cháy bỏng trong ḷng.

Tôi mất liên lạc với Trần Vạn Giă gần 50 năm.

Sau năm 1975, tôi ngóng tin bạn bè văn nghệ ai mất, ai c̣n, ai đă bỏ quê hương ra đi. Riêng Trần Vạn Giă thỉnh thoảng tôi có đọc thơ anh trên Văn nghệ Tp HCM, Kiến thức Ngày Nay, Thanh niên Cn, Tuổi Trẻ CN... lúc đó tôi tin Trần Vạn Giă c̣n sống, c̣n ở Việt Nam. Tôi đă gặp lại Trần Vạn Giă ở Tp. HCM, tóc trên đầu chúng tôi đă bạc và những lần gặp gỡ ấy rồi chia tay vội vàng bởi cơm áo hối thúc. Chia tay để mà nhớ, nhớ ơi trong nỗi nhớ không bao giờ tàn phai... . (Với tôi t́nh cảm văn nghệ không biên giới, chẳng tả khuynh, hữu khuynh. Hồn ai nấy giữ, không đố kỵ dù biết anh cũng ở trường hợp THDV, TNS, NMT, VQ )

Đọc thơ anh tôi luôn cảm nhận: Anh sinh ra để không ngớt thương đất, thương làng. Là người làm thơ không sao tránh khỏi oan nghiệt đời thường và t́nh yêu măi là điều bất hạnh ( không chỉ riêng anh ) mà với hầu hết thi sĩ trên thế gian này. Những bài thơ sau, nghe ra da diết và cảm động khôn cùng:



TRẦN VẠN GIĂ

CHIM QUYÊN XUỐNG ĐẤT ĂN TRÙN

Đành thôi ra ngẩn vào ngơ
Bài thơ cứ gởi. Bến chờ cứ mong
Tội t́nh con chữ chạy rong
Quanh đi quẩn lại trong ṿng nhân gian

Người ta đi hái hoa vàng
C̣n tôi cô độc bên hàng cau xanh
Xa em như lá ĺa cành
Chim Quyên xuống đất tôi đành lên non
Lên non: nước chảy đá ṃn
Lên non: t́m lại đau c̣n cỏ may

Cát kia cồn nọ lưu đày
Đọng trên đầu lưỡi đắng cay thuở nào
Bên em ruộng thấp bờ cao
Và đi trong giấc chiêm bao đêm này.
 


THƯA MẸ CON VỀ

Con về lại mái nhà xưa
Rêu phong từ độ nay chưa lụn tàn
Khói rơm bay cuối đường làng
Xa xa bóng núi vắt ngang trời chiều

Tay con níu lại cánh diều
Càng thương dáng mẹ liu xiu cuối đời
Mưa đông đen nghịt góc trời
Thơ con vẫn ấm trong lời mẹ ru

Nửa đời đau bước lăng du
Thương quê, nhớ mẹ cho dù cách xa
Dù con nhung lụa, ngọc ngà
Cũng không quên thuở mẹ già áo nâu

Mẹ và con tóc bạc đầu
Bóng con và mẹ đêm sâu dăi dầu
Dăi dầu trôi dạt về đâu
Về đâu cát bụi nhuốm màu hư không
Mẹ ơi cây lúa ngoài đồng
Gié đang nở rộ những bông đầu mùa.



GẶP BẠN CŨ Ở LONG AN

Mời nhau một trái bần gịn
Mày và tao vẫn cứ c̣n chất quê
Người xưa uống rượu ăn thề
Ta nay uống rượu và mê đờn c̣

Đờn rằng nhớ lẩu mắm kho
Chín ḍng sông lớn đủ đo ḷng người
Chiều nghiêng theo gió Tháp Mười
Tiếng con cúm núm tiễn người qua sông

Mênh mông mùa lúa chín đồng
Mây tan theo ngọn mưa giông cuối trời
Đi xa gần hết một đời
Gặp nhau rượu ngọt uống lời bạn quê

Người Nam ḷng thật khà khề
Nước qua trăm rạch cũng về nghĩa nhân
Phèn ơi hăy dính bàn chân
Để cho chiều rụng trái bần trong mơ.

Có ǵ mà phải tái tê
Giữ thơm từng hạt gạo quê ở rừng

Trải qua ngày tháng biền bưng
Nồng nàn lối cỏ ta đừng xa nhau
Gian nan th́ phải cơ cầu
Đừng quên cái thuở ban đầu lên non.

Và tôi đă dừng lại rất lâu ở bài thơ sau rất đời, rất thật rồi không khỏi chạnh ḷng:


THƠ TRẦN VẠN GIĂ

EM ĐĂ LÀ NHƯ THẾ

Alo em đang ở đâu
Cứ thế mỗi chiều anh không biết em đang ở đâu
Anh đón con
Anh giặt đồ
Anh lau nhà
Anh vào bếp
Mâm cơm thường xuyên trống một chỗ ngồi

Mỗi chiều em điện thoại đang tiếp khách
Đang đón bạn đồng môn
Đang tiễn bạn Việt Kiều ra sân bay
Đang sửa xe bị thủng lốp...
Những cái đang cứ đan xen thời gian

Em gom về
Mùi thuốc lá trên môi em và núm nơi đỉnh cao bầu sữa mẹ
Dấu răng nựng trên vai em bệnh hoạn
Em ngủ vùi sau cơn lửa t́nh dồn dập
Sau cường lực ṿng tay của gă t́nh nhân
Có những đêm trong cơn mơ sâu em ú ớ
Con giật ḿnh
Gọi má má ơi

Khởi thuỷ là lời
Nhưng bây giờ lời anh đă cạn
Thôi em cứ vô tư đi dọc về ngang
T́nh yêu
Không là hữu hạn
Đành vậy thôi
Nếu bây giờ c̣n là thời trung cổ
Anh không ném đá em
V́ anh biết trái tim em nhiều cửa sổ
Và mùi đàn bà em ô nhiểm gió đa t́nh

Em đi b́nh an với những người đàn ông mới
Về nhen con
Ngày sắp tàn và đêm buồn đang đợi
Ba không thể trả lời
Má bỏ con đi đâu ???

Trần Vạn Giă

Đến đây tôi nhớ hai câu thơ của thi hào Nguyễn Du:

Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới dự phần thanh cao...


Theo tôi hầu hết những thi sĩ trên thế gian này đều chịu phong trần và hạnh phúc với họ là điều xa xỉ... ( chỉ hiếm hoi mới có người đẻ bọc nhận niềm hân hoan của Trời ban tặng). Xa cách lâu ngày không hiểu hiện tại thế nào. Nhưng nếu thật như bài thơ th́ xin rưng rưng chia sẻ với anh đó Trần Vạn Giă



TÔN NỮ THU DUNG - NIỀM ĐAM MÊ VĂN CHƯƠNG CHÁY BỎNG

Tôn Nữ Thu Dung là tên khai sinh, các bút hiệu khác là Nguyễn Phước Tiểu Di ( v́ mê bài hát “Bay Đi Cánh Chim Biển”) và Trần Thụ Duy (v́ mê bài hát “Khúc Thụy Du”)
Thời đi học, trước 75 viết cho Tuổi Ngọc, Tuổi Hoa và các báo thiếu nhi.
Các tác phẩm đă xuất bản:
Các tập thơ: Kỷ Niệm, Nhật Kư, Tiểu Khúc
Các tập truyện ngắn: Hướng Dương Giấu Mặt, Thiên Thần Không Mang Đôi Cánh
Các tập truyện vừa: Ngày Tháng Nào, Mùi Bánh Kem, Thủy Tinh Tan Vỡ.
Hiện định cư tại Mỹ, nghề tay phải: nhân viên xă hội. Nghề tay trái : Tổng biên Tập trang mạng văn chương TUONGTRI.COM và nhà Xuất Bản TƯƠNG TRI.
Có một số giải thưởng văn chương nho nhỏ như giải đặc biệt viết về nước Mỹ, giải nhất những bài thơ t́nh thời mới lớn
Tóm một điều: Hạnh Phúc nhất là được nhận xét rằng: Đây là một người làm thơ biết viết văn và luôn có đông đảo những fan hâm mộ nhí!

Lướt qua tiểu sử của nàng Tôn Nữ gốc Huế, sinh sống ở Nha Trang, sau đó định cư tại Mỹ, tôi thấy Dung mang theo bên đời ḿnh niềm đam mê cháy bỏng trong sinh hoạt văn chương. Thời mới lớn, Dung đă là cây bút ( cùng Trần Văn Nghĩa ) xuất hiện thựng xuyên trên tuần báo tuổi mới lớn ( Tuổi Ngọc) của nhà văn Duyên Anh tại SàiG̣n và có nhiều fan nhí hâm mộ nàng. Khi sang Mỹ, Dung viết nhiều hơn không chỉ thơ mà c̣n truyện ngắn, truyện vừa... Tôi nghĩ chắc một điều là cô em gái này rất khéo vun vén gia đ́nh nên dành nhiều thời gian cho viết lách. Đặc biệt là chăm sóc trang mạng Tương Tri. Com và nhà xuất bản Tương Tri với cương vị là tổng biên tập. Một trang mạng uy tín, quy tụ nhiều tên tuổi lừng danh ở trong và ngoài nước. Phải như con ong, cái kiến cần mẫn cô mới làm được điều này bằng trái tim và trí tuệ của ḿnh. Biết Dung từ thập niên 70 trên báo chí nhưng măi đến năm 2013 mới gặp lúc cô về VN ra mắt tuyển tập TT ở nhà hàng Sông Trăng của Văn Công Mỹ. Một con người của hoàng tộc nhưng Dung b́nh dị, nhỏ nhẹ, khiêm tốn ǵ đâu bởi chẳng thấy cung cách “các mệ” của nàng. Do vậy mà anh em rất dễ thân t́nh, rất dễ thương mến.

Lần gần đây nhất là TNTD về ra mắt tuyển tập thơ Hư Ảo Tôi 2018-Cũng ở nhà hàng Sông Trăng-B́nh Quới có sự hiện diện đông đảo văn nghệ sĩ tên tuổi ở SG. Tuyển tập khác lạ là mỗi bài thơ đều có chữ kư của tác giả. Tŕnh bày đẹp. Thơ hay. Hy vọng thời gian tới Tôn Nữ c̣n khiến bạn đọc ngạc nhiên đến thú vị từ niềm đam mê văn chương ngồn ngộn của ḿnh.


THƠ TÔN NỮTHU DUNG

NÍU

Chiều níu tay vào gió
Mây níu tay vào trời
Sương níu tay vào cỏ
Em níu tay vào tôi.

Đêm níu tay vào mộng
( Mộng chỉ là hư vô)
Biển níu tay vào sóng
Từng điệu buồn đuổi xô.

Lơ đăng hồn níu bóng
Hạnh ngộ níu tàn phai
Giữa cơi người tuyệt vọng
Tôi níu vào tay ai?
 


UYÊN

Uyên của ngày thu muộn
Khúc lạc cầm u hoài
Ch́m nổi ḍng luân lạc
Chiều Nội Thành mây bay.

Uyên của ngày ly biệt
Chạnh ḷng mưa cuối sông
Vỡ toang mùa trăng biếc
Rơi những lời ăn năn.

Uyên của ngày hoan lạc
Khắc khoải rèm mi cong
Uyên của ngày hạnh phúc
Đong đưa t́nh trăm năm.

Uyên của ngày địa ngục
Tan chảy thành tro than
Lửa hành h́nh bí ẩn
Đốt một đời tan hoang...
 


KHÚC THÁNG CHÍN

Gác kiếm người xưa quy ẩn
Giang hồ chưa chắc ḷng nguôi
Chỉ sợ nhớ thời giông băo
Lời thề lại xóa mất thôi

Qua sông, mịt mờ cố xứ
Ngửa tay, hứng giọt sương buồn
Tiếng sóng, tiếng ḷng tan vỡ
Cuối trời... mây khói mênh mông...

Cúi xuống, soi ḿnh bóng nước
Một vầng trăng khuyết chông chênh
Dáng mong manh gầy thuở trước
Chớp mắt... đă là lăng quên.

Bắt chước người xưa quy ẩn
Đừng gọi tôi hoài... lênh đênh
Bắt chước người xưa lận đận
T́nh tôi,
chao đảo thác ghềnh...



KHÚC NGÂU

Thiên sứ muôn đời trong sáng
Thiền sư đôi lúc lỗi lầm
Từng ngày chia nhau khổ nạn
Đừng hỏi ai người vô tâm...

Đời vẫn trầm luân nhật nguyệt
Sương tàng rơi ướt đêm thâu
Thảng thốt những hàng lệ tuyết
Bờ xa, bến thẳm về đâu...

Một ḍng mong manh khói biếc
Buông tay... gió tạt hiên người
Nhắm mắt... thả lời ly biệt
Một điều không nói
rơi...



PHƯƠNG ẤY

Nắng mật ong cho tôi vàng thương nhớ
Chiều tương tư em tóc xơa trên đồi
Hồn lơ đăng cứ mơ về cố xứ
Gót chân hồng em nhẹ đến xa xôi.

Mây có tụ thành những quầng ngũ sắc
Gió vẫn bay tan tác cuối chân trời
Sương c̣n đọng long lanh buồn phương ấy
Đêm nghẹn ngào ai thao thức cùng tôi.

Nhớ một thuở có c̣n đau một thuở
Ngày hoang vu mưa bong bóng chập chờn
Em cầm ngón tay tôi vàng khói thuốc
Lặng thinh nh́n... như gởi một yêu thương.

Tôn Nữ Thu Dung



Và một truyện ngắn rất Huế:

CON T̉ HE

Tôn Nữ Thu Dung

          Huế của tôi buồn lắm, một thành phố buồn nhất hành tinh, những ngày mưa băo kéo dài cả tháng úng trời úng đất không nói làm ǵ sao vẫn buồn cả những ngày nắng hạ chói chang và phượng đỏ rực rỡ như màu môi thiếu phụ. Thành phố lúc nào như cũng đắm ch́m trong hồi ức vàng son và trong quá khứ nhạt nḥa rêu phủ.
 

…Nhưng bây giờ là mùa xuân, những hoa cúc Đại Đóa nở vàng rực trong vườn ông ngoại.

Đăng Tâm nói:

– Đăng Tâm thích màu vàng dễ sợ.

Tôi cười:

– Đó là màu bội bạc.

Đăng Tâm mím môi để lộ hai hạt gạo lún sâu hai bên khóe miệng:

– Ai nói? Màu vàng thật sự là màu cô độc kiêu sa nên dễ bị hiểu lầm là bội bạc.

Bao giờ tôi cũng chịu thua Đăng Tâm để được nh́n nụ cười cô rạng rỡ:

– Đăng Tâm nói đúng, màu cô độc kiêu sa.
 

Đăng Tâm đốt xong mớ giấy tiền vàng bạc dưới chân trang thờ và rải gạo muối chung quanh… Những con chim se sẻ từ đâu sà tới, ríu ra ríu rít tranh nhau nhặt gạo. Đăng Tâm luôn được bà ngoại phân công việc cúng cô hồn trong những ngày rằm, mùng một… Ông ngoại không thích điều này v́ cho rằng bà ngoại hối lộ cô hồn các đảng bằng cô cháu cưng xinh đẹp để mưu cầu lợi ích cho đại gia đ́nh. Ông ngoại giận giữ khi bà ngoại bày cho Đăng Tâm khấn vái cầu xin cô hồn các đảng cho cả nhà mạnh khỏe, b́nh an … Bà ngoại phải vuốt giận bằng cách khi Đăng Tâm đi ra vườn cúng vào những chiều chạng vạng th́ bị bôi lên mặt mấy vết lọ nghẹ và có tôi đi theo hộ tống.
 

Không một khu vườn nào ở Huế mà không có một trang thờ leo lét ngọn đèn dầu hiu hắt. Huế trải qua bao nhiêu tang thương biến động trong những cuộc chiến, bao nhiêu người chết oan chết ức, bao nhiêu đền đài đổ nát tan hoang. Nhà ông ngoại đă nhiều lần tan nát v́ bom đạn nhưng lần nào ông ngoại cũng xây lại với nguyên bản cũ: Một ngôi nhà rường ba gian hai chái, khuất sau một b́nh phong cổ kính với chiếc hồ bán nguyệt thả sen thả súng cho cô cháu nội cưng Đăng Tâm rửa chân… Cây Ngô Đồng cao rủ bóng thỉnh thoảng rơi vài chiếc lá xuống hồ làm bầy cá quẫy lao xao.

 

Đăng Tâm đọc:

– Ngô Đồng nhất diệp lạc

Thiên hạ cộng tri thu

Tôi lắc đầu:

– Ngô Đồng nhất lạc diệp

Thiên hạ cộng tri xuân

Đăng Tâm cười:

– Tấn thông minh dễ sợ… Nhất lạc diệp… một chiếc lá reo vui đón mùa xuân đang tới.

Đăng Tâm luôn đem niềm vui cho người khác và cô gặt lại cho ḿnh những mùa buồn đau.

Đăng Tâm rủ:

– Lên Điện Ḥn Chén xin xăm đi Tấn. Rủ con Ṭ He luôn để nó chèo thuyền. Trốn đi chớ bà nội bắt Đăng Tâm vô chia bài tứ sắc bây giờ.

Tôi chọc:

– Nhưng ở nhà có nhiều tiền ĺ x́ hơn. Và chút nữa bác Tạo sẽ dẫn anh con trai bác sĩ ở Mỹ về tới giới thiệu cho Đăng Tâm đó.

Đăng Tâm đỏ hồng hai má:

– Đăng Tâm c̣n nhỏ mà

– Bác Tạo sẽ mang gạo tới để nuôi Đăng Tâm thêm vài năm nữa.

Đăng Tâm hét lên bỏ chạy vô nhà:

– Tấn c̣n nói nữa th́ Đăng Tâm nghỉ chơi với Tấn đó.

 

Tôi đă nh́n thấy con bác Tạo sau mười mấy năm không gặp, anh chàng bác sĩ cao ráo đẹp trai … tôi h́nh dung Đăng Tâm đứng cạnh anh ta, đôi mắt phượng ngơ ngác nh́n anh ta đầy ngưỡng mộ, nụ cười xinh xắn dành cho anh ta tươi tắn dễ thương, bàn tay bé nhỏ mềm mại nằm trong tay anh ta dịu dàng tin cậy… Tôi ghét Đăng Tâm rồi. Người luôn yêu cái màu vàng phản bội. Tôi ghét cái thành phố buồn thỉu buồn thiu này làm người ta đi để mà nhớ chớ không phải là ở để mà thương…

Nhưng tôi đâu dễ dàng bỏ cuộc, Đăng Tâm là của tôi từ nhỏ, chúng tôi là anh em cô cậu, không ai có thể bắt Đăng Tâm của tôi. Tôi t́m con Ṭ He, con nhóc em họ khác, rất thông minh, lanh chanh như hành không muối và luôn coi tôi như thần tượng.

– Mi t́m cách chia rẻ Đăng Tâm với Phước cho ta

Ṭ He le cái lưỡi dài nhọn hoắc ( thỉnh thoảng nó lại biểu diễn liếm lổ mũi cho bọn tôi coi):

– Em không làm mô, bà ngoại cạo đầu em đó. Bà ngoại nói anh Phước ở Mỹ về mà hiền hậu dễ thương, chị Đăng Tâm khù khờ lấy anh th́ không sợ bị ăn hiếp. Mà răng anh ghét anh Phước rứa?

– Mắc chi mà tao ghét Phước, nhưng tao không thích Đăng Tâm lấy chồng.

Ṭ He nh́n tôi, con mắt nó đọng đầy xót xa:

-Anh thương chị Đăng Tâm hả anh? Ḿnh bà con với nhau mà.

Tôi cáu kỉnh:

– Đồ con nít nhiều chuyện, tao không muốn Đăng Tâm lấy chồng, mà tao cũng không thèm lấy vợ.

Ṭ He nhíu mày thương cảm:

– Anh nói cũng đúng, ai mà thèm lấy anh!

Phản xạ của Ṭ He nhanh hơn con sóc nếu không nó đă bị một cái bạt tai, nó mở to hai con mắt nâu khờ khạo hỏi:

– Rứa răng anh không nói với chị Đăng Tâm?

- Chưa thấy ai ngu như mi, nói th́ Đăng Tâm sẽ cho là tao ganh tị.

– Được rồi, em hiểu, nhưng em lấy lư do chi để chia uyên rẽ thúy trong khi anh Phước thông minh giàu có đẹp trai phong độ…

Mỗi cái đức tính của Phước mà Ṭ He nêu ra như một mũi dao cứa vô trái tim tôi v́ tôi thấy quá chính xác ḿnh không thể nào b́ được. Nhưng biết tẩy Ṭ He lậm nặng những điển tích cũ hoắc cũ huơ mà bà ngoại cứ bắt vơng dưới gốc cây văi thiều ầu ơ ngâm nga ru nó ngủ ngày xưa… À, nếu mi muốn nghe những câu chuyện lâm ly th́ sẽ được nghe những chương hồi bi ai rơi nước mắt.

– Ṭ He, nghe anh nói đây, anh và Đăng Tâm là thanh mai trúc mă, anh không muốn Đăng Tâm đi lấy chồng xa… chim kêu vượn hú biết nhà ḿnh mô… Anh không muốn bọn anh biến thành uyên ương găy cánh mơi ṃn mà chết!

Ṭ He hứ một tiếng bắt chước y bà ngoại:

– Rứa mà anh dám nói anh không thương chị Đăng Tâm!

Rồi nó chép miệng cũng y bà ngoại:

– Thôi được, để coi.

Tôi căn dặn:

-Ṭ He phải hứa danh dự là không được nói với ai.

– Dĩ nhiên rồi, nói th́ anh cũng chẳng bị chi mô, bà ngoại cưng anh như vàng ngọc, c̣n em th́ bị bà ngoại cạo đầu… Ủa, nhưng mà em được lợi chi trong việc ni?

Tôi mừng rỡ, biết nó thuộc ḷng văn chương thi phú, tôi đốc khứa:

–Quân tử thi ân bất cầu báo, nhưng anh sẽ biết ơn Ṭ He cho tới mấy kiếp luôn!

Ṭ He nguưt:

– Thôi thôi, nói rứa chớ em không hứa chi hết đó nghe.

Tôi nịnh nọt:

– Biết rồi, nhưng một lời em nói là Nhất ngôn kư xuất, tứ mă nan truy!

Ṭ He lại nguưt, con mắt có cái đuôi ngoe ngoe nguẩy nguẩy.

 

Bà ngoại giận điên lên khi người Phước đ̣i cưới là Ṭ He chớ không phải Đăng Tâm. Trời có sập xuống bà ngoại cũng không tin nỗi là Phước từ chối cô cháu nội cưng tiểu thơ khuê các để chọn một cô cháu ngoại, cũng tiểu thơ nhưng khá Lọ Lem. Cuối cùng bà ngoại chép miệng nhủ thầm : thôi mấy cái hủ mắm treo đầu giàn ai rước hủ nào th́ mừng hủ đó!

Ba má Phước khuyên lên khuyên xuống, bà con gịng họ nói tới nói lui, bạn bè bàn qua bàn lại… bởi v́ nếu đặt lên cân đo đong đếm th́ Ṭ He nhẹ hổng. Nhưng từ nhỏ tới lớn Phước đă nổi danh là con cua ngang ngạnh đâu dễ ǵ ai thuyết phục. Hơn thế nữa, Phước thành đạt ở Mỹ mà chịu về Viêt Nam lấy vợ con nhà đàng hoàng do gia đ́nh chọn chứ không dính một cô Mỹ, cô Mễ nào đó th́ cũng thiệt là đại phước, cũng làm nguôi ngoai cơn giận của cả nhà. Thế là mâm bưng quả rước, Ṭ He ngang xương trở thành bà bác sĩ dù chỉ mới học lớp 12. Đă nói con gái học chi cho lắm, muốn được gọi là bà bác sĩ th́ cứ lấy một ông bác sĩ; muốn được gọi là bà giáo sư th́ cứ lấy một ông giáo sư; muốn được gọi là bà kỹ sư th́ chỉ việc lấy một ông cư sĩ, ủa quên, một ông kỹ sư!

Trong thiệp hồng không đề tên Ṭ He Ṭ Hiếc, Cô là Hoàng thị Cát Tường, cái tên và con người của cô luôn đem tới niềm may mắn cho người đối diện.

Không ai biết bà ngoại đă âm thầm tự trấn an, ai cũng tưởng bà ngoại buồn giận nên không cho Ṭ He đến gần bà ngoại. Cho đến khi bà ngoại gọi Ṭ He vào pḥng khóa cửa, ai cũng xanh mặt tái mày lo sợ. Tôi và Đăng Tâm túc trực ở ngoài, chỉ sợ bà ngoại…bức tử Ṭ He, bắt nó uống thuốc độc hay thắt cổ bằng một dăi lụa trắng như trong kinh điển. Nghe tôi nói, Đăng Tâm tái xanh tái mét gơ cửa dồn dập, bà ngoại nạt :

– Đứa mô ồn rứa.

– Đăng Tâm đây bà nội ơi!

– Vô biểu

Cửa pḥng mở hé, Đăng Tâm bước vô, tôi ḷ ḍ đi theo :

– Thằng quỷ nhỏ vô luôn đi, khi mô cũng ṭ ṭ đi theo con gái như cái đuôi.

Tôi vội vàng nh́n Ṭ He, nó vẫn tươi tắn chỉ có mấy giọt nước mắt trong veo c̣n trên má, tôi thở phào nhẹ nhỏm khi nh́n quanh không thấy ly thuốc độc lẫn dăi lụa nào.

Bà ngoại hỏi:

– Bọn mi cần chi mà gấp gáp rứa. Tao đang dạy con Ṭ He bổn phận làm dâu làm vợ. Tao không muốn về đó họ chưởi nhà ḿnh vô phước!

Tôi lanh chanh:

– Đăng Tâm sợ bà ngoại bức tử Ṭ He!

– Thằng quỷ, răng mi cứ nhồi vô cái đầu con ngu nớ mấy cái điều bậy bạ?

Đăng Tâm suốt đời là một con nhóc khờ khạo hiền thục không giận hờn ai bao giờ:

- Con sợ thiệt mà bà nội. Rứa là bà nội tha cho Ṭ He cái tội giựt chồng của con.

Bà ngoại ph́ cười:

– Chồng mổng chổng mông,

Rồi chép miệng, bày tỏ nhân sinh quan rất hiện đai:

– T́nh yêu biết răng mà nói cho ngạ! Ṭ He có lỗi chi mô khi cái thằng bác sĩ khù khờ nớ thương yêu và muốn rước hắn về thờ?

Tôi lại thở phào, mùa xuân này Ṭ He lên thuyền hoa ( Đăng Tâm đă thiết kế ư tưởng đó, thuyền hoa xuất phát từ bến sông Như Ư trước nhà, xuôi về Vỹ Dạ, cập vào Cồn Hến… ăn chè bắp rồi chụp h́nh cưới nh́n nắng hàng cau nắng mới lên…)

Không c̣n ai vét cho tôi lớp mứt gừng cháy thơm phức đáy nồi, không c̣n ai lột giùm tôi lớp lá bánh tét cho khỏi dơ tay… Từ khi Ṭ He đi theo chồng tôi bỗng dưng mất mác quá nhiều lợi ích!
 

C̣n Đăng Tâm, nhóc em họ làm tôi điêu đứng suốt tuổi học tṛ vẫn luôn là một con bé sống ở trên mây…Nhiều năm sau gặp lại, nó đă là một ni sư đáng kính, nhưng tôi cũng vẫn bâng khuâng như cũ… Nếu bà ngoại c̣n sống, bà ngoại sẽ nạt: Thằng quỷ, khi mô mi mới chịu lớn khôn?!

Nhưng bà ngoại mất lâu lắm rồi, chiều nay, một ḿnh tôi lang thang trên đồi Forest Lawn lộng gió, những ngôi mộ ẩn ch́m dưới cỏ, tôi đốt một nén nhang thơm bái vọng quê nhà…

Quê nhà yêu dấu của tôi.

 

TNTD



NGUYỄN VŨ SINH- NGƯỜI MÊ THƠ ĐẾN CÙNG TẬN

Biết Sinh từ thời đăng thơ trên Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc của SG trước 75 nhưng mới quen nhau trên FB và ngoài đời vài năm trở lại đây. Là người con của Diên Lạc-Diên Khánh-Khánh Ḥa vốn chân chất, hiền hậu như khoai như sắn nhưng tâm hồn luôn bay bổng theo văn chương. Sinh đúng là người mê thi ca đến cùng tận sau Trường Thi, Trần Hữu Nghiễm mà tôi đă từng quen biết. Ở đâu, làm ǵ cũng thơ... đến từng cây số!. Trường Thi v́ thơ mà khổ đến cuối đời. Trần Hữu Nghiễm v́ thơ và thuốc lá mà chết bởi bệnh ung thư... Cay đắng, xót xa là thế nhưng thơ chính là dưỡng chất nuôi tâm hồn lớn dậy của họ. Chấp nhận đánh đu cùng số phận để cất lên tiếng ḷng của ḿnh khi đi qua sự khắc nghiệt của cuộc sống. Những năm sau này Sinh viết nhiều và thường xuyên đăng thơ trên trang Vuông Chiếu của thi sĩ Luân Hoán. Thơ Sinh có bài đọc để giật ḿnh chiêm nghiệm về cuộc đời, song cũng có bài chỉ để đọc lướt qua. Tuy nhiên, đây là cách chơi... đẹp của tâm linh và chữ nghĩa vậy. Nói như nhà thơ Trần Xuân An: “Ḿnh chơi thơ cũng là cách chơi tao nhă và thú vị... thay v́ đam mê cờ bạc, ma túy, rượu chè, gái gú... có hại hơn đúng không nhỉ? “ Chính xác quá Trần Xuân An ạ. Các bạn cứ phát triển tư duy và cảm hứng. Mỗi người cảm nhận thơ một cách khác nhau. Các bạn cũng như tôi, may lắm là để lại cho đời một hai bài hoặc vài câu thơ cũng quá đủ rồi. Đến như thi hào Nguyễn Du cũng tự nhận” Mua vui cũng được một vài trống canh... ” dù truyện Kiều cho đến nay vẫn là số 1 trong thi ca mà chưa có hiện tượng “sao đổi ngôi” nào sánh được !

Một kỷ niệm nhỏ với Nguyễn Vũ Sinh khiến tôi nhớ hoài: Năm 2017 về Huế giỗ mẹ, tiện đường tôi ghé Diên Lạc thăm Sinh. Nghe tôi điện thoại cậu ta đă mượn một chiếc xe 7 chỗ ra đón tôi. Gặp nhau chúng tôi tha hồ tâm sự như những cố nhân. Sinh mời tôi ở lại một vài bữa để Sinh đưa đi rừng. Nghe thật thích nhưng thấy thời tiết không đẹp nên tôi từ chối. Ở với Sinh vài giờ là tôi chia tay để lên tàu vào SG. Khi tàu đến Phan Rang th́ nghe Sinh gọi điện báo băo vừa đổ bộ vào Khánh Ḥa. Nhà Sinh cây cối ngă đổ nhưng nhà đúc nên không sao. Hú vía thật. Nếu tôi ở lại th́ phải tránh băo thêm vài ngày rồi. Về SG cứ nhớ măi bữa cơm trưa ở nhà Sinh. Tuy không cao lương mỹ vị ǵ nhưng vợ Sinh nấu ăn ngon lạ lùng. Tôi cũng khen Sinh là có phước mới lấy được người vợ trẻ, đảm đang, hiền thục và khi Sinh làm thơ th́ bóng dáng mỹ nhân ấy hiện lên trong thi ca. Chỉ là những cảm nhận ít oi về NVS như vậy. Có lẽ nên biết về tác giả Nguyễn Vũ Sinh và thơ nhỉ.

Nguyễn Vũ Sinh là tên thật. Bút hiệu là Nguyễn Văn Ngọc Sinh. Sinh ngày16. 12. 1953 tại Diên Khánh-Khánh Ḥa.
 


THƠ NGUYỄN VŨ SINH

TỰ DO VÀ CÁI CHẾT MỎI M̉N

Dù biết trở về rừng nguyên sinh không c̣n nữa
Nhưng chim thanh vẫn da diết nỗi mong chờ
Từng ngày qua náu trong lồng tù hẹp
Khát khao một lần quay lại chốn xưa.

Giọng hót mỗi ngày vẫn ngân vang thánh thót
Ḷng hằng mong tung đôi cánh giữa bầu trời
Trong chiếc lồng hẹp từng ngày qua vẫn đợi
Như loài chim muông khao khát ánh dương soi.

Thà ṿm trời rộng tung bay đôi cánh mỏi
Hít thở tự do hơn chết rũ một đời
Cánh cửa khép bao ngày qua tăm tối
Mong về nguồn xưa xanh bóng núi đồi.

Dù đại ngàn những ḷng sông suối cạn
Hàng cây già thưa thớt đứng mồ côi
Lồng son hẹp song khe thưa mắt mỏi
Tiếng chim thanh giờ đă hót nghẹn lời.



LẠC DẤU CHIÊM BAO

Nghe tháng ngày hư hao
Đă qua đi thuở nào
Cánh phượng hồng năm cũ
Lạc mộng giấc chiêm bao.

Ṃn mỏi trông trời cao
Chim xoải cánh phương nào
Bóng sa mờ ải nhạn
Tiếng hót gầy âm hao...

Kỷ niệm xa rồi sao
Nghe sóng vỗ thét gào
Lời ru nào cho băi
Đă úa màu xanh phai.

V́ sao, tại v́ sao ?
Giọt lệ măi tuôn trào
Kiệt khô bờ hốc mắt
Bao phận người lao đao ?

Có c̣n đêm trăng sao
Tỏa sáng trên trời cao
Giờ môi thơm mắt biếc
Cũng nhạt nḥa hư hao.

Hương thơm trao ngọt ngào
Cứ măi đợi khát khao
Bao môi người đă mỏi
Mà chẳng hiểu v́ sao ?

V́ sao và v́ sao ?
Nỗi nhớ quê cồn cào
Trông mây mờ viễn xứ
Đă lạc dấu chiêm bao.



MIMOSA

Chân qua bước dạo lang thang
Mimosa nở sắc vàng áo hoa
Phố giờ thưa thớt người qua
Trời Đà Lạt thắm màu hoa dă quỳ

Đường nghiêng níu bước người đi
Mưa bay ướt dấu buồn ghi phố phường
Sớm mai trời đất mờ sương
Ly cà phê nóng quyện hương đại ngàn

Mimosa nở hoa vàng
Tô trời Đà Lạt thêm ngàn sắc hoa
Cao nguyên phố thị bây giờ
Dấu xưa chừng đă phai nḥa nét hương ?

Nguyễn Vũ Sinh



H́nh 1; Nhà thơ Trần Vạn Giă

 

 

H́nh 2: Nhà thơ Tôn Nữ Thu Dung

 

 

H́nh 3: Nhà thơ Nguyễn Vũ Sinh

 


 

Xem tiếp Phần 24


 

 

trang Trần Dzạ Lữ

 

art2all. net