|
~~oOo~~ Hoàng Giang TR̉ CHUYỆN VỚI THIÊN THẦN VÀ KHUÔN MẶT CỦA BIG TECH, BIG PHARMA VÀ CỦA BANKSTER
Vừa đọc xong cuốn Tṛ chuyện với thiên thần của tác giả Trương Văn Dân, tính viết vài ḍng nhưng đọc bài ông Trung Trung Đỉnh viết hay quá nên thôi, copy cho nhanh. Cuốn sách rất đáng đọc, như 1 bách khoa toàn thư th́ đúng hơn, rất dễ hiểu. Cấu trúc cũng khá lạ, truyện lồng trong truyện, đan quyện lấy nhau mà ko hề lan man xa chủ đề đang bàn làm người đọc khó dứt ra. Vậy mà phải mất 3 ngày mới xong v́ ngoài kia đang nóng bỏng những câu chuyện về cúm tàu… Đọc xong cuốn này bạn có thể liên tưởng rơ ràng tại sao có trận dịch cúm này vào đúng lúc này, bạn nhận ra bộ mặt thật của những bankster, bankster viết tắt của bank và gangster, những định chế tài chính đang lũng đoạn thế giới, những big tech ngày đêm theo dơi nhân loại để tập trung dữ liệu nhằm thao túng điều khiển, những big pharma “đẻ” ra bệnh để bán thuốc, nói thêm tác giả từ năm 71 du học ở Ư về ngành hoá và công nghệ dược và hành nghề từ năm 1980…cho nên kiến thức của ông khá rộng. Đọc thêm bài của ông có trong link này: https://www.facebook.com/100000422948132/posts/4100127680011290/ ( Nghề phát minh ra bệnh) : Trích: Một thuật ngữ mới ra đời: Disease mongering (Nghề buôn bán bệnh tật). Hoạt động đơn giản: Chỉ cần hạ thấp các chỉ số như các chỉ số về bệnh tiểu đường, áp huyết máu, cholesterol... hoặc chẩn đoán các t́nh trạng tinh thần nào đó như buồn rầu, hồi hộp, nhút nhát... rồi cho là “bất thường” th́ số lượng “bệnh nhân” trên toàn thế giới tăng vọt! PHÁT MINH RA BỆNH -Khi ủy ban “khoa học” Mỹ tái định nghĩa hypercholesterolemia (có cholesterol cao trong máu) và chỉ cần giảm chỉ số để các bác sĩ cho phép dùng thuốc th́ số “bệnh nhân” đột ngột tăng 3 lần! -Chỉ trong năm 2016 công ty Pfizer đă chi 1,2 tỷ USD, theo sau là công ty Bristol Mayer Squibb chi 460 triệu USD để quảng cáo và tiếp thị thuốc! Nhưng đây chỉ là đỉnh của băng sơn. Trên thực tế rất nhiều các nhà khoa học hướng dẫn cách dùng thuốc đều hưởng lợi nhuận từ các hăng dược! Thông qua Disease mongering những trạng thái như buồn rầu, lo âu, hồi hộp... rất b́nh thường trong cuộc sống đă bị truyền thông hô biến thành bệnh (?) để làm mọi người sợ hăi, cảm thấy ḿnh phải dùng thuốc. Các nhà khoa học chân chính nói rằng hiện nay có hơn 200 t́nh trạng tâm lư sẽ được xem là... bệnh lư và nghe ra thật buồn cười: lăo hóa, buồn chán, hói đầu, tàn nhang, tóc bạc, kém xinh... Không ai nói với chúng ta là nỗi buồn là một phần của sự sống, và hàng thế kỷ trôi qua nó vẫn tồn tại để giữ một nhiệm vụ quan trong trong tâm sinh lư của con người. Dược phẩm, dù muốn hay không đều sẽ có tác dụng một cách nhân tạo vào trật tự sống của con người và tự nhiên. Bạn mất ngủ hả? Hăy uống thuốc ngủ! Mà có thật sự cần phải dùng thuốc không? Biết đâu không ngủ là một điều tuyệt vời. Thỉnh thoảng được thức giấc, mở cửa nh́n ra bầu trời đêm mà kẻ ngủ say sẽ không bao giờ biết. Đă có người nói: Ban ngày để sống c̣n ban đêm là để hiểu cuộc sống. Nhưng các tập đoàn dược chi ra số tiền càng ngày càng lớn cho việc bán thuốc “ảo”, kèm theo quà tặng, mời du lịch... Thí dụ bệnh tiểu đường type II, trước đây được xác định là đường huyết phải trên mức 140mg/dL. Năm 1997, ngạch mức trên bị Cơ quan y tế thế giới OMS rút xuống c̣n 126 mg/dL (7mmol/L)... Lập tức có thêm 1.700.000 người Mỹ được xếp vào danh sách bệnh nhân tiểu đường (suốt đời!). Cholestérol: Năm 1998, ngạch mức từ 240mg/dL bị rút xuống c̣n 200mg/dL. Lập tức xă hội Hoa Kỳ có thêm 42.600.000 bệnh nhân có cholesterol cao trong máu... Các nhà bào chế có thêm được 86% “khách hàng” mới. Thủ thuật khác để mua chuộc... phủ khắp từ bác sĩ đến các sinh viên y khoa sắp ra trường. Ba mươi năm trước, giám đốc hăng dược phẩm Merck, Henry Gadsen, đă từng trả lời trong một cuộc phỏng vấn: “Giấc mơ của chúng tôi là sản xuất thuốc cho những người khỏe mạnh. Làm được thế, chúng tôi có thể bán thuốc cho bất kỳ ai”. “Trên thế giới, chỉ có hai nhóm người: nhóm người đă bệnh rồi và nhóm người chưa biết họ bệnh”. BA VỪA ĐỌC MỘT NGHIÊN CỨU MỚI NHẤT TỪ NƯỚC PHÁP: 50% THUỐC LƯU THÔNG HIỆN NAY TRÊN THỊ TRƯỜNG LÀ VÔ ÍCH, 20% CÓ HẠI VÀ NHIỀU KHI NGUY HIỂM CHO NGƯỜI DÙNG. Ai cũng biết sức khỏe tùy thuộc vào điều kiện kinh tế, khí hậu và thực phẩm chứ không phải vào thuốc men, cách chữa trị hay các kỹ thuật hiện đại. Hiện nay nhiều người hễ thấy khó chịu một chút là uống thuốc mà không biết rằng không có loại thuốc nào là không có tác dụng phụ, là “1 phần thuốc chứa 3 phần độc”. Ít người biết rằng không có bộ máy nào hoàn hảo hơn thiên nhiên. Và cơ thể con người có một cấu tạo đặc biệt. Việc chữa bệnh cho cơ thể là nhiệm vụ của hệ miễn dịch, v́ thế nếu chúng ta lạm dụng thuốc th́ đă vô t́nh “ngăn” hoạt động của hệ miễn dịch, làm hao ṃn và dần dần mất đi thiên chức tự nhiên vốn có. Ngày xưa ai đi “khám” bác sĩ v́ họ thấy trong người không khỏe, c̣n hôm nay khi bác sĩ gặp bệnh nhân là đề nghị: chúng ta hăy làm vài xét nghiệm để xem bạn có thật sự khỏe không? V́ thị trường đang rất cần những bệnh nhân mới. “Người mạnh khỏe là kẻ chưa biết ḿnh bị bệnh!” Tâm đắc với quan niệm đó nên giám đốc bệnh viện San Raffaele ở Milano đă đưa ra dự án Quo vadis chăng? Hay bệnh viện... cho người khỏe mạnh: Thông qua một microchip điện tử được gắn dưới da các bác sĩ có thể thường xuyên và liên tục theo dơi t́nh trạng sức khỏe của “bệnh nhân” và sẵn sàng can thiệp và chữa trị trước khi bệnh làm phiền. Các chuyên gia sẽ cho ta biết trước khi bệnh xuất hiện và từ giờ cho đến lúc đó ta có thể vui chơi, đánh golf, đi du lịch, trượt tuyết, tắm biển... cho đến khi nhận được một tin nhắn, đại loại: “Khẩn cấp! Bạn cần tŕnh diện ngay ở trung tâm ư tế gần nhất. Bệnh trĩ sắp xuất hiện!”. Trương văn Dân Trích từ : Tṛ chuyện với thiên thần. Xem hết bài theo link :
https://www.facebook.com/100000422948132/posts/4074937189197006/ Hăy hết sức b́nh tâm để đọc trọn vẹn. Như Montesquieu từng nói: Thích đọc sách tức là biết đánh đổi những giờ phút buồn tẻ không thể tránh được trong cuộc đời lấy những giờ phút lư thú. Vậy th́ đợi ǵ nữa? ——————- Đọc “Tṛ chuyện với thiên thần – những tai họa thế giới và giấc mơ Việt Nam” Trung Trung Đỉnh https://www.banvannghe.com/p39a11853/trung-trung-dinh-doc-tro-chuyen-voi-thien-than Tôi vốn là người mang sẵn tính cực đoan, kể từ thời nhỏ, thích cái ǵ, yêu cái ǵ, muốn cái ǵ cũng cứ theo đuổi bằng được. Lớn lên, nhất là thời trẻ, chừng hai ba chục tuổi, đă thế, c̣n hơn thế nữa! Trong các mối quan hệ xă hội thông thường của tôi rất dở, chỉ v́ cái tính cứng quèo, gặp ai, cái cảm giác ban đầu mà có ǵ đó gợn lên trong ḷng không thích, thế là y như rằng, ngay sau đó và đa số măi măi, ít khi lấy lại được thăng bằng. Có những người, trong giao tiếp chung họ rất lịch lăm, rất tốt, nhưng tôi gặp hay gặp tôi, chẳng hiểu v́ sao, đến cả chuyện mời nhau điếu thuốc hay chén nước tôi cũng không b́nh thường được… Đến khi ngoài sáu mươi, bây giờ đă trên bẩy mươi, th́ h́nh như cái thói ấy nó không những không giảm, mà lại c̣n có vẻ gia tăng. Tất nhiên, nó chỉ gia tăng với những “đối tượng” mà tôi ghét trước đây, giờ thêm vào là khinh, là không thèm… nh́n mặt. Đọc sách cũng thế. Hồi trẻ, đọc không chọn lọc, miễn là cứ sách văn học là đọc. Thời thanh thiếu niên của thế hệ chúng tôi, ở ngoài Bắc, học sinh “dưới mái trường xă hội chủ nghĩa tươi đẹp” th́ có sách đâu mà chọn lọc. Quanh đi quẩn lại sách thiếu nhi Việt Nam có mỗi “Dế mèn phiêu lưu kư” viết về con vật là đọc say mê, đọc đi đọc lại, đọc tái đọc hồi, thêm nữa có mấy cuốn “Đội du kích thiếu nhi Đ́nh Bảng”, “Cuộc đời ch́m nổi của chú Kíp-Lê” hay “Lá cờ thêu sáu chữ vàng” của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng. Sách nước ngoài của Liên xô, Trung Quốc th́ có: “Cuộc phiêu lưu kỳ lạ của Carích và va li a”; “Dôi A và Su Ra” hay “Đống lửa trong rừng”. Dông dài thế v́ mấy tháng nay tôi đọc cuốn tiểu thuyết “Tṛ chuyện với thiên thần” của nhà văn người Italia gốc Việt. Tôi chơi và thân với anh cũng trên dưới mười năm nay. Anh thuộc dạng người mà tôi gặp cái là quư và tin cậy ngay, gần như không có màn rao đăi, xă giao. Đến cái hôm, trong câu chuyện t́nh cờ của hai anh em, tôi bảo bên Ư tôi mê nhất truyện ngắn của Alberto Moravia và đặc biệt sau 1975 tôi đọc mê mẩn cuốn “Cuộc chiến tranh ấy và…” của tác giả nữ, Oriana Fallaci, là phóng viên chiến trường Italia, theo tôi là cực hay. Nó hay nhất là chân thực. Bà ta là người trong cuộc, không theo lối viết nghiêng về phía bên này hay phía bên kia, nhưng chính kiến th́ rất rơ ràng, đầy chất nhân văn và đặc biệt là chống chiến tranh… Qua câu chuyện ấy, tôi mừng là anh Dân cũng đă đọc và cũng rất thích, thậm chí là rất “mê” tác giả này. Chúng tôi chia sẻ với nhau khá nhiều và đồng cảm trong quan niệm sống. Một người được học (anh Dân), được đọc rất nhiều, lại giỏi ngoại ngữ. Anh học ngành y dược, một ngành học rất nghiêm cẩn và kĩ lưỡng, c̣n một người là tôi, một tên lính cộng quân Bắc Việt, học th́ ít mà bươn chải th́ nhiều, mê văn chương, đọc sách dịch, viết lách tài tử, làm và sống kiểu ǵ cũng không niêm luật bài bản. Đọc sách lấy sách văn học cổ điển làm bài học, làm chỗ dựa, làm chuẩn. Lấy các cụ cổ điển làm gương, mê cách sống của ông Đốt, ông He – Minh- Uê; Văn học Việt ta th́ mê chất hóm chất dân gian của ông Nam Cao, ông Vũ Trọng Phụng…Tôi bày tỏ, chia sẻ với anh Dân thế, anh không có phản ứng ǵ, chỉ cười cười, cuối các cuộc đàm đạo thường trước lúc chia tay, anh Dân bảo, anh Đỉnh… khôn. Chả biết thế là khôn hay dại, nhưng ông Trời ông ấy ki bo lắm, ông ấy chỉ cho mỗi người một tí ti thôi. Ai “khôn” th́ biết mà giữ lấy, nuôi dưỡng cho nó trưởng thành… Nay đọc cuốn sách dày gần 400 trang khổ 16×24, chữ nhỏ, thấy b́a đề là tiểu thuyết, háo hức “bập” vô, cả trăm trang không thấy “mùi” tiểu thuyết theo quan niệm cũ của tôi đâu cả! Nhưng đọc th́ thật hấp dẫn, đọc mê mải, không buông ra được. Buông ra rồi phải mở lại, đọc lại, lần ṃ, t́m kiếm, nghe ngóng và tiếp tục khám phá: Đọc, ngừng, nghĩ, đọc, ngừng, nghĩ, không phải sách công cụ, sách giáo dục dạy dỗ trẻ em, không phải sách triết hay t́nh cảm, trinh thám… càng không phải thứ tiểu thuyết có mang mấy chức năng, với nhân vật chính, nhân vật phụ, có cốt truyện rành mạch, tác giả phán ǵ, nhân vật nói ǵ, ư tưởng nêu cái ǵ, viết về vấn đề ǵ, hay tả, hay kể chuyện ǵ có tích có tṛ. Không! Tuyệt đối không! Không có các thứ ấy nhưng có tất cả! Tôi tự thấy ḿnh phải xem lại ḿnh. Viết cả dăm cuốn sách, đoản thiên thiểu thuyết, trung thiên tiểu thuyết và… trường giang tiểu thuyết, người ta gọi ḿnh là nhà văn, nhà này nhà nọ, bây giờ đọc anh Trương Văn Dân, thấy trong cuốn sách “Tṛ chuyện với thiên thần” hội đủ cả, thật ḷng thấy ngượng: Anh Dân, từ ngày chơi với anh đến giờ, chưa khi nào tôi thấy anh tự xưng ḿnh là nhà văn. Cũng chưa bao giờ thấy anh nhận ḿnh là hội viên hội này hội nọ. Anh cắm cúi viết. Anh viết không v́ viết để lấy danh, lấy tiền nhuận bút hay nhắm “để đời”. Yếu tố cần đầu tiên của tiểu thuyết là cuốn hút người đọc. Đọc một cách thân thiện như những người thân tṛ chuyện với nhau, ngang hàng không đẳng cấp, hay nói ngang bằng, sổ thẳng, không có trên dưới trong ngoài cao thấp, ba là ba, con là con, bạn đọc là bạn đọc. Cuốn sánh đề thể loại “tiểu thuyết” không thể đề thể loại truyện hay thể loại khác được. Các yếu tố của tiểu thuyết được tác giả “khôn khéo lạng lách” trong khu rừng ngôn ngữ tiếng/chữ Việt thật tinh vi, linh hoạt và thật điêu luyện. Cái thông điệp mà tác giả đă nói trắng phớ ngay rằng: “NHỮNG TAI HỌA THẾ GIỚI VÀ GIẤC MƠ VIỆT NAM”. Việt Nam ơi! Người đang đứng ở đâu? Câu hỏi cũng là câu trả lời! Bởi v́ ta mở ti vi lúc nào cũng thấy/nghe các cổ động viết gân cổ hát “Việt Nam ới! Việt Nam ơi!” mà thực ra ta chả thấy cái đích đâu cả. Mỗi trận bóng đá là một cuộc chơi nhất thời. Mỗi giải thể thao cũng là một giải, một mùa nhất thời. Tác giả nói với Thiên Thần: “Ba chẳng thể giúp con tránh được nỗi đau và những việc làm con xé ḷng… nhưng ba có thể khóc cùng con và cùng con nhặt nhạnh, để hàn gắn lại những mảnh vỡ. Ba không thể và không muốn nói con là ai, con phải sống như thế nào, dù thực t́nh mà nói, ba mong ước là con được sống b́nh an để chiêm nghiệm cuộc đời chứ chẳng cần phải giầu sang xuất chúng để sống trong bi kịch do ḿnh tự tạo. Ba muốn chấp nhận như con đang là, muốn được là người bạn của con. Người mà con có thể tuyệt đối tin tưởng và không bao giờ sợ sẽ thay ḷng”. Trong tiến tŕnh văn học, tất yếu các thể loại luôn luôn được các nhà văn mỗi thời thay đổi theo quan niệm của thời đại ḿnh, kể cả h́nh thức và nội dung. Cánh cửa luôn luôn mở rộng và các nhà sáng tạo cũng không ngừng chịu thỏa măn. Cái đích luôn luôn ở phía trước và các nghệ sĩ không bao giờ chịu ngồi im với những ǵ các nhà sáng tạo đi trước đă khai phá. ĐỔI MỚI VÀ ĐỔI MỚI. Không đổi mới, không chịu ở mức trung b́nh tức là không chịu thua, không chịu bó tay chấm com, tức là không chịu ngồi chờ… chết! Xét cho cùng chỉ có mỗi cụ Cổ Điển là không thay đổi cụ được. Cổ Điển là nền tảng, là rường cột, muốn thay đổi đến đâu th́ thay đổi, nhưng không qua nhà cụ, không thấm nhuần sức vóc và tài năng bài bản của cụ th́ thế nào ta cũng lâm vào lệch lạc, đi đứng chệch choạc không bước tiếp được. Thế mới biết ở đời vẫn có một con đường tuyệt đối. Tuyệt đối đúng, tuyệt đối hay, nhưng tuyệt đối không suy chuyển không thay thế được. Xin chúc mừng anh Dân, chúc mừng “Tṛ chuyện với thiên thần” đă và đang được bạn viết bạn đọc đón nhận.
Trung Trung Đỉnh
Hà Nội 10-2020 pfbid022ZtdJ7GiPiM53ynsLoSMomX43HqFuKY8yFkUJb
15.7.2021
|