|
Hoàng Vinh
Nghệ thuật Hội
họa và Thơ
HẠT SƯƠNG - LĂNG
DU ĐỜI NGHỆ SĨ

Hoàng Vinh
CẢM NHẬN VÀI NÉT VỀ THƠ
Xa quê
hương niềm thương nỗi nhớ cứ lảng vảng theo nhau, măi mong chờ ngày về
thăm lại quê hương trên chuyến đ̣ ngang mà Hoàng Vinh nhẹ nhơm bước
xuống rồi từ từ nh́n lại quê hương sau những chuỗi ngày dài xa cách, giờ
đây thoáng qua trong thực tại.
Rí rắc từng giây, ảo năo sầu
Viễn du ngàn dặm ngh́n thương nhớ
---
Gợn nước lao xao sóng phủ mờ
Đá ṃn rêu mọc nước vào ra
Tiếng reo rảo rạt thuyền đôi chiếc
Cảnh đó, giờ đây dạ xót xa. (Bến Cũ Đ̣ Ngang)
Thời gian chóng qua trên một phần tư thế kỷ trở về thăm lại quê hương
không tránh khỏi niềm xúc động mà tác giả đă buông thả.
Ngậm ngùi mà cảm mến thương
Ḍng sông cứ măi vấn vương cội nguồn. (Hương Giang Bến Cũ.)
Thử hỏi làm sao mà lửng lơ, dù cho cách trở muôn ngàn dặm, nhưng ḷng
người vẫn ôm nặng sầu thương luống qua những cảnh đoạn trường nghiệt ngă
mà con người càng đớn đau, thương cho những kẻ sai đường lạc lối tạo cho
quê hương trĩu nặng muôn chiều.
Trĩu nặng u buồn trời u ám
Đêm nh́n mây bạc luống sao băng… (Nghiệt Ngă)
Nhưng hởi ôi ngang dọc đủ mọi bề, bóng xế chiều hôm đă phủ mờ, đành rằng
ôm phận chờ mong, bao giờ trăng tỏa ánh sao rơi, với nỗi niềm ngậm ngùi
mà Hoàng Vinh tỏ rơ.
Dằn vặt thâu canh mi ướt lệ
Tàn thu lá rụng cũng đành thôi! (Ngậm Ngùi)
Đông lạnh Thu buồn luân chuyển măi
Trăng mờ nước cạn bạn hiền ơi. (Viển Xứ)
Nhưng rồi cứ măi nhớ ngày xưa ấy, nhí nhảnh cùng nhau đùa giỡn chơi khi
vui khi buồn lúc tuổi thơ, tranh nhau giỡn cợt tươi cười măi bạn bè reo
ḥ nhộn nhịp khắp sân trường.
Nhật kư từng trang ngày xưa ấy
Áo trắng hoàng hôn lững thững bay. (Trường Cũ)
Mỗi độ xuân về nh́n mai vàng đua nở, nhưng người viễn xứ ḷng càng ăo
năo sầu thương cho quê hương trong màng sương mơ màng, chẳng biết tương
lai về đâu ôi phận đành cam chịu.
Lữ khách quê nhà xa cách biệt
Ân t́nh nợ nước vẫn sầu thương. (Xuân Tha Phương)
Cảnh trời lồng lộng với ánh sáng ban mai trong giây phút tĩnh lặng dạo
bước thăm hoa trước cảnh nhà, với niềm cảm nhận bất chợt lại được nh́n
ngắm hạt sương đang vướng đọng trên hoa cánh, trong lúc giọt nắng đang
miệt mài long lanh óng ả như khoe sắc, được áp đượm vào hạt sương, tác
giả liền mượn bút thoát ra đôi ḍng nhí nhỏm, khi ánh chiếu làm chuyển
động cả tâm can.
Vực thẳm đồi sâu cũng lắm nơi
Sắc hương chuyển biến khắp vùng trời
Theo nhau lũ lượt từng giây phút
Đón gió đưa mây cảnh tuyệt vời
---
Thực ảo loáng qua như ảo mộng
Gió se nhè nhẹ giữa mùa đông
Lập ḷe bóng lộng, sương tan ră
Thức tỉnh b́nh tâm vốn tánh không. (Hạt Sương)
Nhưng rồi cũng trở về thực tại, có có không không đều là vọng tưởng, giờ
đây chỉ là ảo mộng. Biết thế nhưng đời người lắm nỗi đam mê, đua nhau
t́m được thế mới say, hoài công ảo vọng chẳng nào hay đường đời lắm nỗi
chông gai sa vào lảnh hội một mai không c̣n.
Tỉnh cơn ảo mộng mà thương
Sao không dứt bỏ, cứ vương vấn hoài? (Thu Bay Tỉnh Mộng)
Hoa nào mà chẳng vấn vương đơm hoa nở nhụy muôn ngàn sắc hương, vườn
xanh lá thắm cảnh nhà xinh tươi bạn bè đón tiếp thảnh thơi trà trà rượu
rượu mừng vui cả nhà.
Làm sao tránh được bướm bay
Khi cơn gió thoáng sa ngay cánh hồng (Hương Hoa)
Tạo hóa đă an bày trời cao đất rộng gió thênh thang cảnh đẹp hoa xinh
khắp đó đây đua nhau khoe sắc tỏ bày vui thay thơ được mượt mà bởi những
cụm từ yêu, em, thường hay vướng đọng, ngược lại thơ Hoàng Vinh hầu như
không thấy, nhưng không kém phấn mặn mà và say đắm.
Cỏ nọ th́ thầm song muốn đến
Sương trời phủ xuống cũng ngỡ ngàng. (Sắc Hương)
Chuyện đời lắm nỗi éo le khi chờ khi đợi chẳng vơi bóng sầu, đành rằng
cam phận số trời khi vơi khi khuyết chẳng lời oán than một thân sừng
sững với trời ai mà biết được cho đời nên thơ.
Nh́n lên thấy ánh trăng trời
Trăng nghiêng nửa mặt không lời thở than
---
Đường đời lắm nỗi vu vơ
Thu tàn đông lạnh, vẫn ngơ ngẩn sầu. (Ảo Tưởng)
Trăng huyền ẩn hiện lu mờ khi vơi khi đậm khi mờ khi xa, khắp nơi tỏa rỏ
đường tơ cây xanh lá thắm ngập ngừng với trăng vui say với gió chẳng
phiền đến ai.
Cảnh đẹp phù du liền xuất hiện
Ḷng càng thanh thoát nhẹ như mơ (Ánh Trăng)
Nhớ cảnh ngày xưa mà mơ bao nhiêu cảnh đẹp loáng qua dịu dàng, tưởng
chừng như đă lạc bước rừng khuya sương với gió trong màng sương heo hút
ánh lơ thơ.
Gió thoáng mây bay mi ướm lệ
Tàn thu gió lộng vẫn mong chờ. (Hương Xưa)
Ánh sáng lơ mơ sương mai đang vương vưởng ḷng càng nhẹ nhơm cảnh nên
thơ tưởng chừng như trên ṿm trời mây đang vần vũ cảm như cảnh thần tiên
mà vạn vật đang uyển chuyển theo vũ điệu của cung trời.
Ánh ngời lưỡng lự từ đây
Buông lung vũ điệu mà say ngất ḷng (Sương Mai)
Vườn hoa lắm sắc lắm hương đua nhau tỏa nhụy muôn ngàn phấn hương, làm
sao hái được nhánh hoa kia đang đua nhau diễn tiến cả khung trời, tác
giả nhập du vào nơi huyền diệu của lănh cung màu sắc đă bừng rơ có hợp
th́ ra phải chia ĺa, nhưng không đâu đành cam phận quán tưởng để khỏi
sa vào đường cắt chia dụng tâm quán tưởng là đủ.
Kính cẩn ḷng thành xin tỏ rơ
Dụng tâm quán tưởng khói phân chia. (Tâm Hoa Dâng Phật)
Mỗi độ Thu về cảnh trời thường chuyển động, trong lúc cơn mưa sắp nhả
hạt bao nhiêu cảnh tượng quay cuồng, khi mây đang vần vũ khắp cung trời
làm ảm đạm cả vùng xa, cơn gió chuyển nhanh tạo một không gian âm u lạnh
lung.
Chiếc lá vàng bay mưa chợt đến
Hạt th́ rong ruổi hạt lê thê
Chiếc lá vàng rơi báo hiệu mùa Thu lại về cảnh trời d́u dịu cảm như
không khí nhẹ loảng trở nên nhẹ nhơm, ḷng người man mát dịu dàng sau
những chuỗi ngày dài oi bức của mùa Hạ nóng nảy không c̣n nửa, hoa lá
thay đổi tích lũy nhựa sống để rồi vươn lên cho tương lai tươi đẹp ḍng
thơ văn có cơ hội vươn vai nhập đề.
Vọng ảo phiêu du chừng ảo mộng
Hương trời sắc thắm, bổng xa vời. (Thu Về)
Vẻ đẹp vừng mây trắng chẳng nào hay tịnh tâm cảm nhạy từng búp nở tưởng
chừng như tuyết trắng lân loan phủ đầy vơi, cảnh trời lồng lộng ngắm
càng vui tác giả xin ghi nhận qua những vần thơ khéo tỏ bày.
Óng ả mừng vui khoe sắc trắng
Dập d́u ẩn hiện giữa lưng trời
Nhưng chẳng bao lâu vừng mây chuyển nhẹ xao xuyến cả làng da rồi từ từ
chuyển động âm u mưa lại đến.
Gió lạnh loáng qua thắm đượm mau
Hạt rơi từng hạt tiếp theo nhau
Tràng hoa lốp bốp tỏa bày rơi
Nhí nhảnh tung tăng đùa giỡn chơi (Vừng Mây trắng)
Ngồi nghe khúc nhạc giữa cơn mưa xao xuyến làm sao cảm nhớ nhà, nuốt
nghẹn vần môi thấm mặn nồng phương trời cách biệt xa ngàn dặm.
Tí tách lan tràn từng hạt rơi
Hạt th́ hư ảo, hạt lưa thưa. (Mưa Rơi Xứ Lạ)
Núi sông biển rộng khắp nơi rừng sâu lá thắm nhiều nơi suối nguồn, đường
đời lắm nỗi cheo leo t́m về nguồn cội hướng vào chân tâm.
Suối nào chẳng chảy về sông
Cuối cùng ra bể mênh mông biển trời (Chân Lư)
Có ǵ lả lướt cho bằng hai thân kết lại thành h́nh nên duyên, nết na với
chiếc áo dài thướt tha theo gió tung bay dịu dàng, lễ nghi cũng xứng
trang hoàng tuyệt chiêu, ra đường kính nể có thừa nên duyên đẹp mặt cho
người Việt Nam.
Phô trương vài nét lả lơi
Đường cong uốn lượn đầy vơi đủ màu (Thướt Tha)
Yêu kiều diễm mỵ nết na hoa xinh cảnh đẹp thiết tha dịu dàng, làm sao
tránh khỏi muôn ngàn vấn vương.
Hoa nào mà chẳng vấn vương
Nụ xinh lá thắm tỏa hương ngọt ngào (Mỹ Miều)
Đường xưa lối cũ chẳng nào lảng quên đồng quê ruộng lúa vườn tre tung
tăng khắp nẻo đường về bao dung quảng đại muôn bề đó đây.
Vờn xanh vướng đọng bên thềm cũ
Một mảnh chiều tà cứ vấn vương
---
Dập d́u ẩn hiện ngày xưa ấy
Nhí nhảnh đùa vui chẳng ai hay (Nẻo Về)
Đêm khuya văng vẳng từ xa lại rơi lạc cung đàn khắp đó đây khiến người
ngớ ngẩn sầu thương, đến nỗi mây trời cũng vấn vương vọng tưởng lu mờ
bóng tịch liêu.
Nhạc nào xao xuyến cả vừng mây
Yểu điệu du dương khắc khỏi sầu
---
Lạc bước rừng khuya sương với gió
Lững lờ vương vưởng cảnh ngây ngơ (Cung Đàn)
Có ǵ vui đẹp cho bằng quê hương vẫn mặn vẫn nồng quê cha đất tổ sinh
thành, bỏ công vun quét cho t́nh đồng hương, tuy là cách biệt trùng
dương niềm thương nỗi nhớ cứ vương vấn hoài hôm nay có hội đồng hương ta
về họp mặt tỏ bày thân thương.
Rượu nồng sưởi ấm ngọt ngào
Ân t́nh nghĩa bạn tay chào lời ra (Đượm T́nh Quê Hương)
Một tác phẩm đă nói lên t́nh dân tộc của người viễn xứ không một khoảnh
khắc nào mà không thầm nghĩ đến quê hương xa ngút ngàn, dù cho cách trở
phương trời niềm mơ giấc mộng cứ hoài ước mơ.
Đă trót đa mang t́nh dân tộc
Vọng về quê ngoại mỏi ṃn trông. (Hướng Về Quê Ngoại)
Sáng sớm sương mai đang rũ rượi cảnh trời dịu mát rộng thênh thang ḷng
người đang man mát nhè nhẹ với làng sương mai đang vờn vợn trước sân nhà
thoáng qua khung cửa, lại được đối diện ly trà nóng đang quyện khói bay,
được ḥa lẩn trong làn khói sương với tâm tư tĩnh lặng, không bị vướng
mắt của tầm nh́n xa tận măi chân đồi.
Tách trà đang quyện khói bay
Loáng qua khung cửa mà say cảnh trời (Thềm Đồi)
Cơi Trần muôn mặt sầu thương ân t́nh nghĩa bạn cứ vương vấn hoài buông
lung cơi tạm liền ngay hướng về nguồn cội tâm linh, tỏ ngộ chân lư nhiệm
mầu tu tâm dưỡng tánh cho đời xứng danh.
Hiện hữu không ngoài tầm ảo vọng
Giới định tuệ sinh tâm vô lậu
---
Vũ trụ bao la đồng nhất thể
Nhiệm mầu từng giọt nắng hiu hiu
---
Niệm chân chính thấm nhuần thiền định
Tâm bất loạn an lạc vô biên. (Thường Tịnh)
Đời là cơi tạm mà sao ta cứ vấn vương măi hoài cố công vứt bỏ t́m đường
chân tu một mai ánh sáng tỏa ngời than tâm an lạc cảnh đời nên thơ, từ
đây mới thấy nhiệm mầu tu tâm dưỡng tánh tạo ngay đời nầy, thời gian
chẳng có bao lâu mau mau rời khỏi chẳng chờ mai sau, nhất tâm niệm Phật
chẳng ngơi chút nào thân tâm tĩnh lặng ứng ngay, miệng mỉm cười ngày đêm
an lạc tỏ bày niềm vui.
Sống trong ảo vọng thế mà say
Biển khổ trầm luân, chẳng nào hay
---
Thành trụ hoại diệt, vô thường đến
Thấu hiểu luân hồi, tự thấm nhuần
---
Hoa sen ngự sẵn, đón liền ngay
Thượng phẩm hạ sanh tùy duyên khởi (Ảo Vọng)
Sen kia chớm nở đợi chờ mà sao ta cứ ngẩn ngơ ngập ngừng quyết tâm ứng
báo hiện tiền mau mau chứng quả kết duyên phước điền, quê hương Cục Lạc
đó mà cố tâm giữ lấy chẳng rời đi đâu.
Đường về cực lạc ung dung
Sen hồng rộ nở chập chùng khắp nơi (Ung Dung)
Hoàng Vinh
Huntington Beach California
Hạt sương - Lăng Du Đời Nghệ Sĩ
tranh Hoàng Vinh
art2all.net
|