Hoàng Vinh

 

 

Nghệ thuật Hội họa và Thơ

HẠT SƯƠNG - LĂNG DU ĐỜI NGHỆ SĨ

 

 

 

Hoàng Vinh

 

THƠ HOÀNG VINH

 

  

Hạt Sương

Dạo bước thăm hoa trước cảnh nhà
Hoa thơm ngào ngạt ngát mùi hương
Hạt sương lắng đọng trên hoa cánh
Óng ả long lanh khắp cả vườn

Tĩnh lặng thân tâm như vắng vẻ
Mờ mờ thăm thẳm tận rừng sâu
Mông lung cảnh vật không bờ bến
Chẳng biết cùng ai tỏ nỗi sầu

Vực thẳm đồi sâu cũng lắm nơi
Sắc hương chuyển biến khắp vùng trời
Theo nhau lũ lượt từng giây phút
Đón gió đưa mây cảnh tuyệt vời

Thực ảo loáng qua như ảo mộng
Gió se nhè nhẹ giữa mùa đông
Lập ḷe bóng lộng, sương tan ră
Thức tỉnh b́nh tâm vốn tánh không

 



Mầm Sống Trong Cằn Cỗi

Nhựa sống vươn lên từ cơi chết
Rừng hoang nguyệt lộng ánh sương sa
Đá cười hoa nở cây rơi rụng
Heo hút đồi cao gió vận hành.



Thất Nghiệp

Ngẫm nghĩ làm chi lúc thất thời
Công danh phú quư cũng do trời
Phải chăng số sướng mà không biết
Cứ tưởng ḿnh xui bị nghỉ ngơi
Lặn lội bon chen thêm khổ năo
Vun trồng công đức bớt giờ chơi
Tiền tài mấy thuở mà tiêu hết
Thấy đủ b́nh tâm sướng cả đời.



Thường Tịnh

Tịch mịch chiều hôm ánh nhiệm mầu
Tâm tư tĩnh lặng thềm in bóng
Lẳng lơ nhịp điệu vừng mây trắng
Rặng nước lao xao, tâm bất động

Hiện hữu không ngoài tầm ảo vọng
Giới định tuệ sinh tâm vô lậu
Ngự trị thiện căn thuyền bát nhă
Tâm khai, chuyển hóa ánh nhiệm mầu

Mây trời lăng đăng tận vừng sâu
Ánh chiếu luân lưu cảnh tịch liêu
Vũ trụ bao la đồng nhất thể
Nhiệm mầu từng giọt nắng hiu hiu

Duyên giác kết âm thành chánh niệm
Định lực vững, mới là cơ duyên
Niệm chân chính thấm nhuần thiền định
Tâm bất loạn an lạc vô biên.



Trường Cũ

Nhớ về trường cũ ngày xưa ấy
Một thoáng lân loan khắp nẻo hè
Bóng vắng trường xưa thầy bạn cũ
Bâng khuâng tưởng lại cảnh mà mê

Vui đùa nghịch ngợm chẳng c̣n chê
Cụm bảy cụm ba không ngớt lời
Đủ dạng vui buồn đều tỏ rơ
Thoáng qua t́nh cảm, chẳng trường đời

Phượng hồng vũ điệu khắp lề đường
Cảm mến hân hoan, đón tựu trường
Niềm nở gặp nhau buổi ban sơ
Chuyện tṛ đối mặt, chuyển t́nh thương

Bước chân lưu niệm tuổi học tṛ
Đường xưa lối cũ nào ai hay
Nhật kư từng trang ngày xưa ấy
Áo trắng hoàng hôn lững thững bay

Dấu chân kỷ niệm trường xa vắng
Từng bước lẻ, nhạt nhoà nắng mưa
Cảm xúc niềm vui, thân uất nghẹn
Nhớ về t́nh bạn, nghĩa trường xưa.



Đời Họa Sĩ

Niềm vui xuất hiện cảnh liền ra
Tánh nết đôi khi thấy khác xa
Tạo hóa an bài như thế đó
Nhân sinh xếp hạng quá lơ là
Vui say chẳng kể thời gian đến
An lạc không màng chuyện đă qua
Hứng thú điền viên tay có cọ
Niềm vui xuất hiện cảnh liền ra



Nghiệt Ngă

Ḍng đời trôi giạt khắp năm châu
Cảnh biệt ly đành phải cách ngăn
Trĩu nặng u buồn trời u ám
Đêm nh́n mây bạc luống sao băng

T́m về phương hướng trời Nam Bắc
Một mảnh hồn quê t́nh dân dă
Mù mịt biển khơi thấm năo nề
T́nh nhà nợ nước chưa đền trả

Cơi ḷng trĩu nặng thời chinh chiến
Lắm kẻ ra đi đành số phận
Gánh chịu ôm ḷng, cùng trăng gió
Nh́n đời phiêu bạc chẳng phân vân.

Cờ vàng nguyên vẹn ba miền
Nghĩa bạn ân t́nh thấu hiểu chăng
Ngàn dặm nước non t́nh dân tộc
Nh́n vào thực tế cảm băn khăn

Cảnh đời ngang trái thấy mà thương
Phận số cam đành khỏi thở than
Nợ nước t́nh đời rồi phải trả
Nghiệp oan gánh chịu chẳng than van

Nước nhà khởi sự cảnh an nhàn
Toàn dân mừng vui ngày phấn khởi
B́nh minh ló dạng buổi ban mai
Hân hoan lănh hội khắp vùng trời.



Đối Ẩm

 

Bạn hữu giờ đây chưa thấy đến
Tâm đồng ư hợp đang chờ mong
Ngồi buồn nhấm chút trà hương vị
Một chút ngân nga cảm ấm ḷng

Khói quyện nước sôi làn hơi bốc
Chước vào b́nh, chạnh thấy vờn hơi
Hương trà khởi đượm niềm lưu luyến
Tách nhỏ tráng qua, cảm tuyệt vời

Bạn vừa mới đến liền chào hỏi
Sức khỏe an nhàn có vận may
Thăm hỏi đôi lời cảm mến thương
Ân t́nh nghĩa bạn thấm bền say

Trà vừa điểm chén môi liền nhấm
Hơi quyện hương trà tỏa ngây ngát
Thấm đượm làn hơi ấm cả ḷng
Chuyện tṛ thoải mái từng giây lát

Bóng nguyệt vừng trăng đă điểm đầu
Trà khuya thấm giọng nghĩa chân t́nh
Từng giây luyến tiếc cảnh mừng vui
Tận hưởng chén trà, niềm cảm tính.



Ảo Vọng

Sống trong ảo vọng thế mà say
Biển khổ trầm luân, chẳng nào hay
Đất rộng trời cao cũng thế thôi
Vừng mây bóng nguyệt cứ vờn bay

Bao kiếp miệt mài trôi lăn măi
Mê mờ chấp ngă, cảnh trầm luân
Thành trụ hoại diệt, vô thường đến
Thấu hiểu luân hồi, tự thấm nhuần

Nghiệp chướng mênh mông bởi lỗi lầm
Khéo tu tránh khỏi, cảnh triền miên
Tâm không vẳng lặng, từng giây phút
Tự tại an vui chuyển biến liền

Mộng ước giờ đây khéo tỏ bày
Sầu vương nhẹ cánh, chuyển như bay
Tịnh tâm tu tập chứng thành tựu
Cực Lạc gần xa sẽ có ngày

Hoa sen ngự sẵn, đón liền ngay
Thượng phẩm hạ sanh tùy duyên khởi
Trí tuệ từ bi khỏi luận bàn
An nhiên thường lạc tâm thanh thới




Ảo Tưởng

Hoa kia chớm nở lạ thường
Bỗng dưng cơn gió tỏa hương ngọt ngào
Cổng kia chẳng thấy ra vào
Dừng chân tự hỏi, bướm nào lượn bay
Phải chăng cảnh mộng mà say
Hoa thơm cỏ lạ người hay hỡi người
Nh́n lên thấy ánh trăng trời
Trăng nghiêng nửa mặt không lời thở than
Ngỡ rằng phận số lang thang
Vờn mây bóng nguyệt chẳng màng đến ai
Trăng sao chuyển nhịp cả hai
Cơ duyên cánh nhạn vươn vai nhập đề
Đường tơ kẽ tóc mọi bề
Chim bay cá lội chẳng hề lăng xao
Ánh ngời tỏa rộng nao nao
Mà sao cứ ngỡ như vào bóng mơ.
Đường đời lắm nỗi vu vơ
Thu tàn đông lạnh, vẫn ngơ ngẩn sầu.



Bến Cũ Đ̣ Ngang

Mặt nước lăn tăn từng gợn sóng
Lướt theo chiều gió thoáng qua vèo
Thuyền trôi dờn dợn, thành đôi ngả
Bọt tỏa tung tăng xập xơa xèo

Rí rắc từng giây, ảo năo sầu
Viễn du ngàn dặm ngh́n thương nhớ
Mờ mờ ảo ảo trong tâm trí
Biến chuyển theo nhau từng mộng mơ

Loáng thoáng rong rêu lấp lánh mờ
Thuyền vào cập bến nước xôn xao
Đong đưa dơng dạc, từng giây phút
Ngơ ngẩn sầu thương tự thuở nào

Vọng lại âm vang từ bến đợi
Người đi kẻ ở lệ tuôn rơi
Giờ đây vắng bóng trời non nước
Gió cuốn mây loang khắp cung trời

Gợn nước lao xao sóng phủ mờ
Đá ṃn rêu mọc nước vào ra
Tiếng reo rảo rạt thuyền đôi chiếc
Cảnh đó, giờ đây dạ xót xa.
 



Mưa Rơi Xứ Lạ

Trời cao ảm đạm gió mây bay
Báo hiệu cơn mưa sắp nhỏ ngay
Én lượn xôn xao reo ríu rít
Âm u chuyển lộng khắp tầng mây

Loáng qua khe khẽ nhẹ làn da
Ướm lạnh lâng lâng cảm tái tê
Chiếc lá vàng bay mưa chợt đến
Hạt th́ rong ruổi hạt lê thê

Âm giai từng điệu khá ê chề
Trầm bổng du dương khắc khoải sầu
Vọng tưởng luân lưu chừng ảo mộng
Hư vô biến dạng chẳng ngừng đâu

Ḍng đời trôi măi tự bao giờ
Gió cuốn mưa bay dạ véo von
Viễn ảnh sầu thương nơi hải ngoại
Hướng về nguồn cội với non song.

 


Sắc Hương

Vườn xanh lá thắm nhịp ḥa vang
Nắng chiếu xuyên qua ánh dịu dàng
Sắc nhẹ long lanh theo gió thoảng
Hương thời phảng phất lộng thênh thang
Rung rinh óng ả như khoe sắc
Uyển chuyển lay bay quá nhẹ nhàng
Cỏ nọ th́ thầm song muốn đến
Sương trời phủ xuống cũng ngỡ ngàng.




 

Hạt sương - Lăng Du Đời Nghệ Sĩ

tranh Hoàng Vinh

art2all.net