Hoàng Vinh

 

 

Nghệ thuật Hội họa và Thơ

HẠT SƯƠNG - LĂNG DU ĐỜI NGHỆ SĨ

 

 

 

Hoàng Vinh

 

VĂN HỌC NGHỆ THUẬT

 

  

          Mỗi một nước đều có những đặc tính riêng biệt để nói lên tính cách thuần túy của đất nước, qua Văn Học Nghệ Thuật, văn học là sự đối tượng của con người với thiên nhiên trong các bộ môn Văn, Thơ, Họa, Ca, Nhạc, Kịch, được diễn tiến một cách truyền thống, và được chuyển biến theo thời gian, với sự nhận thức đời sống của con người, để diễn đạt những ước mơ, khắc khoải sầu thương vương vấn, qua những tâm tư t́nh cảm, vướng đọng bởi chiều sâu bao la của niềm mơ ước khát vọng, để rồi hoàn thành những tác phẩm tuyệt tác đa dạng phong phú cho đời.

Về mặt văn chương là một ngôn ngữ đă thể hiện trong ḷng người bất tử với thời gian, mà văn học, được nhận thức qua những h́nh tượng của những tác phẩm nghệ thuật, sắc màu của cuộc đời với thiên nhiên, cụ thể hóa những sáng tác theo sự tưởng tượng qua tư duy, t́nh cảm khái quát hiện thực một cách thẩm mỹ, mà mọi người đă thể hiện cho đến lúc nào đó văn học mới là văn học đích thực, khi văn học thể hiện được sự khám phá, sáng tạo, có những kiến giải hay, vẻ đẹp về con người và đời sống xă hội, th́ đó chính là sự thổ lộ tinh tế tư tưởng, t́nh cảm, ước mơ, khát vọng, qua những quan điểm lư tưởng thẩm mỹ của người Nghệ Sĩ đối với con người và cuộc sống, mỗi trang văn, vần thơ, mỗi tác phẩm, nốt nhạc, lời ca, đều tỏ bày tâm tư, vấn vương nỗi niềm thương nhớ, được chất chứa qua những diễn xuất mà tác giả làm nghệ thuật chuyển biến. của một quan điểm nhân sinh, hoặc ca ngợi t́nh yêu, đưa tới sự hướng thiện, cao cả, cái đẹp của thiên nhiên với con người. là một chiều sâu thăm thẳm, du dương trầm bổng, mà khán giả thưởng ngoạn đăm chiêu say đắm.

Khi chúng ta có cảm nhận được những nghệ thuật, mới thấy cái hay cái vui thích của nghệ thuật sáng tạo, trong các lănh vực văn học nghệ thuật, đó mới chính là một niềm phấn khởi mà cuộc đời cảm thấy thú vị trong nếp sống hằng ngày mà chúng ta đang hiện diện.

Thơ là một ngôn ngữ thanh điệu tha thiết, một ư tứ xuyên thẳm, lộng lẫy của cảm giác, xúc động mơ màng, mang một nỗi niềm thao thức một tâm tư, của nỗi nhớ niềm thương, hay mang lại một hoài băo bâng khuâng, khắc khoải khi mong, khi chờ, của tâm trạng lưu luyến, mà tâm tư đang vương nặng nỗi sầu đau, rồi cứ miệt mài theo ḍng thời gian, mà người thi sĩ hay vương vấn mang nặng trong những chuỗi ngày dài của đời nghệ sĩ.

Nhưng Họa lại là một bản năng sẵn có của người Họa sĩ, biết nhận dạng thiên nhiên mà chuyển hóa với tâm khảm của ḿnh, qua nét bút đường nét và màu sắc huyền ảo, có chuyển có động, có thanh có đạm có âm có điệu, có tối có sáng, cứ ngỡ họa không lời, nhưng không đâu! Họa có lời có âm, điệu, có gió th́ thào, có ong, bướm nước chảy, mây bay, một chuyển động kỳ diệu và lư thú mà người họa sĩ đă mang sẵn trong tâm tư, nhưng c̣n đi xa hơn nữa, có quá khứ, hiện tại, tương lai, có thể nói những ǵ mà người đời không thấy, và chưa nghĩ đến, nhưng người họa sĩ đă thấy và nghĩ đến, có như vậy mới thực hiện ra những mô h́nh những đồ án, những tác phẩm cho tương lai, đó là mầm mống của sự sáng tác và sáng tạo, mà người họa sĩ theo đuổi, đôi lúc bất chấp những dị biệt của người đời, để tạo cho ḿnh một lối riêng biệt, một con đường thênh thang rộng mở với kư ức sâu thẳm, trừu tượng, ấn tượng, để đi vào thế giới màu sắc huyền ảo mơ mộng, thật có và không thật có.

Chúng tôi được mạo muội viết lên những vần thơ, khi mây đang vần vũ khắp cung trời làm ảm đạm cả vùng xa, cơn gió chuyển nhanh tạo thành khung cảnh âm u lạnh lùng.

Chiếc lá vàng bay mưa chợt đến
Hạt th́ rong ruổi hạt lê thê.


Hạt mưa rơi qua ánh mắt lúc trời chuyển gió, tạo cho chúng ta chứng kiến những hạt mưa cuốn theo chiều gió tạo thành nhạc khúc u buồn.

Âm giai từng điệu khá ê chề
Trầm bổng du dương khắc khoải sầu
Vọng tưởng luân lưu chừng ảo mộng
Hư vô biến dạng chẳng ngừng đâu
Ḍng đời trôi măi tự bao giờ
Gió cuốn mưa bay dạ véo von.


Thật thấm năo nùng cho những người viễn xứ xa quê ngút ngàn, mà giờ đây vẫn lang thang trên xứ người.

Viễn ảnh sầu thương nơi hải ngoại
Nỗi nhớ niềm thương cứ vấn vương.


Nhưng Họa, âm điệu lại mơ màng sâu vút tận đâu đâu!
như 4 câu thơ dưới đây:

Nhựa sống vươn lên từ cơi chết
Rừng hoang nguyệt lộng ánh sương sa
Đá cười hoa nở cây rơi rụng
Heo hút đồi cao gió vận hành.


Đồi cao heo hút gió vận hành vô t́nh mang theo hạt giống, lại rơi rớt lúc khe đá đang rạn nứt, chung quanh bị tàn rụi nhưng trong khẻ đá có độ ẩm đủ cho mầm mống trỗi dậy đâm chồi nẩy lộc, vươn lên trong lúc màn đêm buông rủ ánh trăng xuyên qua, với làn sương đang vần vũ, nụ hoa lại bừng nở lấp lánh theo ánh trăng mơ màng tuyệt diệu, tác giả liền bắt gặp, trong cảnh hoang vu, rồi từ từ biến chuyển thành tác phẩm nghệ thuật không tưởng mà người nghệ sĩ Hoàng Vinh, phóng tác để quư vị có cơ duyên thưởng ngoạn với chiều sâu thăm thẳm của cánh rừng hoang xa ngút ngàn.

Hoàng Vinh
Huntington Beach California.


 

Hạt sương - Lăng Du Đời Nghệ Sĩ

tranh Hoàng Vinh

art2all.net