|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ NHẤT Chương X
Cũng đến hơn hai tuần dọn dẹp, vừa sửa sang một vài chỗ, đến lúc này căn nhà thực sự dành lấy hạnh phúc cho chính ḿnh và chủ nhân. Nhị Lê và Thạnh cùng cảm thấy vui, tưởng như không có phút giây nào rời được nhau. Có hai bức tranh phong cảnh của họa sĩ Claude Monet được treo ngoài pḥng khách và trong căn pḥng dùng làm nơi để bàn làm việc, kệ sách và máy điện thoại. Nhắc lại hôm ấy, Thạnh và Hiếu đi Home Depot, đă mua được một ít thứ vật liệu xây dựng, dụng cụ làm vườn có xẻng, cào, cuốc và thêm bốn bao phân dùng để bón cây. Ở khoảnh đất phía sau, là căn vườn trồng cây ổi, cây nhăn, cây măng cầu và cây hồng đào. Mỗi loại cây, đều ra bông và ra trái. Nhị Lê vẫn chưa t́m được việc làm. Nhưng trong thời điểm này, Nhị Lê có vẻ hài ḷng với công việc của Thạnh ở Công ty Circle K.. Về vùng dưới này, không chỉ đi làm việc gần nhà mà Thạnh c̣n được lên chức phụ tá manager. Naul, anh chàng này người Trung Đông làm cửa hàng trưởng, mới đi phép về, và hiện tại, Thạnh phụ tá cho ông ta. Ông ta cũng đang theo học lớp Cử nhân khoa học. Naul thực sự ngạc nhiên khi biết Thạnh là giáo viên môn Toán cấp ba lúc c̣n ở VN. Nói chuyện với Thạnh, Naul nghĩ ḿnh có thể nhờ Thạnh giúp giảng cho một số bài tập và giáo khoa trong sách đang học. Thạnh rất vui ḷng, và nhờ đó, chánh và phó, hai người trở nên thân nhau. Nhị Lê đă thi đậu bằng lái xe, nhưng chưa có xe riêng. Trong nhà, mới có xe của thằng Phin và xe của Thạnh. Buổi sáng 8 giờ Thạnh đi làm, Nhị Lê lái xe đưa chồng đi, chiều nàng tới đón, rồi sau giờ làm có thể hai người đi chợ, hay mua một ít thứ ǵ ở food to go mang về nhà. Thạnh có thẻ của Công ty, mua bất cứ thứ hàng ǵ cũng được bớt 20%. Khi đưa Thạnh đến chỗ làm, đôi khi nàng không quay xe về ngay mà cùng Thạnh vào cửa hàng. Nàng quan sát cách bày biện thấy, ở ngay lối cửa vào bên trái là hai tủ kính lớn để các loại soda, chai và lon, và một cái thùng lớn chất những hộp kem giấy để lạnh. Vuông góc với dăy tủ kính ngoài, một dăy tủ khác nhưng rộng lớn và nhiều tầng hơn bày ra mỗi tầng một thứ hàng để lạnh : sữa tươi, bơ, cheese, đồ ăn nhanh, và rất nhiều loại bánh. Ngăn trong cùng là bán rượu và bia đủ các loại. C̣n khu vực ở giữa, vừa bày bánh kẹo và cà phê, trà nấu để sẵn trong bốn cái b́nh lớn. Mỗi b́nh, dành cho mỗi loại cà phê, và cà phê Mỹ th́ không uống loại sữa VN, mà uống các loại kem đă bán sẵn từng vĩ để trong các hộp nhỏ. Cà phê hay trà gói luôn nóng và có mùi thơm. Nhị Lê thường uống cà phê loại regular với kem half and half. Mới đến Mỹ bốn năm tháng nay, Nhị Lê trông vẻ đă trở nên vui vẻ, tươi tắn, không quá âu lo. Nàng ăn được nhiều, và vững tin hơn hết là công việc của Thạnh và đứa con trai duy nhất. Khu Little Sai Gon ngày càng cho thấy rơ nét văn hóa rất đa dạng của người Việt. Quán xá lớn nhỏ, tiệm ăn, nhà hàng, các văn pḥng dịch vụ, pḥng mạch bác sĩ, hiệu thuốc tây tập trung quanh mấy con đường Bolsa, Bushard, Magnolia. Brookhurst, nơi nào cũng trưng bảng hiệu tiếng Việt, phụ đề tiếng Anh ở dưới, làm người ta luôn có cảm tưởng như ḿnh đang sống ở Sài G̣n. Khu thương xá Phước Lộc chủ nhân là một người Hoa xây cất, nhưng bên trong, mọi gian hàng tầng trên, tầng dưới, đều là của người Việt. Khu thương xá tọa lạc trên một diện tích đất rộng, ngay trung tâm Little Saigon. Băi đậu xe phía trước hướng ra đường Bolsa, đằng sau là đường Bishop. Bên trong, các quán ăn và quán cà phê nằm ở giữa nhiều bàn ghế sắp quanh, dọc hai lối đi là những cửa hiệu buôn bán quần áo, hàng tạp hóa, tầng trên, hết các dăy là bán vàng bạc, đồ trang sức. Đă mấy lần Nhị Lê tới khu thương xá này, mong t́m một ai quen nhưng không gặp. Nàng đi dạo quanh qua các cửa hiệu bên dưới, từ cửa trước ra cửa sau, rồi lên lầu trên, nhưng không mua sắm một món hàng nào cả. Nàng chỉ nhận ra, người đồng hương vào đây đông, mua sắm cũng nhiều, và nhất là các quán cà phê chỗ nào cũng kín ghế ngồi. Anh em tập trung ở đây, hầu hết là giới nhà binh ngày trước ở các đơn vị cũ. Có một hiệu sách khá lớn nằm ngay lối cửa vào. Nơi này, Thạnh nói ông chủ hiệu sách trước đây là giáo sư dạy môn tiếng Anh ở trường Văn Khoa. Và, đúng như lời Thạnh nói, Nhị Lê cũng có thấy là những bạn quen của vị giáo sư này tới đây chuyện tṛ về những người bạn đồng nghiệp ngày trước. Chiếc tủ kính dài đặt ở giữa, bên trong tủ là các loại hàng văn pḥng phẩm. Những dăy kệ liền nhau, phía sau có hai chiếc kệ lớn chia nhiều ngăn dành cho các loại sách tiểu thuyết, nghiên cứu văn học, tôn giáo, chính trị, không có sách giáo khoa. Nhị Lê có vẻ yêu thích cái phong thái của vị giáo sư vừa là chủ hiệu sách. Khác hẳn những gian hàng buôn bán khác trong thương xá, hiệu sách có một không khí riêng biệt tạo dấu ấn qua những tác phẩm văn học, qua những người t́m sách đọc, và qua những tiếng chuyện tṛ thân t́nh, vừa vồn vă của những người khách t́nh cờ gặp, t́nh cờ nhận ra nhau ở nơi này. Có vẻ Nhị Lê tự ḿnh lấp được khoảng trống trong thời gian chờ t́m kiếm việc làm. Phước Lộc Thọ là thương xá trung tâm trở thành một địa chỉ chung cho cộng đồng người Việt. Chỉ cần hẹn nhau ở Phước Lộc Thọ, là yên tâm, tới nơi này, t́m cửa trước, cửa sau, hay vào bên trong hiệu sách Văn Khoa là chắc chắn gặp nhau. Ngoài thương xá trung tâm, Little Saigon cũng c̣n khá nhiều khu thương mại khác nữa ở thành phố Garden Grove, Westminster, Fountain Valley, Costa Mesa. Và, ở mỗi khu thương mại, chính yếu là có chợ, kế đến là các cửa hàng ăn uống, và không một chỗ nào thiếu vắng quán cà phê. Người Việt uống cà phê theo gu của người Pháp. Cà phê phin, uống đen đậm hay thêm sữa đặc ông Thọ. Nhị Lê nhận ra, các quán cà phê người Việt, thường đông khách lớp người lớn tuổi, và hầu như ai uống cà phê cũng có điếu thuốc lá, và chú ư nhiều thêm là câu chuyện nào cũng nghe vui, hăng hái. Khi đi một ḿnh, ngoài một vài thứ mua sắm trong chợ, Nhị Lê không lúc nào ghé quán ăn, hay vào quán cà phê ngồi một ḿnh. Bên này, thay đổi tâm trạng của nàng nhiều lắm, có vẻ nàng phần nào quá kín đáo, dè dặt. Không như những tháng năm của ḿnh ở Sài G̣n, Nhị Lê với tiền bạc kiếm được dư dả, sống phóng túng với rượu bia, la cà ngồi quán cà phê với đám nghệ sĩ, nhà báo, nhà văn trong thành phố. Nhưng vẫn có lúc nàng t́m tới quán cà phê vùng ngoại ô ngồi một ḿnh, với ly cà phê đen đậm, cả điếu thuốc hút nữa, nh́n màu khói trong mây, nh́n ra bên ngoài, có nắng, hay có mưa, và đó chính là lúc nàng nhớ đến Hiếu, một h́nh bóng vừa đến với nàng. Về nhà, gặp người phát thư xuất hiện, nàng cất tiếng chào và nhận mấy thư của Thạnh và đứa con trai. Không vội vàng, anh phát thư hỏi: -Hôm nay, ngày nghỉ của bà. Nhị Lê cười, trả lời: -Tôi mới VN qua, chưa có việc làm. Anh phát thư có vẻ ngạc nhiên, nghĩ ngợi thoáng chốc. Nhị Lê tiếp lời: -Tôi đang t́m việc. -Mong bà gặp may. Người phát thư rời bước. Chiếc xe thư đậu dưới một bóng cây bên đường. Anh ta đội chiếc nón vải mặc áo quần xanh. Hai thư của Thạnh gửi từ Sở Xă Hội, c̣n thư của Thứ từ một công ty quảng cáo về ngành giáo dục. Vào nhà, Nhị Lê bỏ mấy thư trên bàn, và cho túi đồ ăn mua ở chợ vào tủ lạnh. Nhớ ư định lúc năy, nàng trở ra ngoài với cái khăn lau lớn, b́nh xà pḥng, rồi mở ṿi nước cùng lúc kéo ống dây tới gần chỗ đậu xe. Nh́n lướt qua toàn thân chiếc xe, Nhị Lê bắt đầu cho tưới mạnh nước lên trần xe, và cứ đi lần từ phía trước xuống phía sau. Mỗi lần tưới, hai ba lượt trên mỗi khoảng đến lúc chiếc xe trông thấy sạch sẽ, mới mẻ. Sau phần đầu, kế tiếp là cho nước và xà pḥng vào cái thau nhựa ḥa tan, nhúng khăn vào nước một lúc, Nhị Lê mới bắt đầu công việc rửa xe, bụi và các vết bẩn, vết trầy được chà xát rất lâu và rất kỹ. Xong công việc này, Nhị Lê cầm lại ṿi nước, vừa tưới mạnh, rồi lau, rồi tưới lượt khác, đến lúc sạch hết xà pḥng, và trông nước sơn xe trở nên mới và sạch nàng mới ngừng tay. Nhị Lê học cách rửa xe qua một chương tŕnh quảng cáo trên TV, và món hàng được giới thiệu ở đây không phải là chiếc xe mà b́nh xà pḥng chính hiệu Tide, giá rẻ, làm sạch mọi thứ đồ gia dụng trong nhà. Trong lúc với công việc đang làm, Nhị Lê vẫn có sự suy nghĩ về cuộc sống, sự lạc quan, nỗi lo âu, tính cách liên đới giữa cá nhân và xă hội. Chung quanh nhà ở của gia đ́nh nàng, có nhiều hàng cây, những con đường, nhà ở và tiếng động xa gần của những chiếc xe đang chạy trên đường. Vâng, đây là nước Mỹ. Và, thành phố Westminster là một nơi dung thân, từ ngày hôm ấy đến, nàng và gia đ́nh đă có một cuộc sống tương đối b́nh yên. Đây đó, có lúc kéo nàng trở về lại với quá khứ, nhưng cũng có lúc nàng nghĩ về tương lai của ḿnh. Người đồng hương ở quận Cam đă tạo nên được một cộng đồng có tiếng nói riêng, văn hoá riêng, nhưng vẫn không ít người có ư nghĩ, dù thế nào, ḿnh cũng đă là kẻ ly hương, những ǵ tạo nên một văn hóa, một không gian cho cuộc sống, cho sự b́nh yên của tâm hồn, chẳng qua đấy chỉ là bức màn phông, rồi đến lúc, tự nó biến mất, sự ḥa nhập vào một xă hội mới dần biến đổi. Nhị Lê nhớ lại những hôm học lái xe, ngồi bên cạnh ông John là cựu chiến binh tham dự cuộc chiến ở miền Nam vào những năm trước 75, cách vào câu chuyện của John làm Nhị Lê hiểu rằng, John đă qua VN tham dự cuộc chiến tranh nhưng sau lưng John và con người anh ta nữa vẫn là người Mỹ, vẫn là của nước Mỹ. C̣n Nhị Lê, cũng như bao nhiều người Việt khác, nước Việt Nam không c̣n thuộc về ḿnh nữa, và chính ḿnh sống trong xă hội Mỹ, trở thành công dân Mỹ, nhưng vẫn chưa trở thành người của nước Mỹ, như trước đây, lúc chưa rời xa đất nước, ḿnh c̣n là người Việt Nam. Hay, với người Việt, với những cộng đồng khác giữ tiếng nói, văn hóa quê hương của ḿnh, chỉ là các sắc dân trong một quốc gia Hoa Kỳ. Nhị Lê chợt nghĩ, đúng đấy, thực sự ḿnh là một thứ sắc dân đang lưu vong. Cho đến một ngày nào đó, các sắc dân này sẽ h́nh thành một quốc gia riêng biệt. Chính vào sự hiện hữu đó, người Việt hay các sắc dân khác tạo nên một giống ṇi. Con người luôn thay đổi bằng tính cách thiên di của loài chim.
Nắng trưa đă tràn đầy mặt sân. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 11
|