|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ NHẤT Chương XI
Nhị Lê rất mong có việc làm, nhưng không quá nôn nóng. Buổi sáng, cùng chồng con dùng bữa ăn sáng, sau đó, đứa con trai Thứ đến trường, Thạnh đi làm, một ḿnh ở nhà Nhị Lê dọn dẹp, đến mười giờ nàng mới ngồi cạnh bên chiếc bàn nhỏ có đặt máy điện thoại, và trên tay là tờ nhật báo Người Việt được mở rộng với bốn trang trong đầy những mục rao vặt và quảng cáo. Nàng lướt đọc, chú tâm vào những hàng cột t́m việc làm, địa chỉ trong vùng quận Cam và những thành phố ở xa. Giữ trẻ, giữ người già, các tiệm may cần người cắt chỉ, hay biết đạp máy một kim. Nàng đọc qua cho biết, v́ bản thân, nàng chỉ muốn t́m một việc làm ở các công ty của người Mỹ, các nơi này, nàng có thể sử dụng được đôi chút vốn kiến thức của ḿnh. Báo tiếng Anh, tờ Register, nàng cũng mua đọc, buổi sáng ra một quán hàng gần nhà bỏ 25 xu, lấy một tờ mang về nhà đọc. Báo Mỹ số trang nhiều hơn, và nhiều mục hơn, nhưng trong lúc này, Nhị Lê cũng muốn t́m việc làm để cho thời gian thong thả của ḿnh không nên để kéo dài. Cho dù, hiện tại mức trung b́nh cho cuộc sống là tạm đủ, nhưng với bất cứ ai, sống trong nước, hay ra ở nước ngoài có công việc làm là có thể tạo cho ḿnh một giá trị riêng. Cách đây một tuần, hai lần cách quăng nửa tiếng Nhị Lê bắt máy điện thoại, chuyện tṛ cũng lâu, nhưng rồi nàng đành phải từ chối nhận công việc trông nom người già, và trẻ nhỏ. Mỗi công việc này, đ̣i hỏi ở đức tính kiên nhẫn.
Nhị Lê rất muốn làm báo, dịch sách, nhưng ở bên đây, môi trường này
không thuận lợi như hồi c̣n ở bên nhà. Báo chí bên đây, có mục đích vừa
quảng cáo, vừa phục vụ thông tin cho cộng đồng. Nhị Lê rất muốn t́m được
một công việc bên ngành giáo dục, hay ngành xă hội. Và, hai công việc
này cũng là ước mong của Thạnh, chồng nàng. Hiếu biết Nhị Lê đang ở nhà, nhưng anh không đến một ḿnh. Ngay cả việc gọi điện thoại, anh cũng không làm. Từ lúc Nhị Lê có chỗ ở mới, thỉnh thoảng, một vài dịp cuối tuần Hiếu cùng với Thảo đến thăm, chuyện tṛ, có khi ở lại ăn trưa, sau đó, Thạnh và Hiếu chơi ít ván cờ, c̣n Thảo chuyện tṛ với Nhị Lê. Và, trong câu chuyện của Thảo nói về ḿnh, gia đ́nh, Nhị Lê h́nh dung thấy Hiếu. Người thanh niên chợt dừng bước, đổi tay cái túi xách vừa sửa lại sợi dây kéo, lúc ấy bên trong một quán nước có hai người đàn ông nh́n ra ngoài, trưa nắng gắt, con đường đất đầy bụi đỏ, vắng lặng. Một giọng nói hơi lạ lùng, thờ ơ của người đàn bà chủ quán. Quán rộng răi, thoáng đăng, nhưng bàn ghế không bày nhiều, nơi đây, đến chiều tối mới có khách là đám công nhân làm đường, làm nhà máy đến tụ tập ăn uống, gây không khí ồn ào, vừa thân thiện. Có một con sông ở quanh vùng này, và có một trường tiểu học nằm ngay trung tâm hành chánh của quận lỵ. Người thanh niên dời bước, có chút hơi vội vàng nhưng trong ḷng cảm thấy nhẹ nhơm v́ mọi việc đă thu xếp xong xuôi, không vướng bận ǵ nữa đến cả chuyện t́nh cảm giữa lứa đôi. Quận lỵ xuất hiện với nhiều con đường và nhà ở xây bằng gạch. Từ ngă ba, người thanh niên rẽ trái, rồi đi ṿng con đường qua một khu công viên nhỏ, bên cạnh đó là ngôi nhà giữ trẻ, và cách xa chừng hơn trăm mét là bến xe chính của quận. Và, bóng nắng nghiêng qua ngọn cây như cho biết nó đă ngả sang đầu giờ của buổi chiều. Và cũng chốc lát nữa, khi người thanh niên cùng theo một chuyến xe hàng rời bến, th́ quận lỵ sẽ không c̣n nhớ ǵ nhiều đến anh ta nữa, mà nơi đây anh đă trở nên quen thuộc với cuộc sống hàng ngày tính đă hơn ba năm. Bây giờ, anh không khác chi một nhân vật tiểu thuyết với tên họ đầy đủ Nguyễn Tiến Lăm cùng diện mạo bên ngoài, cho ta nh́n thấy anh ta là một người trẻ cởi mở, và nhiều nghị lực. Và, cũng nên nói thêm một vài chuyện cá nhân người thanh niên này nữa. Lăm, quê ở Quảng Trị , anh học trường tiểu học ở thị xă, rồi vào Huế học trường Khải Định, thuộc lớp học sinh khá và đă thi đậu Thành Chung ngay khóa đầu. Lăm có ư định học tiếp lên ban Tú Tài, nhưng hoàn cảnh gia đ́nh khó khăn nên anh xin làm nghề giáo, ở Huế dạy trường tư thục, rồi theo một người bạn vong niên ra dạy học ở trường quận này cũng đă ba niên khóa. Bây giờ, Lăm sẽ thôi nghiệp nhà giáo, mà sửa soạn dấn ḿnh vào nghiệp nhà binh, v́ anh vừa có lệnh gọi nhập ngũ vào trường Thủ Đức sẽ nhập trường vào tháng tám tới đây. Mới đầu, đang yên ổn với cuộc đời làm giáo viên, nhận tin phải nhập ngũ, Lăm có sự lo lắng, nhưng rồi, những ngày gần đây anh trở nên mơ mộng, thích có cuộc phiêu lưu vào chiến tranh. Bến xe luôn là nơi tập trung nhiều hàng quán, và ồn ào hơn là những người bán hàng rong. Khi Lăm lên xe ngồi ở ghế ngoài băng giữa, hành khách cũng c̣n trống chỗ, nhưng khi tới giờ, tới phiên th́ xe vẫn cứ phải rời bến. Một cơn gió làm tung lên từ mặt đất đám bụi đỏ rồi tan biến. Lăm nh́n đồng hồ, trong một thoáng Lăm nghĩ đến nơi ḿnh sẽ đến, sẽ dừng nghĩ và sau đó là một chuyến đi xa. -Em chào thầy. Đứa học tṛ đứng ở phía dưới tay ôm cái thúng đựng quà với mấy thứ hàng bánh kẹo và cốm bắp. -Ủa, Huỳnh. Em bán hàng quà hả. -Dạ. Thầy về Đông Hà. -Phải. Về đó, c̣n xe th́ thầy đi Quảng Trị luôn. Người học tṛ nước da ngăm, tóc cắt ngắn. Hai thầy tṛ chợt im lặng. Lăm hỏi: -Nhà em ở gần đây không ? -Dạ gần. Lăm nh́n theo em học tṛ chỉ tay về phía khu nhà ở cuối đường gần bến sông. Bỗng Huỳnh hỏi: -Năm nay, thầy có mở lớp dạy hè không? Lăm nghe em học tṛ hỏi, tự nhiên lúng túng. Rồi anh bảo Huỳnh bán cho một gói bắp ngào đường. Hai thầy tṛ trao đổi thêm chuyện với nhau chừng ít phút th́ người tài xế nhấn c̣i báo cho hành khách biết xe sắp chạy. -Em cám ơn thầy. -Không có chi. Lăm trả tiền mua gói cốm bắp và cho Huỳnh giữ lại tiền thối. Một nhịp c̣i nữa, xong xe rời bến. Chiếc xe hàng c̣n chạy ṿng khu bùng binh trước khi ra phía cổng. Nhà ở hai bên thưa thớt, nhưng có vườn, và một cánh rừng tràm chạy ven theo quốc lộ dài khoảng vài cây số, và chấm dứt ở cuối con đường đèo. Xe bắt đầu chạy chậm khi tiến vào ḷng cầu, và trời trở nên quang đăng, cũng như con đường bớt đầy bụi và chạy êm hơn. Lăm lim dim, nhắm mắt như cố lấy một giấc ngủ ngắn. Xe dừng lại ở trạm kiểm soát, hai người khách buôn hàng xuống, và họ c̣n đứng ở dưới chờ anh lơ xe leo lên trần lấy hàng thả xuống. Đó là thúng mủng và vài cái bao tải. Rời trạm gác, xe bắt đầu chạy nhanh hơn , về tới bến Đông Hà th́ trời đă nửa buổi chiều. Từ bến, Lăm đeo vai cái túi xách lững thững đi bộ xuống khu chợ nằm ở trung tâm thị xă. Vừa thấy Lăm xuất hiện, thằng cu lớn la lên: -Chú Lăm -Ba đâu ? -Có ba con trong nhà. Bà vợ đi ra trước gặp khách đến vui mừng, chào hỏi. Rồi người chồng xuất hiện, sau đó ba người theo nhau vào pḥng khách. -Anh Lăm muốn uống cà phê hay trà. -Có cà phê sao ? -Để ra quán gọi cà phê đá cho anh uống. -Cám ơn bà chị. Ông chủ nhà hỏi khách: -Chừng nào anh đi Huế ? -Chắc là tuần tới. -Rồi c̣n đến đâu nữa không ? -Không, vào thẳng trung tâm nhập ngũ luôn. -Ḿnh đi vậy, nhà nước cho máy bay, hay bỏ tiền túi. -Có lẽ tôi đi bằng tàu lửa. Không đợi lâu, bà vợ đem vào hai ly cà phê đá và dĩa bánh mặn. -Chắc anh chưa ăn uống ǵ. -Không đói, chị. Ăn bánh, uống cà phê được rồi. Ông chủ nhà cũng là giáo viên tiểu học. Năm trước, ông dạy cùng trường với người thanh niên, nhưng nay được về Đông Hà dạy ở trường thị xă. Vợ ông buôn hàng vải ở ngôi chợ trước nhà. Ông có ba người con, hai trai một gái, và cuộc sống hiện tại của ông tương đối là b́nh yên , vừa có chút dư dả về vật chất để bảo đảm cuộc sống. Đông Hà là thị xă thuộc tỉnh Quảng Trị. Hai nơi cách nhau hơn mười cây số, và có nhiều điểm khác biệt nhau. Ở Quảng Trị, trong thành phố có nhiều đường nhựa, phố xá sạch sẽ, khang trang, có nhiều trường học, nhà ga, phi trường và nhiều đơn vị lớn đóng quân làm ṿng đai bảo vệ an ninh cho tỉnh. Và, hơn hết, trong tỉnh c̣n giữ lại nhiều thành quách, nhiều di tích cũ của thời vua chúa nhà Nguyễn. Nguyễn Hoàng là vị Chúa đầu tiên và sáng lập triều đại đă đóng đô tại nơi Ái Tử, ở về phía Bắc cách xa Đông Hà 6 cây số. Đông Hà, nơi đây c̣n được coi là một thị xă nằm ngay hướng chính của gió Lào. Đông Hà có được quốc lộ 9 đi Lao Bảo, Khe Sanh, qua đất Lào và quốc lộ đi ra miền Bắc tới Lạng Sơn, Nam Quan. Nh́n cái vẻ ngoài phong trần, bụi bặm, trong thị xă có đường đất đầy bụi, đầy gió, không có cây cối, nhưng nơi đây, nó ẩn ḿnh trong các nguồn lợi sông, biển, và rừng. Người thanh niên bỗng nhận ra rằng, nếu một ngày nào đó chiến tranh bộc phát mạnh, th́ chính thị xă này sẽ trở thành một điểm nóng, và sự hiện hữu hay sự hủy diệt ở nơi này sẽ quyết định số phận của đôi bên. Ngày hôm sau, chàng trai lên đường. Anh có vẻ quyến luyến và cảm động trước mối t́nh cảm của vợ chồng người bạn vong niên dành cho anh.
Thế rồi, con tàu rời ga. Và, chừng đâu bốn tuần lễ sau đó, vợ chồng
người bạn vong niên nhận được một lá thư có in dấu hai chữ Sài G̣n trên
một con tem có in h́nh của Nam Phương Hoàng Hậu. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 12
|