|
CUỐN 1: HAI CỬA BÊN KHUNG TRỜI
PHẦN THỨ NHẤT Chương IV
Nhị Lê gấp lại cuốn tiểu thuyết The Quiet American của nhà văn Người Anh, Graham Greene. Nàng thoáng nghĩ đến nhân vật Pyle, cô gái Việt tên Phượng, và mối t́nh riêng của hai người. Phi cơ c̣n bồng bềnh bay trong trạng thái b́nh yên. Bên ngoài trời đang nắng, buổi chiều vàng rực rỡ. Có những mái nhà , con suối, ḍng sông, những hàng cây, đồi cát, sân chơi bóng chuyền bên trong cổng trại lính, từng thứ đó lướt qua, có vẻ chậm răi nhưng không làm cho Nhị Lê cảm thấy bồn chồn. Trong lúc Nhị Lê muốn nhớ những ngày tháng vừa qua của ḿnh ở thành phố Sài G̣n th́ bỗng nghe tiếng của người nữ tiếp viên phi hành từ pḥng máy phát thanh thông báo cho biết phi cơ đang hạ thấp cao độ và hai mươi phút nữa sẽ hạ cánh. Bắt đầu có sự chuyển dịch của hành khách. Và, cùng lúc, Nhị Lê nghe tiếng chuyện tṛ của họ rơ hơn. Nhị Lê mở hộp kẹo lấy một viên bạc hà cho vào miệng ngậm. Trên cặp mắt nàng, thoáng một nụ cười chợt nhớ nghĩ đến ai đó. Thời gian trôi qua. Sau một cuộc chiến lâu dài đă kết thúc, nàng nhớ những ngày sống ở Trảng Bom, dạy học ở đó, cuộc sống thiếu thốn, nhưng yên b́nh với ngôi trường lợp ngói đỏ nằm ngay ở trung tâm sinh hoạt của quận lỵ. Không ngờ nàng gặp lại Hiếu. Mùa mưa không muốn gợi nhắc lại thành phố cũ, ḍng sông, con đường ngoại ô, nhưng nó làm cho nỗi nhớ của hai người cùng cảm thấy xôn xao. Rồi, nghe theo Hiếu, nàng về Sài G̣n. Và, sau đó, sau cả ngày Hiếu rời đất nước ra đi, cuộc sống của nàng đă thực sự thay đổi, và đang hiện hữu như lúc này. Bên dưới, cảnh vật hiện ra mỗi lúc rơ dần và trải rộng nhiều phía. Ngồi bên cửa, Nhị Lê cảm thấy một niềm vui mới lạ khi biết ḿnh đến Mỹ và đang trông thấy một quang cảnh rộng nối nhau lướt nhanh theo từng đoàn xe trên xa lộ , những ngọn đồi, những cánh rừng và cả cánh đồng c̣n hoang dă. Nhị Lê cũng thấy biển xuất hiện, nhưng lúc nh́n các cây cầu nàng không thấy có con sông nào cả. Phi cơ sắp hạ cánh. Tiếng của người nữ tiếp viên ở pḥng phát thanh, sau đó, là tiếng của người phi công chào hành khách từ pḥng lái. Vừa chạm bánh xuống phi đạo, chiếc phi cơ đă giật mạnh làm hành khách rùng ḿnh hơi lo ngại. Một lúc sau, tốc độ trên đường băng giảm lần sau đó phi cơ từ từ vào bến đậu. -Chà, tới Mỹ rồi đó nghe. Một giọng nói của người miền Nam, nhẹ nhàng, gây một cảm giác vui. Nhị Lê ngoảnh đầu nh́n phía sau. Hai bạn trẻ nam nữ người nước ngoài đưa cao tay vẫy chào nhau. Bên mỗi hàng ghế , hành khách đă đứng lên, các khoang hành lư trống trải, giữa lối đi hàng người đang đứng đợi chưa rời bước. Trong phi cơ, đèn vẫn sáng suốt dăy. Thế rồi, người ở hàng đầu di chuyển. Mỗi lúc, người ta kéo hành lư vừa chạy nhanh theo thang cuốn ở phi trường. Và, chừng mươi phút sau, tất cả ra tới pḥng đợi ở khu vực hải quan. Những hành khách Việt Nam được xếp thành hàng đứng riêng một khối. Hai nhân viên của hội HCR tự giới thiệu ḿnh, sau đó, hướng dẫn cho hành khách biết cách trả lời khi làm thủ tục nhập cảnh. Có khoảng 40 gia đ́nh cùng đi một chuyến với Nhị Lê, trong số này, đông nhất là diện HO gồm 20 gia đ́nh. Trong lúc đang chờ, Nhị Lê để ư đến các em nhỏ, các em thiếu nhi trai gái, nàng nghĩ đến đứa con trai đang ở với người chồng, và nàng cũng nghĩ đến tương lai các em nhỏ sau này lớn lên trên đất Mỹ. Mỗi người gặp nhân viên hải quan ở một bàn riêng, và cũng nhanh chóng chỉ sau mười lăm phút là họ nhận được mẫu ID 94. Và, nhận được tấm thẻ này, ai cũng chăm chú đọc rất cẩn thận về tên của ḿnh, ngày tháng năm sinh, v́ đây là một căn cước giữ nguyên suốt đời. Bạn có cần đặt câu hỏi hay không, th́ người dẫn của chương tŕnh HCR cũng giải thích cho biết một năm sau, ID 94 sẽ được thu lại để lấy thẻ xanh thường trú, và 5 năm sau, thi quốc tịch đậu sẽ đổi thẻ xanh lấy một cuốn hộ chiếu có thời gian định kỳ mỗi mười năm. Nhị Lê đứng hàng bên trái. Đến lượt ḿnh, nàng gặp một nhân viên hải quan trẻ có gương mặt sáng, mái tóc chải gọn. Khi nàng ngồi vào ghế, anh ta giới thiệu tên ḿnh, hỏi thăm sức khỏe nàng và về chuyến đi, Nhị Lê đáp lại câu hỏi rồi nói lời cảm ơn. Jack là tên của người nhân viên, khi nghe những lời khai báo của Nhị Lê anh ghi vào giấy với cây bút nguyên tử màu xanh. Jack cầm bút bên tay trái. Và, sau khi hết gia đ́nh cuối cùng, người hướng dẫn đưa hành khách sang khu vực nhận hành lư. Tại nơi đây, theo dây chuyền những hành lư là những chiếc va ly, những túi xách, những cái thùng hàng có kích cỡ từ khoang hành lư của phi cơ được đưa ra, mỗi người t́m hành lư của ḿnh theo thẻ nhận hành lư và tên của ḿnh được ghi. Nhị Lê nhận ra được từ lối cửa đổ xuống hành lư của ḿnh là chiếc va li và cái thùng giấy được viết tên và dán nhăn ở phía ngoài bốn góc. Hành khách người Việt mới đến Mỹ người nào cũng bỡ ngỡ, nên rất cẩn thận, dè dặt không làm ồn. Người hướng dẫn lên tiếng: -Quư gia đ́nh hành khách đi theo hướng này dọc hành lang , ra đến pḥng đợi sẽ có thân nhân nhân , hội đoàn bảo lănh chờ sẵn đó, đón tiếp. Hành lang dài dưới hàng đèn rực sáng thắp hai bên. Những bánh xe nhỏ của những chiếc xe đẩy hành lư vang những tiếng động nhỏ, và đang trong sự yên tĩnh chợt nghe rộn lên những tiếng chuyện tṛ, cười nói, vui vẻ của bao nhiêu niềm mơ ước. Gia đ́nh có các em thanh thiếu niên, đi theo bên cha mẹ, c̣n nhỏ quá, được ngồi ở phía dưới hay trên các thùng xe đẩy, đứa nào cũng vui vẻ và hết sức hồn nhiên. Nhị Lê không vội vàng, cứ theo lối đi dành cho hành khách lần lượt nối nhau ra pḥng đợi. Hiếu và Thạnh đă nhận ra ngay Nhị Lê mặc ngoài chiếc áo jacket màu cam cùng lên tiếng. Vào lúc này, sự xuất hiện của thân nhân và những gia đ́nh mới đến vang dội lên những tiếng gọi và những cánh tay khua khua , vẫy vẫy chào nhau. Dựa theo mặt trên bức tường, máy ảnh, máy quay phim chớp sáng đèn liên tục, và trong đám hành khách mỗi gia đ́nh có không ít người tạo dáng để được thu h́nh vào máy ảnh và máy quay phim. Giờ phút của sự tự do, và của hạnh phúc quư giá vô ngần. Chiếc xe đẩy dừng hẳn, trong một giây nhỏ Nhị Lê ngây người. Thảo bước nhanh tới mở rộng ṿng tay ôm Nhị Lê. Hiếu và Thạnh luôn hướng ống kính máy ảnh về phía Nhị Lê. Nhị Lê vẫn ngây người, bao nhiêu cảm xúc dồn tụ đỏ ửng cả gương mặt nàng. Thạnh rất vui khi được gặp lại vợ ḿnh. Vừa đến gần, anh nghe nàng hỏi: -Con đâu ? Thạnh cười thật tươi tắn, đáp: -Nó muốn đón mẹ Nhị Lê ở nhà. -Sao không đi cùng với anh ? -Nó có việc rất quan trọng ở nhà. Thạnh giải thích thêm làm Nhị Lê xúc động, nước mắt chảy vài giọt. Mỗi lúc, tại pḥng đợi càng ồn ào, rộn lên tiếng chào mời, cười đón. Hôm nay, ngày cuối tuần, không chỉ đông thân nhân, mà c̣n có các hội đoàn, và làm việc hăng hái nhất là cánh phóng viên nhà báo. Thạnh đặt chân tới đất Mỹ trước tiên, rồi Thảo, và đến Hiếu. Cũng nơi pḥng đợi của phi trường này, khi có những chuyến bay từ các trại tị nạn, những người đi bảo lănh, hay theo diện HO tới đều luôn có sự tiếp đón của các hội đoàn dành cho đồng hương. Và, điểm nổi bật nhất từ các cuộc tiếp đón này là những bức ảnh, những bài tường thuật, những cuộc phỏng vấn của các anh nhà báo luôn coi đây là một dịp gây tiếng vang cho cộng đồng, đồng thời cũng là thông điệp gửi về bên kia quê nhà dành cho chính phủ đương quyền. Không chỉ hiện diện ở đây chỉ có các phóng viên báo tiếng Việt thôi, c̣n có cả phóng viên báo Mỹ nữa. Los Angeles Times là nhật báo có uy tín, thiên về đảng dân chủ, phát hành ở Los, c̣n nhật báo Register hiện diện ở quận Cam. Hôm nay, đông vui lạ thường. Gặp lại chồng và bạn trong ngày đoàn tụ, Nhị Lê ngập tràn niềm vui, nhưng lúc này, bao quanh nàng không chỉ có riêng gia đ́nh mà bừng sáng lên một quang cảnh mới tụ tập rất đông các gia đ́nh người Việt khác nữa. Dù lạ hay quen, ai cũng vui với những nụ cười khi những cặp mắt nh́n thấy nhau. Không chỉ hiện lên hoạt cảnh, với nụ cười, với cặp mắt, với những cánh tay, bàn tay vẫy chào, mà c̣n ồn lên những câu nói đùa hết sức vui, không thể nhịn cười nổi. Nơi này, nơi kia, niềm nở, mừng vui bên nhau, những câu chuyện vừa nghe đó, lại mất đi và lồng vào những câu chuyện khác. Ai cũng hết sức cởi mở, chân t́nh. Hạnh phúc cùng hưởng chung nhau là những bức ảnh dành cho ngày hội ngộ, cũng là ngày đầu tiên ở nơi chốn tha hương. Nhị Lê vẫn không nén được cảm xúc, đưa mắt nh́n hết mọi nơi, và cố lắng xuống sự hồi hộp, nôn nao. Bất chợt, một chớp ánh sáng lóe lên, chiếu thắng về phía nàng. -Smile, smile.. Nhị Lê ngạc nhiên, ngay lập tức nàng tạo dáng. Joel, phóng viên tờ Register, sau khi chụp Nhị Lê mấy tấm, tiến lại gần nàng và đưa tay bắt. Joel hỏi: -Tới nước Mỹ, bà thấy vui không ? Nhị Lê không đáp lời mà chỉ cười gật đầu. -Bà nói được tiếng Anh chứ ? -Yes. Hiếu tới gần mấy bước nói với Joel: -Bà đây ở Việt Nam là giáo viên dạy Anh ngữ. Joel rất là vui. Anh hỏi Nhị Lê về chuyến đi từ VN qua, và cho Nhị Lê hay anh cũng đă từng tới Sài G̣n và nhiều quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á. Rồi, sau chút nghĩ ngợi, Joel hỏi Nhị Lê: -Tôi muốn có một cuộc phỏng vấn bà vào dịp sau, được không ? Nhị Lê tỏ ra ngần ngại, ngay đó, Joel đưa cho Nhị Lê tấm thẻ nhà báo có tên và số điện thoại. Nhị Lê cầm lấy và cho vào ngăn ví. Trong pḥng đợi , chen lẫn với tiếng chuyện tṛ, chốc chốc đèn ở bảng phi tŕnh chớp sáng lên báo hiệu có một chuyến bay đang sửa soạn vào bến đậu ở phi trường, rồi tiếp đó là phần thông báo cho hành khách biết rơ các chuyến bay sắp đi và đến trong ngày hôm nay. Los Angeles là một trong những phi trường quốc tế lớn ở Mỹ. Bên ngoài, con đường chính đông đúc các loại xe đang di chuyển, và trước mỗi dăy pḥng đợi đều có các bảng hiệu của mỗi hăng máy bay rọi đèn sáng để cho khách đến và đi dễ t́m kiếm. Người ta cũng nhận ra ở phía lầu trên là nơi dành cho hành khách đợi máy bay đi, ở dưới là đợi máy bay đến. Rồi, đă tới lúc về nhà. Pḥng đợi bắt đầu thưa người, và nhóm của Nhị Lê hết sức thong thả kéo nhau ra sau cùng. Băi đậu xe, ở đường phía bên kia. Bên nhau, câu chuyện lại tiếp nối. Nhưng mỗi người đối với Nhị Lê như có tâm trạng riêng. Thảo chợt nh́n qua Hiếu. Thạnh nói cho Nhị Lê biết về công việc mới của thằng Phin. Nghe thôi, không nói ǵ nhiều, trong tâm trí ḿnh Nhị Lê vẫn thấy nhớ nhớ Sài G̣n. Và rồi, trước khi lên xe Hiếu hỏi Thảo: -Ḿnh về nhà hàng nào em ? Thảo chưa kịp trả lời, Thạnh nói: -Hai bạn về nhà ḿnh. Thằng Phin dọn tiệc ở nhà để đón mẹ Nhị Lê. -Vậy à, hay lắm. Cháu nó gặp mẹ chắc mừng hết lớn. -Hôm nay, cháu ở nhà, chuẩn bị chờ đón mẹ. Lên xe, Hiếu và Thạnh ngồi ghế trước, c̣n Thảo và Nhị Lê ngồi ghế sau. Hai người nắm tay nhau, vừa chuyện tṛ, cười vui ồ ạt như trời đang đổ mưa. Tiếng Thạnh bỗng nói với Hiếu: -Mới ngày đó, mà đă mười tám năm của tháng tư. Hiếu định đáp lời, bất ngờ cho xe chậm lại v́ kẹt đường. Đoàn xe phía trước cùng lúc giảm tốc độ, chạy chậm. Ngay lúc đó, vang lên tiếng c̣i báo động của hai xe cứu thưởng đang di chuyển, vừa chạy nhanh, vừa cắt đường. Rồi đoàn xe trước sau chạy b́nh thường trở lại. Hiếu nói với Thạnh: -Nhật báo Người Việt sẽ làm một số báo đặc biệt kỷ niệm 18 năm. -Trong cộng đồng, tờ báo này uy tín nhất. Xe Hiếu đổi hướng chạy vào xa lộ 22 West. Từ freeway, chừng bốn dặm nữa là về tới khu Little Saigon. -Nhị Lê chợt hỏi Thảo: -Ngày mai chị có đi làm không ? Ḿnh xin bốn ngày nghỉ để tiếp đón Nhị Lê. -Cám ơn vô cùng. Thảo nói với Hiếu: -Ngày mai, hai anh ngồi quán cà phê. Em và Nhị Lê đi chợ. -Vậy không cùng đi ăn sáng sao ? -Khỏi. Em và Nhị Lê ngồi quán hủ tiếu Nam Vang. Ai cũng cảm thấy ḷng ḿnh vui trong lúc này có sự hiện diện của Nhị Lê. T́nh bạn cho Hiếu, Thạnh, Thảo và Nhị Lê đă khiến cho mỗi người cùng nghĩ rằng họ đang ở chung một mái nhà, một là tất cả, và tất cả cùng là một. Nhị Lê chợt mỉm cười nhớ lại câu chuyện kể của Hiếu vào cái ngày mà anh với Thảo gặp nhau. Chiếc xe đă rời xa lộ vào đường trong. Buổi chiều, vào giờ cao điểm nên các ngả đường đều chật kín các đoàn xe. Hiếu lại gợi chuyện về thời gian 18 năm của người Việt trên nước Mỹ, và lan xa đến những nước ở Châu Âu, Thạnh đưa ra ư tưởng là một ngày không mấy xa, cộng đồng sẽ phát triển nhanh , càng nhiều hơn và đông hơn.
Hiếu đă đưa Nhị Lê về đến nhà Thạnh. Thằng Phin mở
cửa bước ra sân. Bỗng dưng, nó đứng yên một chỗ nh́n người mẹ đang tới
gần. Nguyễn Chí Kham
Xem tiếp Chương 5
|